Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 46: CHƯƠNG 46: CẮM TRẠI DÃ NGOẠI

Muốn đi cắm trại thì đương nhiên phải có lều bạt, nhưng lúc này thì chưa thể tìm thấy. Diệp Lăng Phi lái xe vào thành phố mất hơn một tiếng đồng hồ, tìm mãi mới thấy một cửa hàng bán lều bạt cắm trại.

Bất đắc dĩ, Diệp Lăng Phi không còn cách nào khác, đành coi chuyến cắm trại này như một bữa liên hoan. Hắn vào siêu thị mua một đống lớn đồ ăn và dụng cụ, bao gồm nồi, bát đĩa, và các vật dụng sinh hoạt khác. Tần Dao thấy vậy thì ngẩn người, không hiểu Diệp Lăng Phi mua mấy thứ này để làm gì.

Mấy thứ này chắc tốn không ít tiền. Tần Dao thầm tính toán trong bụng, ít nhất cũng phải đến 200 đồng. Đúng lúc Diệp Lăng Phi chuẩn bị mua hoa quả thì cuối cùng Tần Dao cũng mở miệng nói:

– Diệp đại ca, chúng ta mua thế này là đủ rồi.

– Ha ha, dù là ăn dã ngoại thì cũng phải tươm tất một chút chứ. Nếu không phải thời gian quá gấp, anh đã mua nhiều hơn rồi.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cầm một túi táo, một nải chuối đặt vào xe, rồi đẩy xe đến quầy thanh toán.

Tổng cộng hết 528 đồng. Tần Dao chỉ mang theo 100 đồng, xấu hổ nói:

– Diệp đại ca, em chỉ có 100 đồng thôi. Em nghĩ chúng ta không nên mua nhiều thế này.

Diệp Lăng Phi trả lại tiền cho Tần Dao, tay cầm thẻ tín dụng quốc tế, cười ha hả nói:

– Đây là thẻ tín dụng phổ biến mà, nhóc con. Tiền của em sao nhiều bằng anh được, trên người anh chỉ có hơn 10 đồng thôi.

Diệp Lăng Phi chỉ muốn đùa Tần Dao một chút, không muốn làm nàng cảm thấy xấu hổ. Hắn đưa thẻ tín dụng cho nhân viên thu ngân, rất nhanh chóng đã được trả lại.

Tần Dao giúp Diệp Lăng Phi mang đồ vào xe, đóng cửa xe sau lại. Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, lúc này đã hơn 8 giờ tối rồi. Diệp Lăng Phi do dự nói:

– Tần Dao, nếu chúng ta ăn xong thì ít nhất cũng phải đến 11 giờ. Em có sợ muộn quá không?

Tần Dao lắc đầu cười nói:

– Được cùng ăn mừng sinh nhật với Diệp đại ca, em không sợ gì hết.

Diệp Lăng Phi mỉm cười, không nói gì thêm, lái xe đến công viên Tây Sơn.

Công viên Tây Sơn là một công viên mở, có thể lái xe dọc theo con đường trong công viên để lên đến đỉnh núi. Diệp Lăng Phi lái xe lên đỉnh núi, cùng Tần Dao dỡ đồ đạc mới mua xuống xe. Diệp Lăng Phi hai tay ôm đồ đạc nặng khoảng 50 kg, phía sau lưng còn vác thêm một cái nồi, đi lên ngôi đình trên đỉnh núi.

Trải tấm vải bạt hình vuông rộng khoảng 2 mét ra sàn ngôi đình nghỉ chân, Tần Dao ngồi xuống tấm bạt, lấy từ túi thực phẩm ra lạp xưởng, hoa quả, bánh mì, tương vừng, trứng cá muối... rất nhiều thứ trong số đó nàng đã nghe qua nhưng chưa từng thưởng thức.

Diệp Lăng Phi kiếm bốn tảng đá bên cạnh ngôi đình, đặt chiếc nồi mới mua lên. Lấy một đống cỏ dại nhét xuống phía dưới, Diệp Lăng Phi dùng bật lửa đốt, ngọn lửa dần dần bùng lên. Hai bình nước khoáng đã được đổ vào nồi, tạo ra những âm thanh sục sục.

– Diệp đại ca, anh định làm gì vậy?

Tần Dao vẫn chưa hiểu Diệp Lăng Phi muốn làm gì, tại sao lại mang cái nồi đến đây.

Diệp Lăng Phi vội vàng bỏ các nguyên liệu vào nồi, rồi dùng muôi khuấy đều.

– Cái này em không biết đâu, đây gọi là lẩu dã ngoại. Tuy chúng ta không có nhiều thời gian, nhưng như vậy mới thú vị. Nhóc con, đừng có ngồi xem nữa, bỏ rau với thịt vào nồi đi. Em ở đây trông, anh đi tìm ít cành cây về.

Tần Dao chưa từng thấy nồi lẩu nào như thế này, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng thú vị. Quả nhiên đúng là khác với những bữa ăn dã ngoại bình thường, Tần Dao không khỏi rung động, trong lòng dâng lên một cảm giác lãng mạn.

Diệp Lăng Phi ôm một đống lớn cành cây trở về, đặt chúng trong ngôi đình. Nhìn Tần Dao chậm rãi dùng muôi khuấy đều, Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:

– Nhóc con, sao lại thế này? Ở nhà em không phải nấu cơm sao?

– Dạ, ở nhà em thì tất cả đều do em nấu ạ.

Tần Dao dùng đũa gắp một miếng rau nhỏ, đặt vào miệng nhai rồi nói:

– Diệp đại ca, ăn được rồi đấy ạ.

– Chúng ta bắt đầu ăn thôi.

Diệp Lăng Phi mở hai chai bia, đang tìm ly để rót thì đột nhiên cười nói:

– Em xem trí nhớ của anh này, anh quên không mua ly rồi. Thôi bỏ đi, chúng ta uống thẳng chai nhé. Tần Dao, em uống được bao nhiêu thì uống, còn lại cứ để anh lo.

Nói rồi, hắn đặt hai chai bia trước mặt hai người.

Tần Dao nói lời cảm ơn, dùng đũa gắp rau và thịt trong nồi ra, để đầy lên đĩa của Diệp Lăng Phi. Sau đó, nàng lấy lạp xưởng và bánh mì, cẩn thận từng li từng tí đặt lạp xưởng vào bên trong bánh mì.

– Kỹ thuật cũng không tồi.

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Hôm nay là sinh nhật em, dù sao cũng phải tổ chức cho thật linh đình một chút.

Diệp Lăng Phi như làm ảo thuật, lấy ra hơn 10 cây pháo bông, cắm xung quanh hai người, dùng bật lửa châm từng cây một. Ánh lửa đủ mọi màu sắc tỏa ra xung quanh, chiếu sáng khuôn mặt xinh đẹp của họ.

– Nào, nói lời chúc mừng đi, tiện thể nói luôn một điều ước.

Diệp Lăng Phi nhìn Tần Dao nói.

Chưa bao giờ Tần Dao hạnh phúc như lúc này. Khuôn mặt xinh đẹp tươi cười, đôi mắt rơm rớm của nàng đón nhận ánh mắt Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:

– Cảm ơn tất cả những gì Diệp đại ca đã làm cho em. Em mong Diệp đại ca luôn khỏe mạnh, vạn sự như ý.

Nói xong, nàng đột nhiên hôn lên mặt Diệp Lăng Phi một cái, sau đó hai má đỏ hồng, cúi thấp đầu xuống.

Diệp Lăng Phi đâu ngờ Tần Dao lại làm như vậy, nhất thời có phần choáng váng. Tần Dao để lại dấu vết đôi môi nhỏ nhắn trên mặt hắn. Hắn lấy tay lau đi dấu vết, giả vờ không để ý, cười nói:

– Nhóc con, mau cầu nguyện đi, anh đang đói bụng đây.

Tần Dao nhắm mắt lại, hai tay đặt trước ngực, trong lòng đang thầm cầu nguyện.

Một lúc sau, Tần Dao mở mắt ra, gương mặt ửng hồng.

– Diệp đại ca, chúng ta ăn cơm đi.

– Ừ, bắt đầu thôi.

Diệp Lăng Phi cầm lấy đôi đũa, nói:

– Chết đói mất, phải ăn thật nhiều mới được.

Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, thỉnh thoảng lại cầm chai bia uống. Từ trước đến giờ Tần Dao chưa bao giờ uống rượu, nên cảm thấy cay cay. Lúc này, Tần Dao cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới, và tất cả những điều tốt đẹp này đều do Diệp Lăng Phi mang lại.

Tần Dao biết hạnh phúc này sớm muộn gì cũng kết thúc. Nếu có thể, nàng hi vọng hạnh phúc này có thể tồn tại càng lâu càng tốt.

Diệp Lăng Phi len lén cầm một miếng salad nhỏ, thừa lúc Tần Dao không để ý, phết lên mặt nàng.

– Chúc mừng sinh nhật.

Diệp Lăng Phi nhìn miếng salad trên mặt Tần Dao, đứng bật dậy cười ha hả.

Tần Dao dường như có chút men say trên mặt, nàng giống như một đứa trẻ tinh nghịch, lấy tay lau mặt. Ngay sau đó, nàng cũng lấy một miếng salad phết lên mặt Diệp Lăng Phi, nhưng Diệp Lăng Phi đâu thể cho nàng cơ hội này. Hắn nhanh chóng nắm lấy bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết của Tần Dao, không cho nàng phết salad lên mặt mình.

Tần Dao dùng toàn bộ sức lực nhưng cũng không làm được gì. Nàng tức giận lầu bầu cái môi nhỏ nhắn của mình, giận dữ nói:

– Diệp đại ca, anh bắt nạt em đấy.

– Anh đâu có bắt nạt em đâu.

Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:

– Là tại em thôi, ai bảo em không để ý chứ.

Tần Dao không có cách nào, đành rút tay về. Diệp Lăng Phi thấy Tần Dao đã chịu thua, cố ý cầm quả táo, cắn một miếng lớn.

Ngay khi Diệp Lăng Phi chuẩn bị cắn miếng thứ hai, Tần Dao bất ngờ vươn tay về phía mặt hắn, dĩ nhiên là cũng học theo kiểu đánh lén của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi không đề phòng, bị nàng phết đầy salad lên mặt.

– Nhóc con, em dám đánh lén anh à? Xem ra hôm nay anh phải cho em nếm mùi cay đắng mới được.

Diệp Lăng Phi nói xong liền vồ lấy Tần Dao, thật không ngờ thân thủ nàng cũng rất nhanh nhẹn. Nàng đã sớm biết kiểu gì Diệp Lăng Phi cũng sẽ trả thù, nên ngả người về phía sau, khiến Diệp Lăng Phi chộp hụt vào khoảng không. Diệp Lăng Phi không cam lòng, vì vậy lao về phía Tần Dao, ôm nàng vào lòng.

– Nhóc con, em sẽ hối hận đấy.

Diệp Lăng Phi vươn tay phải ôm lấy Tần Dao. Tần Dao nhịn không được, cười phá lên, hơi thở thiếu nữ thanh xuân truyền đến người hắn.

– Đầu hàng chưa nào?

Diệp Lăng Phi hỏi.

– Không, em không đầu hàng.

Diệp Lăng Phi bắt đầu nảy sinh ý xấu, hắn ôm Tần Dao đặt lên người mình, vỗ nhẹ vào mông nàng mấy cái, cười xấu xa nói:

– Bây giờ đã đầu hàng chưa? Nếu không anh sẽ bắt em phải chịu khổ đấy.

– Em sẽ không đầu hàng đâu.

Tần Dao cũng uống hơi nhiều, ra sức giãy dụa. Diệp Lăng Phi thấy Tần Dao không chịu khuất phục, không thể làm gì được nữa đành buông nàng ra, xua tay nói:

– Nhóc con, anh phục em rồi.

Tần Dao ngồi xuống, mặt nàng ửng đỏ vì men rượu. Hai mắt nàng nhìn Diệp Lăng Phi, đúng lúc hắn quay sang nhìn nàng. Tần Dao cảm thấy một loại xung động, đó là cảm giác khát khao được che chở. Nàng nhắm mắt lại, cả người ngã vào lòng Diệp Lăng Phi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!