Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 462: CHƯƠNG 462: BÀ CHỦ HẮC ÁM

Vốn định đi chơi vui vẻ một ngày, nhưng Bạch Tình Đình lại tạm thời quyết định phải về công ty, nên sau khi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ăn cơm xong, hai người liền trở về.

Bạch Tình Đình quay về công ty để triệu tập cuộc họp, thương thảo về đề nghị của Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình đã về công ty, Diệp Lăng Phi chỉ còn lại một mình, không có ai đi cùng, hắn nghĩ tới Vu Đình Đình. Hắn liền gọi điện, chợt nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng ồn ào, hình như Vu Đình Đình cũng không ở trường.

- Em đang ở đâu vậy?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Ừm, em và chị Hiểu Uyển đang đi dạo trong siêu thị. Diệp đại ca, anh thích ví màu gì?

Vu Đình Đình hỏi.

- Anh à, màu gì cũng được.

Diệp Lăng Phi nói, nói xong, hắn lại hỏi:

- Em hỏi cái này để làm gì?

- Không nói cho anh đâu, đến lúc đó sẽ biết.

Vu Đình Đình cười hì hì.

- Cái con bé này, giờ đang ở đâu, anh tới chỗ các em.

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Diệp đại ca, bây giờ anh đừng tới đây, chờ em và chị Hiểu Uyển đi dạo xong sẽ tìm anh.

Diệp Lăng Phi cười cười, thật sự là đoán không ra trong lòng mấy cô gái này nghĩ gì. Nếu Vu Đình Đình không muốn để mình tìm nàng, vậy thì thôi vậy. Diệp Lăng Phi gọi xe tới quán cà phê Mộng Viên.

Vừa bước vào quán, hắn liền thấy bên trong không còn một chỗ trống, tất cả bàn ghế đều đã có người ngồi. Từ phía trong cùng của quán cà phê truyền đến tiếng hát du dương của một cô gái. Diệp Lăng Phi nhìn lên, chỉ thấy Trương Tuyết Hàn đang ngồi ở trung tâm quán, cất cao tiếng hát. Hắn thấy Lý Khả Hân đang bận rộn tính tiền ở quầy bar bên kia, bèn đi qua, gõ gõ lên mặt bàn, hỏi:

- Quán cà phê thay đổi từ lúc nào vậy? Còn dựng cả một sân khấu nhỏ nữa, không phải em muốn sắp xếp bàn ghế kín quán sao, sao đột nhiên thay đổi ý định rồi?

Lý Khả Hân ngẩng đầu, thấy Diệp Lăng Phi đang đứng trước mặt mình, cô buông máy tính xuống, đứng thẳng người dậy, cười nói:

- Không phải bạn của anh làm em thay đổi suy nghĩ sao.

- Em nói cô ấy à?

Diệp Lăng Phi chỉ tay về phía Trương Tuyết Hàn đang hát, hỏi. Lý Khả Hân gật đầu, cười đáp:

- Vốn em không định mời cô ấy tới đây hát. Nhưng hôm trước cô ấy đến uống cà phê, em và cô ấy có tán gẫu. Lúc trò chuyện mới biết cô ấy học chuyên ngành âm nhạc, vì vậy em mới nảy ra ý định mời cô ấy hát. Em cũng không có ý nghĩ gì khác, chỉ cảm thấy một cô gái xinh đẹp như cô ấy dù chỉ ngồi ở đây thôi cũng có thể thu hút không ít khách hàng. Ai ngờ cô ấy vừa đến hát, quán cà phê liền chật kín chỗ, quả thực chính là mèo chiêu tài mà. Vì vậy, em mới cố ý dựng một sân khấu nhỏ ở trung tâm quán để cô ấy có thời gian thì cứ tới đây hát. Anh đừng tưởng em lừa gạt cô ấy nhé. Em đưa cho cô ấy một tấm thẻ khách quý, chỉ cần cầm tấm thẻ này, lúc nào đến đây uống cà phê cũng đều miễn phí. Anh nói xem, em làm như vậy có phải rất công bằng hợp lý không?

- Em đó, sắp thành tú bà chuyên bóc lột nhân viên rồi. Người ta đâu có thiếu chút tiền ấy.

Diệp Lăng Phi đưa tay nhẹ nhàng búng lên trán Lý Khả Hân một cái, cười nói:

- Anh càng ngày càng yên tâm rồi. Có bà chủ “hắc ám” như em quản lý quán cà phê, anh chỉ cần ngồi chờ thu tiền là được.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa lách qua quầy bar, đi vào bên trong đứng cạnh Lý Khả Hân, hỏi:

- Nói cho anh biết, hiện tại chúng ta lời được bao nhiêu tiền rồi?

- Trừ đi chi phí nhân viên, nguyên liệu, điện nước các loại, cũng còn lại được năm, sáu ngàn. Sao vậy, anh cần tiền à?

Lý Khả Hân hỏi.

Diệp Lăng Phi đưa tay lên chiếc mông cong của Lý Khả Hân, nhẹ nhàng vuốt ve, cười xấu xa:

- Không phải. Anh định đem tiền đó cho em. À… em đừng hiểu lầm nhé, không phải anh cho em hoàn toàn. Dù sao em cũng đã giúp anh quản lý quán cà phê này lâu như vậy, theo lý mà nói cũng nên chia hoa hồng cho em. Hơn nữa là để em mua cho cha mẹ ít đồ, bằng không cha mẹ em lại tưởng em cả ngày không có việc gì làm, nói không chừng lại tính chuyện tìm cho em một tấm chồng tốt để gả đi, như vậy sau này cũng có người nuôi. Anh chỉ sợ xảy ra chuyện đó, cho nên mới muốn em đem tiền này mua ít đồ cho cha mẹ, ừm, như vậy để em không bỏ đi được.

Lý Khả Hân liếc Diệp Lăng Phi một cái, miệng thì nói:

- Anh nói cái lý luận gì vậy. Nếu em thật sự muốn đi, cho em bao nhiêu tiền em cũng sẽ đi. Còn không muốn đi thì cho dù không cho em đồng nào em cũng không đi.

Lý Khả Hân cảm nhận được bàn tay Diệp Lăng Phi đang vuốt ve mông mình, trong lòng cô dâng lên một cảm giác kỳ lạ đã lâu không có. Cô nhớ lại lúc ban đầu khi mình và Diệp Lăng Phi ở bên nhau, cũng chính là thân mật như thế. Lý Khả Hân cố gắng đè nén cơn xúc động trong lòng, vẻ mặt vẫn bình thản nói:

- Tiền này em còn phải giữ lại, nếu muốn mua cái gì thì lấy tiền này mà mua. Anh cho rằng làm ăn đơn giản lắm à, cái gì mà không cần dùng tiền chứ. Chỗ này một đồng, chỗ kia một đồng, cho nên mới nói đàn ông các anh không giữ được tiền, chỉ biết tiêu tiền thôi.

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng bóp mông Lý Khả Hân một cái, liền thấy cô hơi cắn chặt môi, nhưng không nói gì. Diệp Lăng Phi thầm đắc ý, bây giờ Lý Khả Hân đã trở nên ngoan ngoãn hơn trước kia nhiều, nếu sau này cô có thể ngoan ngoãn thuận theo mình thì tốt quá rồi.

Diệp Lăng Phi cười cười, không tranh cãi với Lý Khả Hân nữa. Hắn rút tay khỏi mông cô, ngước mắt nhìn Trương Tuyết Hàn đang đi tới, rồi thấp giọng nói:

- Khả Hân, cô bé này bị bệnh tim, vẫn nên để cô ấy ít đến đây hát thì tốt hơn, đừng để xảy ra chuyện gì.

Lý Khả Hân gật đầu:

- Em biết, cô bé Tuyết Hàn này hiểu chuyện lắm, đã sớm nói với em rồi. Em cũng bảo cô ấy lúc nào muốn đến hát thì hát, anh thật sự nghĩ em là loại bà chủ hắc ám vậy sao, thật là…

Diệp Lăng Phi cười ha ha:

- Anh chỉ đùa với em thôi mà, em cũng đừng cho là thật.

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, chợt nghe giọng nói trong trẻo dễ nghe của Trương Tuyết Hàn vang lên bên tai:

- Diệp tiên sinh, anh đã ở đây rồi à, thật trùng hợp.

Diệp Lăng Phi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt tinh tế hoàn mỹ không tì vết của Trương Tuyết Hàn, trong lòng khẽ thở dài. Tại sao ông trời lại ban cho cô gái này một khuôn mặt tuyệt mỹ, nhưng lại bắt nàng mang một thân thể bệnh tật như vậy. Diệp Lăng Phi cười với Trương Tuyết Hàn:

- Ừm, anh vừa tới không lâu, hoàn toàn là bị tiếng hát của em hấp dẫn tới đây.

- Chỉ giỏi nịnh hót.

Lý Khả Hân nhỏ giọng lẩm bẩm.

Diệp Lăng Phi đưa tay hung hăng véo một cái vào mông Lý Khả Hân. Lý Khả Hân cắn chặt môi, liếc xéo hắn một cái. Diệp Lăng Phi coi như không thấy, hắn rời khỏi quầy bar, đi tới trước mặt Trương Tuyết Hàn, cười nói:

- Sao vậy, sao chỉ có mình em đến, con bé Vu Tiêu Tiếu kia đâu rồi?

- Tiêu Tiếu không có tới tìm em, em nghe nói gần đây cô ấy đang tham gia hoạt động của câu lạc bộ trong trường, tóm lại là rất bận rộn.

Trương Tuyết Hàn liếc nhìn Lý Khả Hân một cái, rồi lại chuyển ánh mắt sang Diệp Lăng Phi, dường như nàng đang phán đoán mối quan hệ giữa hai người.

- Hiếm khi con bé này có chuyện để làm, anh còn đang thắc mắc sao không thấy nó chơi game, hóa ra là đang làm việc cho trường.

Diệp Lăng Phi thấy ánh mắt Trương Tuyết Hàn đảo qua đảo lại, hắn cười cười, nói:

- Lát nữa em định làm gì?

- Hôm nay em không có việc gì, chỉ đi lang thang thôi, vừa đi đến đây liền nghĩ tới uống một ly cà phê miễn phí.

Trương Tuyết Hàn nói đùa với Diệp Lăng Phi. Nàng căn bản không quan tâm đến chút tiền này, chỉ là nhớ tới Diệp Lăng Phi từng nói với mình, con người nên muốn làm gì thì làm, không nên quá bận tâm. Trương Tuyết Hàn rất thích ca hát, vừa vặn Lý Khả Hân lại cho nàng cơ hội này, nàng tới đây hát căn bản không phải vì cà phê miễn phí. Trương Tuyết Hàn nói như vậy chỉ là muốn đùa một chút cho không khí thoải mái hơn.

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Lý Khả Hân, rồi lại thu hồi ánh mắt, nói:

- Anh cũng vừa vặn không có việc gì làm, hay là chúng ta ra ngoài đi dạo nhé? Dù sao em cũng không thể ở đây hát mãi được. Anh nói cho em biết, bà chủ quán cà phê này rất hắc ám, anh vốn làm công ở đây mà một đồng lương cũng chưa từng được trả.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Lý Khả Hân liền phản bác:

- Anh nói bậy, sao không nói anh là ông chủ lớn sau màn của quán cà phê này đi.

Trương Tuyết Hàn vừa nghe, liền hé miệng cười tủm tỉm. Chuyện Diệp Lăng Phi là ông chủ sau màn của quán cà phê này cũng không khiến nàng quá mức kinh ngạc. Từ trước đến nay, nàng đã hình thành tính cách không mấy bận tâm đến nhiều chuyện, cho dù có nghe được chuyện kinh ngạc hơn nữa, Trương Tuyết Hàn cũng sẽ không biểu lộ ra vẻ mặt gì. Nàng chỉ cười nói:

- Em không ngờ đấy, thật ngoài dự đoán của em.

Diệp Lăng Phi ha ha cười lớn:

- Được rồi, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút đi.

Nói xong, Diệp Lăng Phi nhìn Lý Khả Hân, nói đầy ẩn ý:

- Khả Hân, làm việc cho tốt, anh sẽ thưởng cho em.

Lý Khả Hân sững sờ, chờ đến khi cô định thần lại thì Diệp Lăng Phi đã đi ra khỏi quán. Lý Khả Hân le lưỡi, nở một nụ cười tươi.

Trương Tuyết Hàn và Diệp Lăng Phi cùng đi ra khỏi quán cà phê, hai người đi song song với nhau, nhưng ở giữa lại có một khoảng cách.

- Tuyết Hàn, anh vẫn có một thắc mắc, có thể hỏi em không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Trương Tuyết Hàn gật đầu, nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn cười nói:

- Em nói xem, trong mắt em anh là loại đàn ông gì?

Khóe miệng Trương Tuyết Hàn cong lên một nụ cười, nàng chớp chớp đôi mắt trong veo như nước suối, nhẹ giọng nói:

- Là một người đàn ông không giống người thường.

Diệp Lăng Phi dang hai tay ra, câu trả lời của Trương Tuyết Hàn quá mơ hồ, làm hắn không biết rốt cuộc mình trong mắt cô là một người đàn ông như thế nào. Hắn hỏi:

- Anh không phải một tên lưu manh hay vô lại sao?

- Tại sao phải nói mình như vậy? Trong mắt em, anh là một người đàn ông không giống người thường, cái cảm giác này không nói thành lời được, nhưng lại có thể cảm nhận được.

Trương Tuyết Hàn mỉm cười nói:

- Em không biết cách hình dung một người, chỉ biết dựa vào cảm giác.

- Cảm giác có đôi khi cũng không phải là sự thật.

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, nói:

- Em muốn đi đâu, anh đưa em đi.

Trương Tuyết Hàn nhìn Diệp Lăng Phi, nàng cảm giác được hắn có chuyện muốn nói với mình, nhưng lại không nói ra. Trương Tuyết Hàn nhìn về phía trước, nói:

- Em muốn đi dạo trên bờ biển.

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Được rồi, anh và em ra bờ biển đi dạo, nhưng…

Trương Tuyết Hàn nhìn ra được sự lo lắng của Diệp Lăng Phi, nàng cười nói:

- Không sao đâu, em còn không yếu đến mức không thể đi dạo.

Diệp Lăng Phi cười, hắn phát hiện cô gái Trương Tuyết Hàn này luôn rất dễ dàng nhìn thấu tâm ý của người khác. Đi cùng với cô, hắn không cảm thấy có áp lực gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!