Diệp Lăng Phi ngáp một cái rồi lái xe đi đón Đường Hiểu Uyển. Chiều hôm qua, sau khi cùng Chu Hân Minh về nhà, hai người lại quấn lấy nhau. Để trả đũa việc Chu Hân Minh giận dỗi hắn ở đường Thiên Tân, Diệp Lăng Phi đã đặc biệt dùng sức, khiến Chu Hân Minh như bay lên chín tầng mây, phải liên tục van xin hắn mới chịu dừng tay. Kết quả là tối hôm đó cả hai đều bỏ bữa, nằm bẹp trên giường ngủ để hồi phục thể lực.
Dù đã ngủ hơn mười tiếng, Diệp Lăng Phi vẫn cảm thấy buồn ngủ. Nghĩ đến tiếng rên rỉ thấu tận xương tủy của Chu Hân Minh hôm qua, lòng hắn lại ngứa ngáy không yên. Khó khăn lắm mới trấn tĩnh lại được, hắn thầm thở dài:
“Phụ nữ quả nhiên giống như thuốc phiện, càng nghiện càng muốn hít. Đặc biệt là loại mỹ nữ như Chu Hân Minh, đúng là loại thuốc phiện thượng hạng, dính vào rồi thì hối hận cũng không kịp.”
Diệp Lăng Phi dừng xe trước cổng biệt thự của mình ở quảng trường Hải Tinh. Hắn không xuống xe mà gọi điện cho Đường Hiểu Uyển:
- Hiểu Uyển, em dậy chưa? Sắp đến giờ làm rồi đấy!
- Em dậy từ sớm rồi, đang ở trạm xe buýt đợi xe đi làm đây.
Nghe vậy, Diệp Lăng Phi vội nói:
- Sao em lại đi xe buýt thế, tiểu nha đầu? Anh đang định qua đón em đi làm đây. Ừm, em đang ở trạm nào, anh đến đón.
- Được ạ, em đang phát rầu vì đông người quá đây này. Diệp đại ca, anh đến nhanh nhé, em đang đứng ở trạm xe buýt tuyến 22 bên quảng trường Hải Tinh.
Đường Hiểu Uyển nói thêm:
- Diệp đại ca, anh cần bao lâu nữa ạ?
- Ba đến năm phút nhé.
Diệp Lăng Phi không nói nhiều, cúp máy rồi quay đầu xe chạy thẳng đến trạm xe buýt tuyến 22.
Đến nơi, hắn thấy không ít người đang đứng đợi xe. Có người sống gần đây, có người đến để đổi tuyến, nhìn qua cũng biết là rất đông. Hôm nay là thứ hai, ai cũng phải đi làm, không cần nghĩ cũng biết đông đến mức nào. Xe của Diệp Lăng Phi vừa dừng lại bên đường, Đường Hiểu Uyển đã nhanh chóng chạy qua mở cửa lên xe.
- Tiểu nha đầu, sao không đợi anh qua đón, lại tự mình đi xe buýt làm gì cho khổ.
Diệp Lăng Phi vừa bẻ lái vòng qua chiếc xe buýt số 22 phía trước, vừa nói.
- Em nghĩ Diệp đại ca bận lắm, không chắc sẽ đến đón em được. Sáng nay em với Đình Đình ra ngoài từ sớm, muốn đến công ty sớm một chút. Ai ngờ em tìm trạm xe buýt 22 mất cả buổi, lúc tìm được thì xe vừa chạy qua mất. Đành phải đợi chuyến sau thôi.
Vừa lên xe, Đường Hiểu Uyển liền lấy chai nước suối và bánh mì từ trong túi ra, có vẻ như chưa ăn sáng. Cô mở nắp chai uống một ngụm rồi đậy lại, hỏi:
- Diệp đại ca, anh ăn sáng chưa?
- Anh ăn rồi, em cứ ăn từ từ đi.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Nhưng ăn bánh mì không thì không tốt đâu, hay anh dừng xe bên đường mua thêm ít bánh quẩy, bánh trứng nhé?
- Không cần đâu ạ. Diệp đại ca, em ăn bánh mì ngon mà.
Đường Hiểu Uyển cắn một miếng bánh mì, vừa nhai vừa nói:
- Diệp đại ca, chuyện… chuyện của bố em sao rồi ạ?
- Xong rồi, hôm qua anh đã xử lý ổn thỏa, chỉ là chưa kịp nói với em.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn Đường Hiểu Uyển, cười nói:
- Em cứ lo cho cái bụng của mình đi đã. Chỉ cần em và bố em không nói thì mẹ em sẽ không biết đâu.
Đường Hiểu Uyển thở phào một hơi:
- Em chỉ lo chuyện này của bố thôi. Thật ra, bố em là người rất tốt, dù trong lòng em có thể hiểu cho bố, nhưng em vẫn luôn cảm thấy bố làm vậy là có lỗi với mẹ. Em cũng không biết nói sao nữa, có lẽ là em không muốn thấy bố mẹ cãi nhau. Diệp đại ca, bố mẹ em gần như chưa bao giờ to tiếng, từ lúc em biết nhận thức đến giờ chưa từng thấy họ cãi vã. Vì thế em luôn cảm thấy mẹ rất đáng thương. Hừ, không nói nữa, nghĩ đến lại buồn. Anh nói xem, sao đàn ông mấy năm nay ai cũng thích như vậy… A, Diệp đại ca, em nói bậy rồi, em hay nói lung tung.
Nói đến đây, Đường Hiểu Uyển chợt nhận ra Diệp Lăng Phi cũng là đàn ông, hơn nữa còn là người đã có gia đình. Nghĩ đến mối quan hệ giữa mình và hắn, cô liền cảm thấy mình không có tư cách để nói tiếp.
Diệp Lăng Phi lại chẳng hề để tâm, hắn cười nói:
- Tiểu nha đầu, em đừng nghĩ linh tinh nữa, làm việc cho tốt vào. À, em và Đình Đình sống với nhau thế nào rồi?
Nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến Vu Đình Đình, Đường Hiểu Uyển liền chu môi cười:
- Em và Đình Đình sống rất tốt. Mà này, em biết được một vài chuyện từ Đình Đình đấy. Diệp đại ca, nếu anh muốn biết thì phải mời em một bữa cơm, nếu không em không nói đâu.
Diệp Lăng Phi chỉ cười, đoán rằng Vu Đình Đình chẳng qua cũng chỉ nhắc đến hắn với Đường Hiểu Uyển. Lẽ nào cô ấy lại kể chuyện giữa mình và hắn cho Đường Hiểu Uyển nghe sao?
Diệp Lăng Phi thả Đường Hiểu Uyển xuống quảng trường trước cổng lớn tập đoàn Tân Á. Sau khi cô đi vào, hắn lái xe đến bãi đỗ. Vừa xuống xe, hắn bắt gặp chiếc Benz màu trắng của Trương Lộ Tuyết chạy vào.
Diệp Lăng Phi dừng bước, nhìn Trương Lộ Tuyết xuống xe. Cô mặc một chiếc váy đen công sở, eo thắt một chiếc đai lưng bản rộng, chân mang tất da, toàn thân toát lên vẻ quyến rũ của một nữ nhân viên văn phòng chính hiệu. Vóc dáng vốn đã gợi cảm của cô càng khiến người ta phải mơ màng, đặc biệt là cặp mông căng tròn ẩn sau lớp váy đen càng thêm khêu gợi, khiến người ta vừa nhìn đã bị hút hồn, không nỡ rời mắt.
Nhìn thấy bộ dạng say đắm lòng người của Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi lại nhớ đến chuyện hôm đó, trong lòng thầm thở dài. Nếu là người đàn ông khác, có lẽ lúc đó đã mừng đến phát điên. Không biết bao nhiêu kẻ khao khát được phát sinh quan hệ với một người phụ nữ như Trương Lộ Tuyết, nhưng Diệp Lăng Phi lại thấy đau đầu. Nếu lúc đó hắn tỉnh táo, thì dù có bị dao kề cổ, hắn cũng sẽ không làm chuyện như vậy.
Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình là một cặp oan gia. Nếu để Bạch Tình Đình biết chuyện này, không biết cô có nổi giận mà lập tức đòi ly hôn với hắn không nữa. Mà Trương Lộ Tuyết cũng không phải dạng vừa, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn. Đầu Diệp Lăng Phi đau như búa bổ. Hắn biết rõ mình và Trương Lộ Tuyết nói chuyện cũng sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp gì, nhưng sau khi nhìn thấy cô, hắn vẫn chào theo bản năng:
- Lộ Tuyết, chào buổi sáng!
Nét mặt Trương Lộ Tuyết lập tức sa sầm, cô lạnh như băng nói:
- Giám đốc Diệp, hãy chú ý cách dùng từ của anh. Cái tên Lộ Tuyết không phải để anh tùy tiện gọi, phiền anh gọi tôi là Phó giám đốc Trương.
Diệp Lăng Phi đã sớm chuẩn bị tinh thần cho phản ứng này của Trương Lộ Tuyết nên chẳng hề bất ngờ. Theo hắn thấy, phản ứng này của cô cho thấy cô đã rất cảm kích vì lần trước hắn cứu mình, nhưng trong lòng lại vô cùng mâu thuẫn. Nếu là tính cách trước đây, có khi Trương Lộ Tuyết đã kể toẹt mọi chuyện cho Bạch Tình Đình nghe rồi. Mấy ngày nay bên Bạch Tình Đình vẫn im hơi lặng tiếng, Diệp Lăng Phi biết Trương Lộ Tuyết vẫn chưa nói gì.
Hắn thầm thở phào nhẹ nhõm, ít nhất điều này cho thấy mọi chuyện vẫn chưa vỡ lở, hắn vẫn còn thời gian để từ từ hóa giải mối quan hệ căng thẳng với Trương Lộ Tuyết. Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi vội đổi giọng:
- Phó giám đốc Trương, chào buổi sáng!
Trương Lộ Tuyết lờ Diệp Lăng Phi đi, sải bước qua mặt hắn. Diệp Lăng Phi nhìn theo, thầm nghĩ:
“Xem ra mình thật sự phải tìm cách hóa giải mối quan hệ này rồi. Chỉ là với thái độ của cô ấy lúc này, e rằng trong thời gian ngắn sẽ không có cơ hội nào cả.”
Vừa nghĩ, hắn vừa đi theo sau lưng Trương Lộ Tuyết vào cổng lớn của tập đoàn Tân Á.
Bộ đồng phục công sở màu đen của Trương Lộ Tuyết quả thật đã thu hút mọi ánh nhìn của cánh đàn ông, ngay cả các nhân viên nữ cũng không khỏi ngoái nhìn. Tuy nhiên, so với ánh mắt khao khát của đàn ông, ánh mắt của các cô gái lại chứa đầy sự ghen tị. Chỉ là vì e ngại thân phận của Trương Lộ Tuyết, nên dù là nam hay nữ cũng không ai dám nhìn thẳng vào cô.
Trương Lộ Tuyết đi đến trước thang máy, thấy bên trong đã chật cứng người nên đành đứng đợi lượt tiếp theo. Lúc này Diệp Lăng Phi cũng đã tới, hắn đứng xếp hàng cạnh cô, bắt chuyện:
- Phó giám đốc Trương, cô khỏe chứ?
- Rất khỏe, cảm ơn sự quan tâm của giám đốc Diệp.
Trương Lộ Tuyết lạnh lùng đáp.
Diệp Lăng Phi nhất thời không biết nói gì, đành im lặng đứng đó. Khi thang máy tiếp theo đến, Trương Lộ Tuyết bước vào trước. Diệp Lăng Phi cũng bước vào theo, ngay sau đó lại có thêm mấy nhân viên chen vào. Thang máy lập tức chật như nêm. Trương Lộ Tuyết bị ép vào góc trong cùng, Diệp Lăng Phi cũng bị đẩy sát vào người cô. Trương Lộ Tuyết trừng mắt nhìn hắn:
- Anh làm gì vậy hả, mau tránh ra!
- Tôi cũng bị ép mà, cô đâu thể trách tôi được.
Diệp Lăng Phi ghé sát mặt vào người Trương Lộ Tuyết, làm ra vẻ mếu máo, trách móc:
- Cô không thấy sao, trong thang máy đông người quá rồi. Này, mấy cậu thanh niên này ở bộ phận nào thế, không thấy lãnh đạo ở đây mà còn chen lấn à? Nói cho mà biết, còn chen nữa là tôi trừ hết tiền thưởng tháng này đấy!
Những nhân viên này ai mà không biết Diệp Lăng Phi. Hắn là nhân vật nổi tiếng trong tập đoàn Tân Á, ai cũng biết đây là vị giám đốc không thể đụng vào. Nghe Diệp Lăng Phi nạt một tiếng, mấy người kia vội vàng dồn vào một chỗ, cố gắng nhường ra một khoảng trống. Lúc này Diệp Lăng Phi mới tách khỏi người Trương Lộ Tuyết, nói:
- Ừm, thế này thoải mái hơn rồi.
Trương Lộ Tuyết chỉ lườm hắn một cái. Ánh mắt đó, trong mắt Diệp Lăng Phi, còn dễ chịu hơn nhiều so với ánh mắt lạnh lùng lúc nãy. Ít nhất hắn có thể thấy, Trương Lộ Tuyết bây giờ đang nén uất ức, trong lòng cô rất mâu thuẫn, không biết phải xử lý mối quan hệ với hắn như thế nào.
Khó khăn lắm mới đến được tầng của bộ phận tổ chức, Trương Lộ Tuyết bước ra trước tiên, đi thẳng về văn phòng. Diệp Lăng Phi cũng lẽo đẽo theo sau. Khi hắn vừa đến trước cửa văn phòng của mình thì thấy Trương Lộ Tuyết đột nhiên từ phòng cô đi về phía hắn. Lòng Diệp Lăng Phi chợt căng thẳng, không biết cô định làm gì.