Diệp Lăng Phi lái xe ra khỏi nội thành, thoáng cái đã tăng tốc. Vu Tiếu Tiếu mở cửa sổ xe phía sau, gió thổi bay mái tóc của nàng. Vu Tiếu Tiếu đưa tay phải lên, vén lọn tóc lòa xòa trước mắt, nghiêng mặt cười nói:
- Sư phụ, anh nói chuyện với em một chút đi, em cảm giác hôm nay tâm trạng anh không tốt.
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
- Anh đã nói rồi, anh không sao, chỉ là vài chuyện vặt thôi.
- Thật sao?
Vu Tiếu Tiếu cười nói:
- Sư phụ, chuyện của anh với Tuyết Hàn thế nào rồi?
- Chuyện gì?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Sư phụ, anh cũng đừng giả vờ ngốc với em nữa, chính là quan hệ giữa anh và Tuyết Hàn đã tiến triển đến đâu rồi.
Vu Tiếu Tiếu hơi ngẩng khuôn mặt tinh tế lên, khóe miệng cong lên ý cười, nói:
- Em hiểu Tuyết Hàn rất rõ, cô ấy chưa từng thích người đàn ông nào. Bây giờ Tuyết Hàn lại thích anh, với tư cách là bạn thân nhất của cô ấy, em đương nhiên phải quan tâm đến mối quan hệ của hai người rồi.
Nghe Vu Tiếu Tiếu nhắc tới Trương Tuyết Hàn, Diệp Lăng Phi bật cười. Tiếng cười này khiến Vu Tiếu Tiếu khó hiểu, nàng nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Sư phụ, anh cười cái gì?
- Em nói xem anh có thể cười cái gì, anh là người đã có gia đình, sao có thể có quan hệ gì với Trương Tuyết Hàn được chứ?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Chuyện này thì có gì.
Vu Tiếu Tiếu bĩu môi, nói:
- Ai nói đàn ông đã kết hôn thì không được hẹn hò chứ.
Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, nói:
- Anh và cô ấy làm bạn bè thì được, nhưng chỉ giới hạn ở đó thôi.
Vu Tiếu Tiếu cười nói:
- Sư phụ, thẳng thắn mà nói, trong lòng anh có thích Tuyết Hàn không?
- Có một chút, ý anh là cô gái này rất xứng đáng để làm một người bạn tốt.
- Đấy, xem ra sư phụ cũng thích Tuyết Hàn còn gì.
Vu Tiếu Tiếu lúc này mới nói.
- Thật ra, sư phụ, em có một chuyện chưa nói cho anh.
- Nói đi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tuyết Hàn không thể kết hôn. Căn bệnh của cô ấy vốn không cho phép cô ấy kết hôn. Thậm chí còn không thể có những hành động thân mật với đàn ông.
Khi Vu Tiếu Tiếu nói những lời này, nàng quan sát vẻ mặt của Diệp Lăng Phi. Nàng thấy trên mặt Diệp Lăng Phi không hề có bất kỳ biểu cảm kinh ngạc nào. Điều này làm Vu Tiếu Tiếu hơi thất vọng. Nàng còn tưởng rằng Diệp Lăng Phi nghe xong sẽ thấy tiếc cho Trương Tuyết Hàn.
Đến khi Vu Tiếu Tiếu nói xong, chỉ nghe Diệp Lăng Phi nói:
- Chuyện này anh biết rồi!
- Anh làm sao biết?
Vu Tiếu Tiếu sửng sốt. Ngay lập tức, nàng nhận ra phản ứng của mình có chút thái quá. Vội vàng nói:
- Ý em là, sao sư phụ lại biết chuyện này. Tuyết Hàn nói với anh à?
Diệp Lăng Phi cười gật đầu, nói:
- Là cô ấy nói với anh.
Vu Tiếu Tiếu cười nói:
- Cô nhóc này đúng là cái gì cũng nói ra. Sư phụ, bây giờ anh đã hiểu tại sao em lại yên tâm để Tuyết Hàn gặp gỡ anh rồi chứ, bởi vì giữa hai người vốn dĩ không thể phát sinh quan hệ được.
Diệp Lăng Phi không nói gì, hắn đột nhiên dừng xe bên lề đường. Vu Tiếu Tiếu sửng sốt, không rõ Diệp Lăng Phi muốn làm gì. Diệp Lăng Phi quay mặt nói với Tiếu Tiếu:
- Em ở trong xe chờ anh một chút, anh có chút chuyện.
Nói xong, hắn đẩy cửa xe ra, bước xuống.
Vu Tiếu Tiếu còn tưởng rằng Diệp Lăng Phi muốn đi vệ sinh, nên cố ý quay mặt sang một bên.
Diệp Lăng Phi không đi vệ sinh. Hắn xuống xe, đi về phía trước vài bước, lấy điện thoại di động ra, gọi cho Tiêu Triều Dương.
- Long đầu, ta có chuyện muốn nhờ ông.
Diệp Lăng Phi nói.
Giọng nói già nua, trầm ổn của Tiêu Triều Dương từ trong điện thoại truyền đến:
- Diệp tiên sinh, cậu có chuyện gì cứ nói, nếu ta có thể giúp cậu, nhất định sẽ giúp.
- Long đầu, không có chuyện gì to tát, chỉ là người của bang Búa Rìu có một kẻ tên là Hắc Tam. Một người bạn cảnh sát của ta muốn gặp hắn. Hắn hình như là nghi phạm của một vụ án nào đó, ông xem có thể nể mặt một chút, để gã tên Hắc Tam này đến cục cảnh sát một chuyến được không?
- Diệp tiên sinh, đây là chuyện nhỏ, người của tôi vi phạm pháp luật, tôi tự nhiên không dám bao che. Được rồi, tôi sẽ cho người đi xem hắn đang ở đâu. Nếu như còn ở thành phố Vọng Hải, tôi nhất định sẽ bảo hắn tới cục cảnh sát.
- Long đầu, vậy thì phiền ông rồi.
Diệp Lăng Phi vừa nói xong liền cúp máy. Hắn cất bước quay lại xe. Vu Tiếu Tiếu vừa rồi thấy Diệp Lăng Phi đứng bên ngoài gọi điện thoại, liền cười nói:
- Sư phụ, anh vừa gọi điện cho ai đấy, còn lén lút sau lưng em, có phải là bí mật không thể cho người khác biết không?
Diệp Lăng Phi cười, vừa định nói chuyện thì điện thoại của hắn lại vang lên. Diệp Lăng Phi cúi đầu nhìn số điện thoại gọi đến, là Từ Oánh. Diệp Lăng Phi đoán chắc là Trương Lộ Tuyết tìm mình. Hắn nghe máy, thong thả nói:
- Từ Oánh, có chuyện gì, nếu là Trương Lộ Tuyết tìm tôi thì cô nói với cô ấy, tôi đang ở bên ngoài, không tiện trở về.
Giọng Từ Oánh nghe có vẻ dồn dập, nàng vội vàng nói:
- Giám đốc Diệp, không phải, là công ty xảy ra chuyện lớn rồi.
- Công ty có chuyện lớn?
Diệp Lăng Phi sửng sốt, hỏi:
- Xảy ra chuyện gì?
- Tổng giám đốc Trương bị tai nạn xe, giờ đang cấp cứu trong bệnh viện.
Từ Oánh vội vã nói:
- Đây là tin tức vừa mới nhận được, các lãnh đạo cấp cao của công ty đều đã đến Bệnh viện Trung tâm, tình hình cụ thể tôi cũng không biết.
Diệp Lăng Phi "ừ" một tiếng, nói với Từ Oánh:
- Được rồi, tôi biết rồi.
Nói xong, hắn cúp điện thoại, khẽ thở dài một hơi. Vu Tiếu Tiếu chỉ nhìn Diệp Lăng Phi, nhưng không nói gì. Diệp Lăng Phi suy nghĩ một chút, lại lấy điện thoại di động ra, gọi cho Bạch Tình Đình.
Chờ điện thoại vừa kết nối, Diệp Lăng Phi liền nói:
- Bà xã, em đang ở đâu đấy?
- Em vừa cùng bố đi gặp bác Chu, bác Chu cho rằng phương án của chúng ta rất tốt, ông ấy khen phương án này sau này có thể mở rộng thành mô hình di dời nhà xưởng quy mô lớn.
Bạch Tình Đình tâm trạng không tệ, nói:
- Bác Chu nói hôm nay sẽ đến ủy ban thảo luận, nếu thông qua, sẽ lập tức tiến hành đấu thầu theo phương án này.
Diệp Lăng Phi nghe ra Bạch Tình Đình vẫn chưa biết Trương Khiếu Thiên bị tai nạn xe, vì vậy, hắn nói:
- Bà xã, Trương Khiếu Thiên bị tai nạn xe rồi, anh cũng vừa mới biết tin này, em và bố có qua xem thế nào không, nghe nói đang cấp cứu ở Bệnh viện Trung tâm.
Bạch Tình Đình vừa nghe, giọng điệu trở nên dồn dập, nói:
- Ông xã, chuyện này là thật sao?
- Là người trong công ty nói cho anh, anh đang định tới Bệnh viện Trung tâm đây.
Diệp Lăng Phi nói.
- Ừm, được, em sẽ nói cho bố ngay!
Bạch Tình Đình nói xong, liền vội vàng cúp máy. Diệp Lăng Phi cũng cúp điện thoại, quay mặt nhìn Vu Tiếu Tiếu bên cạnh nói:
- Cô nhóc, anh có chuyện phải về lại nội thành, xem ra đành phải đưa em về trường trước, ừm, chờ anh có thời gian sẽ đưa em đi chơi sau.
- Vâng!
Vu Tiếu Tiếu đáp.
Diệp Lăng Phi quay đầu xe, hướng về phía nội thành. Hắn đưa Vu Tiếu Tiếu về trường học trước, rồi mới lái xe về phía Bệnh viện Trung tâm. Diệp Lăng Phi đối với Trương Khiếu Thiên không có cảm tình gì đặc biệt, nhiều nhất chỉ là vì thân phận tổng giám đốc tập đoàn Tân Á, hắn không thể không đến xem. Bởi vậy, Diệp Lăng Phi cũng không vội vã đến Bệnh viện Trung tâm.
Thế nhưng, khi Diệp Lăng Phi lái xe đến Bệnh viện Trung tâm, liền thấy rất nhiều phóng viên đang đứng trong đại sảnh bệnh viện, lo lắng chờ đợi kết quả. Trương Khiếu Thiên dù sao cũng là một doanh nhân nổi tiếng ở thành phố Vọng Hải, nhất là với thân phận tổng giám đốc tập đoàn Tân Á, nếu ông ta có chút bất trắc, tập đoàn Tân Á tất sẽ có biến động lớn, đây mới là tin tức mà đám phóng viên quan tâm, bọn họ muốn nắm bắt tin tức đầu tay.
Chỉ là, đám phóng viên đó không dám tùy tiện vào trong bệnh viện, bởi vì Trương Khiếu Thiên đang trong quá trình cấp cứu. Theo tình hình hiện tại, Trương Khiếu Thiên đang trên đường đi gặp một khách hàng của tập đoàn Tân Á thì va chạm với một chiếc xe tải đang chạy tốc độ cao ở chiều ngược lại. Trên xe tải có tổng cộng bốn người, toàn bộ đều bị thương nặng. Mà tài xế của Trương Khiếu Thiên cũng tử vong tại chỗ, còn Trương Khiếu Thiên thì bị va đập mạnh vào đầu, hiện đang được cấp cứu.
Diệp Lăng Phi tách đám người ra, đi vào trong bệnh viện. Hắn vừa đi đến cầu thang tầng hai, liền nhìn thấy Trần Ngọc Đình đang đứng ở cửa cầu thang. Trần Ngọc Đình là do một tay Trương Khiếu Thiên đề bạt lên, nàng rất cảm kích ông, lúc này chỉ thấy vành mắt Trần Ngọc Đình đỏ hoe, tay cầm khăn giấy lau nước mắt.
- Phó tổng Trần, tổng giám đốc Trương thế nào rồi?
Diệp Lăng Phi nhìn hai bên, phát hiện hành lang tầng hai chật ních người của tập đoàn Tân Á, các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn nghe tin đều đã chạy tới đây. Diệp Lăng Phi không muốn để người của tập đoàn Tân Á cảm thấy giữa mình và Trần Ngọc Đình có quan hệ mập mờ, nhất là khi Bạch Tình Đình có thể đã ở bệnh viện, nếu để Bạch Tình Đình nghe thấy mình gọi "chị Ngọc Đình", có khi cô ấy lại làm ầm lên một trận. Diệp Lăng Phi không muốn tạo ra thêm phiền phức, bởi vậy, hắn đặc biệt chú ý cách xưng hô của mình.
Trần Ngọc Đình thấy Diệp Lăng Phi tới, nàng liếc mắt quét qua hành lang một cái, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Diệp Lăng Phi, giọng nói trầm thấp:
- Tình hình của Tổng giám đốc Trương không tốt lắm, bác sĩ nói phải phẫu thuật mở hộp sọ để lấy mảnh vỡ trong đầu tổng giám đốc Trương ra. Cho dù tổng giám đốc Trương có may mắn được chữa khỏi hoàn toàn, sau này cũng không thể lao động trí óc quá nhiều, nói chính xác là sau này tổng giám đốc Trương cũng không thể quản lý tập đoàn Tân Á được nữa.
Đây quả thật không phải một tin tốt, Diệp Lăng Phi nghe xong tin này, đầu óc liền ong lên. Nếu như Trương Khiếu Thiên không thể quản lý tập đoàn Tân Á, vậy hội đồng quản trị của tập đoàn tất phải chọn ra một tổng giám đốc mới. Dựa theo tình hình trước mắt, Trương Lộ Tuyết không nghi ngờ gì là ứng cử viên hàng đầu cho chức tổng giám đốc, nhưng cô ấy lại thiếu kinh nghiệm quản lý một tập đoàn khổng lồ. Nếu như Trương Lộ Tuyết đảm nhiệm chức tổng giám đốc tập đoàn Tân Á, hướng đi trong tương lai của tập đoàn sẽ là một vấn đề rất lớn. Diệp Lăng Phi không rõ mình có nên đứng ra vào lúc này, ép buộc giao chức vị tổng giám đốc tập đoàn cho người khác, ít nhất là một người có kinh nghiệm quản lý một doanh nghiệp lớn.
Diệp Lăng Phi bất động thanh sắc nói:
- Phó giám đốc Trần, cô cho rằng một khi tổng giám đốc Trương không thể đảm nhiệm chức vị tổng giám đốc tập đoàn Tân Á, ai là người thích hợp nhất để tiếp quản chức vị này?
Trần Ngọc Đình nhìn Diệp Lăng Phi, không hề suy nghĩ, buột miệng nói:
- Trương Lộ Tuyết, là Phó giám đốc Trương thôi, chẳng lẽ chuyện này còn có gì phải nghi ngờ sao? Phó giám đốc Trương là con gái duy nhất của tổng giám đốc Trương, cô ấy chính là người thích hợp nhất.