Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 459: CHƯƠNG 459: NỖI OAN CỦA ĐẤNG MÀY RÂU

Trong phòng KTV, giai điệu du dương của bài hát "Đường đời chậm bước" của Đặng Lệ Quân cất lên, Trịnh Khả Nhạc tay phải cầm micro, tay trái ôm cổ Diệp Lăng Phi, tiếng hát véo von từ đôi môi cô truyền tới khiến Diệp Lăng Phi như mê như say, ngón tay phải gõ nhẹ lên bàn theo nhịp điệu bài hát.

Từ Oánh mới uống một cốc rượu vang đã thấy đầu choáng váng, dựa sát vào người Diệp Lăng Phi, miệng lẩm bẩm hát theo.

Diệp Lăng Phi ghé mặt qua nhìn Từ Oánh, thấy mặt cô đỏ ửng như trái đào, đôi môi hồng xinh đang ánh lên sắc đỏ tươi lay động lòng người. Lúc Diệp Lăng Phi nhìn Từ Oánh, cô cũng chuyển mắt qua nhìn hắn, đôi mắt sáng lên long lanh khiến Diệp Lăng Phi phải động lòng, tay phải hắn vòng qua eo Từ Oánh, ôm chặt cô vào lòng.

Khi bài hát kết thúc, Trịnh Khả Nhạc đặt micro xuống bàn, vươn tay lấy cốc rượu vang, uống cạn một nửa rồi lại đặt xuống, lắc lắc chiếc mông xinh xắn, ngồi ghé vào lòng Diệp Lăng Phi. Nhìn thấy Từ Oánh, Trịnh Khả Nhạc cười hì hì với vẻ hơi say:

- Chị Từ Oánh, chị hát một bài nữa đi.

Từ Oánh lắc mạnh đầu:

- Chị hát không hay bằng em, em hát tiếp đi.

Diệp Lăng Phi nhéo Từ Oánh một cái, nói:

- Em hát đi, em hát rất hay.

Từ Oánh thấy Diệp Lăng Phi nói vậy liền gật đầu, đứng dậy khỏi ghế sofa, tìm bài hát của ca sĩ Vương Phi mà mình thích rồi quay lại ghế ngồi, hai tay cầm micro bắt đầu hát.

- Diệp đại ca, chị Từ Oánh hát hay lắm đúng không?

Trịnh Khả Nhạc ghé sát mặt vào ngực Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:

- Chị Từ Oánh sợ Diệp đại ca nên mới không dám hát đó.

- Anh đáng sợ thế sao?

Diệp Lăng Phi đặt tay nhéo cái mông xinh xinh của Trịnh Khả Nhạc một cái, nói:

- Thế sao em không sợ anh?

- Vì em biết Diệp đại ca là người tốt, chị Từ Oánh cũng biết nhưng chị ấy nhát gan.

Trịnh Khả Nhạc ôm cổ Diệp Lăng Phi, kiêu kỳ mấp máy đôi môi:

- Em tin Diệp đại ca sẽ không bắt nạt em và chị Từ Oánh.

Tay Diệp Lăng Phi sờ đi sờ lại cặp mông mềm mại của Trịnh Khả Nhạc, cảm giác đó khiến hắn thấy Trịnh Khả Nhạc đúng là một cô gái cực kỳ đáng yêu mà trước đây mình không để ý tới. Tay hắn không nỡ rời khỏi cặp mông đó, thuận theo đường viền của chiếc quần nhỏ tiến vào. Mông Trịnh Khả Nhạc khẽ động đậy nhưng không phản ứng mãnh liệt như Bạch Tình Đình. Cô cố ý cong mông lên, cặp mông tách ra, tay Diệp Lăng Phi càng thoải mái tiến vào giữa. Hắn dùng đầu ngón tay nhéo nhẹ nơi đó khiến Trịnh Khả Nhạc khẽ rên rỉ một tiếng, hai tay ôm chặt lấy hắn.

Diệp Lăng Phi liếc thấy Từ Oánh đang chăm chú hát, hắn liền buông cốc rượu, đưa tay còn lại tiến vào trong, nắn bóp bộ ngực trắng sữa của Trịnh Khả Nhạc, môi áp sát tới khiến cô ngả người về phía sau. Diệp Lăng Phi không ngờ cô sẽ ngả người ra. Hắn cùng với Trịnh Khả Nhạc ngã thẳng xuống chiếc ghế sofa.

Từ Oánh nghe thấy tiếng "thịch" một cái liền vội vàng quay đầu lại, vừa quay lại cô thấy Diệp Lăng Phi đang nằm trên người Trịnh Khả Nhạc. Mặt Từ Oánh đỏ bừng lên, bất giác đưa tay phải đặt vào giữa hai đùi.

Diệp Lăng Phi vội vàng đứng dậy. Lần này thực sự hơi quá rồi. Hắn đỡ Trịnh Khả Nhạc dậy, nói:

- Khả Nhạc, anh ra nhà vệ sinh một lát, em với Từ Oánh ở đây hát nhé.

Nói xong hắn liền bước ra khỏi phòng hát.

Diệp Lăng Phi vừa rời khỏi, Từ Oánh liền ngồi tới bên Trịnh Khả Nhạc hỏi:

- Khả Nhạc, em không sao chứ, hay em uống nhiều quá rồi?

- Em không sao, thật mà, chị Từ Oánh, em thật sự không sao.

Trịnh Khả Nhạc đưa tay cầm lấy cốc rượu thì bị Từ Oánh cản lại:

- Khả Nhạc, em đừng uống nữa được không, tối nay em uống nhiều quá rồi.

Trịnh Khả Nhạc cười nói:

- Chị Từ Oánh, em không say. Em rất thích cảm giác này. Muốn nói gì thì nói, thích làm gì thì làm, không cần lo lắng cũng không cần phải sợ ai cả. Em muốn được nói chuyện với Diệp đại ca một lúc nữa. Em rất thích Diệp đại ca.

- Diệp đại ca đã kết hôn rồi, em đừng có làm bậy.

Từ Oánh vội vàng nói.

- Kết hôn rồi thì sao chứ, em thích anh ấy nên không coi trọng việc anh ấy đã kết hôn hay chưa. Hơn nữa, thời buổi này ai quy định không được yêu người đàn ông đã kết hôn, chị Từ Oánh, chị cổ hủ quá đó.

Trịnh Khả Nhạc khoác tay lên vai Từ Oánh, ôm lấy cô, mê man nói:

- Trước đây, em nghĩ rằng tất cả đàn ông đều giống nhau, chẳng tên nào tốt đẹp cả. Từ khi chia tay với tên khốn nạn kia, em đã không nghĩ gì tới chuyện kết hôn nữa rồi. Kết hôn thì có gì hay chứ, chẳng qua cũng chỉ là công cụ để lũ đàn ông thối tha kia xả cơn dục vọng. Em vốn định ở một mình suốt đời. Nhưng bây giờ, em lại muốn ở cùng Diệp đại ca, hì hì, chị đừng cười em ngốc, em cảm thấy ở bên cạnh Diệp đại ca rất bình yên, chẳng có ý gì khác, chỉ cảm thấy người đàn ông này rất đáng để mình tin tưởng.

Diệp Lăng Phi cúi đầu vào dòng nước lạnh, xối nước cho ướt hết tóc mình, một lúc sau, hắn mới cảm thấy ngọn lửa trong đầu dịu đi một chút. Ngẩng đầu lên, lau những giọt nước trên mặt, Diệp Lăng Phi mới bước ra ngoài.

Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng hát ra thì nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc đang gối đầu trên đùi Từ Oánh.

- Từ Oánh, chúng ta về thôi, anh thấy mọi người đều uống nhiều rồi, về nghỉ ngơi sớm thôi.

Từ Oánh cũng cảm thấy hơi say, cô gật đầu, rồi lại nhìn Trịnh Khả Nhạc, nói với Diệp Lăng Phi:

- Diệp đại ca, Khả Nhạc hôm nay uống nhiều quá rồi.

- Anh biết.

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

- Khả Nhạc vẫn còn trẻ, thôi, để anh đi gọi nhân viên phục vụ tới đây, dọn qua chỗ này một chút.

- Diệp đại ca, em vẫn chưa chơi đủ.

Trịnh Khả Nhạc được Từ Oánh đỡ dậy, nghe thấy phải về thì làm nũng:

- Chúng ta đi nhảy tiếp đi.

- Để hôm khác, hôm nay muộn rồi.

Diệp Lăng Phi cười nói với Trịnh Khả Nhạc:

- Tiểu nha đầu, hôm nay về sớm thôi.

Từ Oánh dỗ Khả Nhạc như dỗ trẻ con, một lúc sau cô mới dỗ được Trịnh Khả Nhạc ra khỏi phòng hát.

Nhân viên phục vụ thu dọn xong mọi thứ trong phòng, còn thừa lại một chai XO chưa uống, Diệp Lăng Phi liền cầm chai XO đó mang đi. Đây là rượu hơn cả chục ngàn lận, sao có thể tùy tiện vứt đi chứ.

Bước ra khỏi quán KTV, Từ Oánh lảo đảo đỡ Trịnh Khả Nhạc qua đường. Diệp Lăng Phi thấy Từ Oánh đi cũng xiêu xiêu vẹo vẹo, lại phải đỡ một người càng xiêu vẹo hơn là Trịnh Khả Nhạc liền vội vàng bước qua, đưa cái túi đang xách trên tay cho Từ Oánh, một tay ôm Trịnh Khả Nhạc nói:

- Nào, để anh đỡ các em qua.

Tay còn lại của Diệp Lăng Phi cũng ôm lấy Từ Oánh. Từ Oánh khẽ giật mình, chỉ cảm thấy một cảm giác rất khác thường đang dâng lên trong người, cô không dám nhìn Diệp Lăng Phi, ngoan ngoãn để hắn ôm cô dắt qua đường.

Mở cửa xe, Diệp Lăng Phi đỡ Trịnh Khả Nhạc ngồi vào ghế sau, Từ Oánh cũng ngồi vào phía sau. Diệp Lăng Phi vòng qua trước xe, vừa định mở cửa thì nhìn thấy cách quán Sư Tử không xa, cha của Đường Hiểu Uyển là Đường Hưng Cường và Niếp Thiến đang đứng bên đường, trông bộ dạng nói chuyện của hai người hình như đang tranh luận việc gì đó.

Đường Hưng Cường đi đi lại lại bên cạnh Niếp Thiến, như đang gặp phải khó khăn gì đó, còn Niếp Thiến lại nói gì đó với ông ta. Diệp Lăng Phi giật mình, hắn vốn đã mở cửa xe ra nhưng cuối cùng lại đóng lại. Bước tới cửa sau, qua cửa kính nói với Từ Oánh đang ở trong xe:

- Từ Oánh, anh nhìn thấy một người quen, em và Khả Nhạc ở đây đợi anh lát nhé, anh qua đó một chút.

Từ Oánh khẽ gật đầu, cô ôm Khả Nhạc, ngồi trong xe đợi Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi rút một điếu thuốc từ trong túi, châm lửa xong mới bước về phía Đường Hưng Cường và Niếp Thiến. Vừa đi được nửa đường thì thấy Đường Hưng Cường dừng lại, đối diện với Niếp Thiến, nói gì đó khiến cô giật mình, sau đó phát cuồng lên nắm lấy cổ áo Đường Hưng Cường, bắt đầu chửi mắng. Đường Hưng Cường không hề có bất kỳ phản ứng gì, mặc cho Niếp Thiến tiếp tục chửi mắng mình.

Nhìn thấy cảnh này, Diệp Lăng Phi dừng bước, hắn hút thuốc, nhìn Niếp Thiến và Đường Hưng Cường.

Niếp Thiến chửi mắng một hồi, thấy Đường Hưng Cường không có phản ứng gì, cô tức đến sôi máu, quay người, giơ tay vẫy một chiếc taxi, lên xe rời đi. Còn Đường Hưng Cường sau khi thấy Niếp Thiến rời đi, cũng đứng bên đường, trông bộ dạng như kẻ không biết xoay sở thế nào.

Diệp Lăng Phi trông thấy bộ dạng này của Đường Hưng Cường, trong lòng thầm tính kế nếu lúc này cho ông ta biết mình vừa nhìn thấy bộ dạng đau khổ của hắn, không biết tay giáo sư này sẽ có phản ứng thế nào. Diệp Lăng Phi nghĩ hồi lâu, cảm thấy không qua đó thì hơn, hắn liền quay người, trở về xe.

Trịnh Khả Nhạc đang nằm trong lòng Từ Oánh ngủ, tối nay cô đã uống quá nhiều rượu. Từ Oánh tuy uống cũng không ít nhưng trông cô vẫn còn tỉnh táo.

Diệp Lăng Phi lái xe đưa Trịnh Khả Nhạc và Từ Oánh về phòng trọ của hai người, thấy Trịnh Khả Nhạc mặt đỏ hồng, dáng vẻ ngủ rất say, Diệp Lăng Phi chỉ đành lắc đầu, bế cô từ trong lòng Từ Oánh dậy, rồi cứ thế bế Trịnh Khả Nhạc lên tận phòng.

Từ Oánh mở cửa xong, Diệp Lăng Phi liền bế Trịnh Khả Nhạc vào phòng ngủ, lại dặn dò Từ Oánh cố gắng chăm sóc cho Trịnh Khả Nhạc, tốt nhất ban đêm để một chậu nước bên cạnh đầu giường, đề phòng nửa đêm cô tỉnh dậy buồn nôn. Từ Oánh gật đầu, nói:

- Vâng, Diệp đại ca, anh yên tâm đi, em sẽ chăm sóc cô ấy.

Diệp Lăng Phi vừa quay người bước tới cửa, lại quay lại, nói với Từ Oánh:

- Em cũng thế, phải chăm sóc tốt cho mình đó, anh thấy em uống cũng không ít rượu đâu, nhớ phải chăm sóc cho mình thật tốt đó.

Nghe những lời quan tâm này của Diệp Lăng Phi, trong lòng Từ Oánh trào dâng một cảm giác ấm áp, cô vội vàng nói:

- Diệp đại ca, cảm ơn anh.

- Có gì mà phải cảm ơn.

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vỗ vào vai Từ Oánh, nói:

- Em và Trịnh Khả Nhạc đều là bạn của anh, anh quan tâm hai em là chuyện đương nhiên.

- Vâng, cảm ơn anh, Diệp đại ca.

Từ Oánh không tìm được từ nào khác để thể hiện tâm trạng mình lúc này, chỉ có thể một lần nữa nói lời cảm ơn. Diệp Lăng Phi cười, vẫy tay chào Từ Oánh, nói:

- Thôi, anh về đây, em ngủ sớm đi nhé.

- Diệp đại ca, anh đi đường cẩn thận nhé.

Từ Oánh nói.

- Ừm!

Diệp Lăng Phi không quay người lại, cứ vậy bước xuống lầu.

Từ Oánh đóng cửa, tựa người vào cánh cửa, hồi tưởng lại cảm giác khi cô tựa vào người Diệp Lăng Phi lúc ở trong phòng KTV.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!