Câu nói này của Chu Hân Minh khiến gã chủ quán sững sờ, hắn nhìn cô rồi hỏi:
- Cô gái, ý cô là gì?
Chu Hân Minh cười đáp:
- Ông chủ, ông nói xem, ai cũng biết phố Thiên Tân này đầy rẫy trộm cắp, đi mua sắm mà còn bị móc túi thì ai dám đến nữa? Chẳng nói đâu xa, như người phụ nữ vừa rồi ấy, ông nghĩ lần sau cô ta có dám quay lại không?
Những lời này của Chu Hân Minh làm ông chủ quán im lặng, khẽ gật đầu, coi như đồng tình. Chu Hân Minh nói tiếp:
- Khách ít đi thì việc buôn bán của ông cũng chẳng khá hơn được, tôi nói tám vạn đồng một năm của ông chẳng phải sẽ dần mất hết sao?
Lời của Chu Hân Minh đã nói trúng tim đen của gã chủ quán, gã đưa mắt nhìn quanh rồi thì thầm:
- Cô gái, không phải chúng tôi không muốn nói, mà là không dám nói. Ai mà chẳng biết nơi này nhiều trộm cắp thì sẽ không ai dám tới, nhưng chúng tôi đều kinh doanh ở đây, nào dám nói lung tung, chỉ sợ đắc tội với người khác.
Chu Hân Minh cũng cho rằng lời ông chủ này nói là thật. Làm ăn ở đây toàn là buôn bán nhỏ lẻ, nào dám đắc tội ai. Chuyện này không thể đổ lỗi cho ông ta, hoàn toàn là do xã hội tạo thành. Chu Hân Minh gật đầu, hạ giọng hỏi:
- Tôi là cảnh sát, lúc nãy tôi không nói thẳng với ông là vì không muốn gây áp lực cho ông. Tôi chỉ hỏi ông một câu, nếu nơi này có nhiều trộm cắp như vậy, tại sao cảnh sát lại mặc kệ?
Ông chủ thì thầm:
- Hình như đám trộm cắp ở đây có bang phái, có cảnh sát chống lưng.
Nói xong, ông chủ không nói thêm gì nữa, chỉ quay sang bận rộn mời chào khách.
Chu Hân Minh trong lòng đã có tính toán, cô quay người lại thì thấy Diệp Lăng Phi đang nhìn ngó xung quanh. Chu Hân Minh kéo tay anh, hỏi:
- Anh đang tìm gì thế?
Diệp Lăng Phi thu lại ánh mắt. Trong lúc Chu Hân Minh nói chuyện với ông chủ quán, anh lại vừa thấy ba gã thanh niên đi theo phía sau. Tuy không thấy gã thanh niên bôi thuốc đỏ trên mặt, nhưng Diệp Lăng Phi nhớ đã gặp một tên trong số đó ở đâu rồi. Chính là hôm qua, khi anh đi xe buýt cùng Bạch Tình Đình, gã thanh niên kia chính là tên trộm móc túi trên xe.
Vừa nghĩ tới tên này, Diệp Lăng Phi cũng đoán ra mục đích của mấy kẻ đang theo dõi mình. Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười lạnh, thầm nghĩ: "Thằng nhãi ranh, dám theo dõi tao à. Đúng là thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại tự đâm đầu vào."
Thấy Chu Hân Minh đã hỏi xong, Diệp Lăng Phi liền ôm eo cô nói:
- Hân Minh, chúng ta đi dạo thêm vòng nữa đi.
- Ừm, được thôi, em cũng muốn xem nơi này rốt cuộc loạn đến mức nào rồi.
Chu Hân Minh không nghĩ nhiều, cô chỉ cho rằng Diệp Lăng Phi thật sự muốn đi dạo cùng mình, thế là hai người lại tiếp tục rảo bước.
Khi đi tới đầu phố Thiên Tân, có một gã thanh niên từ phía sau chen lên. Ngay khi tới gần Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh, trong tay gã đã kẹp sẵn một lưỡi dao lam, nhanh chóng rạch qua túi quần bò của Chu Hân Minh, nơi cô để ví tiền. Nếu là người bình thường, gã thanh niên này đã sớm thành công. Nhưng Chu Hân Minh là ai chứ? Nếu ngay cả ví tiền của cô cũng bị móc thì nói ra chẳng phải quá mất mặt hay sao. Ngay khi gã thanh niên kia đưa tay rạch túi, Chu Hân Minh đột nhiên né người. Ngay sau đó, cô đuổi theo túm lấy cổ áo gã. Nhưng không ngờ gã thanh niên này đã chuẩn bị sẵn đường lui, vừa thấy Chu Hân Minh né được, hắn đã nhanh chân bỏ chạy.
Chu Hân Minh thấy vậy liền quát:
- Đứng lại!
Cô đưa tay ra sau thắt lưng định rút súng, nhưng vừa chạm vào mới nhớ ra hôm nay chỉ đi dạo phố với Diệp Lăng Phi, vốn không mang súng. Chu Hân Minh lập tức đuổi theo. Diệp Lăng Phi nhìn thấy, khẽ lắc đầu, thầm nghĩ: "Mấy tên trộm ngu ngốc, muốn tìm mình gây sự mà không nghĩ ra được trò nào mới mẻ hơn sao? Toàn mấy trò cũ rích. Tố chất của đám trộm cắp bây giờ cũng cần phải được bồi dưỡng thêm. Cứ thế này thì làm sao phát triển sự nghiệp trộm cắp lớn mạnh được. Trộm chưa được mấy lần đã bị tóm vào tù rồi."
Diệp Lăng Phi nghĩ vẩn vơ một hồi rồi mới đuổi theo.
Hôm nay Chu Hân Minh đi dạo phố nên mang giày cao gót, lúc đuổi theo mới thấy thật khó khăn. Mắt thấy tên trộm kia rẽ vào một con hẻm, khi Chu Hân Minh chạy vào thì lại không thấy bóng dáng hắn đâu nữa. Lúc này, Diệp Lăng Phi cũng vừa đuổi tới. Thấy Chu Hân Minh đang tựa lưng vào tường, định cởi giày ra, anh vội vàng bước tới nắm lấy tay cô hỏi:
- Em làm gì thế?
- Cởi giày, đuổi theo tên trộm chết tiệt đó! – Chu Hân Minh thở hổn hển nói.
Diệp Lăng Phi cười cười. Hắn cầm chiếc giày Chu Hân Minh vừa cởi ra đi lại cho cô, rồi xoa xoa bàn chân nhỏ nhắn của cô, miệng nói:
- Hân Minh, bây giờ em là người của anh, bất cứ thứ gì trên người em cũng là của anh. Nhìn đôi chân nhỏ nhắn này của em xem, mịn màng như da em bé. Nếu em đi chân trần đuổi bắt tên trộm kia, anh sẽ đau lòng chết mất. Sau này không được làm vậy nữa nghe chưa? Còn nữa, sau này ngày nào em cũng phải qua phòng anh, anh muốn kiểm tra từng chỗ trên người em. Nếu để anh phát hiện em có vết thương nào, coi chừng anh tét mông em đấy.
- Anh đừng có mơ, không có cửa đâu!
Chu Hân Minh ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng lại thấy rất vui. Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến cô cảm thấy vô cùng ấm áp. Cô nghe ra được ý của anh là muốn nói rằng anh rất yêu cô, không muốn cô phải chịu bất kỳ tổn thương nhỏ nào. Chu Hân Minh đành phải đi giày vào, bực bội nói:
- Cứ thế này thì tên trộm kia chạy thoát mất. Em thật sự không cam lòng.
Diệp Lăng Phi ôm lấy Chu Hân Minh, cười đầy ẩn ý:
- Hân Minh, yên tâm đi, dù chúng ta không bắt được hắn, hắn cũng sẽ tự tìm đến chúng ta thôi.
Diệp Lăng Phi chưa dứt lời thì đã thấy tên trộm vừa định rạch túi Chu Hân Minh quả nhiên lại xuất hiện ở đầu con hẻm phía trước. Hắn chỉ ló mặt ra rồi lại biến mất. Chu Hân Minh vừa thấy tên trộm, cô tức giận nói:
- Không hiểu đầu năm nay mấy tên trộm này bị làm sao nữa, gan lớn thật, rõ ràng chạy rồi mà còn quay lại, cứ như muốn xem em có bắt được hắn không vậy. Tức chết đi được, hôm nay em nhất định phải bắt được tên này!
Chu Hân Minh vừa nói vừa định đuổi theo, nhưng lại bị Diệp Lăng Phi ôm chặt. Chỉ nghe thấy anh cười nói:
- Hân Minh, đừng vội, chúng ta cứ từ từ đi, coi như đi dạo.
Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa ôm Chu Hân Minh chậm rãi đi vào con hẻm nhỏ. Chu Hân Minh thấy bộ dạng thong thả của anh thì trong lòng sốt ruột, nói:
- Đợi chúng ta tới nơi, tên trộm kia đã chạy mất từ lâu rồi.
- Tin anh đi, hắn sẽ lại xuất hiện thôi.
Diệp Lăng Phi ra vẻ điềm tĩnh, đi được nửa đường, hắn còn dừng lại châm một điếu thuốc.
Chờ đến khi Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh thong thả như cặp tình nhân đi dạo tới đầu ngõ, thì thấy gã trộm đang tiu nghỉu đứng ở đó, không ngừng nhìn về phía này. Sau khi thấy hai người xuất hiện, hắn lại chạy vào một con hẻm khác.
Chu Hân Minh cũng cảm thấy kỳ lạ, cô nhìn quanh bốn phía, nhắc nhở Diệp Lăng Phi:
- Không biết tại sao em lại cảm thấy tên trộm này cố ý làm vậy, như thể hắn muốn dẫn chúng ta đến một nơi nào đó.
Trong lòng Diệp Lăng Phi đã đoán ra chuyện gì, nhưng hắn lại giả vờ ngây ngô:
- Ai biết được. Ôi, nghĩ cũng không hiểu nổi, sao dạo này bọn trộm lại táo tợn như vậy, chẳng trách thói đời ngày càng tệ. Nhìn xem, bọn trộm đều to gan lớn mật thế này. Hân Minh, anh thấy em nên kiến nghị với cha em, cần phải xử lý nghiêm khắc đám trộm cắp này.
- Đừng nói lung tung, Trung Quốc là nước có pháp luật, anh phải tin vào pháp luật.
Chu Hân Minh và Diệp Lăng Phi hai người đi chậm rãi, không hề sốt ruột, cứ thế rẽ trái rẽ phải đi theo tên trộm. Sau khi rẽ vào một con ngõ vắng người, hai người dừng lại, thì thấy tên trộm cũng dừng lại ở phía trước. Chu Hân Minh thấy khoảng cách giữa mình và hắn không xa, liền quát:
- Ngươi thật to gan, dám ăn trộm đồ!
Tên trộm này lại bực bội quay về phía sau Diệp Lăng Phi hô lên:
- Anh hai, sau này đừng bắt em làm việc này nữa, hai người này ngu quá, em phải vất vả lắm mới dụ được họ tới đây.
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh quay lại thì thấy phía sau đã có bảy, tám gã thanh niên tầm hơn 20 tuổi đứng đó từ lúc nào. Trong đó có một tên chính là gã trộm bôi thuốc đỏ trên mặt mà Diệp Lăng Phi vừa thấy. Một gã mặt dài, trên trán có vết sẹo nhỏ nhếch mép, quát:
- Lắm mồm cái rắm! Nếu không phải vì cái thằng rắm thối nhà mày, bọn tao đã không phải chờ cả nửa ngày. Tao nói cho mày biết, tối nay bọn tao đi tìm "em", không có phần của mày đâu, ngoan ngoãn ở nhà đợi đi.
Gã thanh niên mặt dài nhìn chằm chằm vào Chu Hân Minh, toét miệng cười dâm đãng:
- Chị gái này cũng xinh đẹp đấy chứ. Chờ bọn anh xong việc sẽ đưa chị đi chơi. Bây giờ không có việc của chị, bọn anh không tìm chị đâu, đừng để máu dính vào người lại sợ hãi.
Chu Hân Minh vừa nghe, sắc mặt liền tối sầm lại. Cô không ngờ mấy gã thanh niên miệng còn hôi sữa này lại ăn nói dơ bẩn tục tĩu như vậy. Chu Hân Minh liếc nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Bọn chúng đến tìm anh à?
- Anh nghĩ là vậy. – Diệp Lăng Phi cười ha hả. – Em xem điệu bộ của chúng chắc là muốn giết anh rồi. Hân Minh, lần này em phải giúp anh đấy, anh nhát gan lắm, bị chúng dọa cho chân mềm nhũn ra rồi.
Chu Hân Minh tức giận trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, thầm nghĩ: "Người khác không hiểu anh, chứ em lại không hiểu anh sao? Trong đội cảnh sát hình sự của chúng ta không ai là đối thủ của anh, vậy mà anh còn ở đây giả vờ, tức chết đi được."
Bên này Chu Hân Minh còn chưa kịp nói gì, đã nghe gã thanh niên mặt dài kia đắc ý cười ha ha. Tay phải hắn vuốt mái tóc húi cua của mình, cười nói:
- Ai bảo mày thích xen vào chuyện của người khác? Mày cũng không nhìn xem bọn tao là ai. Anh em của tao nói bị người ta đánh, vốn dĩ tao còn tưởng phải tốn chút công sức mới tìm được cái thằng xía vào chuyện người khác, không ngờ hôm nay mày lại tự mình đến nộp mạng, vậy thì đừng trách bọn tao. Ba anh em của tao đã bị mày đánh thành ra thế này, mày nói xem món nợ này chúng ta phải tính thế nào đây?
—[ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ]—