Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 478: CHƯƠNG 478: VẬT THAY THẾ TÌNH CẢM!

Diệp Lăng Phi và Trần Ngọc Đình cùng đi ra khỏi tập đoàn Tân Á, họ đi về phía bãi đỗ xe. Diệp Lăng Phi đến trước xe của mình, vừa mở cửa xong lại đóng lại. Anh đi tới trước xe của Trần Ngọc Đình, gõ gõ vào cửa sổ, Trần Ngọc Đình đã ngồi trong xe, sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi đứng bên ngoài, cô kéo cửa sổ xe xuống, hỏi:

- Em trai, sao vậy?

- Chị Ngọc Đình, em ngồi xe của chị, em không muốn lái xe.

Diệp Lăng Phi nói.

Trần Ngọc Đình gật đầu, nói:

- Lên xe đi.

Diệp Lăng Phi vòng qua bên kia mở cửa rồi bước lên xe. Anh vừa thắt dây an toàn vừa nói:

- Trong lòng em phiền quá, lúc nào cũng bị cô nhóc Trương Lộ Tuyết kia làm cho rối tung cả lên. Chị Ngọc Đình, chúng ta tìm một nơi nào đó nói chuyện đi.

- Được thôi, tùy cậu.

Trần Ngọc Đình đương nhiên biết Diệp Lăng Phi nói muốn tìm một chỗ nào đó nói chuyện là có ý gì, cô cũng không hiểu nổi mình bị làm sao nữa. Cô đã đồng ý không chút do dự, có lẽ, sâu trong thâm tâm, cô cũng khao khát chuyện như vậy xảy ra.

Diệp Lăng Phi và Trần Ngọc Đình chạy thẳng đến khách sạn Cửu Châu. Trần Ngọc Đình dừng xe lại nhưng chưa tháo dây an toàn ngay, mà nhìn về phía khách sạn, khi vô tình thu ánh mắt lại, cô nhìn thấy tấm ảnh gia đình treo trong xe. Trần Ngọc Đình do dự nói:

- Em trai, hay là chúng ta tìm một quán cà phê để nói chuyện?

Từ lúc vừa bước lên xe, Diệp Lăng Phi đã nhìn thấy bức ảnh này. Anh vẫn không hề nhắc đến chuyện của chồng Trần Ngọc Đình, lo rằng mình sẽ kích động cô. Diệp Lăng Phi không ngốc đến mức không nhìn ra Trần Ngọc Đình và chồng rất tình cảm, lúc đầu khi phát sinh quan hệ với anh, cô cũng đã gọi tên chồng của mình.

Vừa rồi, khoảnh khắc ánh mắt của Trần Ngọc Đình dừng lại trên bức ảnh, Diệp Lăng Phi đã hiểu ra. Tuy đối với anh mà nói, Trần Ngọc Đình quả thật là một người phụ nữ xinh đẹp, trên giường càng khiến người ta mê mẩn, nhưng Diệp Lăng Phi có cảm giác mình và cô phát sinh quan hệ chẳng qua chỉ vì anh giống chồng của cô, mình chỉ là một kẻ thay thế. Diệp Lăng Phi rất không thích cảm giác này. Trong đầu, hắn đã từ bỏ ý định phát sinh tình cảm với Trần Ngọc Đình. Lại thêm chuyện của Trương Lộ Tuyết khiến hắn có chút phiền lòng, vì vậy hắn gật đầu, nói:

- Vậy chúng ta đến quán cà phê Mộng Viên đi, Khả Hân cũng ở đó.

Trần Ngọc Đình vốn định giải thích một chút, nhưng thấy Diệp Lăng Phi đã đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đang suy nghĩ, cô cũng không giải thích nữa, mà lái xe thẳng đến quán cà phê Mộng Viên theo địa chỉ anh nói.

Trần Ngọc Đình đậu xe trước cổng quán cà phê Mộng Viên, Diệp Lăng Phi xuống xe, bước vào quán trước. Hôm nay là sáng thứ hai, giờ này có rất ít người ngồi tán gẫu trong quán. Vì thế, khi Diệp Lăng Phi bước vào, trong quán cà phê rộng lớn này anh chỉ nhìn thấy một đôi tình nhân đang ngồi thì thầm ở một góc. Lý Khả Hân chán chường ngồi dựa vào cửa sổ, trước mặt cô đặt một cuốn tạp chí. Nhưng cô không xem tạp chí, mà lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khi Diệp Lăng Phi bước vào, Lý Khả Hân nở nụ cười tươi trên mặt. Cô vội vàng chào:

- Anh Diệp, lại đây ngồi.

Diệp Lăng Phi gật đầu, nói với Lý Khả Hân:

- Xem anh dẫn ai đến này.

Sau khi Trần Ngọc Đình xuất hiện, gương mặt Lý Khả Hân càng thêm rạng rỡ. Cô vội vàng đứng lên, bước nhanh tới trước mặt Trần Ngọc Đình, nhiệt tình chào hỏi:

- Phó tổng Trần, sao chị lại tới đây? Mau lại đây ngồi.

Nói xong, Lý Khả Hân gọi phục vụ mang lên hai tách cà phê.

Lúc đột nhiên nhìn thấy Lý Khả Hân, Trần Ngọc Đình có chút giật mình. Cô biết Lý Khả Hân đã nghỉ việc. Trần Ngọc Đình và Lý Khả Hân chỉ có chút trao đổi trong công việc. Cô biết đây là một nhân vật chủ chốt rất có năng lực ở phòng thị trường. Chỉ là sau đó nghe nói cô đã rời đi. Trần Ngọc Đình vẫn luôn cảm thấy tiếc cho Lý Khả Hân. Cô không ngờ Lý Khả Hân lại xuất hiện ở đây. Nghe ngữ khí nói chuyện của Lý Khả Hân, hình như quán cà phê này là do cô ấy mở. Trần Ngọc Đình mang theo một loạt thắc mắc, bị Lý Khả Hân kéo đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Trần Ngọc Đình cầm túi xách đứng bên cạnh, hỏi Lý Khả Hân:

- Khả Hân, quán này là của cô mở à?

Lý Khả Hân nhìn Diệp Lăng Phi ngồi đối diện, cười nói:

- Xem như là vậy đi. Nhưng người đầu tư vào quán cà phê này lại là người khác. Em chỉ quản lý giúp thôi. Nói trắng ra cũng chỉ là làm công cho người ta mà thôi.

Lý Khả Hân nói xong lại liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi một cái, muốn biết anh có kế hoạch thế nào, có nên nói với Trần Ngọc Đình rằng ông chủ đứng đằng sau quán cà phê này chính là Diệp Lăng Phi hay không. Nhưng thấy Diệp Lăng Phi không có ý định nói ra, cô cũng không nói gì thêm.

Trần Ngọc Đình đâu thể ngờ được ông chủ đứng sau quán cà phê này là Diệp Lăng Phi. Cô nghe Lý Khả Hân nói vậy cũng không truy hỏi nữa, mà cười nói:

- Khả Hân, không tồi đó. Nếu kinh doanh tốt, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều hơn so với lúc ở công ty.

- Vừa mới mở được vài ngày, hầu như chưa kiếm được tiền.

Lý Khả Hân cười cười, lập tức hỏi:

- Phó tổng Trần, hôm nay chị với anh Diệp Lăng Phi không đi làm sao, sao lại đến chỗ của em?

Lúc này, cô phục vụ bưng hai tách cà phê nóng hổi tới, Trần Ngọc Đình cầm lấy tách cà phê và nói tiếng cảm ơn. Cô đặt tách cà phê trước mặt mình, liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái, rồi mới nói:

- Tôi vừa cùng với giám đốc Diệp từ công ty ra, định ghé thăm nhà xưởng một chút. Đột nhiên giám đốc Diệp đề nghị muốn đến đây ngồi, thế là tới đây luôn.

- Ồ, là vậy à.

Lý Khả Hân cười nói.

- Vậy em không quấy rầy hai người nữa, chắc hai người cần nói chuyện công việc, em là người ngoài, tốt nhất là không nên nghe.

Lý Khả Hân vừa nói vừa thu dọn tạp chí, có ý định qua chỗ khác ngồi thì nghe Diệp Lăng Phi nói:

- Khả Hân, không sao, cô cũng không phải là người ngoài, cứ ngồi đi.

Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến Lý Khả Hân thấy thật ấm lòng, bởi vì câu nói này cho cô cảm giác anh đã xem cô là người một nhà. Lý Khả Hân vốn đã nhổm dậy định rời đi, sau khi nghe được câu nói này của Diệp Lăng Phi, cô lại ngồi xuống, cười nói:

- Anh Diệp, vậy em không đi thật đó nghe.

- Cô nhóc này, cứ ngồi đó đi.

Diệp Lăng Phi cười, hắn cầm chiếc muỗng nhỏ khuấy cà phê, nhìn sang Trần Ngọc Đình ngồi đối diện, chủ động nói:

- Chị Ngọc Đình, có phải chị cảm thấy chuyện lúc nãy em làm ở công ty là sai không, rằng không nên ra tay với thư ký của chủ tịch?

Câu gọi "chị Ngọc Đình" này của Diệp Lăng Phi làm cho cả Lý Khả Hân và Trần Ngọc Đình đều ngây người. Lý Khả Hân vốn không biết mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Trần Ngọc Đình. Theo cô thấy, việc Diệp Lăng Phi gọi như vậy có chút bất ngờ, nhất thời không phản ứng lại được. Còn Trần Ngọc Đình thì nghe Diệp Lăng Phi gọi mình là "chị Ngọc Đình" trước mặt Lý Khả Hân, cô có chút không quen.

Nhưng Trần Ngọc Đình đã phản ứng lại rất nhanh, cô "ừ" một tiếng, đầu tiên là uống một ngụm nhỏ cà phê, rồi từ từ đặt xuống. Cô len lén quan sát phản ứng của Lý Khả Hân, nhưng sau khi thấy biểu cảm của Lý Khả Hân không có vẻ gì là kinh ngạc, Trần Ngọc Đình mới bình tĩnh lại nói:

- Giám đốc Diệp... chị cảm thấy, nói thế nào thì Trình Quảng Minh cũng là thư ký của chủ tịch, cậu không nên làm hắn ướt sũng trong công ty, như vậy sẽ khiến hắn mất mặt. Hơn nữa, cậu cũng là giám đốc một bộ phận, sao có thể không chú ý đến hình tượng như vậy chứ, rất dễ khiến người khác có ý kiến với cậu, sẽ bất lợi cho công việc trong tập đoàn.

Lý Khả Hân nghe Trần Ngọc Đình nói vậy, thấy kỳ lạ nên hỏi:

- Phó tổng Trần, anh Diệp lại gây ra chuyện gì thế?

Trần Ngọc Đình nghiêng mặt, nói với Lý Khả Hân:

- Còn có thể làm gì nữa, vừa rồi anh ta đem cả một thùng nước to, xối từ trên xuống dưới làm ướt hết người thư ký của chủ tịch.

Lý Khả Hân nghe xong thì bật cười khanh khách, cô nhìn sang Diệp Lăng Phi nói:

- Anh Diệp, tính khí của anh vẫn không hề thay đổi à?

- Tính khí này của anh hết cách thay đổi rồi, chỉ cần nhìn thấy những việc chướng mắt là anh liền nhúng tay vào. Khả Hân, đó là em chưa nhìn thấy tên thư ký của chủ tịch đó, nếu để em nhìn thấy hắn, anh cam đoan là em sẽ tức chết mất. Một thằng nhóc còn hôi sữa vừa mới tới tập đoàn có vài ngày, tự cho mình là thư ký của chủ tịch nên chẳng xem ai ra gì cả. Em không nhìn thấy giọng điệu của hắn khi nói chuyện với chị Ngọc Đình đâu, mẹ ơi, thật là xem mình như nhân vật lớn lắm ấy. Anh tức lên đem cả thùng nước tạt vào người cho hắn ướt như chuột lột luôn.

Lý Khả Hân cười ha hả nói:

- Anh Diệp, anh cũng quá giỏi đắc tội người ta rồi đấy, em thấy lần này anh lại đắc tội với người ta rồi, cẩn thận kẻo người ta cho anh mang giày nhỏ đấy.

- Chỉ sợ là hắn không có cơ hội này rồi, anh đã bảo hắn cút đi rồi.

Diệp Lăng Phi nói.

- Thật không đấy? Anh bảo thư ký của chủ tịch cút đi mà chủ tịch Trương cũng nghe anh sao?

Lý Khả Hân hỏi.

Trần Ngọc Đình cười nói:

- Khả Hân, tôi cũng đang thắc mắc chuyện này đây. Chủ tịch Trương thật sự đã đồng ý cho hắn từ chức rồi.

Trần Ngọc Đình nhìn Diệp Lăng Phi, thắc mắc hỏi:

- Giám đốc Diệp, rốt cuộc anh có quan hệ gì với chủ tịch Trương vậy? Chị có cảm giác như chủ tịch Trương rất thiên vị cậu, cho dù anh gây ra chuyện lớn, chủ tịch Trương cũng bênh vực cậu. Đối với điều này, chị thật sự không giải thích được.

- Ai biết được. Sao em biết được chứ!

Diệp Lăng Phi bưng cà phê, uống một hớp lớn, rồi lại buồn bực nói:

- Bây giờ em đau đầu nhất là Trương Lộ Tuyết, cô nhóc này đánh không được, mắng cũng không xong, em thật sự hết cách với cô ta rồi.

- Xem ra đúng là phải có một nhân vật như vậy mới trị được cậu, nếu không thì ở tập đoàn Tân Á chẳng ai đối phó nổi với cậu.

Trần Ngọc Đình cười nói.

- Lúc nãy sao chị nghe thấy phó giám đốc Trương nổi giận trong phòng làm việc, không phải là cậu lại bắt nạt người ta đó chứ? Chị không tin chỉ vì việc cậu không đồng ý cách sắp xếp công việc của cô ấy mà có thể khiến phó giám đốc Trương phẫn nộ đến mức đó.

- Chị Ngọc Đình, trời đất chứng giám, em thật sự không có bắt nạt cô ấy. Lúc nãy em cũng không hiểu tại sao Trương Lộ Tuyết đột nhiên tức giận đến như vậy. Em nhớ là cô ấy nói muốn thay đổi kỷ luật làm việc lỏng lẻo của bộ phận tổ chức, em không đồng ý, cô ấy liền nổi cáu, còn làm vỡ cả đồ đạc. Hừ, em thật không biết đã chọc giận cô ta ở điểm nào nữa.

Diệp Lăng Phi vừa nhắc đến chuyện này, liền tỏ ra vẻ mặt uất ức. Nếu là người không hiểu Diệp Lăng Phi thì sẽ tưởng những gì hắn nói đều là sự thật, nhưng cả Lý Khả Hân và Trần Ngọc Đình đều không tin lời anh nói. Bởi vì hai người họ đã quá hiểu tính cách của Diệp Lăng Phi rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!