Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 472: CHƯƠNG 472: ĐỪNG CÓ TRÊU VÀO TA!

Lúc Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh đang dạo chơi trên đường Thiên Tân thì bị mấy gã trai lóc chóc này nhắm vào. Hóa ra, tên trộm bị Diệp Lăng Phi đánh hôm trước thuộc một băng trộm cắp quy mô nhỏ, hai tên đồng bọn còn lại thì bị đánh cho bán sống bán chết. Gã này hôm nay ra ngoài đi dạo, tuy cũng bị ăn đòn nhưng chỉ bị thương nhẹ, vì thế định bụng đi chôm chỉa ít tiền sống qua ngày. Mấy năm nay nghề trộm cắp cũng không dễ dàng, nếu một ngày không “làm ăn” được gì thì thứ nhất là không có tiền tiêu, thứ hai là tay chân ngứa ngáy đã thành bệnh nghề nghiệp.

Gã đang tìm mục tiêu thì trông thấy Diệp Lăng Phi, hắn lập tức gọi đồng bọn đến, ba tên đang nhắm vào Diệp Lăng Phi lúc này chính là hội của hắn.

Diệp Lăng Phi thông minh đến mức nào chứ, sau khi nhận ra gã trai này chính là tên trộm mình từng đánh, hắn đã đoán được sự việc sẽ diễn ra thế nào. Vì thế, Diệp Lăng Phi mới ung dung không vội, hắn biết chắc chắn bọn này sẽ tìm đến mình.

Lúc này, nghe gã thanh niên mặt dài hỏi mình phải làm sao, Diệp Lăng Phi liền sụt sịt mũi, giả vờ yếu ớt nói:

- Vị đại ca đây, à không, vị tiểu huynh đệ, anh xem chúng ta có phải đã hiểu lầm gì rồi không? Tôi thấy hay là thế này đi, tôi nhận sai vì đã không đánh phế huynh đệ của anh. Lần sau gặp chuyện tương tự, tôi nhất định sẽ đánh cho hắn tàn phế luôn. Tôi vốn gan nhỏ, chỉ sợ phiền phức, giờ anh kéo người đông thế này dọa tôi sợ chết khiếp rồi.

Ban đầu, gã thanh niên mặt dài còn tỏ vẻ đắc ý, tưởng Diệp Lăng Phi thật sự sợ hãi, nhưng càng nghe càng thấy sai sai. Đến câu cuối cùng, gã đã bị Diệp Lăng Phi chọc cho tức điên lên. Cái gì chứ, còn muốn đánh huynh đệ của mình tàn phế luôn sao? Hắn không thể nhịn được nữa, liền chửi ầm lên:

- Mẹ kiếp, mày tìm chết à! Anh em đâu, dạy cho thằng ranh này một bài học!

Hắn vừa vẫy tay, mấy gã thanh niên bên cạnh liền xông lên, ngay cả tên trộm đang định móc ví của Chu Hân Minh cũng lao tới.

Khóe miệng Diệp Lăng Phi nhếch lên một nụ cười tàn khốc, hắn quay sang nói với Chu Hân Minh:

- Hân Minh, em muốn xử mấy tên?

- Em cân hết. - Chu Hân Minh đáp.

- Thôi nào Hân Minh, nếu em bị mấy thằng nhãi này đụng vào thì anh sẽ đau lòng cả buổi đấy. Em cứ đứng yên ở đó là được rồi, mấy tên này cứ giao cho anh.

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, quay người lại thì đám thanh niên cũng vừa ập tới. Hắn phi thân tung một cú đá chuẩn xác, gót chân đạp thẳng vào ngực tên trộm khiến tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Gã trộm bị đá văng xa bốn, năm mét, rơi bịch xuống đất rồi ngất lịm. Diệp Lăng Phi lại xoay người một vòng đẹp mắt, đối mặt với mấy gã thanh niên đang xông đến, hai tay nắm chặt thành quyền, lao thẳng vào đám đông. Ngay khoảnh khắc hai bên chạm mặt, Diệp Lăng Phi tung song quyền trúng cằm hai gã thanh niên. Cú đấm mạnh đến mức làm quai hàm chúng vỡ nát, máu tươi lẫn mảnh xương vụn trào ra từ miệng.

Tiếp đó là một cú đá vòng cầu, chân hắn quét trúng cổ một tên khác khiến gã ta không kịp rên một tiếng đã bất tỉnh. Ba tên còn lại đều chết trân, chúng tận mắt chứng kiến chỉ trong nháy mắt mà bốn đứa đồng bọn đã bị đánh trọng thương. Ba gã này thấy tình hình không ổn liền quay người định bỏ chạy, nhưng Diệp Lăng Phi đã xuất hiện sau lưng, thò tay túm lấy cổ áo hai tên trong số đó, dùng sức ném về phía sau rồi nói:

- Hân Minh, em đừng đứng không thế, hai tên này cho em luyện tay đấy.

Hai gã kia cứ thế bị Diệp Lăng Phi quẳng đến trước mặt Chu Hân Minh. Bịch! Bịch! Hai tiếng động vang lên, chúng ngã sõng soài trên đất. Chu Hân Minh nhấc chân đạp lên trán tên thanh niên nằm cạnh mình, quát:

- Không được động đậy!

Tên đó bị quăng cho xây xẩm mặt mày, làm gì còn sức mà động đậy nữa. Chu Hân Minh vốn chẳng cần ra tay, cô chỉ đứng nhìn Diệp Lăng Phi đánh cho toàn bộ đám còn lại ngã lăn ra đất.

Gã cuối cùng cũng bị Diệp Lăng Phi hạ gục, còn bị hắn đạp một chân lên đầu. Đánh xong, Diệp Lăng Phi phủi tay rồi đứng trước mặt gã thanh niên mặt dài, cười ha hả:

- Vừa rồi mày nói cái gì nhỉ?

- Tôi... tôi không nói gì cả.

Gã mặt dài thấy tình thế không ổn, quay người định chạy thì nghe thấy giọng cười nhạt của Diệp Lăng Phi:

- Nếu mày dám chạy một bước, hôm nay tao sẽ khiến cả ba cái chân của mày đều ở lại đây, để mày sau này không phải nam cũng chẳng phải nữ.

Câu nói này của Diệp Lăng Phi quả nhiên khiến gã không dám nhúc nhích. Hắn quay người lại, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, mặt mày trắng bệch, miệng lắp bắp:

- Em sai rồi, em sai rồi.

- Mày sai ở đâu? - Diệp Lăng Phi bước tới, cười ha hả rồi dùng chân đạp lên ngực gã thanh niên mặt dài, hỏi: - Sao tao chẳng biết mày sai chỗ nào nhỉ, nói nghe xem.

- Tôi không nên đắc tội với anh, càng không nên chửi anh.

- Ừm, mày chửi tao, tao quên sạch rồi. - Diệp Lăng Phi cười ha hả nói. - Được rồi, mày đã biết sai thì tự phạt đi, đừng để tao phải ra tay. Tự vả một trăm cái bạt tai đi.

- Cái gì? - Gã mặt dài theo bản năng hỏi lại. Hắn ngày thường quen thói huênh hoang, nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền buột miệng phản bác.

Diệp Lăng Phi trừng mắt quát:

- Mày điếc à, không nghe rõ lời tao nói sao? Có cần tao nhắc lại lần nữa không?

- Không cần, không cần.

- Vậy còn chần chừ gì nữa? Nếu mày không tự vả thì để tao. Tao sẽ đánh cho cái miệng mày không còn một cái răng nào. Thằng khốn, dám gây sự với ông à. Mày cũng không soi gương xem mình là cái thá gì đi!

Diệp Lăng Phi vốn định chửi tên trộm bị mình đánh trên xe buýt, nhưng gã đó đã bị hắn đánh ngất rồi, có chửi thế nào thì hắn cũng chẳng nghe thấy.

Gã thanh niên mặt dài không còn cách nào khác, đành phải tự vả vào mặt mình, vừa tát vừa đếm. Diệp Lăng Phi rút một điếu thuốc từ trong túi ra, vừa châm lửa vừa hỏi Chu Hân Minh:

- Hân Minh, em định xử lý mấy tên này thế nào?

Chu Hân Minh vẫn còn đang tức giận, sự sỉ nhục mà gã thanh niên mặt dài gây ra vẫn chưa nguôi. Dù thấy hắn đang tự vả, cô vẫn cảm thấy chưa đủ hả giận. Cô rút điện thoại ra, không nói gì với Diệp Lăng Phi mà hầm hầm bấm số. Diệp Lăng Phi vừa thấy Chu Hân Minh lấy điện thoại là biết cô định cho mấy tên trộm này một bài học nhớ đời.

Quả nhiên không sai. Chu Hân Minh gọi cho Tiểu Triệu đang trực ban ở đội cảnh sát hình sự, bảo cậu ta dẫn người đến đường Thiên Tân. Giọng điệu của Chu Hân Minh khi nói chuyện với Tiểu Triệu hoàn toàn khác với lúc nói chuyện với Diệp Lăng Phi hằng ngày. Khi đối diện với cấp dưới, cô luôn thể hiện sự uy nghiêm của một người chỉ huy, lời nói đanh thép, mạnh mẽ, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào.

Tiểu Triệu nhanh chóng dẫn theo cảnh sát hình sự đến, chỉ trong chốc lát đã có năm chiếc xe cảnh sát hú còi inh ỏi. Tiểu Triệu dẫn người tới hiện trường, vừa nhìn đã trợn tròn mắt. Chỉ thấy Chu Hân Minh mặt lạnh như tiền đang đứng trong con hẻm, bên cạnh cô là bảy, tám gã thanh niên. Bộ dạng của đám này thảm thương vô cùng, mấy tên mặt mũi bê bết máu, còn có hai tên mặt sưng vù đang quỳ trên đất không ngừng xin lỗi.

Diệp Lăng Phi thì đang dựa vào tường, tay cầm điện thoại, trông như đang chơi game.

- Đội trưởng Chu, có chuyện gì vậy? - Tiểu Triệu hỏi.

Lúc gọi điện, Chu Hân Minh không nói rõ chuyện gì, chỉ bảo Tiểu Triệu dẫn người đến bắt người. Tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, Tiểu Triệu không khỏi rùng mình, hắn tưởng tất cả đều do một tay Chu Hân Minh làm, quả thật quá độc ác. Trong lòng Tiểu Triệu thầm nhủ, sau này có huấn luyện đối kháng thì đánh chết hắn cũng không dám làm đối thủ của đội trưởng Chu, ai biết có bị đánh thành bộ dạng này không chứ.

- Mấy tên trộm này định gây sự với tôi. Ừm, Tiểu Triệu, an ninh ở đường Thiên Tân này rất loạn, trộm cắp hoành hành. Cậu xem, mấy thanh niên này đều là trộm cắp cả, quá lộng hành rồi. Tôi thấy bọn này rất có khả năng đã hình thành một băng nhóm có tính chất xã hội đen. Cậu đưa hết chúng về đội cảnh sát hình sự, thẩm vấn nghiêm ngặt cho tôi. Tôi muốn xem chúng còn bao nhiêu đồng bọn, nhất định phải triệt phá băng nhóm này, đồng thời chấn chỉnh lại an ninh ở đường Thiên Tân. À, còn nữa, cậu phái mấy người ở lại đây tiếp tục điều tra, tôi nghĩ không chừng vẫn còn vài tên đang hành sự đấy. Rõ chưa?

- Rõ, đội trưởng Chu, em đi làm ngay.

Tiểu Triệu nhìn mấy tên trộm, thầm nghĩ: “Còn thẩm vấn cái gì nữa, đưa vào bệnh viện trước đã.”

Diệp Lăng Phi đi đến bên cạnh Chu Hân Minh, đưa tay chọc vào eo cô một cái rồi cười gian:

- Hân Minh, em cũng ác thật đấy, nói bọn chúng là xã hội đen. Được thôi, anh thấy mấy thằng nhóc này sắp được trải nghiệm những ngày tháng huy hoàng trong tù rồi.

- Vốn dĩ là vậy mà, chẳng lẽ anh không thấy bọn chúng không chỉ đơn giản là trộm cắp thôi sao? Em thấy trong này còn có vấn đề. Đi theo em.

Chu Hân Minh nói xong liền kéo Diệp Lăng Phi đi. Diệp Lăng Phi không biết cô định làm gì, cứ để cô lôi đi khắp đường Thiên Tân. Chu Hân Minh cứ đi loanh quanh mà không nói cho hắn biết cô muốn tìm gì. Diệp Lăng Phi không nhịn được, hỏi:

- Hân Minh, rốt cuộc em đang tìm cái gì thế?

- Tìm chỗ bán mũ và kính râm. - Chu Hân Minh đáp.

- Tìm mũ với kính râm làm gì? - Diệp Lăng Phi ngớ người, hắn nhìn Chu Hân Minh rồi lại ngẩng đầu nhìn trời, kỳ quặc hỏi: - Hôm nay trời râm, có nắng đâu mà em phải đeo kính với đội mũ?

- Em muốn làm đẹp một chút không được à? - Chu Hân Minh gắt. - Nhanh lên, dẫn em đi tìm chỗ bán kính râm và mũ đi, em có việc cần dùng.

Diệp Lăng Phi chẳng hiểu gì cả, sau khi đi vài vòng trên đường Thiên Tân thì cuối cùng cũng tìm được một chiếc mũ lưỡi trai màu trắng và một cặp kính râm màu đen. Sau khi Chu Hân Minh đội mũ và đeo kính vào, trông cô vô cùng gợi cảm và quyến rũ. Diệp Lăng Phi chép miệng cười:

- Hân Minh, anh hiểu rồi, hóa ra em muốn quyến rũ anh à. Ừm, không tồi, anh rất thích.

Nói xong, Diệp Lăng Phi ôm eo Chu Hân Minh, tay còn tiện thể lướt qua cặp mông mịn màng của cô.

Chu Hân Minh hừ lạnh một tiếng:

- Anh nghĩ hay thật, em đang làm việc nghiêm chỉnh, làm gì có tâm trạng mà đùa giỡn với anh.

- Em ăn mặc thế này mà gọi là đi làm việc nghiêm chỉnh á? - Diệp Lăng Phi sững sờ, lúc này hắn càng lúc càng mơ hồ, ôm chặt eo Chu Hân Minh hỏi: - Hân Minh, em có thể cho anh biết, rốt cuộc em định làm gì không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!