Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 456: CHƯƠNG 456: LỜI MỜI CỦA NGƯỜI ĐẸP!

Trịnh Khả Nhạc vô tình ngã vào lòng Diệp Lăng Phi, khiến người hắn bất chợt nóng bừng lên. Trịnh Khả Nhạc dù sao cũng là một mỹ nữ, lúc này lại đang nằm gọn trong lòng hắn, càng khiêu khích hơn nữa là cặp mông cong vút, trắng nõn của cô đang lồ lộ ngay trước mắt Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi không ngừng nuốt nước bọt ừng ực, thầm nghĩ: "Nếu bị tiểu nha đầu này đè lên, không biết mình có bị cô ấy dụ dỗ không nữa, chết tiệt, tiểu nha đầu này đúng là một yêu tinh hớp hồn người mà.”

Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi giơ tay vỗ nhẹ vào cặp mông trắng hồng đầy khêu gợi của Khả Nhạc, miệng cười hì hì nói:

- Khả Nhạc, em đang dụ dỗ anh phạm tội đấy, còn không dậy thì đừng trách anh ra tay vô tình nhé.

Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa vỗ nhẹ lên mông Khả Nhạc. Cảm giác mềm mại, khêu gợi từ cặp mông của cô khiến lòng hắn nóng hừng hực, nhất thời chỉ muốn làm bậy. Nhưng cuối cùng hắn cũng kiềm chế được ngọn lửa dục vọng, đùa cợt hôn lên môi cô, giục cô mau dậy.

Buổi tối trên núi Ngọc Khê lần trước, những cử chỉ thân mật giữa Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc đã khiến cô rung động, cô thích cảm giác bình yên mà người đàn ông này mang lại. Nhưng cô vẫn chưa tìm được cơ hội để bày tỏ lòng mình, quan hệ giữa hai người vẫn chỉ dừng ở mức đồng nghiệp.

Những cử chỉ thân mật bất ngờ lúc đầu khiến cô bối rối không biết phải làm sao, nhưng lần này, câu nói đùa của Diệp Lăng Phi đã xóa tan không khí ngượng ngùng giữa hai người. Ngay cả hành động vỗ mông của hắn cũng mang lại cho cô cảm giác trêu đùa thân thiết.

Dựa vào bàn, cô từ từ đứng dậy, rồi cố ý lắc lắc cặp mông, ngã người lên Diệp Lăng Phi, miệng kiêu kỳ nói:

- Giám đốc Diệp, em sẽ tố cáo anh tội quấy rối tình dục.

Vừa nói, cô vừa từ từ đứng dậy, hai tay khẽ lướt qua cái nơi đang rục rịch đòi trỗi dậy của Diệp Lăng Phi, miệng cười hì hì:

- Giám đốc Diệp, anh đúng là một tên đại háo sắc. Đáng đời!

- Tiểu nha đầu được lắm, dám coi thường anh, không sợ anh trừ tiền thưởng à?

Diệp Lăng Phi hăm dọa.

- Không sợ, em tin giám đốc Diệp không phải loại người đó.

Trịnh Khả Nhạc đôi má ửng hồng, ngồi đối diện Diệp Lăng Phi. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, cúi đầu khẽ nói:

- Giám đốc Diệp, anh đã hứa rồi đấy nhé, nhất định phải đi đó.

Đến nước này, Diệp Lăng Phi chỉ còn biết gật đầu đồng ý:

- Ok, anh đã hứa thì nhất định sẽ đi.

- Anh nói phải giữ lời đấy nhé, em sẽ nói với Từ Oánh, để cô ấy lên lịch cho buổi tối nay.

Trịnh Khả Nhạc cười rồi đứng lên, chuẩn bị ra ngoài báo cho Từ Oánh. Cô vừa bước tới cửa thì nghe tiếng Diệp Lăng Phi gọi lại:

- Khả Nhạc, đợi chút!

- Sao thế, Giám đốc Diệp, anh hối hận rồi à?

Trịnh Khả Nhạc quay người lại nhìn Diệp Lăng Phi. Cô nghĩ hắn lại định từ chối, không ngờ hắn lại nói:

- Không, anh chỉ muốn hỏi hôm nay phó giám đốc Trương có đi làm không thôi?

- Anh hỏi phó giám đốc Trương ạ. Cô ấy hôm nay xin nghỉ rồi. Hình như cô ấy bị ốm, đã xin nghỉ hai ngày nay rồi.

Trịnh Khả Nhạc đáp.

Diệp Lăng Phi đương nhiên biết tại sao Trương Tuyết Lộ không đi làm. Hắn vẫy tay về phía Trịnh Khả Nhạc, ra hiệu cô có thể ra ngoài. Trịnh Khả Nhạc lúc này mới bước ra khỏi phòng làm việc, trước khi đóng cửa còn dặn Diệp Lăng Phi không được thất hẹn.

Đợi Trịnh Khả Nhạc đi khỏi, Diệp Lăng Phi liền nhìn màn hình máy tính. Vốn định chơi Đột Kích nhưng không hiểu sao, hắn cứ cảm thấy trong lòng bồn chồn không yên. Hắn biết Trương Tuyết Lộ không muốn đi làm có thể là do mình. Bây giờ Diệp Lăng Phi cũng chẳng có cách nào. Hắn định gọi điện cho Trương Tuyết Lộ nhưng cứ cầm điện thoại trên tay mà không sao bấm số được.

Diệp Lăng Phi ngao ngán thở dài. Chuyện của Trương Tuyết Lộ khiến hắn cảm thấy bất lực chưa từng có. Cố ép mình không nghĩ tới chuyện của cô nữa, Diệp Lăng Phi tiện tay mở một trang web xem phim trực tuyến.

Phim mới xem được một nửa thì Chu Hân Minh gọi điện tới, không cần cô nói hắn cũng đoán ra mục đích của cuộc gọi. Chắc chắn là báo cho hắn biết chuyện Mã Tử Yến bị bắt.

Chuyện của Mã Tử Yến không khiến Diệp Lăng Phi lo lắng. Căn cứ vào những việc gã đã làm thì án tử hình là thích đáng. Hơn nữa Mã Tử Yến còn bị ép uống thuốc độc, không chết dưới nòng súng thì cũng chết vì độc tố.

Diệp Lăng Phi nói chuyện phiếm với Chu Hân Minh một lúc, trong lúc nói chuyện, hắn có hỏi bao giờ cô chuyển về ở, Chu Hân Minh lảng tránh hồi lâu rồi cũng không quyết định được khi nào sẽ chuyển về.

Bạch Tình Đình hôm nay phải tới nhà Hàn Lâm, dù sao Trần Hàn Lâm cũng là cấp dưới của cô, là Phó Tổng giám đốc tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, Bạch Tình Đình phải đại diện tập đoàn tới viếng.

Diệp Lăng Phi định nói cho Bạch Tình Đình biết cách giải quyết chuyện trang viên Dương Quang nhưng vì hôm nay cô bận nên hắn cũng tạm thời gác lại ý định này. Dù sao mọi việc hắn làm cũng chỉ muốn tốt cho Bạch Tình Đình, không muốn cô phải phiền lòng. Nếu Bạch Tình Đình tạm thời không muốn nghĩ tới dự án Trang viên Dương Quang thì hắn cũng không muốn ôm rơm nặng bụng.

Ngồi ở công ty cả ngày không có việc gì làm, lúc sắp tan ca, Từ Oánh gõ cửa phòng làm việc của Diệp Lăng Phi. Hắn vừa tắt máy tính liền nghe thấy tiếng gõ cửa, cất tiếng "vào đi" thì thấy Từ Oánh bước vào.

- Giám đốc Diệp, em muốn hỏi anh một chút, tối nay anh có bận gì không ạ?

Từ Oánh hỏi.

- Không phải đã nói tối nay sẽ đi ăn sao?

Diệp Lăng Phi hỏi ngược lại.

- Dạ, em chỉ muốn xác nhận lại xem tối nay anh có bận không thôi. Nếu anh không bận thì em đi thay quần áo đã, đợi lát nữa tan ca em tới tìm anh.

Thấy Từ Oánh vội vã rời khỏi phòng làm việc, Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu cười, thầm nghĩ: "Trời, cũng chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, bụng dạ đàn bà thật khó đoán."

Diệp Lăng Phi đột nhiên nghĩ tới Vu Đình Đình, từ lúc cô về nước, mình còn chưa gặp lại, không biết cô có nhớ mình không. Diệp Lăng Phi gọi điện cho Vu Đình Đình, nghe thấy giọng hắn, Vu Đình Đình cười hì hì nói:

- Diệp đại ca, tối nay em bận, không gặp anh được rồi.

- Tiểu nha đầu, sao em biết anh muốn gặp em tối nay, anh chỉ gọi điện hỏi thăm em thế nào thôi, hay là em nhớ anh rồi?

Diệp Lăng Phi gian xảo cười, Vu Đình Đình tất nhiên hiểu ý hắn, ngại ngùng nói:

- Diệp đại ca, em không nói với anh nữa, tối nay em phải đi dạo với chị Hiểu Uyển.

- Không phải chứ, em với Hiểu Uyển đi dạo à, hai người thân nhau từ lúc nào thế?

Diệp Lăng Phi ngạc nhiên hỏi.

- Bí mật, không nói cho anh biết đâu.

Vu Đình Đình cười hì hì:

- Diệp đại ca, hay là mai mình gặp nhau nhé?

Diệp Lăng Phi liếc nhìn lịch mới phát hiện hôm nay đã là thứ sáu, mai là thứ bảy, Vu Đình Đình được nghỉ. Hắn cười nói:

- Mai không biết anh có việc gì không, hay thế này đi, mai anh sẽ gọi cho em. Nếu gặp nhau thì gặp ở biệt thự nhé, tốt nhất là khi anh tới, anh muốn thấy Đình Đình của anh không mặc gì cả.

- Không thèm nói với anh nữa, Diệp đại ca, anh chỉ biết bắt nạt em thôi.

Vu Đình Đình ngượng ngùng nói rồi cúp máy. Diệp Lăng Phi cũng cười rồi cúp điện thoại, hắn chỉ muốn trêu chọc cô thôi. Chứ như bây giờ, thứ bảy có thể hắn sẽ ở cùng Bạch Tình Đình, dù sao cô cũng là vợ hắn, nên dành nhiều thời gian bên cạnh nhau để vun đắp tình cảm. Đương nhiên, Diệp Lăng Phi vẫn còn ý định khác, hắn lo lắng Trương Lộ Tuyết sẽ tới tìm Bạch Tình Đình.

Giờ Diệp Lăng Phi không biết Trương Lộ Tuyết đang nghĩ gì, không biết cô rốt cuộc định làm thế nào. Vừa nghĩ tới Trương Lộ Tuyết, hắn đã thấy đau đầu, thật là một cô gái phiền phức.

Sau khi tan ca, Từ Oánh và Trịnh Khả Nhạc thay xong quần áo mới vào phòng làm việc của Diệp Lăng Phi. Hai người đều thay một bộ đồ khác hẳn, so với đồng phục công ty, hiển nhiên cách ăn mặc của họ lúc này rất bắt mắt. Trịnh Khả Nhạc mặc một chiếc áo phông cộc tay màu hồng, một chiếc váy ngắn màu trắng, eo thắt chiếc thắt lưng bản rộng. So về độ nổi bật và quyến rũ thì Từ Oánh không bằng Trịnh Khả Nhạc nhưng cô cũng là một mỹ nữ. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc quần dài màu đen, so với nét đẹp trẻ trung của Trịnh Khả Nhạc thì Từ Oánh lại toát lên vẻ chín chắn, điềm đạm.

- Giám đốc Diệp, anh chuẩn bị xong chưa?

Trịnh Khả Nhạc vừa bước vào đã hối thúc:

- Nhanh lên thôi, quán Sư Tử kinh doanh hot lắm, chúng em đã hẹn lúc 5 giờ rồi, họ chỉ giữ chỗ cho mình một tiếng thôi, mình mà tới muộn là chỉ có nước đứng ngoài.

Diệp Lăng Phi đứng dậy nói:

- Quán đó không được thì đổi quán khác, thời buổi này có tiền còn sợ không có chỗ ăn sao?

- Nhưng lẩu ở quán Sư Tử ngon lắm.

Trịnh Khả Nhạc nói.

- Lẩu ngon thì không ổn rồi.

Diệp Lăng Phi cười:

- Không xem báo à, hai ngày trước ở đường Tam Sơn có một quán lẩu bị sập tiệm hoàn toàn chỉ vì cho phụ gia độc hại vào lẩu còn gì.

- Không giống nhau đâu mà, giám đốc Diệp, anh yên tâm đi, quán Sư Tử nổi tiếng và uy tín lắm.

Trịnh Khả Nhạc cười nói:

- Thôi nào, nhanh đi thôi.

Diệp Lăng Phi cười cười rồi cùng Trịnh Khả Nhạc và Từ Oánh bước ra khỏi phòng làm việc.

Lúc này, mọi người trong công ty đều đã về gần hết. Diệp Lăng Phi, Từ Oánh và Trịnh Khả Nhạc bước vào thang máy. Khi thang máy dừng ở tầng 12, cửa vừa mở ra thì thấy Chu Tuấn và Trình Quảng Minh đứng trước cửa. Chu Tuấn và Trình Quảng Minh định bước vào nhưng nhìn thấy Diệp Lăng Phi ở trong, Chu Tuấn liền kéo Trình Quảng Minh lại, hai người đứng yên nhìn cửa thang máy đóng lại.

Vừa ra khỏi thang máy, Trịnh Khả Nhạc nói:

- Giám đốc Diệp, anh nói xem tại sao thư ký mới của Tổng Giám đốc lại đứng cùng giám đốc phòng sản xuất, bọn họ quen nhau sao?

Câu nói này của Trịnh Khả Nhạc đã nhắc nhở Diệp Lăng Phi. Hắn giật mình, cũng cảm thấy Trình Quảng Minh vừa mới tới tập đoàn Tân Á đã đi cùng Chu Tuấn có hơi lạ, nhưng Diệp Lăng Phi không mấy quan tâm, bình thản nói:

- Có lẽ họ quen nhau từ trước rồi, thôi, mau đi nào.

Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa bước ra đại sảnh của tập đoàn, đi về hướng bãi đậu xe.

✺ Thiên Lôi Trúc ✺ AI dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!