Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 464: CHƯƠNG 464: EM MUỐN CHUYỂN RA NGOÀI Ở

Diệp Lăng Phi đưa Trương Tuyết Hàn về trường rồi mới lái xe chạy tới quán trà mà Vu Đình Đình nói. Trong điện thoại, Vu Đình Đình bảo rằng Đường Hiểu Uyển đã bắt gặp cha cô ấy ở cùng một người phụ nữ khác. Đường Hiểu Uyển có vẻ rất tức giận.

Trong lòng Diệp Lăng Phi biết thế nào rồi cũng có chuyện. Hôm qua hắn gặp Đường Hưng Cường và Niếp Thiến cãi nhau bên đường, cứ tưởng Đường Hưng Cường sẽ gọi điện nhờ mình giải quyết, nhưng không ngờ ông ta không những không gọi mà còn để Đường Hiểu Uyển bắt gặp.

Diệp Lăng Phi đã mong Đường Hưng Cường có thể giấu nhẹm chuyện này, không nên để Đường Hiểu Uyển biết sớm như vậy. Hắn lái xe với tốc độ nhanh nhất đến nơi, nhưng vừa tới cửa quán trà thì thấy Vu Đình Đình đang xách túi đồ mua sắm đứng trước quán ngóng đợi.

Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, Vu Đình Đình vội vàng chạy qua, vẻ mặt khẩn cấp, nói:

- Anh Diệp, anh mau vào xem thế nào đi, chị Đường Hiểu Uyển đang khóc dữ lắm.

Diệp Lăng Phi cau mày, thầm kêu không hay rồi. Hắn không nói nhiều với Vu Đình Đình, bước thẳng vào quán trà. Vừa vào trong, hắn thấy Đường Hiểu Uyển đang ngồi ở góc trong cùng cạnh cửa sổ, vừa khóc nức nở vừa lắc cánh tay Đường Hưng Cường:

- Bố, người đàn bà này nói không phải sự thật đúng không? Bố, bố mau nói đi!

Sắc mặt Đường Hưng Cường trắng bệch, trông ông ta lúc này vô cùng bất lực, hoàn toàn không có chủ kiến. Còn Niếp Thiến thì mặt đằng đằng sát khí, nói:

- Gã họ Đường kia, ông phải cho tôi và đứa con trong bụng một câu trả lời rõ ràng, ông định thế nào hả?

Lúc này, quán không đông khách. Vài người nhìn về phía này, thì thầm bàn tán. Diệp Lăng Phi sa sầm mặt bước tới, một tay kéo Đường Hiểu Uyển dậy, quát:

- Hiểu Uyển, em làm cái gì thế hả? Ra đây với anh!

Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa mạnh mẽ kéo Đường Hiểu Uyển đi, rồi bảo Vu Đình Đình:

- Đình Đình, đưa Hiểu Uyển ra ngoài, đừng đứng đây làm mất mặt.

Trong lòng Đường Hiểu Uyển rất sợ Diệp Lăng Phi, tuy không muốn nhưng vẫn bị Vu Đình Đình kéo ra ngoài. Diệp Lăng Phi nhìn Đường Hưng Cường, nói:

- Bác Đường, đừng ngồi đây nữa, có chuyện gì chúng ta ra ngoài rồi nói.

Đường Hưng Cường lúc này đã hồn bay phách lạc, nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền đứng phắt dậy, bước về phía cửa. Niếp Thiến cũng đứng dậy, đang định mở miệng gọi thì bị Diệp Lăng Phi gằn giọng:

- Mụ câm miệng lại ngay! Đây là chỗ người ta làm ăn, biết điều thì ngồi yên đó. Mẹ nó chứ, nếu bây giờ mụ dám mắng Hiểu Uyển một câu, ông đây sẽ rạch nát cái miệng thối của mụ ra!

Diệp Lăng Phi tỏ rõ vẻ tức giận với Niếp Thiến. Hắn nói xong liền quay người bước ra ngoài.

Niếp Thiến bị Diệp Lăng Phi dọa cho chết khiếp, ngoan ngoãn ngồi lại chỗ cũ, không dám nhúc nhích.

Diệp Lăng Phi và Đường Hưng Cường vừa ra khỏi quán trà thì thấy Đường Hiểu Uyển nước mắt lưng tròng đang đứng cùng Vu Đình Đình. Trong tay Đường Hiểu Uyển vẫn ôm con thỏ bông màu trắng, Vu Đình Đình thì đứng bên cạnh khuyên giải.

Diệp Lăng Phi rút một điếu thuốc, đưa cho Đường Hưng Cường rồi tự mình châm một điếu. Hút một hơi, hắn nói:

- Chuyện này mọi người cần phải bình tĩnh. Hiểu Uyển, không được làm ầm lên nữa, trước tiên phải tìm một chỗ yên tĩnh để nói chuyện.

Diệp Lăng Phi nhìn quanh, thấy phía đối diện có một quảng trường liền đưa mấy người qua đó.

Tìm một chỗ vắng người, Diệp Lăng Phi ngồi xuống bậc đá cạnh thảm cỏ, gọi Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình lại ngồi cùng. Đường Hiểu Uyển ôm chú thỏ trắng ngồi cạnh Diệp Lăng Phi, không ngừng lau nước mắt. Thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô sắp biến thành mặt mèo lem luốc, Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vai cô rồi nhìn Đường Hưng Cường đang đứng trước mặt mình, nói:

- Bác Đường, mọi người đừng làm ầm lên nữa. Trước tiên cần phải nói rõ sự tình, nghĩ xem có cách nào giải quyết không. Thế này đi, để Hiểu Uyển nói rõ quan điểm của cô ấy trước, để mọi người đỡ phải mệt mỏi đứng đây.

Đường Hiểu Uyển lau nước mắt, hỏi:

- Bố, người đàn bà đó rốt cuộc là ai? Tại sao bà ta lại có con với bố? Bố ngoại tình ở bên ngoài phải không?

Diệp Lăng Phi toát mồ hôi lạnh. Hắn không ngờ một Đường Hiểu Uyển thường ngày ngoan hiền, nghe lời như vậy mà khi nổi giận lại có thể hỏi thẳng thừng những câu như thế, chẳng hề cân nhắc nặng nhẹ. Diệp Lăng Phi nhìn Đường Hưng Cường, chỉ thấy ông ta thở dài, rõ ràng đang rất khó xử. Diệp Lăng Phi đứng dậy, bước tới vỗ vai Đường Hưng Cường:

- Bác Đường, chuyện này dù sao cũng phải giải quyết. Cháu thấy hay là bác cứ nói hết sự thật với Hiểu Uyển đi, để chúng ta cùng nghĩ cách.

Đường Hưng Cường thấy không thể giấu được nữa, đành kể lại toàn bộ quá trình quen biết người phụ nữ kia. Câu chuyện này kể ra lại khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy Đường Hưng Cường là một người đàn ông tốt, tuy trong lòng có chút gian dối nhưng khởi nguồn lại là lỗi của người đàn bà kia. Đường Hưng Cường lúc mới quen người phụ nữ này chỉ là tình cờ, ban đầu cũng chỉ muốn giữ quan hệ bạn bè bình thường, nói thật thì trong lòng ông ta vẫn còn có gia đình này. Chỉ không ngờ một lần uống quá chén, kết quả là hồ đồ phát sinh quan hệ với mụ ta. Đường Hưng Cường cũng không biết lúc đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe Niếp Thiến kể lại rằng ông ta đã cưỡng bức, ép cô ta phải quan hệ. Đường Hưng Cường nghe Niếp Thiến dọa sẽ đi kiện thì sợ xanh mặt, vội vàng xin lỗi, mong cô ta tha thứ. Niếp Thiến tuy đã tha lỗi nhưng quan hệ giữa hai người lại bắt đầu từ đây, kết quả sau mấy lần hẹn hò thì cô ta báo có thai.

Đường Hưng Cường kể xong, lại thở dài:

- Hiểu Uyển, bố thật sự không muốn thế này.

Đường Hiểu Uyển không thèm để ý tới Đường Hưng Cường mà quay mặt đi, lấy điện thoại ra định gọi. Diệp Lăng Phi thấy vậy liền giật ngay điện thoại trong tay cô:

- Hiểu Uyển, em muốn làm gì?

- Em muốn gọi cho mẹ, nói chuyện này cho mẹ biết.

Đường Hiểu Uyển nức nở:

- Nếu hôm nay không phải em bắt gặp thì em và mẹ vẫn bị lừa dối đến bao giờ. Em hận bố, bố chỉ biết có người đàn bà đó thôi.

- Trẻ con nói năng vớ vẩn gì thế? Nếu em gọi cuộc điện thoại này thì em còn muốn cái gia đình này nữa không?

Diệp Lăng Phi nói:

- Chuyện này một mình em biết là được rồi. Nếu để mẹ em biết nữa thì cả nhà sẽ loạn lên thôi. Trẻ con đừng làm điều ngớ ngẩn.

Diệp Lăng Phi quay lại nói với Đường Hưng Cường:

- Bác Đường, cháu thấy có lẽ người đàn bà đó đã giăng bẫy lừa bác thôi. Tất nhiên, là đàn ông, cháu cũng hiểu hành động của bác, chỉ là cháu cho rằng người đàn bà đó tâm địa quá thâm hiểm. Bác nên sớm đưa ra quyết định, chấm dứt hẳn với bà ta là tốt nhất, nếu không, cháu sợ bà ta sẽ làm loạn lên khiến bác khó mà sống yên ổn.

Câu này của Diệp Lăng Phi thực sự đã nói trúng tim đen của Đường Hưng Cường. Niếp Thiến đang lợi dụng chuyện mang thai để ép ông ta ly hôn, nếu không cưới cô ta, cô ta sẽ làm tới cùng, sau này Đường Hưng Cường đừng mong sống yên ổn. Đường Hưng Cường là người sĩ diện, bị Niếp Thiến dọa tới mức hồn siêu phách lạc, không biết phải làm sao.

Đường Hưng Cường vội vàng bày tỏ thái độ:

- Bác cũng muốn kết thúc với người đàn bà này, nhưng cô ta lại đang mang thai, cháu nói xem bác phải làm thế nào đây? Bác biết bác đã sai, nhưng thực sự bác không nhớ đã làm chuyện đó, bác cũng hết cách rồi.

Thấy dáng vẻ uất ức của Đường Hưng Cường, Diệp Lăng Phi thầm thấy ngán ngẩm. Nếu nói lần đầu tiên Đường Hưng Cường bị Niếp Thiến lợi dụng, thì chuyện phát sinh quan hệ sau này rõ ràng là do dục vọng của chính ông ta. Người đàn ông này trong thâm tâm vẫn muốn duy trì mối quan hệ này, nhưng không ngờ Niếp Thiến không phải là người đàn bà an phận chấp nhận làm tình nhân mà còn muốn trở thành vợ chính thức.

Diệp Lăng Phi đã gặp người phụ nữ này, cảm giác đầu tiên chính là một kẻ tâm cơ khó lường. Rõ ràng đã có chồng danh chính ngôn thuận mà còn muốn qua lại với Đường Hưng Cường, chứng tỏ bà ta đang muốn tìm một chỗ dựa tốt hơn. Thân phận giáo sư của Đường Hưng Cường quả là rất hấp dẫn, vì thế bà ta mới dùng đến thủ đoạn đó.

Diệp Lăng Phi cảm thấy hơi khó giải quyết. Nếu người đàn bà đó thật sự mang thai thì Niếp Thiến chắc chắn sẽ không buông tay, nếu không thì Đường Hưng Cường sẽ phải chịu trách nhiệm làm cha của đứa trẻ này suốt đời. Diệp Lăng Phi lại nhìn Đường Hưng Cường một lát, thầm nghĩ: "Nếu ông không phải là cha của Hiểu Uyển thì tôi thật muốn tát cho ông một cái chết ngay tại trận. Là đàn ông mà không giải quyết nổi chuyện cỏn con này thì đừng có ham chơi, xảy ra chuyện rồi mới hứa hẹn thề thốt. Chết tiệt, chuyện này phải làm sao đây, mình không thể nào dọa cho người đàn bà đó sẩy thai được." Diệp Lăng Phi cau mày nói:

- Bác Đường, cháu sẽ điều tra rõ lai lịch của người đàn bà này, xem có đúng là bà ta có thai hay không.

Diệp Lăng Phi nhớ lần trước ở rạp chiếu phim, hình như có nghe Niếp Thiến nhắc tới thứ gì đó như đơn khám thai giả. Lúc đó hắn không để ý, giờ nhớ lại thấy trong đó nhất định có vấn đề.

Diệp Lăng Phi nhấc điện thoại lên, gọi cho Dã Thú. Lần trước hắn đã cử Dã Thú điều tra người đàn bà này, bây giờ hắn lại giao cho Dã Thú điều tra xem bà ta có thực sự mang thai hay không. Cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi nói với Đường Hưng Cường:

- Bác Đường, chuyện này cứ giao cho cháu. Bác với Hiểu Uyển về nhà trước đi, đừng nói lung tung, cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Câu này chính là điều Đường Hưng Cường muốn nghe nhất. Nghe Diệp Lăng Phi có thể giúp mình, ông ta liền nắm chặt hai tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Cậu Diệp, cảm ơn cậu, tôi thật sự rất cảm ơn cậu. Nếu không có cậu, tôi không biết phải làm thế nào.

Diệp Lăng Phi chỉ "dạ" một tiếng, cũng không muốn nói nhiều với ông ta. Đường Hiểu Uyển lúc này vẫn đang khóc nức nở, đột nhiên nói:

- Em muốn chuyển ra khỏi nhà, em không muốn ở nhà nữa.

Diệp Lăng Phi và Đường Hưng Cường đều giật mình, không ngờ Đường Hiểu Uyển lại nói ra câu này. Chỉ thấy cô lau nước mắt, nói tiếp:

- Em không thể đối mặt với mẹ mà không kể chuyện này. Em cảm thấy có lỗi với mẹ. Tóm lại, em muốn chuyển ra ngoài. Dù sao em cũng lớn rồi, có thể tự sống một mình được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!