Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 480: CHƯƠNG 480: CHO TÔI MỘT LỜI GIẢI THÍCH!

Lúc Diệp Lăng Phi gọi điện cho Chu Hân Minh, cô đang ở trong đồn công an đường Thiên Tân. Sáng sớm hôm nay, cô đã gọi cho Cục trưởng Triệu Thiên Tiêu, báo cáo lại chuyện xảy ra ở đồn công an đường Thiên Tân.

Triệu Thiên Tiêu sau khi nghe Chu Hân Minh tường thuật xong liền nổi trận lôi đình. Ông ta không ngờ đường Thiên Tân lại loạn đến mức này, ngay trong điện thoại, ông đã mắng chửi Vương Thiên Quân, đồn trưởng đồn công an đường Thiên Tân. Triệu Thiên Tiêu bảo Chu Hân Minh dẫn người của đội cảnh sát hình sự lập tức đến đồn công an đường Thiên Tân, ông sẽ đến ngay sau. Nếu điều tra ra Vương Thiên Quân thật sự có vấn đề, ông sẽ đích thân giải gã đến phòng kiểm tra kỷ luật. Hành động này của Triệu Thiên Tiêu phần lớn là để cho Chu Hân Minh thấy, nếu đổi thành người khác, phản ứng của ông ta sẽ chỉ là bảo Vương Thiên Quân đến gặp mình để giải thích, chứ không nổi trận lôi đình và xử lý ngay lập tức như vậy.

Chu Hân Minh sai người thẩm vấn mấy tên trộm, đồng thời ra lệnh bắt giữ những tên còn lại trong băng nhóm. Cô yêu cầu bằng mọi giá phải tóm gọn băng nhóm tội phạm mang tính chất xã hội đen này, phải nhổ cỏ tận gốc, tuyệt đối không để lọt lưới một tên nào. Lệnh này vừa ban xuống, mấy tên trộm bị bắt quả thật là xui xẻo tột cùng. Ngoài hai tên bị Diệp Lăng Phi đánh vỡ cằm không thể thẩm vấn, những tên còn lại sau khi được xác nhận không nguy hiểm đến tính mạng đều bị áp giải hết về đội cảnh sát hình sự. Nếu chuyện này bị truyền thông biết được, chắc chắn sẽ thành tin nóng, vì dù sao mấy tên này vẫn là nghi phạm đang bị thương, theo quy trình thông thường thì nên được đưa đến bệnh viện điều trị. Nhưng lần này Chu Hân Minh mặc kệ, ai bảo chúng dám gây sự với cô. Cô đã nói với thuộc hạ, cứ yên tâm thẩm vấn, có chuyện gì cô chịu trách nhiệm.

Tại đồn công an đường Thiên Tân, Vương Thiên Quân sáng sớm còn chưa biết chuyện gì đã bị Chu Hân Minh dẫn người đến chặn ngay tại văn phòng làm việc.

"Chắc có nhầm lẫn gì rồi, tôi là đồn trưởng ở đây, các anh là đội cảnh sát hình sự, chúng ta đều là cảnh sát, sao lại chặn tôi thế này?"

Vương Thiên Quân còn muốn giải thích thì đã nghe Chu Hân Minh lạnh lùng nói:

"Đồn trưởng Vương, anh đừng nóng vội, Cục trưởng Triệu sắp đến rồi. Tôi chỉ đến trước chào hỏi anh một tiếng thôi. Hôm qua ví tiền của tôi bị giật, kết quả tôi đến đây báo án, công an trực ban của các anh chỉ lập một biên bản cho có lệ. Tôi rất không hài lòng với cách xử lý này. Vì thế hôm nay tôi đích thân dẫn người của đội cảnh sát hình sự đến đây để trao đổi với đồn trưởng Vương, xem làm thế nào để tóm gọn hết bọn trộm ở đường Thiên Tân này."

Vương Thiên Quân vừa nghe xong thì đầu óc quay cuồng. Hắn biết vị nữ đội trưởng đội cảnh sát hình sự trước mặt này không thể đắc tội được, bố người ta là thị trưởng, ai dám đụng vào chứ.

Đầu Vương Thiên Quân toát mồ hôi hột, hắn vội vàng mời khách:

"A, đội trưởng Chu, lúc nãy tôi không nhận ra cô, mời ngồi, mời ngồi."

"Không cần, tôi đứng được rồi."

Chu Hân Minh nói vậy, Vương Thiên Quân cũng không dám ngồi. Hắn đứng bên cạnh cô, mặt tươi cười nói:

"Đội trưởng Chu, cô nói hôm qua bị mất ví ở đường Thiên Tân à? Hừ, hôm qua tôi không đi làm nên không biết chuyện này. Để lát nữa tôi xem thằng khốn nào trực ban mà dám giấu nhẹm chuyện này. Tôi nhất định sẽ đuổi cổ nó!"

Vương Thiên Quân chửi đổng.

Chu Hân Minh cười nhạt:

"Đồn trưởng Vương, anh không cần nói những lời này trước mặt tôi. Tôi thấy cũng sắp đến giờ rồi, cục trưởng của chúng ta chắc cũng sắp tới, anh cứ giữ những lời này để nói với Cục trưởng Triệu đi. Hôm nay tôi đến đây không có ý gì khác, chỉ là dẫn người của chúng tôi đến phối hợp cùng công an của anh để phá án."

"Vậy thì tốt quá, có người của đội cảnh sát hình sự hợp tác, tôi tin vụ án này không quá hai ngày sẽ phá xong."

Trán Vương Thiên Quân vã đầy mồ hôi lạnh. Chu Hân Minh thấy vậy liền thắc mắc:

"Đồn trưởng Vương, ở đây nóng lắm sao? Sao tôi không thấy gì cả!"

"Tôi… tôi thấy hơi nóng."

Vương Thiên Quân vội đáp.

Chu Hân Minh cười lạnh:

"Tôi thấy lát nữa Cục trưởng Triệu đến, anh sẽ còn thấy nóng hơn nữa đấy."

Cô vừa dứt lời, Triệu Thiên Tiêu đã bước vào văn phòng. Mặt ông đanh lại như thép, đi thẳng đến trước mặt Vương Thiên Quân rồi đập mạnh tay xuống bàn làm việc. Một tiếng "rầm" vang lên, cả người Vương Thiên Quân run lẩy bẩy. Triệu Thiên Tiêu sa sầm mặt nói:

"Tôi muốn anh cho tôi một lời giải thích hợp lý!"

Trán Vương Thiên Quân vã mồ hôi, môi run run:

"Ừm… việc này nhất định có nhầm lẫn, tôi sẽ lập tức phái người đi điều tra rõ."

Triệu Thiên Tiêu lạnh lùng nói:

"Bây giờ anh mới nghĩ đến điều tra à? Không thấy hơi muộn rồi sao? Sáng giờ anh làm cái gì?"

Vương Thiên Quân vừa lau mồ hôi lạnh vừa nói:

"Cái này… là thế này, Cục trưởng Triệu, mời anh dùng trà, nguôi giận đã, rồi nghe tôi giải thích."

Trong lúc Vương Thiên Quân rót trà cho Triệu Thiên Tiêu, đang chuẩn bị rót cho Chu Hân Minh thì điện thoại của cô reo lên. Chu Hân Minh lấy ra xem, là Diệp Lăng Phi gọi. Cô bước ra khỏi phòng nghe máy:

"Có chuyện gì thế?"

Diệp Lăng Phi cười trong điện thoại:

"Hân Minh, em đang ở đâu vậy?"

Chu Hân Minh đáp:

"Ở đồn công an đường Thiên Tân, có việc gì không?"

Diệp Lăng Phi cười nói:

"Có rảnh ra ngoài ăn cơm không? Anh và Tình Đình đang tìm quán ăn này, em muốn ăn gì?"

Chu Hân Minh nhỏ giọng nói:

"Em đang ở đồn công an xử lý vụ án mấy tên trộm hôm qua, hai người cứ ăn đi. Hôm khác mình đi ăn sau."

Diệp Lăng Phi nói:

"Được, vậy để lần sau."

Chu Hân Minh cúp máy rồi quay vào văn phòng, thấy Vương Thiên Quân mặt trắng bệch, trán đẫm mồ hôi, miệng không ngừng nói:

"Tôi lập tức đi làm, đi làm ngay đây."

Triệu Thiên Tiêu lạnh lùng nói:

"Tôi cho anh thời hạn hai ngày. Hai ngày sau, tôi phải thấy báo cáo điều tra toàn bộ sự việc này đặt trên bàn làm việc của tôi."

Sau đó, ông quay sang nói với Chu Hân Minh:

"Hân Minh, cô theo sát vụ án này."

Chu Hân Minh gật đầu đồng ý. Triệu Thiên Tiêu lúc này mới quay người rời khỏi văn phòng. Đợi ông đi khỏi, Chu Hân Minh nói với Vương Thiên Quân đang mặt cắt không còn giọt máu:

"Việc này từ bây giờ sẽ do đội cảnh sát hình sự chúng tôi tiếp quản, hy vọng anh đừng nhúng tay vào. Anh cứ chuyên tâm viết báo cáo điều tra đi, hy vọng anh không bỏ sót chi tiết nào."

Nói xong, Chu Hân Minh quay người dẫn đội cảnh sát hình sự bắt đầu điều tra vụ án. Cô vừa rời đi, Vương Thiên Quân mặt tái mét ngồi phịch xuống ghế.

Diệp Lăng Phi cúp máy, bất đắc dĩ lắc đầu nói với Bạch Tình Đình ngồi ở ghế phụ:

"Hân Minh là người bận rộn, cô ấy không có thời gian ăn cơm với chúng ta rồi, đành tự mình tìm chỗ ăn thôi. Tình Đình, em muốn ăn gì?"

Bạch Tình Đình không vui mím môi:

"Đúng là cắm đầu vào công việc, ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có, tưởng mình là thần tiên chắc."

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, cười nói:

"Hân Minh là đại cuồng công việc, còn em là tiểu cuồng công việc."

Anh vừa dứt lời, tay Bạch Tình Đình đã nhéo một cái thật mạnh lên đùi anh. Diệp Lăng Phi kêu lên một tiếng "a", rồi lập tức nói:

"Bà xã, em muốn ăn gì?"

Bạch Tình Đình thấy anh không phản bác, trong lòng có chút đắc ý, cười ha ha nói:

"Chúng ta ăn thịt nướng đi, em biết một tiệm trên đường Trung Sơn tên là Cao Lệ Viên, ngon lắm."

"Tuân lệnh phu nhân đại nhân."

Diệp Lăng Phi lái xe về hướng đường Trung Sơn.

Đến cổng, anh dừng xe lại, bước xuống trước rồi chạy vòng qua mở cửa cho Bạch Tình Đình, rất ga lăng nói:

"Xin mời phu nhân đại nhân."

Bạch Tình Đình bật cười "khì khì" bước xuống xe, ôm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi đi vào nhà hàng Cao Lệ Viên.

Nhà hàng này sạch sẽ thoáng mát, giá cả cũng hợp lý. Hai người tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Bạch Tình Đình đặt ví vào chiếc túi vải sau ghế rồi nói với Diệp Lăng Phi:

"Em đi gọi món trước, lát nữa anh đi gọi sau."

Nói xong, cô liền đứng dậy đi đến khu vực gọi món.

Không lâu sau, Bạch Tình Đình bưng một đĩa quay lại, bên trong có thịt bò tái và khoai tây chiên. Cô nũng nịu nói với Diệp Lăng Phi:

"Ông xã, anh giúp em lấy thêm salad với nước uống được không? Ở đó đông người xếp hàng quá."

Nói xong, cô chớp chớp đôi mắt to tròn đáng yêu nhìn anh.

Diệp Lăng Phi đưa tay véo nhẹ mũi cô một cái:

"Tuân lệnh, phu nhân đại nhân."

Nói rồi anh đứng dậy đi về phía khu gọi món. Chẳng mấy chốc, anh đã lấy cho Bạch Tình Đình salad và nước uống. Sau khi đặt đồ lên bàn, anh lại quay vào lấy thêm một ít thịt bò nướng, xiên thịt, cua và nước uống. Khi quay lại, anh thấy Bạch Tình Đình đang ăn ngon lành thịt bò tái và khoai tây chiên. Diệp Lăng Phi lắc đầu:

"Bà xã, bình thường nhìn em dịu dàng lắm mà, sao lại học theo người hoang dã thế? Ăn cả thịt sống à? Còn cầm khoai tây chiên nữa, có gì ngon đâu, chẳng phải em ghét nhất là khoai tây sao? Không phải em nói ăn nhiều sẽ mập à? Sao giờ lại ăn ngấu nghiến thế?"

Bạch Tình Đình nghe vậy thì cười hì hì:

"Anh nói em quê mùa chứ gì? Anh cũng là người từng đi nước ngoài, sao ngay cả chuyện này cũng không hiểu?"

Diệp Lăng Phi đưa hai tay nhẹ nhàng véo khuôn mặt mịn màng của cô:

"Bà xã đáng yêu, vậy anh phải rửa tai lắng nghe đây."

Bạch Tình Đình không hài lòng lầm bầm rồi nói:

"Nói chuyện thì nói đàng hoàng, véo mặt em làm gì, véo biến dạng là anh phải chịu trách nhiệm đấy!"

Tuy miệng nói vậy nhưng trong lòng cô lại vui như mở hội. Theo cô thấy, Diệp Lăng Phi rất ít khi nói chuyện với mình như thế này, hôm nay lại trở nên thật thà đến lạ.

Diệp Lăng Phi đương nhiên biết suy nghĩ của cô. Nhìn cái miệng nhỏ chu lên, anh cố ý vuốt lại mái tóc, chỉ vào mặt mình nói:

"Cùng lắm thì anh đền cho em cái khuôn mặt anh tuấn vô song này vậy."

Bạch Tình Đình liếc anh một cái, khẽ "xì" một tiếng:

"Em không thèm, cũng không xem mặt anh dày cỡ nào à? Nếu là em, em còn dám ra đường sao?"

Diệp Lăng Phi nghe xong liền làm bộ mặt hài hước:

"Bà xã, anh phát hiện tài ăn nói của em gần đây tiến bộ rõ rệt đấy, không làm luật sư thật đáng tiếc. Vậy em nói cho anh biết thịt bò tái và khoai tây chiên có sức hấp dẫn gì đi?"

Bạch Tình Đình ngồi thẳng người, chu môi nói:

"Xem ra anh vẫn còn tinh thần hỏi mãi không thôi, vậy em sẽ nói cho anh nghe."

Nhưng cô đột nhiên nhìn cốc của mình rồi im bặt. Diệp Lăng Phi lập tức hiểu ý, vội vàng đứng lên:

"Bà xã, anh đi rót cho em cốc nước đã, em chờ anh một chút nhé."

Nói xong, anh nhanh chóng đi lấy nước uống cho cô.

Một lát sau, Diệp Lăng Phi bưng nước quay về, hai tay cung kính đặt chiếc cốc đầy nước trước mặt Bạch Tình Đình:

"Bà xã, bây giờ em có thể bắt đầu được rồi chứ?"

Bạch Tình Đình thấy cốc nước trước mặt mới hắng giọng nói:

"Nhìn thái độ thành khẩn của anh, em sẽ nói cho anh nghe. Thịt bò tái ở đây vừa ngọt vừa chua, ăn vào có thể tăng cơ, còn có công dụng làm đẹp. Khoai tây chiên ở đây cũng không phải loại thường, người ta dùng trứng và salad trộn lên trên, rồi phủ thêm một lớp lòng đỏ trứng, ăn vào rất mềm dẻo."

Bạch Tình Đình uống một ngụm nước, thấy Diệp Lăng Phi đang chăm chú lắng nghe, trong lòng lại càng đắc ý, nói tiếp:

"Thật ra khoai tây chiên này chỉ chứa 0.1% chất béo thôi, ăn nó còn dinh dưỡng và khoa học hơn các loại khoai tây thông thường khác."

Diệp Lăng Phi chăm chú lắng nghe, không ngừng gật đầu. Không biết từ lúc nào, anh đã tháo giày một chân ra, len lén đưa chân xuống dưới, đầu ngón chân luồn vào giữa hai đùi Bạch Tình Đình, nhẹ nhàng kẹp lấy mép chiếc tất lụa đen của cô.

Bạch Tình Đình đang say sưa kể, bị kẹp bất ngờ liền thốt lên một tiếng "a". Cô trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, nói nhỏ:

"Đáng ghét."

Cú kẹp bất ngờ khiến đầu óc cô trống rỗng. Bạch Tình Đình nhìn trái nhìn phải rồi lại nói nhỏ:

"Có người đang nhìn kìa, anh mau bỏ chân ra."

Diệp Lăng Phi cũng nhìn quanh rồi nói một cách thô lỗ:

"Ai dám nhìn, anh móc mắt kẻ đó ra!"

Nói xong, ngón chân cái của anh vẫn không nỡ rời khỏi vùng ấm nóng giữa hai chân cô, nhẹ nhàng mò mẫm bên trong.

Mặt Bạch Tình Đình đỏ như gấc, khẽ nói:

"Ông xã, anh giúp em đi lấy ít salad được không?"

Lúc này, cô thật sự không nghĩ ra cách nào tốt hơn để ngón chân của Diệp Lăng Phi rời đi, đành phải dùng mỹ nhân kế.

Diệp Lăng Phi nghe vậy, lại nhìn vào ánh mắt dịu dàng của cô, luyến tiếc thu chân lại, đứng lên đi lấy salad. Không lâu sau, Bạch Tình Đình lại nhẹ nhàng bảo anh đi lấy bánh hải vị, một lúc sau lại chớp đôi mắt to tròn đáng yêu bảo anh đi lấy đồ chấm... Trong lúc Diệp Lăng Phi đi lấy đồ lần thứ mười, một thanh niên đầu hói khoảng hơn bốn mươi tuổi dùng ánh mắt miệt thị nhìn anh, sau đó lầm bầm bằng tiếng Anh:

"Đồ quê mùa."

Diệp Lăng Phi liếc người đàn ông đó một cái rồi cũng đáp lại bằng tiếng Anh:

"Đồ ngốc!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!