Hôm sau, Diệp Lăng Phi dậy từ rất sớm, hắn muốn Bạch Tình Đình đưa mình đi lấy xe. Đêm qua Bạch Tình Đình lại thức rất khuya, sáng sớm lúc đang mơ màng chuẩn bị rửa mặt thì vừa hay gặp Diệp Lăng Phi cũng đi vào.
Thấy vẻ mặt ngái ngủ của Tình Đình, Diệp Lăng Phi không nhịn được đưa tay vỗ vào mông cô một cái. “Bốp” một tiếng giòn giã, cả người Bạch Tình Đình run bắn lên, tỉnh ngủ ngay lập tức.
Cô cảm thấy mông mình nóng rát, không cần nhìn cũng đoán được chắc chắn đã in hằn một dấu tay. Trong lòng thầm giận Diệp Lăng Phi trêu chọc mình, cô vung đôi tay trắng nõn đấm tới tấp vào người hắn, miệng mắng:
- Anh là đồ lưu manh, đồ xấu xa!
Diệp Lăng Phi vừa vỗ xong đã lường trước phản ứng này của Bạch Tình Đình nên cười hì hì chạy ra ngoài từ sớm.
Bạch Tình Đình chuẩn bị xong xuôi rồi đi xuống lầu, trong lòng vẫn còn ấm ức chuyện Diệp Lăng Phi trêu mình lúc sáng sớm. Khi thấy hắn đang ngồi ăn sáng trong phòng ăn, cô bĩu môi. Diệp Lăng Phi nhìn dáng vẻ của cô, ha ha cười nói:
- Vợ à, lại đây ăn sáng cùng nào, sao phải đứng xa anh thế chứ.
Mỗi khi giận dỗi Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình đều ngồi đối diện hắn ở bàn ăn. Dù quan hệ hai người đã thân thiết hơn nhiều nhưng thói quen này vẫn không thay đổi.
Dù bĩu môi tỏ vẻ không tình nguyện, Bạch Tình Đình vẫn ngoan ngoãn đi tới ngồi cạnh Diệp Lăng Phi. Hắn kéo một chiếc ghế ra, cô ngồi xuống, cầm đũa định gắp một miếng trứng cuộn. Diệp Lăng Phi nhanh tay gắp miếng trứng trước, Bạch Tình Đình cứ ngỡ hắn định tranh giành với mình, vừa định phản đối thì đã thấy hắn đưa miếng trứng đến bên miệng cô, nói:
- Vợ ngoan, há miệng nào.
- Không cần.
Bạch Tình Đình ngoài miệng thì cứng rắn, cô không muốn dễ dàng để Diệp Lăng Phi dùng chuyện này dỗ dành cho qua vụ đánh mông, nhưng hắn cứ kiên trì đưa miếng trứng đến bên miệng mời mọc, cô đành mở miệng, cắn nhẹ một miếng. Diệp Lăng Phi đưa nốt miếng trứng còn lại vào miệng mình. Thấy vậy, trong lòng Bạch Tình Đình lại dâng lên một cảm giác gia đình ấm áp. Cô cảm thấy cuộc sống hiện tại rất giống với những cặp vợ chồng lãng mạn trên ti vi, ấm cúng và thân mật.
Cơn giận lúc trước của Bạch Tình Đình với Diệp Lăng Phi cũng tan thành mây khói. Cô liếc nhìn hắn một cái đầy tình tứ rồi lại quay đi. Lúc này, tay trái Diệp Lăng Phi đang ôm eo cô bắt đầu không yên phận, lần mò lên phía trên bầu ngực của cô. Tay trái Bạch Tình Đình thuận thế giữ lấy cổ tay hắn, không cho hắn sờ soạng nữa. Nhưng tay phải của Diệp Lăng Phi cũng đã vòng tới, hai tay ôm ngang lấy Bạch Tình Đình, mạnh mẽ kéo cô vào lòng.
- Buông em ra, người ta còn phải ăn cơm nữa.
Bạch Tình Đình phản đối, nhưng Diệp Lăng Phi nào có nghe lời, hai tay vẫn xoa nắn bầu ngực căng tròn của cô, môi cũng ghé sát qua, hôn ngấu nghiến mấy cái.
- Vú Ngô, mau tới cứu con! Anh ấy bắt nạt con!
Bạch Tình Đình ngăn không được, liền gọi vú Ngô đang ở trong bếp. Vú Ngô ló đầu ra, thấy cảnh tượng của hai người thì chỉ mỉm cười rồi lại rụt đầu vào.
- Vợ à, em cứ gọi đi, dù có la gãy cổ cũng không ai cứu em đâu.
Diệp Lăng Phi tỏ ra vô lại, hai tay càng ra sức vuốt ve. Tim Bạch Tình Đình đập loạn xạ, toàn thân dâng lên cảm giác tê dại. Biết rằng cứng rắn với hắn cũng vô ích, cô đành phải xin tha:
- Chồng ơi, em sai rồi.
- Ừm, biết sai là tốt. Nhớ kỹ, anh là trụ cột của nhà này, em phải nghe lời anh.
Diệp Lăng Phi nhân cơ hội bóp thêm vài cái lên ngực Bạch Tình Đình, lúc này mới hài lòng buông tay ra, ôm cô vào lòng nói:
- Nào, đút cho chồng ăn đi.
Bạch Tình Đình đành bất đắc dĩ cầm đũa gắp trứng đưa đến miệng Diệp Lăng Phi. Hắn cắn một miếng, cô cũng cắn một miếng.
Bữa sáng này hai người ăn mất nửa tiếng. Dù trên mặt Bạch Tình Đình vẫn tỏ vẻ không vui nhưng trong lòng lại ngập tràn hạnh phúc. Được ngồi trong lòng chồng mình ăn sáng, trong suy nghĩ của cô, đây vốn là chuyện nên làm. Bây giờ, cô ngày càng cảm thấy mình giống một người vợ thực thụ, ngay cả đi làm cũng muốn đi cùng chồng.
Bạch Tình Đình lái xe đưa Diệp Lăng Phi đến xưởng sửa xe trước để hắn lấy xe, sau đó mới lái xe đến tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế làm việc.
Khi Diệp Lăng Phi đủng đỉnh đến tập đoàn Tân Á thì đã hơn chín giờ sáng. Hắn đi vào phòng tổ chức, chỉ thấy Trịnh Khả Nhạc và Từ Oánh đang tán gẫu. Diệp Lăng Phi cố ý ho khan một tiếng, nói:
- Hai cô đang làm gì vậy? Thấy tôi không có ở đây nên nói xấu sau lưng tôi đúng không?
- Đâu có, chúng tôi nào dám nói xấu anh.
Trịnh Khả Nhạc thấy tâm trạng Diệp Lăng Phi có vẻ tốt nên cũng nói đùa:
- Tôi và Từ Oánh đến mời người ta ăn cơm mà người ta còn bận việc không đi được. Haiz, mặt mũi của tôi và Từ Oánh đúng là mỏng thật, không mời nổi giám đốc ngài đây.
Diệp Lăng Phi ha ha cười nói:
- Chẳng phải tôi có việc đột xuất sao, nếu không thì tôi đã đồng ý rồi. Hai cô xinh đẹp thế này, không biết bao nhiêu gã đàn ông muốn mời các cô ăn cơm mà còn chẳng được ấy chứ.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa mở cửa phòng làm việc của mình rồi đi vào. Từ Oánh huých nhẹ Trịnh Khả Nhạc, nói nhỏ:
- Khả Nhạc, cậu đi nói với giám đốc Diệp thử xem, mình thấy tâm trạng anh ấy có vẻ tốt, chắc là sẽ đồng ý đấy.
- Chúng ta cùng đi nói không tốt hơn sao, sao lại bảo một mình tớ đi? Với lại hôm đó giám đốc Diệp cũng đâu chỉ cứu mình tớ, còn có cả cậu nữa mà, cậu nói xem cậu có nên vào không?
Từ Oánh hơi lắc đầu:
- Lần trước mình nói một lần rồi, lần này mình không muốn nói nữa. Dù sao giám đốc Diệp cũng là cấp trên, nếu mình cứ mời anh ấy đi ăn, không chừng anh ấy lại tưởng mình có ý đồ gì, thôi cậu đi thì tốt hơn.
Trịnh Khả Nhạc liếc Từ Oánh một cái:
- Cậu đúng là hay nghĩ linh tinh. Được rồi, được rồi, để tớ đi nói.
Nói rồi, Trịnh Khả Nhạc sửa sang lại áo sơ mi, hơi ưỡn bộ ngực đầy đặn lên rồi đi vào văn phòng của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi vừa ngồi xuống đã thấy Trịnh Khả Nhạc bước vào. Cô mặc áo sơ mi trắng, bên dưới là chiếc váy ngắn màu đen, đôi chân thon dài thẳng tắp ẩn hiện sau lớp tất chân đen. Bộ trang phục này hoàn toàn tôn lên vẻ đẹp thanh tú và vóc dáng gợi cảm của cô.
Trịnh Khả Nhạc cũng là một mỹ nhân nổi tiếng của tập đoàn Tân Á, chỉ là cô không hay cười với người khác, khiến nhiều nam nhân viên trong tập đoàn cảm thấy khó tiếp cận. Nhưng họ không biết rằng, thực ra Trịnh Khả Nhạc là một cô gái cởi mở, nếu thật sự đối xử tốt với cô, người ta sẽ cảm nhận được cô gái nhỏ này cũng rất hay cười.
Lúc này, Trịnh Khả Nhạc vừa vào văn phòng của Diệp Lăng Phi đã vui vẻ cất lời:
- Giám đốc Diệp, tối nay anh có bận gì không?
Diệp Lăng Phi mở máy tính, rót một tách cà phê rồi nhấp một ngụm. Nghe Trịnh Khả Nhạc hỏi, hắn hơi lắc đầu:
- Tạm thời thì không.
- Vậy thì tốt quá, tôi và Từ Oánh mời anh ăn tối nhé.
Trịnh Khả Nhạc cười nói:
- Ăn xong, nếu giám đốc Diệp muốn đi hát thì chúng ta lại đi hát.
- Tốt với tôi như vậy, không có ý đồ gì đấy chứ?
Diệp Lăng Phi đặt tách cà phê xuống bàn, tựa lưng vào ghế nói:
- Nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì?
- Chuyện gì chứ, anh nghĩ tôi và Từ Oánh có ý đồ gì với anh à? Giám đốc Diệp đã là người có vợ rồi, chúng tôi không có hứng thú với đàn ông đã kết hôn đâu. Chỉ là muốn cảm ơn anh lần trước đã cứu chúng tôi nên mời anh một bữa cơm thôi, đừng nghĩ lung tung, không có ý gì khác đâu.
Diệp Lăng Phi ha ha cười:
- Hay là tôi không đi thì tốt hơn. Cô cũng nói rồi đấy, tôi là đàn ông có vợ, sao có thể đi cùng mấy cô nhóc các cô được, đừng để xảy ra chuyện thì hơn.
Trịnh Khả Nhạc lè lưỡi, cô nghe ra Diệp Lăng Phi đang cố ý trêu mình. Cô đứng dậy, đi đến bên cạnh hắn, hai tay đặt lên vai hắn, dùng giọng điệu nhõng nhẽo nói:
- Được rồi, được rồi, giám đốc Diệp, vừa rồi là tôi nói sai, anh đừng giận. Giám đốc Diệp, trong mắt tôi anh là người đàn ông có sức hút nhất, sao có thể là đàn ông có vợ được chứ. Nếu giám đốc Diệp thật sự đã già, tôi với Từ Oánh mời anh làm gì, chúng tôi không thích đi cùng ông chú già đâu.
Mấy câu nhõng nhẽo này của Trịnh Khả Nhạc khiến Diệp Lăng Phi ngứa ngáy trong lòng. Cô đứng gần như vậy, mùi hương thanh mát từ cơ thể cô thoảng vào mũi hắn, không ngừng kích thích dây thần kinh. Vốn dĩ Trịnh Khả Nhạc đã có vóc dáng cực chuẩn, đôi chân dài miên man đã đủ khiến đàn ông xao xuyến, lại nghe cô nũng nịu như vậy, tâm thần Diệp Lăng Phi cũng bị cô nàng này khuấy đảo. Hắn ngẩng đầu liếc cô một cái, nói:
- Khả Nhạc, miệng cô ngọt thật đấy, tôi thấy chỉ cần năm câu thôi là gã đàn ông nào cũng bị cô mê hoặc chết mất.
- Giám đốc Diệp, anh đừng nói bậy.
Trịnh Khả Nhạc đẩy vai hắn một cái, miệng tiếp tục làm nũng:
- Giám đốc Diệp, vậy là anh đồng ý rồi phải không?
- Tôi đâu có nói vậy.
Diệp Lăng Phi nói:
- Tôi không dám chắc tối nay có việc gì không, nếu không có việc gì thì đi.
- Dù có việc cũng phải đi, dù sao anh cũng phải đồng ý với em. Em phải báo tin này cho Từ Oánh mới được.
Trịnh Khả Nhạc nói xong liền định xoay người đi ra, Diệp Lăng Phi vội kéo tay cô lại:
- Tôi đã đồng ý đâu.
Diệp Lăng Phi kéo hơi mạnh tay, kết quả là Trịnh Khả Nhạc cứ thế ngã vào lòng hắn. Cô nằm gọn trong lòng Diệp Lăng Phi, bộ ngực cao vút ép chặt vào ngực hắn. Trịnh Khả Nhạc thoáng chốc luống cuống, dựa vào người hắn không dám động đậy. Diệp Lăng Phi cũng không ngờ lại xảy ra chuyện này, đây hoàn toàn là một tai nạn. Hắn chỉ định bảo cô đừng vội nói với Từ Oánh, vì không chừng tối nay mình có việc thật. Nhưng ai ngờ hắn dùng sức hơi mạnh, khiến cô ngã nhào vào lòng mình. Cơ thể Trịnh Khả Nhạc tỏa ra hơi thở thanh xuân làm Diệp Lăng Phi cảm thấy trong lòng nóng lên, hắn bất giác nuốt nước bọt, thầm nghĩ: “Chết tiệt, cô nhóc này cũng là một vưu vật trời sinh.”