Nhưng phó giám đốc Trương lại thiếu kinh nghiệm làm việc, về cơ bản không thể đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc này.
Diệp Lăng Phi nói:
- Một khi để Trương Lộ Tuyết lãnh đạo, tập đoàn Tân Á rất dễ bị xuống dốc.
Trần Ngọc Đình ánh mắt kiên định, nói:
- Tôi vẫn kiên quyết cho rằng phó giám đốc Trương là người phù hợp nhất, kinh nghiệm quản lý cần được tích lũy dần dần trong thực tế, mà phó giám đốc Trương đã được đào tạo bài bản về quản lý, chuyên ngành của cô ấy vốn là quản lý, đảm nhiệm chức tổng giám đốc tập đoàn không còn nghi ngờ gì là người thích hợp nhất.
Trần Ngọc Đình nói xong, lại liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, nói:
- Phó tổng Trần, tôi hy vọng cô có thể lý trí một chút, đừng vì tổng giám đốc Trương đề bạt cô mà cho rằng con gái ông ấy nghiễm nhiên trở thành tổng giám đốc của tập đoàn Tân Á.
Trần Ngọc Đình ngữ khí có chút không vui, nói:
- Giám đốc Diệp, tôi cho rằng phó giám đốc Trương hoàn toàn có năng lực trở thành tổng giám đốc tập đoàn Tân Á, người thật sự có thành kiến với phó giám đốc Trương chính là anh. Phó giám đốc Trương còn chưa đảm nhiệm chức tổng giám đốc, anh đã bất mãn với cô ấy, như vậy là không nên. Bây giờ việc anh phải nghĩ là làm thế nào để hỗ trợ tổng giám đốc mới làm tốt công việc, tôi cho rằng chỉ cần mọi người trong tập đoàn chúng ta đồng tâm hiệp lực, nhất định có thể làm cho tập đoàn Tân Á phát triển thật tốt.
Diệp Lăng Phi nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Trần Ngọc Đình, khẽ thở dài. Hắn ngẫm lại cũng thấy đúng, có lẽ mình thật sự có thành kiến với Trương Lộ Tuyết, biết đâu chừng một khi Trương Lộ Tuyết lên làm tổng giám đốc tập đoàn Tân Á, cô ấy sẽ quản lý tập đoàn rất tốt.
Hơn nữa, lúc này bàn về chủ đề này không khỏi có chút quá sớm, còn chưa biết tình hình của Trương Khiếu Thiên bên kia thế nào. Lúc này, chỉ có một số ít người mong Trương Khiếu Thiên chết đi mới vui vẻ, ví như Tiền Thường Nam chính là người như thế. Diệp Lăng Phi không nói chuyện với Trần Ngọc Đình nữa mà cất bước đi về phía hành lang tầng hai.
Trong hành lang, các quản lý cấp cao của tập đoàn Tân Á đều đang bàn tán. Diệp Lăng Phi đi đến bên cạnh Tiền Thường Nam, liền nhìn thấy Tiền Thường Nam giả bộ lo lắng, đang xì xào bàn tán với vài thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn. Diệp Lăng Phi không cần nghĩ cũng biết lúc này Tiền Thường Nam đang hả hê, hắn đang cùng các thành viên hội đồng quản trị bàn luận xem sau này tập đoàn Tân Á nên làm thế nào.
Trương Khiếu Thiên phẫu thuật mở hộp sọ, cho dù có thể sống sót, trí tuệ chắc chắn cũng sẽ suy giảm, không còn phù hợp để đảm nhiệm chức tổng giám đốc tập đoàn Tân Á. Nhưng trong tay Trương Khiếu Thiên nắm giữ cổ phần tập đoàn, có lẽ dù ông ta không làm được thì cũng sẽ để con gái mình là Trương Lộ Tuyết tiếp tục đảm nhiệm vị trí chủ tịch. Mà chức vụ tổng giám đốc này cũng có thể rơi vào tay Trương Lộ Tuyết, chỉ là hiện tại Trương Lộ Tuyết thiếu kinh nghiệm quản lý tập đoàn, nếu để cô ấy đảm nhiệm chức tổng giám đốc tập đoàn Tân Á sẽ là một sự mạo hiểm rất lớn.
Mấy thành viên hội đồng quản trị ở đây xì xào, nhỏ giọng nghị luận. Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Tiền Thường Nam, liếc nhìn gã một cái. Vừa vặn Tiền Thường Nam cũng nhìn Diệp Lăng Phi. Từ trong ánh mắt của Tiền Thường Nam, Diệp Lăng Phi đọc được sự đắc ý trong lòng gã. Tiền Thường Nam đang tính toán làm thế nào để đuổi Diệp Lăng Phi ra khỏi tập đoàn Tân Á. Chỉ là ở hoàn cảnh này, Tiền Thường Nam không thể biểu hiện ra ngoài. Diệp Lăng Phi cũng chẳng buồn so đo với Tiền Thường Nam, hắn đi thẳng về phía trước, liền thấy bên ngoài phòng cấp cứu, vợ Trương Khiếu Thiên được Trương Lộ Tuyết dìu ngồi trên ghế, mặt bà đẫm nước mắt. Mà trên mặt Trương Lộ Tuyết cũng đầy lệ, chỉ là, cô kiên cường hơn mẹ mình, dìu mẹ, không dám nhìn vào phòng cấp cứu.
Mà Bạch Cảnh Sùng cùng Bạch Tình Đình thì đứng bên cạnh mẹ con Trương Lộ Tuyết, trên mặt lộ ra vẻ quan tâm. Bạch Cảnh Sùng thở ngắn than dài, lo lắng cho người bạn lâu năm của mình. Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh mẹ Trương Lộ Tuyết, nàng đang an ủi bà.
Diệp Lăng Phi đi tới, do dự không biết có nên qua đó hay không. Hắn rất lo sự xuất hiện của mình sẽ khiến Trương Lộ Tuyết không vui, dù sao trước đó mình và cô ấy từng có xích mích.
Ngay lúc Diệp Lăng Phi đang do dự, Bạch Tình Đình ngẩng đầu lên, nhìn thấy Diệp Lăng Phi. Nàng đứng dậy từ bên cạnh mẹ Trương Lộ Tuyết, đi về phía Diệp Lăng Phi. Lúc này dù Diệp Lăng Phi muốn rời đi cũng không kịp nữa, đành phải cứng rắn đi tới, len lén quan sát phản ứng của Trương Lộ Tuyết. Nhưng thấy Trương Lộ Tuyết không để ý đến mình, chỉ lo nhìn phòng cấp cứu, hắn mới hơi yên tâm.
Bạch Tình Đình đi tới bên cạnh Diệp Lăng Phi, vươn bàn tay nhỏ nhắn kéo tay hắn, kéo Diệp Lăng Phi sang một bên. Bạch Tình Đình thấp giọng nói:
- Ông xã, lần này Trương bá bá rất nguy hiểm. Nhưng em ở đây có chút không quen. Anh cũng biết quan hệ của em và Trương Lộ Tuyết không tốt lắm.
Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, muốn biết rốt cuộc cô định làm gì. Bạch Tình Đình lại len lén nhìn Trương Lộ Tuyết rồi nói:
- Em không biết có nên ở lại không.
- Chuyện này có gì đâu. Em và Trương Lộ Tuyết quan hệ không tốt, nhưng không có nghĩa là vợ chồng tổng giám đốc Trương đối xử với em không tốt. Nhưng nếu em cảm thấy ở cạnh Trương Lộ Tuyết không quen thì không cần ở đó. Đi, chúng ta đến phía đối diện đứng cũng được.
Diệp Lăng Phi vừa nói liền kéo Bạch Tình Đình đứng ở bên trái phòng cấp cứu.
Trương Lộ Tuyết hai mắt đẫm lệ liếc nhìn Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình một cái. Môi nàng giật giật, nhưng không nói nên lời. Diệp Lăng Phi lại lo lắng đúng lúc này Trương Lộ Tuyết sẽ nổi điên với mình, đến lúc đó sẽ khiến hắn rất khó xử.
Phẫu thuật mở hộp sọ không phải tiểu phẫu, một khi đã làm là kéo dài mấy tiếng đồng hồ. Buổi trưa lại không ăn cơm, Diệp Lăng Phi liền cảm thấy đói bụng. Lúc này những người trong hành lang đều không đi, vẫn đang chờ kết quả phẫu thuật của Trương Khiếu Thiên. Diệp Lăng Phi đưa tay sờ bụng, thầm nghĩ:
"Đây là chuyện gì chứ. Quan hệ giữa mình và Trương Khiếu Thiên chỉ có thể tính là bình thường, vậy mà cũng phải đói bụng chờ ở đây."
Diệp Lăng Phi dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng hắn liếc thấy Bạch Tình Đình không có bất cứ phản ứng gì, đành phải chịu đựng.
Đến khi cửa phòng cấp cứu mở ra, hai mẹ con Trương Lộ Tuyết lập tức đứng bật dậy, lo lắng vây quanh bác sĩ, hỏi tình hình của Trương Khiếu Thiên.
Vị bác sĩ kia trên mặt mang theo ý cười, hiển nhiên ca phẫu thuật này rất thành công, ông nói:
- Hiện tại chúng tôi đã lấy mảnh vỡ trong đầu ra, chỉ có điều bây giờ người bệnh vẫn đang hôn mê.
Nói đến đây, vị bác sĩ lại nói:
- Phẫu thuật mở hộp sọ vốn dĩ rất mạo hiểm, tôi chỉ có thể nói ca phẫu thuật này rất thành công, nhưng bây giờ người bệnh vẫn đang trong giai đoạn nguy hiểm, cần phải chăm sóc tỉ mỉ, nhất là mấy ngày nay, các vị là người nhà bệnh nhân nhất định phải gọi ông ấy nhiều vào, để ông ấy nhanh chóng tỉnh lại.
Vị bác sĩ kia cũng không nói ra hậu quả, nếu như Trương Khiếu Thiên không tỉnh lại, vậy có thể cả đời sẽ trở thành người thực vật. Đương nhiên, đây là kết quả xấu nhất, xét về tổng thể, ca phẫu thuật này của bệnh viện Trung Tâm vẫn tương đối thành công, trước mắt không xảy ra sự cố nào. Trong số các bệnh viện của thành phố Vọng Hải, bệnh viện Trung Tâm là tốt nhất về phương diện phẫu thuật mở hộp sọ.
Nghe bác sĩ nói vậy, mẹ con Trương Lộ Tuyết mới yên lòng. Nhưng Trương Khiếu Thiên tạm thời chưa tỉnh lại vẫn khiến hai mẹ con lo lắng, họ quyết định ở lại chăm sóc Trương Khiếu Thiên, bảo những người khác đều trở về.
Bạch Cảnh Sùng ngẫm lại cũng đúng, mình ở đây cũng không giúp được gì, liền dặn dò mẹ con Trương Lộ Tuyết có chuyện gì thì gọi điện thoại liên lạc, nếu cảm thấy bệnh viện trong nước không được, có thể nghĩ đến bệnh viện ở Mỹ.
Ngay lúc Bạch Cảnh Sùng và hai mẹ con Trương Lộ Tuyết nói chuyện, Diệp Lăng Phi kéo Bạch Tình Đình sang một bên, thấp giọng nói:
- Bà xã, bụng anh đói rồi, mình ra ngoài ăn cơm đi.
Bạch Tình Đình liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi một cái, thấp giọng nói:
- Nhịn một lát nữa đi, dù sao anh cũng không thể cứ thế mà đi được, ít nhất cũng phải chào một tiếng chứ.
Diệp Lăng Phi nhíu mày, hiện tại hắn rất không muốn nói chuyện với Trương Lộ Tuyết, chỉ sợ cô ấy trong lúc tâm trạng không ổn định sẽ tính cả nợ cũ lẫn nợ mới với mình một lượt. Nhưng Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình đi qua chào mẹ con Trương Lộ Tuyết, hắn cũng không còn cách nào, đành đi tới trước mặt hai mẹ con, miệng nói:
- Bác gái, Lộ Tuyết, hai người chú ý nghỉ ngơi một chút, có chuyện gì cứ bảo cháu đi làm. Cháu thấy trưa nay hai người cũng chưa ăn cơm, có muốn cháu đi mua cho hai người chút đồ không?
- Không cần, cảm ơn.
Trương Lộ Tuyết vành mắt đỏ hoe, thản nhiên nói với Diệp Lăng Phi:
- Giám đốc Diệp, chuyện bên công ty phiền anh vậy.
- Yên tâm đi!
Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết không tức giận, không kìm được mà thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lúc hắn vừa thở phào, liền thấy Bạch Tình Đình rất kỳ quái liếc mắt nhìn hắn một cái, mặc dù Bạch Tình Đình không nói gì, nhưng lòng Diệp Lăng Phi lại thắt lại, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ Tình Đình đã nhìn ra quan hệ của mình và Trương Lộ Tuyết?"
Diệp Lăng Phi không dám chắc, trong lòng có chút bất an. Bạch Tình Đình và hai mẹ con Trương Lộ Tuyết nói mấy câu, liền cùng Diệp Lăng Phi rời khỏi bệnh viện. Bạch Cảnh Sùng không đi cùng Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi, ông trực tiếp quay về tập đoàn, vừa rồi ông đã cùng Chu Hồng Sâm bàn bạc chuyện di dời xưởng sản xuất hóa chất, Bạch Cảnh Sùng biết chuyện này chỉ mới bắt đầu.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Bạch Cảnh Sùng rất có lòng tin vào dự án này, trong mắt ông, kế hoạch thành lập khu đô thị mới này sẽ mang lại lợi ích to lớn cho sự phát triển của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Bạch Cảnh Sùng cảm thấy tự hào vì con gái mình có thể nghĩ ra một kế hoạch như vậy, đồng thời, ông cũng nghĩ đến vấn đề mà Bạch Tình Đình chưa nghĩ tới, đó chính là vấn đề tài chính.
Tuy nói có thể từ từ đầu tư vốn, nhưng giai đoạn đầu cần một lượng vốn khởi động rất lớn, chỉ dựa vào tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế thì không có khả năng huy động được dòng tiền lớn như thế, chỉ có thể vay vốn ngân hàng. Bạch Cảnh Sùng định dùng dự án Dương Quang Gia Viên làm tài sản thế chấp ngân hàng.
Bạch Tình Đình đi tới xe mình, Diệp Lăng Phi cũng vừa vặn mở cửa xe. Diệp Lăng Phi gọi:
- Bà xã, chúng ta đi đâu ăn cơm?
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi một cái, nói:
- Hôm nay em bận rộn cả buổi trưa, cảm thấy hơi mệt, hay là về nhà đi, em muốn tắm rửa trước đã.
Diệp Lăng Phi vội vàng gật đầu, nói:
- Được, để anh gọi điện cho vú Ngô, bảo cô ấy chuẩn bị cơm.
Bạch Tình Đình cũng không nói gì, trực tiếp mở cửa xe rồi lên xe. Diệp Lăng Phi càng cảm thấy Bạch Tình Đình đã biết chuyện gì đó, trong lòng hắn càng thêm bất an, âm thầm nói: "Khụ, lời nói dối dù kín kẽ đến đâu cũng có ngày bị vạch trần, chỉ hy vọng ngày đó đến càng muộn càng tốt."