Chu Hân Minh đã mua một cặp kính đen và một chiếc mũ. Phong cách này mang lại một cảm giác hoàn toàn khác. Thường ngày, Chu Hân Minh đều mặc đồng phục cảnh sát, kể cả khi tan ca về nhà cũng quen mặc quần bò hoặc quần dài mát mẻ. Hôm nay đi dạo phố cùng Diệp Lăng Phi, cô ăn mặc thế này khiến hắn rất bất ngờ. Kết hợp với cặp kính đen và chiếc mũ trắng, Diệp Lăng Phi bỗng thấy Chu Hân Minh có thêm vài phần xinh đẹp, quyến rũ.
Nếu không phải đang nhìn chằm chằm, có lẽ hắn đã không nhận ra mỹ nữ chân dài xinh đẹp quyến rũ này lại chính là Chu Hân Minh. Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ lạ, tại sao Chu Hân Minh lại nói đang làm việc nghiêm chỉnh, bèn hỏi rốt cuộc cô muốn làm gì.
Chu Hân Minh liếc Diệp Lăng Phi một cái, nói:
- Người thông minh như anh sao lại không đoán được em định làm gì chứ?
- Anh thật sự không biết. Chẳng phải có câu hát bảo tâm tư con gái khó đoán lắm sao. Anh làm sao biết được em muốn làm gì.
Diệp Lăng Phi tỏ ra oan uổng. Hắn làm bộ mặt mếu máo nói:
- Hân Minh, em nói cho anh biết đi. Anh thực sự đoán không ra.
- Đến đồn công an ở đường Thiên Tân, cái này mà cũng phải hỏi à?
Thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi không giống như đang giả vờ, Chu Hân Minh cũng không muốn vòng vo với hắn nữa nên nói thẳng:
- Trị an ở đây loạn như vậy, em không tin đồn công an ở đây không có vấn đề. Em phải vào xem thử, nếu thật sự có vấn đề, hừ, em sẽ cho bọn họ biết tay.
- Hân Minh, em lại thăng chức từ lúc nào thế?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Em thăng chức? Em thăng chức gì chứ? Anh đừng có vòng vo nữa, mau nói đi.
Chu Hân Minh đeo kính đen, nhìn Diệp Lăng Phi thúc giục.
Diệp Lăng Phi cười ha hả:
- Nếu em không thăng chức thì lo chuyện bao đồng làm gì. Em là đại đội trưởng đội cảnh sát hình sự, còn người ta ở đây đã có đồn công an riêng. Dù có chuyện gì cũng không đến lượt em quản, chẳng phải còn có cục trưởng sao, đâu tới phiên em.
- Hừ, cái xã hội này chính vì có quá nhiều người thái độ như anh nên mới loạn cả lên.
Xem ra Chu Hân Minh có vẻ hơi tức giận, cô hất tay Diệp Lăng Phi đang ôm eo mình ra rồi thẳng bước đi về phía trước.
Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Minh nổi giận liền vội vàng đuổi theo, ôm chặt cô lần nữa. Chu Hân Minh đang bực tức, thấy Diệp Lăng Phi lại ôm mình thì càng giận dữ, hất tay hắn ra và hét lớn:
- Anh buông tay ra, đừng có đụng vào em!
Chu Hân Minh vốn là một cô gái nóng tính, chỉ là từ khi ở bên Diệp Lăng Phi, cô chưa từng nổi giận. Lần này không biết tâm trạng thế nào mà lại bốc hỏa như vậy, sa sầm mặt mày, chẳng thèm để ý đến Diệp Lăng Phi nữa mà cứ thế đi thẳng.
Rất nhiều người đi đường đều đổ dồn ánh mắt qua xem đã xảy ra chuyện gì. Cơn giận lần này của Chu Hân Minh khiến Diệp Lăng Phi nhận ra mình đã thật sự chọc giận cô rồi. Nhưng hắn nghĩ mãi không ra tại sao chỉ vì một câu nói của mình mà Chu Hân Minh lại tức giận như vậy, trước đây hắn cũng hay nói thế mà. Hắn chẳng hiểu gì cả, nhưng tóm lại là không thể để Chu Hân Minh giận được. Da mặt của Diệp Lăng Phi cũng dày thật, bị Chu Hân Minh nạt giữa đám đông nhưng vẫn cười híp mắt đuổi theo. Lần này, hai tay hắn ôm chặt lấy Chu Hân Minh, cho dù cô có vùng vẫy thế nào hắn cũng không chịu buông.
Chu Hân Minh giãy giụa một lúc, thấy không thể thoát ra được, cô giận dữ nói:
- Diệp Lăng Phi, anh buông tay ra cho em! Nếu không buông, em sẽ trở mặt với anh đấy!
- Nếu anh buông tay, anh sẽ hối hận cả đời. Anh tuyệt đối không buông.
Diệp Lăng Phi lại giở trò mặt dày, bất luận giọng điệu của Chu Hân Minh có nghiêm khắc đến đâu, hắn vẫn bày ra bộ mặt cười toe toét. Phụ nữ sợ nhất là điều này. Nếu lúc phụ nữ nổi giận mà đàn ông cũng nổi giận theo thì coi như xong. Cơn tức của phụ nữ sẽ càng bùng nổ hơn, vốn dĩ là một đôi tình nhân đang yên đang lành, chỉ vì một chuyện cãi vã nhỏ nhặt mà có thể đòi chia tay. Phụ nữ sợ nhất chính là kiểu đàn ông như Diệp Lăng Phi, bất kể Chu Hân Minh nói gì, hắn vẫn cười híp mắt dỗ dành. Chu Hân Minh coi như có chỗ để xả giận, cứ thế Diệp Lăng Phi bám theo dỗ dành cả nửa ngày, cuối cùng sắc mặt cô cũng dịu lại.
- Buông em ra, em hết giận rồi.
Chu Hân Minh nhẹ nhàng nói.
- Không tin.
Diệp Lăng Phi vẫn không buông tay, ngược lại còn siết chặt hơn:
- Ngộ nhỡ em dùng mỹ nhân kế lừa anh buông tay thì sao, em chạy mất thì anh biết làm thế nào.
Khì khì, Chu Hân Minh bị Diệp Lăng Phi chọc cho bật cười. Mắt cô ánh lên tia cười nghịch ngợm:
- Anh xem em đang làm gì chứ. Anh vừa buông tay là em chạy ngay. Hơn nữa hôm nay em mang dép lê, có chạy cũng chẳng được bao xa, chẳng phải sẽ bị anh đuổi kịp sao?
- Nói cũng đúng!
Diệp Lăng Phi buông tay ra, quan sát Chu Hân Minh một lượt, thấy cô không còn giận nữa mới ôm eo cô nói:
- Hân Minh, em xem, sắp trưa rồi. Chúng ta tìm một tiệm ăn gần đây ăn cơm đã, em cũng hạ hỏa trước đi. Buổi chiều chúng ta đi tiếp, dù sao nếu đồn công an ở đây thật sự có vấn đề thì cũng chạy không thoát đâu, em thấy được không?
Chu Hân Minh gật đầu. Diệp Lăng Phi ôm cô đi tìm một quán ăn, gọi hai đĩa cơm. Hắn gọi thêm hai chai Coca, bật nắp đưa một chai đến trước mặt Chu Hân Minh. Cô nhận lấy, sau khi uống một ngụm lớn thì đợi thức ăn mang lên. Chu Hân Minh nói:
- Em là cảnh sát, sao có thể thấy chuyện như vậy mà không quan tâm chứ. Hơn nữa, bố em là thị trưởng, nếu gặp chuyện này mà em không hề để ý, anh nói xem con người em có phải là có vấn đề không? Muốn em xem như không thấy gì à, em không làm được.
- Anh biết, lúc nãy chỉ là anh đùa với em thôi. Nhìn em giận thế, sau này anh không dám nói gì nữa, đi cùng em cứ im lặng là tốt nhất.
Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Minh không còn giận nữa mới nói.
Lúc này, Chu Hân Minh cũng đã nguôi giận, ngược lại còn cảm thấy có lỗi với Diệp Lăng Phi. Trước mặt bao nhiêu người đi đường mà khiến hắn khó xử, cô ngượng ngùng xin lỗi:
- Xin lỗi, lúc nãy em không nên làm vậy.
Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Minh đã nguôi giận thì ngược lại còn bắt nạt cô. Hắn làm bộ mặt rất không vui, giáo huấn một trận:
- Hân Minh, lúc nãy anh không biết nên nói thế nào nữa, chỉ là đùa một chút thôi, có đáng để em giận dữ như thế không? Nếu lúc đó anh cũng nổi giận như em, vậy hai đứa mình chẳng phải đã cãi nhau rồi sao. Hừ, anh chẳng biết nói em thế nào mới được. Thôi, em đừng giận nữa.
Chu Hân Minh vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, sự xấu hổ trong lòng càng tăng thêm. Cô đưa tay kéo tay Diệp Lăng Phi, ngọt ngào nói:
- Em biết em sai rồi, sau này sẽ không dám thế nữa. Em thề lần sau sẽ không làm những chuyện như thế này nữa. Anh đừng giận mà.
Diệp Lăng Phi thở dài:
- Anh biết rồi, có điều, việc này tổn hại đến anh không nhỏ. Em phải nghĩ cách bù đắp cho anh đi.
Nói xong, Diệp Lăng Phi ghé miệng vào tai Chu Hân Minh thì thầm:
- Hay chúng ta về nhà sớm một chút, thân mật một trận được không?
- Không được!
Chu Hân Minh đẩy Diệp Lăng Phi ra, nhưng mặt cô lại ửng đỏ, để lộ suy nghĩ thực sự trong lòng.
Hai người ăn cơm xong, Chu Hân Minh liền đeo kính đen và đội mũ lên, cùng Diệp Lăng Phi đến đồn công an đường Thiên Tân báo án. Chu Hân Minh nói dối rằng ví tiền của cô đã bị trộm lấy mất. Viên cảnh sát trực ban sau khi ghi chép cẩn thận theo trình tự xong liền nói:
- Được rồi, chúng tôi sẽ điều tra. Có kết quả gì chúng tôi sẽ thông báo cho cô.
- A! Vậy là xong rồi à?
Chu Hân Minh hỏi.
- Sao tôi nghe nói ở đây trộm cắp rất nhiều. Lúc nãy tôi còn gặp một người bị cướp ví tiền ngay trên đường Thiên Tân này.
- Trị an của chúng tôi ở đây luôn rất tốt. Cô nói bị mất ví tiền ở đường Thiên Tân, chúng tôi vẫn cần phải xác minh lại. Mấy năm nay trộm cắp ở đâu mà chẳng có. Cô đi xe buýt cũng có thể gặp phải kẻ trộm, đừng có tùy tiện nói ở đây trộm cắp nhiều.
Viên cảnh sát tỏ rõ vẻ không hài lòng với cách nói của Chu Hân Minh.
Chu Hân Minh nhìn anh ta, nói với giọng không mấy thiện cảm:
- Theo lời anh, ví tiền của tôi bị cướp là đáng đời à? Tôi nói cho anh biết, với thái độ này của anh, tôi có thể khiếu nại anh đấy. Bây giờ tôi không hài lòng về anh, cần gặp đồn trưởng của các anh.
- Sao cô lại gây sự như thế chứ? Tôi đã ghi chép sự việc cho cô theo đúng trình tự rồi. Có tin tức gì chúng tôi sẽ gọi cho cô. Còn việc cô đòi gặp đồn trưởng, vậy thì đợi đến ngày mai đi. Không thấy hôm nay là cuối tuần sao, đồn trưởng của chúng tôi không có ở đây.
Chu Hân Minh cười nhạt:
- Đồn trưởng của các anh cũng làm cao quá nhỉ. Trong khu vực của mình liên tục xảy ra chuyện mà còn rảnh rỗi nghỉ ngơi. Ừm, rất thú vị.
Sau khi Chu Hân Minh buông ra câu này, cô cũng không làm phiền nữa mà quay người đi thẳng ra ngoài. Diệp Lăng Phi vốn tưởng cô sẽ ở lại gây chuyện tiếp. Dựa theo sự hiểu biết của hắn về Chu Hân Minh, hắn cho rằng cô sẽ gọi cho bằng được đồn trưởng của nơi này đến. Phải nói rằng, Chu Hân Minh thực sự có thực lực đó. Dù sao bố cô cũng là thị trưởng, đừng nói là một đồn trưởng, ngay cả cục trưởng cục cảnh sát cũng phải nói chuyện khách sáo với cô, ai dám đắc tội chứ.
Nhưng không ngờ Chu Hân Minh chỉ nói một câu rồi bỏ đi. Diệp Lăng Phi đuổi theo, thắc mắc hỏi:
- Hân Minh, sao em lại cho qua như vậy?
- Ai nói là cho qua? Em chỉ đến xem tình hình thôi, em nhớ kỹ cái đồn công an này rồi. Đợi ngày mai đi làm em sẽ nói với cục trưởng, xem ông ấy xử lý thế nào.
Diệp Lăng Phi hỏi:
- Hân Minh, buổi chiều chúng ta đi đâu?
- Chẳng phải anh muốn về nhà sao?
Chu Hân Minh nói:
- Còn đi đâu nữa!
Chu Hân Minh nói xong, mặt đột nhiên đỏ bừng lên, cô lập tức ngậm miệng lại rồi đi thẳng về phía trước.
Diệp Lăng Phi đầu tiên là sững sờ, rồi chợt hiểu ra. Hắn cuối cùng cũng hiểu tại sao lúc chiều Chu Hân Minh không gây chuyện ở đồn công an đường Thiên Tân nữa. Thì ra cô vẫn đang nghĩ đến chuyện hắn nói trong quán ăn là muốn về nhà thân mật với cô một trận. Vốn dĩ lúc đó Diệp Lăng Phi chỉ buột miệng nói ra, không ngờ Chu Hân Minh lại ghi nhớ trong lòng. Thấy Chu Hân Minh đỏ mặt đi phía trước, hắn vội vàng đuổi theo ôm lấy eo cô. Chu Hân Minh đẩy hắn một cái, nhưng Diệp Lăng Phi lại ôm chặt hơn. Lần này, Chu Hân Minh không đẩy ra nữa mà tựa người vào lòng hắn, khóe môi nở một nụ cười hạnh phúc.