Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến gã hói đầu choáng váng. Càng làm gã phải trợn tròn mắt chính là, Diệp Lăng Phi còn dùng cả tiếng Pháp, tiếng Đức và tiếng Bồ Đào Nha để mắng gã:
- Ngu còn tỏ ra nguy hiểm!
Ngay khi gã hói đầu còn chưa hiểu Diệp Lăng Phi đang nói gì, thì anh lại dùng tiếng Hán nói:
- Rõ ràng là người Trung Quốc mà cứ thích nói tiếng nước ngoài. Này đầu trọc, muốn nói ngoại ngữ với tôi à, cậu còn non lắm. Về nhà nghiên cứu kỹ lại những gì tôi vừa nói đi, tôi có thể gợi ý cho cậu, ông đây vừa dùng ba thứ tiếng để mắng cậu đấy.
- Ngươi…
Gã hói đầu vừa định nói gì đó thì lại nghe Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Thôi được rồi, không cần nói nữa. Đừng tưởng đầu trọc là có thể làm bóng đèn, nói cho cậu hay, kể cả khi cúp điện thì cái đầu của cậu cũng không thay thế được cái bóng đèn đâu.
Gã hói đầu bị Diệp Lăng Phi mắng cho không nói nên lời, Diệp Lăng Phi cũng chẳng thèm quan tâm đến gã nữa mà quay về chỗ ngồi. Bạch Tình Đình đã chất một đống đồ ăn trước mặt. Cô có chút đắc ý, vẻ mặt không giấu được niềm vui. Diệp Lăng Phi nhìn thấy, miệng cười ha hả nói:
- Vợ yêu, anh giúp em cầm nhiều đồ như vậy, không có yêu cầu gì khác, chỉ cần vợ ăn hết sạch đống đồ trước mặt này thôi.
Bạch Tình Đình vừa nghe xong liền choáng váng.
Hai người họ ăn ở đó hơn một tiếng. Bụng Bạch Tình Đình căng tròn, sau khi lên xe vẫn còn ợ hơi. Nàng oán giận nói:
- Sau này em sẽ không bao giờ đi ăn buffet với anh nữa, đường đường là đàn ông mà lại bắt em ăn nhiều như vậy.
Diệp Lăng Phi khởi động xe, miệng cười nói:
- Là do em muốn ăn chứ có phải anh ép đâu.
Nói xong, Diệp Lăng Phi lại hỏi:
- Vợ yêu, bây giờ chúng ta ăn no rồi, em định đi đâu?
- Đi đâu ư?
Bạch Tình Đình lườm Diệp Lăng Phi một cái, vừa định nói thì lại ợ lên, nàng vội vàng che miệng lại. Một lúc sau, Bạch Tình Đình mới lẩm bẩm:
- Còn đi đâu được nữa, đương nhiên là đến nhà máy sợi hóa học rồi.
Diệp Lăng Phi “ừ” một tiếng, lái xe thẳng đến nhà máy sợi hóa học.
Khi đến nơi, trên tường, dây điện, cột đèn, và các tòa nhà của nhà máy sợi hóa học đều treo đầy những biểu ngữ như “Phản đối phá dỡ!”. Bạch Tình Đình nói với Diệp Lăng Phi:
- Công ty chúng ta sắp gặp rắc rối lớn rồi.
Diệp Lăng Phi mỉm cười:
- Thật ra cũng không phải là không có cách giải quyết, chỉ cần dùng tiền đúng chỗ, sự bất mãn của người dân sẽ tự nhiên biến mất. Ngoài ra còn cần có được sự ủng hộ của thị trưởng nữa.
Bạch Tình Đình gật đầu. Nàng cho rằng đề nghị của Diệp Lăng Phi là biện pháp khả thi nhất lúc này. Tình huống này xảy ra cũng không nằm ngoài dự đoán của cô. Nàng đã nghĩ sẽ có người phản đối việc di dời. Áp lực từ chính quyền thành phố rất lớn, nếu không thì dự án di dời nhà máy sợi hóa học đã không bị đình trệ lâu như vậy. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đi quanh nhà máy rất lâu, hai người bàn bạc xem nên áp dụng biện pháp nào để giảm thiểu sự cản trở đến mức thấp nhất.
Hai người đi vòng quanh nhà máy cả buổi chiều, mãi đến hơn năm giờ mới quyết định rời đi. Ngay khi họ chuẩn bị lái xe đi thì bắt gặp xe của Lâm Tuyết. Nhìn thấy xe của Lâm Tuyết, cả Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đều thắc mắc tại sao người phụ nữ này lại xuất hiện ở đây.
Nếu gặp Lâm Tuyết ở nơi khác thì cũng không khiến họ phải để tâm. Nhưng gặp cô ta ở nhà máy sợi hóa học vào lúc này thì không thể không nghĩ rằng cô ta đến đây là có mục đích.
Khi hai chiếc xe đối diện nhau, cả hai đều dừng lại. Lâm Tuyết thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, chào hỏi Bạch Tình Đình:
- Tổng giám đốc Bạch, thật trùng hợp, không ngờ lại gặp cô ở đây.
Bạch Tình Đình rất ghét người phụ nữ này, nhưng vì lịch sự, cô không thể không đáp lại. Vì vậy, Bạch Tình Đình cố nặn ra một nụ cười:
- Tôi chỉ đến đi dạo thôi. Tôi còn đang muốn hỏi giám đốc Lâm đây, sao lại gặp cô ở chỗ này?
Lâm Tuyết cười nói:
- Sao vậy, chẳng lẽ tổng giám đốc Bạch không cho tôi đến đây à? Thôi được, sau này tôi sẽ không đến nữa, tôi nào dám trêu chọc tổng giám đốc Bạch chứ.
Nghe giọng điệu của Lâm Tuyết, Bạch Tình Đình cảm thấy ghê tởm. Nàng liếc cô ta một cái rồi nói:
- Giám đốc Lâm, tôi đâu dám cấm cô. Cứ đến đi, cứ đến đi. Giám đốc Lâm, tôi phải đi rồi, cô cứ từ từ dạo chơi nhé.
Nói xong, Bạch Tình Đình kéo cửa sổ xe lên. Diệp Lăng Phi lái xe lướt qua xe của Lâm Tuyết. Anh khó hiểu lẩm bẩm:
- Sao người phụ nữ này lại đến đây, chẳng lẽ cô ta cũng vì chuyện của nhà máy sợi hóa học?
Bạch Tình Đình nhíu mày:
- Em thấy có gì đó không đúng. Người phụ nữ đó đến nhà máy vào lúc này, em cảm giác chắc chắn có chuyện, nhưng lại không rõ là vấn đề gì, phiền chết đi được.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Vợ yêu, quên đi. Em cứ suy nghĩ thế này thì có nghĩ nát óc cũng không ra đâu. Tốt hơn hết là đừng nghĩ nữa, chẳng phải có câu “thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng” sao, đợi đến lúc đó tự nhiên sẽ rõ ràng thôi. Ừm, chúng ta không nên ở đây nghĩ lung tung nữa, mà nên nghĩ xem tối nay ăn gì. Trưa ăn thịt nướng rồi, tối không thể ăn nữa. Anh nghĩ ra rồi, trưa nay Hân Minh không đi ăn cùng, vậy tối nay không thể không gọi cô ấy. Hay là mình gọi điện cho Hân Minh, nhân tiện hỏi xem hôm nay cô ấy bận việc gì.
Bạch Tình Đình thấy ý kiến này cũng hay, liền gật đầu đồng ý. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại gọi cho Chu Hân Minh, lần này anh nói thẳng:
- Hân Minh, lần này em không được từ chối nữa đâu đấy, đi ăn cơm đi.
Buổi trưa Chu Hân Minh đã từ chối một lần vì có việc, lần này Diệp Lăng Phi lại gọi điện đến, cô không thể từ chối được nữa nên đã đồng ý.
Diệp Lăng Phi đề nghị đến một khách sạn ở khu Trung Sơn ăn cơm, món “cá chép om”, “lão dấm chua chập đầu”, “chim bồ câu quay” ở đây đều rất ngon. Bạch Tình Đình không có ý kiến. Sau khi quyết định, họ liền gọi điện báo cho Chu Hân Minh đến khách sạn đó.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đến khá sớm, khách ăn chưa đông, hai người chọn một chỗ ngồi gần cửa đại sảnh. Ngồi xuống, Diệp Lăng Phi phụ trách gọi món, hắn gọi bốn món “cá chép om”, “chim bồ câu quay”, “hải đởm”, và một món canh. Gọi món xong, Diệp Lăng Phi gọi điện cho Chu Hân Minh, thúc giục cô mau tới.
- Tới, tới, tới ngay đây.
Trong điện thoại, Chu Hân Minh lầm bầm:
- Cứ như đòi mạng vậy, em thấy khách sạn rồi.
Quả nhiên, chưa đầy năm phút sau, Chu Hân Minh đã xuất hiện ở cửa khách sạn. Cô đứng ở cửa nhìn lướt qua rồi thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, liền bước nhanh tới, vừa đặt túi xách xuống đã phàn nàn:
- Làm gì mà giục người ta gấp vậy?
- Chẳng phải là nhớ em sao?
Diệp Lăng Phi cười ha hả, tự tay rót trà cho Chu Hân Minh. Chu Hân Minh quả thật đang khát, một hơi uống cạn chén trà.
Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh cười hỏi:
- Hân Minh, hôm nay bận lắm à, trưa gọi cậu cũng không ra.
- Ừ, có chút chuyện.
Chu Hân Minh nói.
- Còn không phải là chuyện ở phố Thiên Tân sao, hôm nay mình dẫn người đi thăm dò đồn cảnh sát ở đó.
Chu Hân Minh vốn định nói hôm qua đi dạo phố Thiên Tân với Diệp Lăng Phi đã gặp mấy tên trộm, nhưng lời vừa đến môi, cô lại nuốt ngược vào. Cô lo Bạch Tình Đình sẽ nghĩ ngợi khi biết mình đã lén đi dạo phố với Diệp Lăng Phi mà không nói cho cô ấy biết.
Nghe Chu Hân Minh nhắc đến đồn cảnh sát phố Thiên Tân, Diệp Lăng Phi thuận miệng hỏi:
- Thế nào, điều tra có kết quả gì không?
Chu Hân Minh vừa nghe Diệp Lăng Phi hỏi, liền thở dài, giọng đầy bất bình:
- Hôm nay em dẫn theo thành viên đội cảnh sát hình sự đi kiểm tra, đúng là tức chết đi được. Ở đồn cảnh sát đó có không ít người đến báo án, nói bị trộm đồ ở phố Thiên Tân. Kết quả là đồn cảnh sát chỉ ghi chép qua loa mà không điều tra cẩn thận. Càng đáng tức hơn là viên cảnh sát trưởng Vương Thiên Quân nói với em là nhân lực không đủ, không thể điều tra nghiêm túc. Em thấy sự việc không đơn giản như vậy. Em đã phái toàn bộ nhân viên đi bắt băng nhóm trộm cắp đó, nghe nói chúng do một gã tên Hắc Tam cầm đầu. Em cũng đã điều tra về Hắc Tam, là người của Phủ Đầu bang. Có thể băng nhóm này là một tổ chức tội phạm có tổ chức. Bước tiếp theo là thu thập chứng cứ, chuẩn bị khởi tố bọn chúng, đồng thời tiến hành vây bắt Hắc Tam.
Chu Hân Minh vừa nói vừa liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi:
- Chỉ có điều bắt được Hắc Tam không dễ, ai biết tên này đã chạy đi đâu rồi. Diệp Lăng Phi, anh có thể giúp em tìm hắn không?
Chu Hân Minh hiểu rõ bối cảnh của Diệp Lăng Phi, đương nhiên biết anh là người có nhiều cách. Nếu cô cứ từ từ vây bắt Hắc Tam thì không biết đến bao giờ mới xong, nên cô dứt khoát hỏi thẳng Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Hân Minh, đây là việc của cảnh sát các em, liên quan gì đến một người dân bình thường như anh. Anh không dính vào đâu.
Diệp Lăng Phi miệng thì nói vậy, nhưng lại bí mật nháy mắt với Chu Hân Minh, ý muốn nói: “Em không thấy Bạch Tình Đình đang ở đây sao?”
Chu Hân Minh hiểu ý, cô cười nói:
- Em chỉ thuận miệng nói vậy thôi, chứ ai lại để anh đi làm công việc của cảnh sát chúng em. Cứ cho là anh đồng ý, Tình Đình cũng không đồng ý đâu. Tình Đình, cậu nói có phải không?
Bạch Tình Đình đang cúi đầu uống trà, nghe Chu Hân Minh nói vậy liền đưa tay véo vào cánh tay cô, miệng nói:
- Hân Minh, sao cậu lại chĩa mũi dùi sang mình thế, chẳng liên quan gì đến tôi cả, ai mà quản được anh ấy.
Bạch Tình Đình vừa nói vừa u oán liếc Diệp Lăng Phi một cái, trong lòng vẫn còn ấm ức chuyện buổi trưa bị anh bắt ăn nhiều như vậy.
Diệp Lăng Phi nghe thấy lời nói của Bạch Tình Đình rõ ràng mang theo sự bất mãn, hắn cười mời nói:
- Vợ yêu, nếu em không quản anh, anh sẽ rất dễ phạm sai lầm đó.
Nói xong, anh lại nháy mắt với Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi làm cho hết cách, đành phải nói cho có lệ:
- Được rồi, được rồi, em sợ anh rồi.
Rất nhanh, nhân viên phục vụ đã mang đồ ăn lên. Diệp Lăng Phi không gọi rượu mà gọi coca. Chờ ba lon coca được mang tới, anh mở ra, đặt hai lon trước mặt Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình.
- Nào, chúng ta ăn cơm thôi, vừa ăn vừa trò chuyện.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cầm đũa gắp thức ăn. Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình đều không đói lắm. Buổi trưa Bạch Tình Đình đã ăn rất nhiều, còn Chu Hân Minh thì vì chuyện ở đồn cảnh sát phố Thiên Tân mà tâm trạng không tốt, nên cũng không thấy đói. Nhưng cả hai đều muốn được ăn cơm cùng Diệp Lăng Phi, vì vậy cũng cầm đũa lên, từ từ ăn.
Ba người vừa ăn vừa nói chuyện. Khi họ đang trò chuyện vui vẻ, chợt nghe thấy ai đó ở bàn bên cạnh thở dài:
- Lần này xem như tôi xui xẻo rồi. Chu Tuấn, tôi bây giờ như Bồ Tát qua sông, tự thân khó bảo toàn, làm sao còn giúp cậu được.
Nghe thấy giọng người đàn ông, Chu Hân Minh sững người. Cô quay lại thì thấy hai người đàn ông và một người phụ nữ ngồi ở bàn bên cạnh, trong đó một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi đang uống rượu, thở vắn than dài.
Không nhìn thấy thì thôi, vừa nhìn thấy, Chu Hân Minh liền thất thần, thầm nghĩ: “Thật là trùng hợp, sao lại là hắn.”
Người đàn ông mà Chu Hân Minh nhìn thấy chính là viên cảnh sát trưởng đồn cảnh sát phố Thiên Tân - Vương Thiên Quân. Vừa rồi ba người họ mải mê nói chuyện, không hề để ý Vương Thiên Quân cũng đến đây ăn cơm. Vương Thiên Quân tự nhiên cũng không thể ngờ Chu Hân Minh lại ăn ở đây, bởi vậy ông ta cùng em gái họ và em rể Chu Tuấn vừa vào đã ngồi ở bàn trống cạnh cửa sổ.
Lần này là Chu Tuấn có chuyện muốn nhờ Vương Thiên Quân giúp đỡ. Sau khi cháu trai của Chu Tuấn là Trình Quảng Minh bị Diệp Lăng Phi làm cho bẽ mặt ở tập đoàn Tân Á, hắn đã đến tìm Chu Tuấn, kể lại toàn bộ sự việc. Trình Quảng Minh trong lòng tức giận, muốn Chu Tuấn nghĩ cách giúp mình dạy cho Diệp Lăng Phi một bài học.
Chu Tuấn vốn đã tức giận với Diệp Lăng Phi, chỉ là không tìm được cơ hội. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, liền nghĩ đến ông anh họ của vợ là Vương Thiên Quân. Hắn biết Vương Thiên Quân là đội trưởng đồn cảnh sát phố Thiên Tân, có quyền lực, lại có quan hệ với giới xã hội đen, nên định nhờ Vương Thiên Quân xử lý Diệp Lăng Phi. Vì vậy, hắn đã bàn với vợ, hẹn Vương Thiên Quân đi ăn một bữa. Nhưng không ngờ, lại tình cờ gặp Diệp Lăng Phi ở đây.
Chu Tuấn vừa nhắc đến Diệp Lăng Phi, ý muốn xem Vương Thiên Quân có cách nào không. Nhưng Vương Thiên Quân vừa nghe xong, liền thở dài thườn thượt:
- Không phải ta không muốn giúp cậu, mà thật sự bản thân ta cũng không biết phải làm sao bây giờ.
Lúc này Vương Thiên Quân mới kể lại chuyện hôm nay, ông ta nhăn mặt nói:
- Ta cũng không biết tại sao lại đắc tội với con gái của thị trưởng Chu. Hôm nay cô ta cố ý đến gây khó dễ, còn dẫn theo cả cục trưởng đến. Ai ya, hiện giờ đến bản thân ta còn khó giữ, làm sao giúp cậu được.
Cuộc trò chuyện của Vương Thiên Quân đều bị Chu Hân Minh nghe thấy hết, nàng càng tin rằng sau lưng Vương Thiên Quân chắc chắn có chuyện mờ ám. Chu Hân Minh nhìn về phía Diệp Lăng Phi, nhưng lại thấy anh đang mỉm cười, ngửa cổ uống coca. Chu Hân Minh ngẩn người, hỏi:
- Anh cười gì thế?
- Anh cười vì sao lại trùng hợp thế, lại có thể gặp bạn cũ ở đây.
Diệp Lăng Phi nói rồi chỉ tay về phía Chu Tuấn.
- Hắn là bạn của anh, là người của công ty chúng ta.
Diệp Lăng Phi vừa nghe giọng đã nhận ra Chu Tuấn. Anh sớm đã để ý khi Chu Tuấn bước vào, chỉ là chưa nói ra mà thôi.
Chu Hân Minh vừa nghe liền nói:
- Người ngồi đối diện hắn chính là giám đốc công an phố Thiên Tân - Vương Thiên Quân.
Diệp Lăng Phi cười gật đầu:
- Thật trùng hợp, hay chúng ta qua đó chào hỏi đi?
Chu Hân Minh hơi lắc đầu:
- Thôi bỏ đi, em không muốn nói chuyện với người này.
- Vậy cũng được, chúng ta mau ăn đi.
Diệp Lăng Phi nói rồi một hơi uống cạn coca trong cốc, sau đó nói:
- Cảnh đêm hôm nay trông không tồi, chúng ta ra ngoài đi dạo đi.
Chu Hân Minh nghe xong, trước tiên nhìn sang Bạch Tình Đình, nàng lo lắng Bạch Tình Đình sẽ nghĩ gì đó. Chỉ thấy Bạch Tình Đình vừa cười vừa nói:
- Ông xã, chẳng trách anh muốn gọi Chu Hân Minh đi ăn cơm, thì ra là có ý đồ này, có phải muốn hai bọn em đi dạo cùng anh không?
- Ừ, đúng là có ý này.
Diệp Lăng Phi mặt dày, nghe Bạch Tình Đình nói vậy liền cười đáp:
- Đi dạo cùng nhau thì đã sao, chẳng lẽ vợ không muốn đi à?
Bạch Tình Đình cười:
- Em biết ngay là anh có ý đồ này mà. Ừm, cũng lâu rồi em không có tâm trạng thảnh thơi đi dạo, được thôi, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút.
Chu Hân Minh thấy Bạch Tình Đình nói vậy, trái tim đang đập loạn mới ổn định trở lại, nàng gật đầu, xem như đồng ý.
Diệp Lăng Phi gọi nhân viên phục vụ lại tính tiền. Khi hắn vừa cất tiếng, Chu Tuấn nghe thấy giọng của anh, quay người lại, vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, sắc mặt hắn liền trắng bệch. Hắn không ngờ Diệp Lăng Phi cũng ăn cơm ở đây. Cùng lúc đó, Vương Thiên Quân cũng tái mặt, vừa rồi ông ta không chú ý, lúc này mới thấy Chu Hân Minh đang ngồi ăn ở đây. Hắn ngồi đờ ra đó, nhất thời không biết nên làm thế nào.
Diệp Lăng Phi tính tiền xong, cùng Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình đi ra cửa. Khi đi ngang qua bàn Chu Tuấn, anh giả vờ như vừa mới nhìn thấy, cố ý kêu lên:
- Ai, đây chẳng phải là trưởng phòng Chu sao? Ôi, tôi quên mất, bây giờ phải gọi ngài là chủ quản Chu. Chủ quản Chu sao lại ăn cơm ở đây, vừa rồi tôi không nhìn thấy ngài, nếu không đã sớm qua chào hỏi rồi.
- Đúng vậy, đúng vậy, thật trùng hợp.
Chu Tuấn mặt trắng bệch, đáp lại cho có lệ:
- Tôi cùng người thân đến ăn một bữa cơm, không có việc gì khác.
- Ồ, vị này là người thân của ngài à?
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cố ý liếc mắt về phía Vương Thiên Quân, rồi quay lại hỏi:
- Hân Minh, vị này chẳng phải là giám đốc công an phố Thiên Tân sao?
Chu Hân Minh gật đầu. Diệp Lăng Phi thấy vậy, vội vã nở nụ cười, tỏ ra nhiệt tình đến bất thường:
- A, giám đốc Vương, thì ra chủ quản Chu là người thân của ông à. Sau này tôi chẳng phải là không dám đắc tội với chủ quản Chu sao. A, con người tôi chỉ sợ người làm quan, đặc biệt là lãnh đạo cảnh sát, tôi càng sợ giám đốc Vương. Tôi không làm phiền ông nữa, ông cứ ăn từ từ, sợ qua vài ngày nữa có muốn ăn một bữa ngon cũng không được. Tôi còn nghe nói cơm trong tù đạm bạc lắm, đến lúc đó giám đốc Vương sẽ không còn được ăn ngon như bây giờ đâu. Ông và người nhà cứ ăn từ từ, ăn nhiều một chút, ăn được miếng nào hay miếng nấy.
Diệp Lăng Phi nói xong, lại nở một nụ cười, rồi lướt qua mấy người họ.
Chu Hân Minh liếc Vương Thiên Quân một cái, cũng không nói gì, đi theo Diệp Lăng Phi ra ngoài.
Vợ của Chu Tuấn thấy Diệp Lăng Phi nói với giọng điệu như vậy thì hết sức khó chịu, miệng mắng:
- Làm trò gì chứ!
Nói xong, cô ta quay sang Vương Thiên Quân:
- Anh họ, anh thấy rồi chứ, chính là người này, lần trước đã ức hiếp em và Chu Tuấn, vừa rồi còn nói những lời như vậy, anh phải giúp chúng em.
Vương Thiên Quân nhìn em họ của mình, rồi lại nhìn Chu Tuấn, đột nhiên trừng mắt lên, mắng:
- Đều là do các người hại ta! Ta cứ thắc mắc làm sao mình lại chọc giận con gái của thị trưởng, thì ra là hai người chọc giận người ta. Ngươi không biết cô gái vừa rồi là ai sao? Vậy ta nói cho ngươi biết, cô ta chính là con gái của thị trưởng