Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 463: CHƯƠNG 463: NGƯỜI ĐẸP NHƯNG CHỈ CÓ THỂ ĐỨNG NHÌN

Cách con đường này không xa là một quảng trường nhỏ ven biển. Nơi đây vốn là một bãi rác, sau này được cải tạo lại. Trên quảng trường có khá nhiều người đang đi dạo, bên cạnh chính là bãi biển rải đầy đá ngầm. Bãi biển này không có quảng trường ngắm sao đẹp như bãi biển bên kia, khắp nơi đều là đá tảng, trông rất khó đi.

Trương Tuyết Hàn và Diệp Lăng Phi đi qua quảng trường nhỏ, cứ thế tiến tới bãi cát ven biển. Trương Tuyết Hàn mặc chiếc váy liền thân màu trắng, eo thon nhỏ, chân mang đôi guốc màu trắng, đang đi trên bãi cát, bước về hướng có những hòn đá ngầm. Diệp Lăng Phi đi ngay sau Trương Tuyết Hàn, chỉ cách cô một bước chân.

Trương Tuyết Hàn khom lưng, nhặt lên một hòn đá, chỉ thấy trên đó có một con cua nhỏ. Cô định giơ tay ra bắt thì bị Diệp Lăng Phi cản lại:

- Cẩn thận kẻo bị nó kẹp đấy.

Trương Tuyết Hàn rụt tay lại, thẳng lưng, nở một nụ cười mê người với Diệp Lăng Phi:

- Tôi rất ít khi tới đây, Tiêu Tiếu không muốn để tôi tới, cô ấy sợ gió biển quá lớn. Thật ra, tôi không yếu ớt như mọi người vẫn tưởng.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Nghĩa là có rất nhiều người quan tâm đến cô.

- Có lẽ vậy.

Trương Tuyết Hàn vừa nói vừa bước lại gần tảng đá ngầm. Diệp Lăng Phi thấy thế, vội vàng bước theo. Trương Tuyết Hàn giẫm lên những hòn đá khá trơn, lảo đảo bước về phía tảng đá ngầm to phía trước mặt. Vừa đi được mấy bước thì chân cô trượt một cái, cả người chao đảo. Diệp Lăng Phi vội vàng bước tới, giơ tay nắm chặt lấy tay trái của cô, nói:

- Đi chậm một chút, chỗ này rất trơn.

Bàn tay nhỏ trắng ngần của Trương Tuyết Hàn hơi lạnh, khi Diệp Lăng Phi nắm lấy, cô liền cảm nhận được hơi ấm lan truyền từ lòng bàn tay anh. Cô không có ý rút tay ra mà để mặc Diệp Lăng Phi dắt mình lên tảng đá ngầm lớn kia.

Diệp Lăng Phi tìm được một chỗ bằng phẳng trên tảng đá, hắn buông tay Trương Tuyết Hàn ra, gọi cô:

- Nào, qua đây.

Trương Tuyết Hàn từ từ bước qua. Cô khẽ vén váy rồi mới từ từ ngồi xuống. Hai chân co lại, vòng tay ôm lấy đầu gối, mắt nhìn xa xăm về phía mặt biển xanh biếc, hít một hơi thật sâu rồi khẽ nói:

- Cảm giác thế này thật tốt. Tôi rất thích được ngồi trên bãi biển, hít thở không khí trong lành, nhìn mặt biển trong xanh kia, dù có chuyện gì không vui cũng sẽ tan biến hết.

Diệp Lăng Phi nghiêng mặt nhìn Trương Tuyết Hàn, đúng lúc đó cô cũng quay sang. Thấy Diệp Lăng Phi nhìn mình, cô liền quay mặt đi chỗ khác. Gió biển thổi tung mái tóc cô về phía trước, Trương Tuyết Hàn đưa tay vén tóc ra sau tai, để lộ khuôn mặt hơi ửng hồng, cô nói:

- Diệp tiên sinh, có phải anh cảm thấy tôi rất kỳ quái không?

- Tại sao lại nói vậy, tôi thấy mình như đang thưởng thức một bức tranh tuyệt đẹp.

Diệp Lăng Phi nói hoàn toàn xuất phát từ góc độ của một người đang thưởng ngoạn cảnh đẹp:

- Nhìn cô ngồi cạnh biển, tạo cho tôi một cảm giác rất khác thường. Tôi không thể diễn tả được cảm giác đó như thế nào.

Trương Tuyết Hàn quay mặt lại, hỏi:

- Có phải anh thấy tôi rất lạnh lùng, khiến người khác cảm thấy khó gần không?

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Hoàn toàn ngược lại. Tôi thấy cô là một cô gái không dám làm những điều mình thích. Tôi tin những người tiếp xúc lâu với cô đều cảm nhận được nỗi khát khao được giao tiếp với người khác từ tận đáy lòng cô. Chỉ có điều, cô không dám thể hiện toàn bộ khát vọng của mình mà thôi.

Trương Tuyết Hàn cười nói:

- Diệp tiên sinh, anh nói rất đúng. Tôi tuy đang cố gắng thử, nhưng vẫn có gì đó khiến tôi không dám tiến tới. Từ khi sinh ra, tôi đã biết mình không giống những cô gái bình thường khác. Những cô gái khác có thể vui vẻ, hưng phấn, kích động. Họ có thể làm những điều họ thích. Còn tôi thì không thể. Tôi không thể quá kích động, cũng không thể quá hưng phấn. Tim tôi không chịu đựng được những việc như thế. Vì thế, ngay cả chuyện kết hôn tôi cũng không có quyền. Gia đình lo lắng tôi sẽ quá kích động trong chuyện đó... sợ tim tôi không chịu nổi.

Khuôn mặt Trương Tuyết Hàn lúc này đỏ bừng rực rỡ, có thể cuốn đi linh hồn của bất cứ ai đang nhìn cô. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, như muốn xác định xem anh có hiểu ý mình hay không.

Diệp Lăng Phi đâu phải trẻ con. Sao có thể không hiểu những lời Trương Tuyết Hàn nói. Cô bị bệnh tim bẩm sinh nên phải cố gắng tránh những chuyện gây kích động mạnh. Nếu kết hôn thì chuyện * sao có thể tránh được. Như thế, tim của cô rất khó có thể chịu đựng nổi.

Trong lòng Diệp Lăng Phi cảm thấy thật đáng buồn. Một cô gái xuân sắc như Trương Tuyết Hàn lại bị ngăn cấm tận hưởng khoái cảm khó tả thành lời trong quan hệ nam nữ. Hắn lại nhìn khuôn mặt thanh tú nhưng trắng bệch vì bệnh tim của cô lần nữa rồi khe khẽ thở dài:

- Cho nên khi một đứa trẻ sinh ra đã cất tiếng khóc nức nở là vì nó biết nó phải đến thế gian này để chịu khổ.

Trương Tuyết Hàn khẽ gật đầu. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, đột nhiên khẽ nói:

- Diệp tiên sinh, tôi có thể dựa vào anh được không?

Đối với bất kỳ yêu cầu nào của cô gái này, Diệp Lăng Phi đều không thể viện cớ từ chối. Hắn không nói gì, chỉ dang tay ra. Trương Tuyết Hàn ghé người dựa vào Diệp Lăng Phi, hắn đưa tay phải đặt lên eo cô. Lúc này, tuy Diệp Lăng Phi đang ôm mỹ nữ đẹp như tiên giáng trần nhưng trong lòng lại không hề có bất cứ ý nghĩ nào khác.

Trương Tuyết Hàn dựa vào lòng Diệp Lăng Phi, khẽ nói:

- Tôi rất muốn dựa vào người Diệp tiên sinh. Tôi biết, là một cô gái, không nên nói những lời này, nhưng tôi lại không cảm thấy có gì tiếc nuối cả. Tôi rất thích Diệp tiên sinh, tôi cũng biết quan hệ giữa chúng ta là không thể nào, nhưng tôi vẫn cứ nói. Diệp tiên sinh, có phải tôi rất ngốc không?

Diệp Lăng Phi không biết nên nói thế nào để an ủi cô gái này. Ở cô, hắn đã nhìn thấy quá nhiều bất công mà ông trời đã giáng xuống. Tay phải Diệp Lăng Phi khẽ dùng sức, ôm Trương Tuyết Hàn chặt hơn, nói:

- Nếu cô thích, tôi có thể cho cô mượn đôi vai này bất cứ lúc nào.

- Cảm ơn.

Trương Tuyết Hàn nhắm mắt lại, một giọt nước long lanh như pha lê từ khóe mắt chảy xuống khuôn mặt cô.

Trương Tuyết Hàn bất giác thiếp đi. Lúc mở mắt ra, cô phát hiện mình đang nằm trọn trong lòng Diệp Lăng Phi, trên người còn khoác chiếc áo sơ mi của anh. Còn Diệp Lăng Phi chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ. Trương Tuyết Hàn vội vàng ngồi dậy, đưa chiếc áo cho anh:

- Diệp tiên sinh, anh mau mặc áo vào đi, kẻo bị cảm lạnh đó.

Lúc này, Diệp Lăng Phi mới mặc áo sơ mi vào, mắt nhìn Trương Tuyết Hàn, cười nói:

- Thế nào, mơ thấy mộng đẹp à?

- Đâu... đâu có.

Trương Tuyết Hàn không dám nói ra mình vừa mơ thấy quan hệ giữa mình và Diệp Lăng Phi, mặt cô nóng bừng lên, một cảm giác trước nay chưa từng có. Trương Tuyết Hàn cảm thấy tim mình đang đập rất nhanh, cô cố gắng bình tĩnh lại, nói:

- Diệp đại ca, vừa nãy thật ngại quá, không ngờ em lại ngủ mất.

- Em có thể ngủ trong lòng anh, chứng tỏ em rất tin tưởng anh, anh cảm thấy rất vinh hạnh.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Thôi nào, anh thấy cũng muộn rồi, để anh đưa em về trường. Sau này không được một mình ra ngoài nữa đâu đó, nếu muốn tìm đôi vai nào đó để làm gối ngủ thì cứ tìm anh, anh là ứng cử viên có một không hai đấy.

Trương Tuyết Hàn nở nụ cười ngọt ngào, hì hì nói:

- Vâng, tới lúc đó anh đừng chê em phiền nhé.

Diệp Lăng Phi cười:

- Yên tâm, anh đã hứa thì sẽ giữ lời. Chỉ cần là việc anh đã đồng ý thì sẽ không hối hận.

Tảng đá ngầm này lên thì dễ, xuống thì khó. Diệp Lăng Phi đứng lên, nhìn xuống dưới một lát rồi khom lưng nói:

- Nào, để anh cõng em.

Ban đầu, Trương Tuyết Hàn vô cùng ngạc nhiên nhưng sau đó, cô vươn tay ra, choàng lên vai Diệp Lăng Phi, áp người vào lưng anh. Diệp Lăng Phi đưa hai tay vòng qua ôm lấy mông Trương Tuyết Hàn, nhấc bổng cô lên rồi cõng trên lưng. Trương Tuyết Hàn trước giờ chưa hề gần gũi với người đàn ông nào đến thế, trong lòng cô dâng lên một cảm giác rất khác thường. Bộ ngực căng tròn của cô áp vào lưng Diệp Lăng Phi, truyền đến một cảm giác không nói nên lời nhưng cô lại thấy nó rất tuyệt, là cảm giác mà trước nay cô không dám tưởng tượng đến.

Diệp Lăng Phi cõng Trương Tuyết Hàn đi qua tảng đá ngầm, rồi từ từ hướng về phía quảng trường. Trương Tuyết Hàn áp mặt vào người anh, thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ đây chính là yêu? Cảm giác này thật hay, thật tuyệt.

Diệp Lăng Phi cõng trên lưng một đại mỹ nhân nhưng quả thật trong lòng hắn không hề có bất cứ ý nghĩ gì, trái lại, hắn cảm thấy mình cõng Trương Tuyết Hàn như cõng một đứa em gái. Bệnh của cô đã định rằng giữa hai người không thể phát sinh quan hệ, điều này không hề tạo nên bất kỳ áp lực nào khi Diệp Lăng Phi ở bên cô. Lúc đối mặt với Trương Tuyết Hàn, hắn không hề có bất cứ ý nghĩ nào khác.

Lúc Diệp Lăng Phi cõng Trương Tuyết Hàn đi qua quảng trường, hắn đã thu hút không ít ánh mắt chú ý của người khác. Những ánh mắt đó bị vẻ đẹp và khí chất thoát tục của cô thu hút, không ít thanh niên thầm thở dài, nếu có thể ở bên cô ấy một đêm thì chết cũng đáng. Chỉ có điều, nếu những người này biết cơ thể Trương Tuyết Hàn không thể chịu đựng được sự hưng phấn của chuyện * thì không hiểu họ sẽ nghĩ gì. Cảm thấy ông trời quá tàn nhẫn khi đã tạo ra một mỹ nữ như thế này nhưng lại chỉ có thể đứng nhìn mà không thể làm gì được, hay cảm thấy bất công cho Trương Tuyết Hàn? Hoặc cũng có thể là cả hai.

Vừa đi qua quảng trường, điện thoại trong túi Diệp Lăng Phi rung lên. Hắn đỡ Trương Tuyết Hàn xuống, đưa tay nhận điện thoại.

- Diệp đại ca, anh ở đâu thế?

Trong điện thoại vang lên tiếng nói vội vàng, lo lắng của Vu Đình Đình.

Diệp Lăng Phi đoán ngay đã có chuyện xảy ra, hắn vội vàng hỏi:

- Đình Đình, em bình tĩnh lại, từ từ nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

⟡ Nơi hội tụ dịch giả AI — Thiên Lôi Trúc . com ⟡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!