Buổi cuối tuần đầu tiên sau kỳ nghỉ lễ dài ngày mùng 1 tháng 5, đường phố đông nghịt xe cộ, mọi ngả đường của thành phố Vọng Hải đều tắc nghẽn. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình hôm nay vốn định lái xe ra ngoài, nhưng buổi sáng nghe đài báo tình hình giao thông tắc đường rất nghiêm trọng, hai người liền quyết định bỏ ý định lái xe, chuyển sang đi xe buýt.
Quen lái xe rồi, thỉnh thoảng trải nghiệm cảm giác ngồi xe buýt cũng khá thú vị. Dạo này, công việc của Bạch Tình Đình rất bận, vừa phải tuyển Phó Tổng giám đốc mới, vừa phải xử lý hạng mục Trang viên Dương Quang, một loạt vấn đề khiến cô đau hết cả đầu. Thêm nữa, Bạch Cảnh Sùng lại vừa đi Bắc Kinh tham gia hội nghị do Bộ Công nghiệp quốc gia tổ chức để thảo luận về vấn đề phát triển ngành bất động sản, nên Bạch Tình Đình với tư cách là Phó Tổng giám đốc của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, phải gánh vác toàn bộ công việc của tập đoàn khi Tổng giám đốc vắng mặt.
Bạch Tình Đình tạm thời gạt hết công việc sang một bên, quyết định cùng Diệp Lăng Phi tận hưởng một ngày thứ bảy vui vẻ. Cô và Diệp Lăng Phi đi bộ ra trạm xe buýt, vừa nhìn đã thấy trạm xe chật kín người. Thấy đông người như vậy, Bạch Tình Đình không muốn chen vào, cô không sợ bị người khác chen lấn, mà chỉ lo có kẻ lợi dụng lúc đông người để sàm sỡ mình.
Bạch Tình Đình đứng trước trạm xe buýt, do dự nói:
- Ông xã, hay chúng ta quay về lái xe đi, ở đây đông người quá.
Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, nghĩ thầm một cô gái xinh đẹp như cô mà lên xe buýt thì đúng là không dám đảm bảo sẽ không có kẻ giở trò. Trên xe buýt đông đúc, ai chen lấn mình cũng chẳng biết, mà có biết cũng khó nói được gì. Nhưng bây giờ đã ra ngoài rồi, không thể quay về được, Diệp Lăng Phi nghĩ một lát rồi nói:
- Hay thế này đi, mình cứ ở đây đợi một lát, anh nghĩ thế nào cũng có chuyến xe vắng hơn, em thấy sao?
Bạch Tình Đình thấy cũng có lý, cô gật đầu đồng ý, nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn đã lùi lại đứng trước luống hoa phía sau trạm xe, đặt mông ngồi xuống, vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình, gọi Bạch Tình Đình:
- Bà xã, qua đây.
Bạch Tình Đình lưng đeo một chiếc túi màu trắng bước tới, thấy Diệp Lăng Phi ra hiệu cho mình ngồi lên đùi hắn, cô do dự nói:
- Ông xã, ở đây đông người lắm.
- Sợ gì chứ, hôm nay chúng ta ra ngoài chơi mà, em đừng nghĩ nhiều nữa là được.
Diệp Lăng Phi chẳng thèm quan tâm, tay phải kéo lấy bàn tay nhỏ nhắn của Bạch Tình Đình, lôi cô ngồi xuống đùi mình. Hôm nay, Bạch Tình Đình cố ý mặc một chiếc áo phông và quần soóc màu vàng rực rỡ, đầu đội mũ che nắng màu trắng, mái tóc buông xõa hai vai, toát lên vẻ đẹp trẻ trung, thanh thoát. Đặc biệt thu hút ánh nhìn của mọi người là cặp đùi trắng hồng, thẳng tắp đang lộ ra của cô. Trên cặp đùi thon dài, nõn nà đó không hề có một tì vết nào, trắng mịn như da em bé. Đôi chân tuyệt đẹp của nàng không mang tất, chỉ đi một đôi guốc cao gót màu trắng, để lộ những ngón chân trắng nõn như pha lê, khiến người ta không khỏi mơ màng.
Bạch Tình Đình nhìn trước ngó sau, thầm nghĩ tại sao mình không thể giống như những người bình thường khác, tự do tự tại cùng chồng lãng mạn ở bên ngoài. Nghĩ đến đây, Bạch Tình Đình liền mạnh dạn hơn, thoải mái ngồi lên đùi Diệp Lăng Phi, hai tay đặt lên chiếc túi nhỏ của mình, cặp mông tròn trịa khẽ lúc lắc, toát lên vẻ tinh nghịch của một thiếu nữ.
Tay trái Diệp Lăng Phi đặt lên vòng eo thon thả của Bạch Tình Đình, tay phải véo nhẹ đầu ngón chân trái của cô, nói:
- Bà xã, em cũng là người bình thường mà, sao cứ phải để ý xem người khác nhìn mình thế nào vậy? Họ thích nhìn sao thì kệ họ, liên quan gì đến mình đâu.
Bạch Tình Đình ngẫm lại thấy cũng đúng, mình lúc nào cũng chú ý từng lời ăn tiếng nói, từng cử chỉ hành động, luôn sợ có điểm nào không đúng mực bị giới truyền thông bắt được, cứ thế này thật sự rất mệt mỏi. Gạt bỏ thân phận sang một bên, mình cũng chỉ là một cô gái bình thường, tại sao không thể sống tự do như những cô gái khác chứ?
Nghĩ đến đây, Bạch Tình Đình ngả đầu dựa vào lòng Diệp Lăng Phi, nói:
- Ông xã, hôm nay chúng ta đi công viên nhé, em ít khi đến công viên lắm. À, em còn muốn ngồi xích đu, còn muốn…
- Được, hôm nay em muốn đi đâu chơi, anh sẽ đưa em đi.
Tay phải Diệp Lăng Phi vuốt nhẹ dọc theo chân cô từ ngón chân lên đến đùi, xoa xoa đôi chân dài thẳng tắp khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phải thèm muốn, mê đắm, rồi nói:
- Chúng ta còn có thể nghịch ngợm một chút, bà xã, có muốn quậy phá không?
Bạch Tình Đình trước nay vốn là một cô gái ngoan hiền, trong mắt người ngoài, cô luôn cao quý, cử chỉ phóng khoáng, nào đâu nghĩ đến chuyện quậy phá bao giờ. Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình phấn khởi hẳn lên, gật đầu lia lịa:
- Được đó, em nghe lời ông xã.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ngồi đó thân mật trò chuyện, thu hút không ít sự chú ý của mọi người, thậm chí còn có người bàn tán. Diệp Lăng Phi chẳng thèm để tâm xem họ nói gì, hắn chợt thấy một chiếc xe buýt đi tới, người trên xe không nhiều, vội nói:
- Bà xã, chúng ta lên xe thôi.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình lên xe, tìm đến hàng ghế cuối cùng. Bạch Tình Đình ngồi ở vị trí sát cửa sổ, Diệp Lăng Phi ngồi sát bên cạnh, cô chủ động dựa vào người hắn, ánh mắt long lanh chan chứa tình yêu. Hai người nắm chặt tay nhau, Bạch Tình Đình rất thích cảm giác này, giờ cô mới nhận ra, chỉ cần được ở bên người mình yêu, dù có phải ngồi xe buýt cô cũng cảm thấy hạnh phúc.
Người trên xe mỗi lúc một đông, mỗi khi đến trạm là lại có cả một tốp người lên, trong khi người xuống xe thì chẳng đáng là bao. Mọi người có thói quen chen chúc ở giữa và đầu xe, nên phía cuối xe khá vắng. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi có chỗ ngồi nên không cảm thấy trong xe chật chội chút nào.
Chiếc xe buýt chật ních người cứ thế lăn bánh trên đường, trong xe đột nhiên vang lên âm thanh nhắc nhở:
- Đề nghị mọi người giữ gìn cẩn thận đồ đạc của mình, đề phòng mất cắp.
Tiếng nhắc nhở lặp lại ba lần rồi tắt. Bạch Tình Đình dựa vào lòng Diệp Lăng Phi, dịu dàng hỏi:
- Ông xã, sao phải lặp lại nhiều lần thế?
Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, tay phải nắm lấy bàn tay cô, nói:
- Cái này cũng phải hỏi sao? Chắc chắn là trên xe có trộm, anh nghĩ tài xế phát hiện ra nên mới nhắc nhở mọi người cẩn thận.
- Có trộm sao?
Bạch Tình Đình nhíu mày, không hiểu, hỏi:
- Nếu đã phát hiện ra sao không bắt tên trộm đó nộp cho cảnh sát?
Diệp Lăng Phi mỉm cười nói:
- Ngốc ạ, em nghĩ ai cũng thích lo chuyện bao đồng sao? Theo anh thấy, dù người bị mất có biết kẻ trộm là ai cũng không dám công khai đâu. Bà xã, xã hội này không giống như em tưởng tượng đâu, rất nhiều người không có tinh thần trách nhiệm, gặp những chuyện thế này chỉ lo giữ thân mình thôi. Anh thấy bác tài xế đó làm vậy là tốt lắm rồi, ít nhất cũng nhắc nhở được mọi người. Chứ dù có bắt được tên trộm, người bị mất cũng chẳng dám đứng ra làm chứng đâu, họ sợ bị trả thù.
Bạch Tình Đình vuốt mũi, bất bình nói:
- Xã hội bây giờ sao lại thành ra thế này. Em thật sự không biết.
Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi ngồi phía sau nói chuyện, một thanh niên khoảng mười tám, mười chín tuổi từ phía đầu xe đông đúc chen tới. Gã thanh niên đó chen đến đâu, những người gần đó đều vội giữ chặt túi quần và túi xách của mình. Mọi người tuy rất cảnh giác nhìn gã nhưng không một ai dám lên tiếng. Gã thanh niên chen tới gần cuối xe, rút ra một chiếc điện thoại, ra vẻ như đang nhắn tin.
Xe buýt lại đi qua một trạm nữa, khi vừa đến vịnh Hoa Sen, cửa sau vừa mở thì có hai thanh niên khoảng hai mươi tuổi hùng hổ bước lên, không nói một lời, đi thẳng tới chỗ người lái xe rồi lao vào đấm đá túi bụi. Còn gã thanh niên lúc nãy cũng từ cửa sau chen lên, vung nắm đấm đánh về phía người lái xe.
Hành khách trên xe không ai dám hó hé, đều dạt sang bên cửa sổ. Diệp Lăng Phi cau mày, buông tay đang ôm Bạch Tình Đình ra, chen qua những người phía trước mình, nói:
- Nào, ai xem kịch thì nhường đường một chút, để tôi qua cái nào.
Vừa nói, hắn vừa chen lên phía trước.
Vừa nhìn đã thấy người lái xe bị đánh tới tím tái mặt mày, miệng không ngừng la lên:
- Các người là ai thế hả?
- Mẹ mày chứ, ai bảo mày xen vào chuyện của người khác?
Một tên đầu trọc mặc áo sơ mi hoa, cằm để một nhúm râu, hùng hổ mắng:
- Mày lái xe thì cứ lái xe đi, liên quan chó gì tới mày mà thích lo chuyện bao đồng hả?
Diệp Lăng Phi vừa lúc bước tới, nghe tên đó nói vậy liền quát lớn:
- Dừng tay! Bọn mày làm gì thế hả, sao dám tùy tiện đánh người?
Ba tên đang đánh người lái xe, nghe có người xen vào, tên đầu trọc có nhúm râu liếc mắt nhìn, gắt lên:
- Mẹ mày, liên quan gì tới mày? Không muốn chết thì biến đi cho ông! Đúng là cái đồ giả nhân giả nghĩa, dám quản chuyện của ông mày à?
Nghe câu này, sắc mặt Diệp Lăng Phi sầm xuống. Hắn túm lấy áo gã thanh niên vừa nhắn tin trên xe, một tay ném văng gã ra khỏi cửa trước. Ngay sau đó, hắn siết chặt nắm đấm, xông thẳng về phía tên đầu trọc, tung một cú đấm trúng cằm, đấm bay gã lên không, văng ra khỏi cửa xe. Tên còn lại còn đang ngẩn người thì bị Diệp Lăng Phi tung một cú đá thẳng vào bụng, bay thẳng ra khỏi xe buýt giống như hai tên kia.
Diệp Lăng Phi vẫn chưa xong, hắn bước mạnh mấy bước xuống xe, đứng ngay trước trạm xe buýt, giơ chân phải lên, đá tới tấp vào ba tên đang nằm dưới đất. Không ít người ở trạm xe buýt vây lại, nhưng thấy cảnh này không ai dám can ngăn, chỉ đứng xem.
Lúc này, người lái xe cũng bước xuống, thấy ba tên kia bị đánh nằm sõng soài trên đất, anh ta chạy qua, nói:
- Anh gì ơi, cảm ơn anh, nhưng anh không nên dính vào chuyện này.
Vừa nói, người lái xe vừa trút cơn giận lúc nãy lên ba tên kia, giơ chân đá mạnh.
Diệp Lăng Phi thấy vậy thì dừng lại, thản nhiên châm một điếu thuốc hút, nhìn người lái xe đánh ba tên thanh niên. Lúc này, những hành khách trong xe cũng lên tiếng:
- Đáng đời! Đánh mạnh vào, cho chừa cái thói hung hăng.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn mấy vị khách, thầm nghĩ sao bây giờ mới mạnh miệng thế, lúc nãy thì chẳng thấy ai hó hé một lời.