Từ lúc được Chu Tuấn giới thiệu làm quen với Tiền Thường Nam, chí khí của Trình Quảng Minh cũng dâng cao. Nghĩ cũng phải, thân là thư ký chủ tịch, hắn vốn đã cảm thấy thân phận mình rất cao, sau khi quen biết Tiền Thường Nam, Trình Quảng Minh lại càng cảm thấy mình là một nhân vật tầm cỡ ở Tập đoàn Tân Á.
Hắn đương nhiên chẳng coi chức giám đốc bộ phận tổ chức của Diệp Lăng Phi ra gì. Nghe Diệp Lăng Phi dùng giọng điệu đó nói chuyện với mình, Trình Quảng Minh tức đến run cả người. Trước đây, khi còn làm trợ lý hành chính ở công ty khác, hắn đã hình thành bản tính tự cao, cộng thêm việc sau khi đến Tập đoàn Tân Á, Trình Quảng Minh càng cảm giác mình là một nhân vật lớn, sao có thể chịu được người khác nói chuyện với mình bằng cái giọng đó.
Trình Quảng Minh phẫn nộ, môi run bần bật nói:
— Giám đốc Diệp, anh... anh đang uy hiếp tôi đấy à? Tôi... tôi có thể tố cáo anh.
Nếu lúc này Trình Quảng Minh không nói gì, Diệp Lăng Phi cũng chỉ dọa suông chứ không định ra tay. Vừa nghe Trình Quảng Minh còn dám cãi lại, Diệp Lăng Phi cũng nổi nóng, chửi thẳng mặt:
— Mẹ kiếp, mày nghĩ mày là cái thá gì chứ, chẳng phải chỉ là một thằng thư ký quèn thôi sao? Nhìn cái giọng của mày kìa, còn tưởng mình là nhân vật lớn lắm đấy à? Nói cho mày biết, hôm nay ông đây sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ.
Dứt lời, Diệp Lăng Phi bước nhanh đến bức tường, xách bình nước trên cây nóng lạnh lên, rồi quay lại dốc ngược từ trên đầu Trình Quảng Minh xuống. Trình Quảng Minh nào ngờ được chuyện này, hoàn toàn ngây người, không hề có bất kỳ phản ứng nào. Trần Ngọc Đình cũng không ngờ Diệp Lăng Phi sẽ làm vậy, đến lúc cô phản ứng lại muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa rồi. Diệp Lăng Phi ném cái bình rỗng sang một bên, chỉ vào đầu Trình Quảng Minh chửi:
— Bây giờ tôi đứng ở đây, mày nghe cho rõ đây. Từ giờ phút này trở đi, mày phải cút khỏi Tập đoàn Tân Á, tôi không muốn nhìn thấy mày nữa.
Giọng của Diệp Lăng Phi rất lớn, rất nhiều người đã nghe thấy. Những người này vốn định xúm lại xem hóng chuyện nhưng thấy Diệp Lăng Phi đang đằng đằng sát khí, mấy vị lãnh đạo của Tập đoàn Tân Á này tuy đều là người lịch sự, nhưng ai cũng sợ bị Diệp Lăng Phi cho vào tầm ngắm. Tiếng tăm hung ác của Diệp Lăng Phi đã vang dội khắp Tập đoàn Tân Á, không ai dám động vào hắn.
Cửa văn phòng của Trương Khiếu Thiên bật mở, Trương Khiếu Thiên và Tiền Thường Nam bước ra, nhìn thấy cảnh này, cả hai đều sững sờ.
Trình Quảng Minh vừa thấy Trương Khiếu Thiên xuất hiện, hắn như tìm được chỗ dựa, làm ra vẻ mặt đáng thương, cả người ướt như chuột lột đi đến trước mặt Trương Khiếu Thiên nói:
— Chủ tịch, giám đốc Diệp vô cớ gây sự, ngài xem này, anh ta dội cả bình nước lên đầu tôi, còn bảo tôi cút khỏi Tập đoàn Tân Á. Chủ tịch, tôi không còn cách nào ở lại Tập đoàn Tân Á làm việc nữa rồi, tôi muốn từ chức.
Trương Khiếu Thiên nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
— Tiểu Diệp, có thật như vậy không?
Diệp Lăng Phi cười nhạt:
— Chủ tịch Trương, là tôi làm đấy, tôi cũng đã bảo hắn cút khỏi Tập đoàn Tân Á. Tóm lại, chủ tịch Trương muốn xử lý thế nào thì cứ vậy đi, tôi đi trước đây.
Nói xong, Diệp Lăng Phi sải bước rời đi.
Trần Ngọc Đình thấy tình thế này, thầm trách Diệp Lăng Phi lại gây chuyện. Cô vội vàng đến trước mặt Trương Khiếu Thiên giải thích:
— Chủ tịch Trương, tôi thấy tâm trạng của giám đốc Diệp không được tốt, chắc là có chuyện gì, việc này...
Vẫn không đợi Trần Ngọc Đình nói xong, Trương Khiếu Thiên đã khoát tay:
— Tiểu Trần, đừng nói nữa.
Nói rồi, Trương Khiếu Thiên nhìn Trình Quảng Minh đang ướt như chuột lột, nói:
— Thư ký Trình, nếu cậu đã muốn từ chức thì tôi phê chuẩn. Cậu đến phòng nhân sự làm thủ tục đi. Tuy cậu làm việc chưa tròn một tháng, nhưng tôi thấy cậu làm việc rất tốt. Tôi sẽ thông báo với bộ phận nhân sự phát lương cho cậu một tháng. Được rồi, cứ vậy đi.
Trương Khiếu Thiên nói xong, gọi một nữ nhân viên lại bảo:
— Thu dọn sạch sẽ chỗ này đi.
Trương Khiếu Thiên vốn không để tâm đến chuyện này, nói xong liền quay người bước vào phòng làm việc. Trình Quảng Minh ngẩn người ra. Hắn vốn tưởng mình nói vậy Trương Khiếu Thiên sẽ giữ mình lại, hơn nữa còn trừng phạt Diệp Lăng Phi thích đáng. Nhưng nào ngờ kết quả lại như thế này. Trình Quảng Minh nhìn Tiền Thường Nam, hy vọng nhận được sự giúp đỡ, nhưng Tiền Thường Nam chỉ khẽ lắc đầu, thở dài một hơi nói:
— Người trẻ tuổi mà, tính khí lúc nào cũng nóng nảy như vậy.
Tiền Thường Nam cũng không quản chuyện của Trình Quảng Minh, bước về văn phòng của mình.
Trần Ngọc Đình thấy văn phòng của Trương Khiếu Thiên không có ai, vội vàng gõ cửa rồi bước vào.
Trình Quảng Minh đứng trơ ra đó, nhìn Tiền Thường Nam đi về văn phòng, hắn vốn định đuổi theo nhờ Tiền Thường Nam giúp đỡ, nhưng nhìn lại bộ quần áo ướt sũng của mình, đành phải đi thay đồ trước rồi tìm Tiền Thường Nam sau.
Trần Ngọc Đình bước vào phòng làm việc của Trương Khiếu Thiên, kể lại toàn bộ những lời Diệp Lăng Phi đã nói với cô. Sau khi nghe Trần Ngọc Đình nhắc đến chuyện Schneider thu mua Xưởng Điện khí Công cụ Máy móc Thượng Hải, Trương Khiếu Thiên khẽ gật đầu rồi nói với cô:
— Cuộc đàm phán lần này với công ty Benz của Đức thất bại vốn không phải trách nhiệm của cô. Tập đoàn Tân Á của chúng ta vốn không chế tạo ô tô. Tuy chúng ta sản xuất động cơ, nhưng những gì Tập đoàn Tân Á có được vẫn còn xa mới đủ. Tôi đã nghĩ rồi, việc lần này xem như một bài học. Sau này chúng ta không thể chỉ kỳ vọng vào sự giúp đỡ của công ty nước ngoài để phát triển Tập đoàn Tân Á. Các công ty lớn nước ngoài đó sẽ đòi hỏi thêm nhiều điều kiện. Nếu chúng ta thực sự đồng ý, tương lai của tập đoàn ngược lại sẽ không tốt. Ừm, việc này sau này không nên nhắc đến nữa. Cô tạm thời vẫn phụ trách mảng sản phẩm mới đi.
Trần Ngọc Đình gật đầu. Thấy Trương Khiếu Thiên vẫn còn việc phải làm, cô cũng không làm phiền nữa, rời khỏi văn phòng.
Lần này Tiền Thường Nam đến tìm Trương Khiếu Thiên là vì chuyện của con trai hắn, Tiền Tiếu. Tiền Thường Nam định cho con trai mình vào làm việc ở Tập đoàn Tân Á. Tiền Tiếu trước đây học về máy tính, nên Tiền Thường Nam muốn cho cậu vào trung tâm thông tin của tập đoàn.
Trương Khiếu Thiên không có ý kiến gì, dù sao Tiền Thường Nam cũng là phó tổng của tập đoàn, con trai hắn vào Tập đoàn Tân Á cũng chỉ là chuyện nhỏ. Tiền Thường Nam đang tính xem lúc nào thì Tiền Tiếu đến Tập đoàn Tân Á làm việc. Đúng lúc này, Trình Quảng Minh đã thay một bộ vest màu nhạt khác bước vào.
Thấy Trình Quảng Minh vào, Tiền Thường Nam liền biết gã này tìm mình vì chuyện gì. Hắn cầm bao thuốc trên bàn lên, rút một điếu, tự mình châm lửa, hoàn toàn không có ý mời Trình Quảng Minh.
Trình Quảng Minh đi đến trước mặt Tiền Thường Nam, thấy ông ta không có ý mời ngồi, đành phải đứng, mặt đầy bất bình oán trách:
— Phó tổng Tiền, ông phải nói một câu công bằng cho tôi. Từ đầu đến cuối đều là giám đốc Diệp của bộ phận tổ chức gây chuyện, tại sao chủ tịch Trương còn bảo tôi nghỉ việc?
— Chẳng phải là do cậu nói muốn nghỉ việc sao?
Tiền Thường Nam mặt không biểu cảm, lạnh lùng nói:
— Sao lại nói là chủ tịch bảo cậu nghỉ việc chứ?
Câu nói này khiến Trình Quảng Minh ngượng đỏ mặt, hắn lẩm bẩm một lúc lâu mới nói:
— Lúc đó là do tôi quá tức giận. Tôi thật sự không hiểu nổi, tại sao chủ tịch Trương lại bảo vệ tên tiểu tử đó như vậy.
— Người trẻ tuổi mà, tôi đã nói rồi, cậu còn non nớt lắm. Vốn dĩ, tôi hy vọng cậu có thể giúp tôi một vài việc, nhưng bây giờ xem ra bản thân cậu còn chẳng ra gì, thua xa Chu Tuấn. Cậu cũng không xem thử lai lịch của Diệp Lăng Phi thế nào à? Nếu dễ đắc tội như vậy, e là hắn đã sớm cút khỏi đây rồi. Thật lòng nói cho cậu biết, Diệp Lăng Phi chính là cháu trai của Trương Khiếu Thiên. Nhớ lại lúc đầu, ngay cả giám đốc bộ phận tổng hợp cũng bị hắn đánh trước mặt mọi người, Trương Khiếu Thiên còn bênh vực, huống chi cậu chỉ là một thư ký nhỏ bé. Việc này thực sự tôi không giúp được. Thôi vậy, xem như là một bài học cho cậu, sau này cần phải học cách làm người cho tốt hơn.
Lúc này Trình Quảng Minh mới biết, trong mắt những nhân vật lớn này, mình chẳng qua chỉ là một con cờ, lúc cần thì đẩy lên trước, lúc không cần thì vứt sang một bên. Nhìn thái độ của Tiền Thường Nam, rõ ràng ông ta không hề có ý định giúp đỡ mình. Nhưng lúc này hiểu ra thì còn có tác dụng gì nữa, tất cả đều đã quá muộn.
Sau khi Trần Ngọc Đình trở về phòng tổ chức thì đi thẳng đến văn phòng của Diệp Lăng Phi. Cô muốn tìm Diệp Lăng Phi nói chuyện, khuyên anh sau này đừng gây chuyện thị phi trong tập đoàn nữa. Nhưng không ngờ vừa đến cửa văn phòng, cô đã nghe Từ Oánh nói:
— Phó tổng Trần, giám đốc Diệp không có trong phòng làm việc.
Trần Ngọc Đình vừa nghe liền quay lại, đi đến trước mặt Từ Oánh hỏi:
— Thế giám đốc Diệp đi đâu rồi?
Từ Oánh chỉ tay về phía văn phòng của Trương Lộ Tuyết, nói nhỏ:
— Ở văn phòng của Phó giám đốc Trương ạ!
Trần Ngọc Đình "ừm" một tiếng, cô ngẩng đầu nhìn văn phòng của Trương Lộ Tuyết, rồi lại quay sang nói với Từ Oánh:
— Đợi giám đốc Diệp về, phiền cô bảo cậu ấy đến phòng làm việc của tôi một lát, tôi tìm cậu ấy có việc.
Trần Ngọc Đình vừa dứt lời liền thấy cửa phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết mở ra, Diệp Lăng Phi từ trong bước ra, ngay sau đó là tiếng Trương Lộ Tuyết đập vỡ ly nước bên trong.
— Sao thế?
Trần Ngọc Đình nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:
— Cậu cãi nhau với Phó giám đốc Trương à?
Diệp Lăng Phi xoa thái dương, cười khổ:
— Còn nói gì được nữa, chẳng phải là cô Trương Lộ Tuyết đó không hài lòng với cách làm việc của em sao? Cô ấy muốn thay đổi tác phong của em, ví dụ như không cho phép em lên mạng, xem phim... trong giờ làm việc. Em đương nhiên không đồng ý, kết quả là cô ấy nổi nóng, chứ em đâu có cãi nhau với cô ấy. Hừ, thôi bỏ đi, không nói nữa. Phó tổng Trần, em thấy em nên trốn đi thì hơn, hay là chúng ta đi thị sát nhà xưởng đi, em không muốn bị tiểu nha đầu này làm cho sứt đầu mẻ trán đâu.
Trần Ngọc Đình nhìn Diệp Lăng Phi, khẽ gật đầu:
— Được rồi, vừa đúng lúc chị cần xuống xưởng, chủ tịch Trương vừa sắp xếp cho chị tạm thời phụ trách việc mở rộng sản phẩm mới.
— Ồ, vậy tốt quá rồi!
Diệp Lăng Phi cười nói.
Trần Ngọc Đình nhìn Diệp Lăng Phi, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Dường như người đàn ông này luôn làm những chuyện khiến cô bất ngờ, đặc biệt là việc lần này, càng khiến Trần Ngọc Đình cảm thấy Diệp Lăng Phi giống như một người đàn ông phóng khoáng, tự do tự tại, không hề lo ngại đến hậu quả.
Trần Ngọc Đình lúc này càng nhận ra mình đang tiến lại gần người đàn ông này, đã vô thức lại gần anh, và ngày càng quan tâm đến anh hơn.