Một thành phố muốn phát triển, tất yếu phải có những thay đổi. Nhìn từ sự biến chuyển của phố Thiên Tân, có thể thấy được sự phát triển kỳ vĩ của thành phố Vọng Hải.
Diệp Lăng Phi không ngờ rằng, điều khiến Chu Hân Minh buồn không phải là sự tụt hậu của phố Thiên Tân, mà là nỗi lo không biết liệu tình cảm giữa cô và hắn có đổi thay, liệu sau này Diệp Lăng Phi có còn yêu cô như bây giờ không.
Bất kỳ cô gái nào cũng sẽ nghĩ đến điều này, và Chu Hân Minh không phải ngoại lệ. Cô đã quen với những ngày được Diệp Lăng Phi trân trọng, bảo vệ, quen với cuộc sống có hắn bên cạnh. Đối với Chu Hân Minh, trước khi gặp Diệp Lăng Phi, cô thậm chí còn nghĩ rằng cả đời này sẽ không bao giờ kết hôn, nhưng chính hắn đã làm cô thay đổi. Tuy Chu Hân Minh vẫn là nữ cảnh sát mạnh mẽ, kiên cường như thuở ban đầu, nhưng tình cảm của cô lại thay đổi rất nhiều, cô đã yêu sâu đậm Diệp Lăng Phi.
Chu Hân Minh sớm đã biết yêu Diệp Lăng Phi là một sai lầm, nhưng cô không thể ngăn cản trái tim mình, cứ như sa vào vũng lầy, càng lún càng sâu, đến mức không thể nào thoát ra được.
Bây giờ cô đã biết, cuộc đời mình sẽ mãi mãi chỉ khắc dấu ấn của người đàn ông này, tất cả những gì cô có đều thuộc về hắn. Nhưng Chu Hân Minh lại lo, lo rằng có một ngày, người đàn ông này sẽ rời xa mình, liệu mình có còn đủ dũng cảm để sống tiếp không?
Diệp Lăng Phi hiểu rất rõ tâm ý của Chu Hân Minh, tất cả những điều cô làm đều là vì hắn, và hắn đều ghi khắc trong lòng. Giờ đây, Diệp Lăng Phi cảm thấy mình là một người đàn ông, phải che chở và bảo vệ tất cả những gì mình đang có, không thể để người phụ nữ của mình phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
Diệp Lăng Phi đưa tay ôm lấy vòng eo thon gọn của Chu Hân Minh, nhẹ nhàng cười nói:
- Hân Minh, anh sẽ không thay đổi đâu. Em cũng biết chuyện trước đây của anh rồi, một người đã từng trải qua sinh tử mới hiểu được cách trân trọng cuộc sống, trân trọng những người bên cạnh mình. Có rất nhiều thanh niên thích thề non hẹn biển, nhưng họ không hề biết lời thề của họ mong manh đến nhường nào. Chưa từng trải qua những chuyện khắc cốt ghi tâm thì sẽ không biết thế nào là trân trọng những gì mình khó khăn lắm mới có được. Còn anh thì khác. Anh biết cuộc sống hiện tại của mình có được chẳng hề dễ dàng, vì thế anh càng trân trọng nó gấp ngàn lần. Hân Minh, anh sẽ không nói nhiều, nhưng anh sẽ dùng hành động để em thấy rằng, anh sẽ không bao giờ thay đổi.
Chu Hân Minh nhận ra cảm xúc của mình có chút ủy mị, vội vàng nói:
- Anh nói linh tinh gì thế. Em chỉ lẩm bẩm một mình thôi, chẳng lẽ lẩm bẩm một mình cũng không được à, thật là.
Diệp Lăng Phi biết Chu Hân Minh chỉ không muốn hắn quá bận tâm, cũng có thể, cô biết hắn có nhiều phụ nữ nên mới lo lắng tình cảm của hắn sẽ thay đổi. Diệp Lăng Phi đưa tay véo mông Chu Hân Minh, nói:
- Anh cũng chỉ lẩm bẩm một mình thôi mà.
- Anh đó, lúc nào cũng khiến người khác phải bó tay.
Chu Hân Minh tựa người vào Diệp Lăng Phi, mùi hương thơm ngát trên người cô tỏa ra khiến lòng người xao xuyến, kích thích Diệp Lăng Phi khiến hắn không nhịn được đưa tay véo nhẹ cặp mông căng tròn được tôn lên bởi chiếc quần bò ngắn. Diệp Lăng Phi ghé môi sát tai Chu Hân Minh, thì thầm:
- Hân Minh, em đừng dụ dỗ anh thế này được không. Anh chịu không nổi đâu, cẩn thận không anh tìm nơi nào đó làm thịt em bây giờ.
- Hì, đó là do anh quá háo sắc thôi. Nói cho anh biết, em là cảnh sát đó, cẩn thận không em bắt anh vào đồn đấy.
Chu Hân Minh cười đùa nói:
- Hãm hiếp cảnh sát là trọng tội đó.
- Thế thì anh cũng đành chịu thôi, ai bảo em quyến rũ thế này chứ. Anh nguyện mạo hiểm phen này.
- Đi thôi, đừng nói vớ vẩn nữa, mau đi dạo nào.
Chu Hân Minh đỏ bừng mặt. Khi đối mặt với Diệp Lăng Phi, cô lúc nào cũng cảm thấy mặt mình nóng ran. Có lẽ vì cô đã quá yêu người đàn ông này rồi. Chu Hân Minh dựa vào người Diệp Lăng Phi, miệng nở nụ cười hạnh phúc.
Người trên phố rất đông. Ở ngã tư, hai bên đường bán rất nhiều đồ giá rẻ. Cũng có không ít quán bán hàng giả, gắn nhãn mác thương hiệu của người khác rồi bán với giá rất rẻ. Chuyện này ở Trung Quốc rất phổ biến. Có rất nhiều người mặc đồ nhái nhưng vẫn dương dương tự đắc.
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh dạo một vòng trên phố Thiên Tân. Hai người đi tới trước một quán nhỏ bán đồ thủ công mỹ nghệ. Chu Hân Minh ngồi xuống chọn những món mình thích, còn Diệp Lăng Phi thì lấy một điếu thuốc ra châm lửa, đứng bên ngoài hút.
Hắn vừa hút thuốc vừa nhìn Chu Hân Minh chọn đồ.
Ánh mắt hắn vừa lướt qua phía sau thì cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm mình. Diệp Lăng Phi ngậm điếu thuốc, vờ như đang chỉnh lại ống quần rồi liếc thấy có ba thanh niên trẻ đang đứng ở phía sau nhìn mình. Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ lạ, ba thanh niên này hắn vốn không quen biết, tại sao lại nhìn hắn? Diệp Lăng Phi lại đứng thẳng lên, giả vờ nhìn ngó xung quanh. Đúng lúc hắn vừa quay đầu thì thấy một tên thanh niên mặt bôi nước thuốc màu đỏ định lẩn vào trong đám đông. Diệp Lăng Phi thấy tên thanh niên này rất quen, hình như đã gặp ở đâu rồi, nhưng hắn không dám khẳng định. Hắn lại quay người lại. Tuy mắt hắn đang nhìn Chu Hân Minh chọn đồ thủ công mỹ nghệ nhưng bộ não lại đang hoạt động hết công suất để cố nhớ ra đã gặp tên thanh niên đó ở đâu.
Chu Hân Minh mua ba chiếc vòng tay với giá mười đồng. Chiếc vòng tay này là đồ thủ công. Chủ quán vốn định bán năm đồng một chiếc, ba chiếc là mười lăm đồng.
Nhưng Chu Hân Minh trả giá qua lại với chủ quán, cuối cùng mới mua được ba chiếc với giá mười đồng.
Chu Hân Minh cầm ba chiếc vòng tay. Trước tiên đeo một cái vào tay phải của mình, một cái đeo vào tay Diệp Lăng Phi, còn một cái cô định tặng Bạch Tình Đình.
- Cái này có ý nghĩa gì chứ, đeo vào khó coi chết đi được.
Diệp Lăng Phi không thích vòng tay này lắm, hắn không thích đeo thứ gì trên tay, kể cả đồng hồ cũng rất ít khi đeo. Cái đồng hồ bằng vàng Dã Thú tặng đã bị hắn thuận tay ném vào phòng ngủ, giờ cũng không nhớ đã vứt ở xó nào. Diệp Lăng Phi lại nhìn Chu Hân Minh, lẩm bẩm:
- Chỉ bớt được có năm đồng thôi mà, đáng để em phải mặc cả cả buổi thế không?
Chu Hân Minh đưa cánh tay đang đeo chiếc vòng lên ngắm nghía, cô cảm thấy rất hài lòng với nó. Thấy Diệp Lăng Phi chê khó coi, cô liền tức giận nói:
- Trả đây, không thích thì trả lại đây.
Thấy Chu Hân Minh giận, Diệp Lăng Phi vội vàng ôm lấy cô, cười nói:
- Anh chỉ trêu cho em vui thôi mà, anh cũng thấy cái vòng này rất hay, thật sự rất đẹp.
- Giả dối, nói không thành có.
Chu Hân Minh bĩu đôi môi nhỏ xinh nói:
- Nếu anh thật sự thích thì ngày nào cũng phải đeo nó, không được tháo ra.
- Được, được.
Diệp Lăng Phi gật đầu lia lịa. Thấy Chu Hân Minh đã nở nụ cười, hắn liền hỏi:
- Hân Minh, lúc nãy chỉ vì năm đồng mà đáng để em phải trả giá thế sao, chúng ta có thiếu tiền đâu chứ.
- Đây là niềm vui đấy, con gái thích trả giá, sao nào?
Chu Hân Minh chép môi, nói:
- Mấy cái này đàn ông các anh làm sao hiểu được.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Đúng, anh không hỏi nữa, chỉ cần em yêu của anh vui thì thế nào cũng được.
Diệp Lăng Phi ôm chặt lấy eo Chu Hân Minh, hỏi:
- Em yêu, chúng ta đi đâu nữa đây?
- Ừm, tùy thôi, em thấy chỗ này nhiều đồ lắm, cứ đi vòng vòng xem sao.
Chu Hân Minh vừa dứt lời thì nghe thấy một giọng nữ lanh lảnh vang lên:
- Có kẻ trộm đồ của tôi, mau bắt lấy!
Chu Hân Minh giật mình, theo phản xạ định lao qua đó thì bị Diệp Lăng Phi kéo lại. Diệp Lăng Phi nói:
- Hân Minh, em đang nghỉ phép mà, quản chuyện đó làm gì.
- Em vẫn muốn qua xem, em là cảnh sát, dù có nghỉ cũng không thể thấy chuyện bất bình mà bỏ qua.
Thấy thái độ kiên quyết của Chu Hân Minh, Diệp Lăng Phi chỉ đành gật đầu, nói:
- Được thôi, chúng ta qua đó xem thế nào.
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh bước qua thì thấy một phụ nữ tầm ba mươi tuổi đang đứng trước cửa quán, hỏi những người xung quanh:
- Mọi người có thấy tên trộm không, ví tiền của tôi đâu mất rồi?
Người phụ nữ hỏi một vòng cũng không ai thấy, thế rồi, cô quay sang hỏi chủ quán:
- Tôi vừa cầm tiền mua đồ, sao trong chốc lát ví tiền của tôi đã biến mất rồi? Bà chủ, bà có thấy ví tiền của tôi không?
Chủ quán vội vàng lắc đầu, nói:
- Tôi không chú ý, tôi chỉ lo bán hàng thôi.
Lúc này, những người xung quanh tốt bụng nhắc nhở:
- Trộm nhiều lắm, cô mua đồ phải chú ý chứ, tôi thấy chắc tên trộm đi mất rồi.
Chu Hân Minh cau mày. Cô là cảnh sát, thấy chủ quán lúc nói chuyện ánh mắt khẽ chuyển động, có vẻ như đang liếc nhìn xung quanh. Chu Hân Minh biết ngay có vấn đề, chắc chắn chủ quán biết gì đó nhưng không dám nói. Chu Hân Minh không lập tức đứng ra, cô chỉ đứng trong đám đông quan sát nữ chủ quán. Cô gái kia thấy không ai biết gì đành đi báo cảnh sát, còn những người xung quanh thì tản ra. Lúc này, Chu Hân Minh mới bước tới trước mặt chủ quán, giả bộ muốn mua đồ, hỏi:
- Bà chủ, ở đây có hay bị mất đồ không?
Bà chủ quán nhìn xung quanh chỉ còn đôi nam nữ này thì "ừm" một tiếng, nhưng không nói gì thêm.
Chu Hân Minh lại hỏi:
- Thế cảnh sát đâu mà không quản? À, phố Thiên Tân không phải cũng có sở cảnh sát sao, chẳng lẽ cảnh sát đi tuần tra lại không bắt trộm?
- Tôi không biết, tôi chỉ lo làm ăn, còn rốt cuộc có chuyện gì, tôi thật sự không rõ.
Bà chủ quán nảy sinh cảnh giác, không chịu nói thêm lời nào nữa.
Chu Hân Minh cũng rất bình tĩnh, giả bộ chọn đồ, cô cầm lên một chiếc bình gốm nói:
- Bà chủ, cái này bao nhiêu?
- Hai mươi đồng.
- Đắt thế, bà chủ, chợ ở gần cầu chỉ bán có mười đồng, sao bà bán tới hai mươi đồng?
Chu Hân Minh cầm chiếc bình gốm lên, nói:
- Bà chủ, mười đồng nhé, được không?
- Giá thuê mặt bằng ở đây đắt, chợ bên cầu giá thuê rẻ.
Bà chủ tiếp tục nói:
- Đồ này tôi nhập vào đã mười đồng rồi, cô không thể để tôi bán lỗ được. Cô gái, hay cô trả thêm năm đồng nữa đi, mười lăm đồng nhé.
Chu Hân Minh không nói gì thêm mà chuyển qua hỏi:
- Bà chủ, giá thuê ở đây bao nhiêu thế, một năm chắc cũng chỉ một hai chục nghìn là cùng.
- Quán của tôi những tám mươi nghìn một năm đó. Cô gái, cô trả thêm chút đi, tôi cũng phải kiếm tiền mà.
Bà chủ nói.
- Một năm tám mươi nghìn, đắt thế sao.
Chu Hân Minh cầm chiếc bình gốm đặt xuống, cười nói:
- Tôi thấy nếu bà không nói thật, thì tám mươi nghìn đồng một năm của bà sẽ tan thành mây khói đấy.