Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh rời khỏi khách sạn. Chu Hân Minh lái xe tới, cô đến bên xe của mình rồi hỏi:
- Chúng ta đi dạo ở đâu?
- Đi dạo ở quảng trường là tuyệt nhất.
Diệp Lăng Phi đề nghị:
- Đến quảng trường Trung Sơn đi.
Chu Hân Minh gật đầu, lên xe, lái đến quảng trường Trung Sơn trước. Diệp Lăng Phi cũng lái xe, chở Bạch Tình Đình đến quảng trường Trung Sơn.
Chu Hân Minh và Diệp Lăng Phi tìm được chỗ đậu xe ngay trên quảng trường Trung Sơn. Mọi người xuống xe, Bạch Tình Đình rất tự nhiên khoác lấy cánh tay phải của Diệp Lăng Phi, níu chặt lấy anh. Chu Hân Minh vốn định đi sang phía bên kia của Bạch Tình Đình, nhưng Diệp Lăng Phi lại vươn cánh tay trái ra, cười nói:
- Hân Minh, đến đây, bên trái của anh dành cho em.
Chu Hân Minh nhìn Bạch Tình Đình, thấy cô không tỏ vẻ khó chịu chút nào, cô mới ngập ngừng bước đến bên trái Diệp Lăng Phi, đưa tay khoác vào tay trái của anh.
Diệp Lăng Phi ngửi thấy mùi hương tỏa ra từ cơ thể Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh, trong lòng không khỏi rung động. Trái ôm phải ấp, quả là diễm phúc ngút trời.
Trên mặt hắn hiện lên nụ cười đắc ý, bị Bạch Tình Đình bắt gặp, cô cố ý cười nói:
- Ông xã, bây giờ có phải anh đang cảm thấy vô cùng đắc ý không?
- Đó là đương nhiên.
Diệp Lăng Phi mặt dày cười đáp.
- Mấy gã đàn ông khác có một người đẹp bên cạnh đã sướng rơn rồi, còn anh lại có đến hai người, thế này chẳng khiến bọn họ ngưỡng mộ đến chết hay sao, cứ để họ nhìn xem anh hạnh phúc thế nào.
Bạch Tình Đình tức giận lườm Diệp Lăng Phi một cái, nói:
- Anh biết vậy là tốt, sau này đừng có ở ngoài trêu ong ghẹo bướm, nếu để em biết được, em tuyệt đối không tha cho anh đâu.
Nói rồi, Bạch Tình Đình lại quay sang Chu Hân Minh:
- Hân Minh, giúp mình trông chừng anh ấy nhé.
Chu Hân Minh cảm thấy lòng mình vô cùng thoải mái. Câu nói này của Bạch Tình Đình khiến cô như uống được một liều thuốc an thần, cô biết trong lòng Bạch Tình Đình đã hoàn toàn chấp nhận mình là người thứ ba. Chu Hân Minh nghĩ đến việc sau này không những được ngọt ngào bên Diệp Lăng Phi mà còn có thể tiếp tục hòa thuận với Bạch Tình Đình, trên mặt cô hiện lên nụ cười hạnh phúc, miệng đồng ý:
- Ừ, Tình Đình, mình biết rồi.
Diệp Lăng Phi cười ha hả, cùng Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đi dạo trên quảng trường. Bạch Tình Đình đột nhiên chỉ tay về phía những người đang đá cầu, nũng nịu nói:
- Ông xã, em muốn chơi cái kia.
- Đá cầu thì có gì vui chứ.
Diệp Lăng Phi phàn nàn.
- Chỉ là đá qua đá lại, chẳng có ý nghĩa gì cả.
- Ông xã, em muốn chơi cái đó.
Bạch Tình Đình lại làm nũng.
- Được rồi, được rồi. Anh đi mua cho em một cái.
Diệp Lăng Phi nhìn quanh, phát hiện phía bắc quảng trường có bán cầu lông. Hắn nhanh chóng chạy qua, còn Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đứng tại chỗ chờ đợi. Bạch Tình Đình kéo tay Chu Hân Minh, cười nói:
- Hân Minh, cậu có nhớ ngày xưa chúng ta thường đá cầu cùng nhau không?
Chu Hân Minh gật đầu, nói:
- Ừ. Mình nhớ lúc đó cậu đá giỏi lắm.
Bạch Tình Đình cười, nói:
- Chớp mắt một cái chúng ta đều đã trưởng thành rồi. Cậu và mình đều bận rộn với công việc riêng, ngay cả thời gian gặp mặt cũng ít. Hân Minh, sau này chúng ta có thể ở cùng nhau rồi, vì chúng ta có chung một người đàn ông.
Chu Hân Minh lặng lẽ gật đầu. Nàng quay sang Bạch Tình Đình, mấp máy môi nhưng lại không nói thành lời. Bạch Tình Đình nhìn Chu Hân Minh, ánh mắt ánh lên vẻ chân thành, nói:
- Hân Minh, những lời mình nói đều là thật. Vì cậu là người bạn thân nhất của mình, tình cảm của chúng ta thân như chị em ruột. Sở dĩ mình có thể chấp nhận cậu là vì mình không muốn mất đi một người bạn tốt như cậu. Chị em tốt, dù thế nào đi nữa, chúng ta phải liên hợp lại, cùng nhau bảo vệ gia đình của chúng ta. Mình sẽ không chấp nhận thêm bất kỳ người phụ nữ nào khác. Tình yêu vốn ích kỷ, có cậu chia sẻ là đủ rồi, không thể có thêm một người nào bước vào nữa.
- Tình Đình, mình biết rồi.
Chu Hân Minh gật đầu.
Lúc này, Diệp Lăng Phi cầm quả cầu lông chạy về, hắn ném cho Bạch Tình Đình, nói:
- Bà xã, cho em này.
Bạch Tình Đình cầm quả cầu trong tay, lại thay đổi ý định:
- Em không chơi nữa.
- Hả, em không chơi mà lại bảo anh đi mua, có nhầm không đấy?
Diệp Lăng Phi vừa nghe Bạch Tình Đình nói không chơi, lập tức phản đối:
- Sao em lại có thể như vậy được?
- Sao em lại không thể như thế chứ?
Bạch Tình Đình cầm quả cầu, kéo tay Chu Hân Minh nói:
- Hân Minh, chúng ta đi thôi, mặc kệ người này.
Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình đi về phía trước, hắn vội vàng đuổi theo, chen vào giữa tách hai người ra, một tay trái một tay phải, ôm cả hai vào lòng, miệng nói:
- Được rồi, được rồi, không chơi thì không chơi.
Thấy Diệp Lăng Phi nhượng bộ, Bạch Tình Đình lúc này mới mỉm cười.
Ba người đi vào vườn hoa gần quảng trường, sau khi đi một vòng, họ tìm một chiếc ghế gỗ dài ngồi xuống. Bạch Tình Đình rất tự nhiên ngả đầu vào lòng Diệp Lăng Phi, còn Chu Hân Minh ban đầu có chút e thẹn, nhưng rất nhanh sau đó, cô cũng thả lỏng, tựa thân hình mềm mại của mình vào lòng Diệp Lăng Phi.
Hai tay Diệp Lăng Phi đặt lên ngực Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh. Hắn trước tiên hôn lên má Bạch Tình Đình một cái, rồi lại quay sang Chu Hân Minh, áp môi lên khuôn mặt trắng mịn của cô hôn một cái, lúc này mới đắc ý cười nói:
- Bây giờ anh cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thiên hạ.
Bạch Tình Đình nép sát vào Diệp Lăng Phi, nàng nghiêm mặt nhìn anh, miệng nũng nịu:
- Ông xã, em cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Tuy anh rất xuất sắc nhưng lại hay giở trò vô lại, nhưng nhìn chung thì vẫn là một người chồng tốt. Chỉ cần sau này anh không bắt nạt em, anh sẽ là một người chồng tốt hơn nữa.
Những lời này của Bạch Tình Đình làm Diệp Lăng Phi bật cười. Tay phải của hắn vén chiếc váy ngắn của Bạch Tình Đình lên, luồn vào trong, vuốt ve bắp đùi non mềm của cô, miệng nói:
- Anh nhớ rồi, sau này sẽ cố gắng hết sức không bắt nạt em, nhưng mà, em cũng không được phép bắt nạt anh.
Tay trái của Diệp Lăng Phi trực tiếp luồn vào trong áo lót của Chu Hân Minh. Ngay trước mặt Bạch Tình Đình, tay hắn vuốt ve bầu ngực của cô. Trước kia, Chu Hân Minh và Diệp Lăng Phi đều lén lút thân mật, làm gì có chuyện như bây giờ, để Diệp Lăng Phi vuốt ve bầu ngực mình ngay trước mặt Bạch Tình Đình. Chu Hân Minh cảm thấy tim đập thình thịch, mặt nàng nóng bừng, không dám nhìn Bạch Tình Đình, chỉ biết cúi đầu vùi sâu vào lòng Diệp Lăng Phi, mặc cho bàn tay to lớn của anh ve vuốt bầu ngực nàng.
Ngay khi Diệp Lăng Phi đang trái ôm phải ấp, Lâm Tuyết lại bị Từ Hàn Vệ ra sức giày vò, phát ra những tiếng rên rỉ. Trên cơ thể Lâm Tuyết, khắp nơi đều là những vết cào cấu do Từ Hàn Vệ hưng phấn để lại.
Sau khi đã thỏa mãn, Từ Hàn Vệ cuối cùng cũng gục xuống người Lâm Tuyết. Hắn thở hổn hển, với tuổi tác của mình, làm loại chuyện này rõ ràng là lực bất tòng tâm.
Lâm Tuyết chờ Từ Hàn Vệ xong việc, nàng mới nhúc nhích cơ thể, miệng nũng nịu nói:
- Em đi tắm đây.
Từ Hàn Vệ gật đầu, Lâm Tuyết khỏa thân đi vào phòng tắm. Mỗi lần quan hệ với Từ Hàn Vệ, trên người Lâm Tuyết đều lưu lại vết thương. Từ Hàn Vệ có chút biến thái trong lòng, đặc biệt thích dùng những thủ đoạn này để hành hạ người khác.
Sau khi Lâm Tuyết tắm xong, cô thấy Từ Hàn Vệ đã mặc quần đùi, nằm trên giường hút thuốc. Lâm Tuyết liền lên giường, rúc vào bên cạnh Từ Hàn Vệ, miệng nũng nịu:
- Thư ký Từ, hôm nay em xem qua mảnh đất ở nhà máy sợi hóa học, em thấy giá trị đầu tư rất lớn. Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đang làm dự án này, nếu em có thể giành được, nhất định sẽ kiếm được một khoản lớn, một năm lợi nhuận mấy chục triệu không thành vấn đề.
Tay phải Từ Hàn Vệ đặt trên lưng Lâm Tuyết, vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của cô, miệng nói:
- Em phải suy nghĩ cho kỹ, nếu thực sự muốn làm dự án này, khó tránh khỏi áp lực tài chính. Anh thấy Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế cũng có cân nhắc đến phương diện này, em không lo đây là cái bẫy họ giăng ra cho em à? Chính là muốn dụ em nhảy vào, cái bẫy này vào thì dễ mà ra thì khó đấy.
- Yên tâm đi, em tin chuyện này con nhóc Bạch Tình Đình đó căn bản không hay biết. Em nghe nói ngày mai cô ta vẫn định mang bản kế hoạch dự án đi tìm thị trưởng Chu, nếu thị trưởng Chu đồng ý, cô ta sẽ phải lấy được mảnh đất ở nhà máy sợi hóa học.
Từ Hàn Vệ chau mày, nói:
- Hiện giờ Chu Hồng Sâm đang muốn làm mấy dự án lớn để lấy thành tích, anh thấy hắn sẽ dốc sức ủng hộ dự án này, nếu vậy thì sẽ không dễ xử lý đâu.
- Thư ký Từ, anh yên tâm, bên này em đã có chuẩn bị. Hiện tại ở Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế có người của em, em có thể biết được nhất cử nhất động của họ, bên Bạch Tình Đình có động thái gì, em đều rõ như lòng bàn tay. Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế tuy là doanh nghiệp bất động sản lớn, nhưng dự án Dương Quang Gia Viên của họ hiện đang nợ ngân hàng không ít, tài chính trong tay căn bản không đủ. Cho nên, Bạch Tình Đình sở dĩ nóng lòng làm dự án này là muốn mượn nó để cứu vãn dự án Dương Quang Gia Viên. Em nghĩ anh có thể giúp em kéo dài vài tháng. Em đang cho người làm một vài việc, trong thời gian ngắn Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế sẽ không có vốn để làm dự án này. Em còn liên hệ với chủ tịch của mấy công ty bất động sản khác để họ liên hợp lại cùng làm dự án đó. Cùng lắm thì chúng ta ăn chia ít đi một chút.
Từ Hàn Vệ gật đầu, nói:
- Tiểu Tuyết, việc này em cứ làm đi, anh không tiện nhúng tay. Nhưng mà, anh sẽ giúp em liên hệ với các bộ phận khác để họ gây thêm trở ngại cho Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Còn việc trì hoãn dự án này không dễ đâu, dù sao việc di dời nhà máy sợi hóa học đã được định sẵn từ sớm. Nếu Chu Hồng Sâm nhất quyết muốn di dời, anh sợ rằng không dễ bác bỏ.
- Thư ký Từ, xem anh nói kìa, em là loại người khiến anh phải khó xử sao? Em cũng đâu có bắt anh phải bác bỏ dự án này. Em chỉ nói anh đưa thêm chút ý kiến, ví dụ như cần phải xem xét phúc lợi của công nhân sau khi di dời… Chính là muốn Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế phải chi ra một khoản tiền lớn cho hạng mục này. Em tin Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế không có đủ tài lực. Đến lúc đó em lại gây ra vài chuyện, họ sẽ không có cách nào giành được mảnh đất này. Đợi qua vài tháng, khi chẳng còn ai muốn mảnh đất này nữa, em sẽ ra tay, lúc đó em có thể mua được nó với giá thấp.
Nghe Lâm Tuyết nói xong, Từ Hàn Vệ cuối cùng cũng gật đầu:
- Ừ, được rồi, cứ làm như vậy đi.