Bạch Tình Đình bắt gặp vẻ mặt cười gian của Diệp Lăng Phi, nàng bèn dùng hết sức kéo tay hắn đang đặt ở phần dưới cơ thể mình ra. Dù trong lòng Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đã sớm chấp nhận chuyện cả hai cùng yêu Diệp Lăng Phi, nhưng Bạch Tình Đình vẫn chưa quen thân mật với hắn trước mặt Chu Hân Minh. Nàng vội kéo lại vạt áo ngủ.
Tất cả đều bị Chu Hân Minh nhìn thấy, cô cũng cảm thấy tạm thời không thể thích ứng được với việc hai cô gái cùng lúc thân mật với Diệp Lăng Phi. Cô vội vàng lắc đầu, nói:
- Em mới về, còn chưa tắm. Em về phòng tắm rửa đây, ừm, hai người cứ tiếp tục trò chuyện đi!
Nói xong, Chu Hân Minh vội vã đi về phía biệt thự.
Thấy Chu Hân Minh vội vã rời đi, Bạch Tình Đình đưa tay vỗ nhẹ vào vai Diệp Lăng Phi, giọng có chút hờn dỗi:
- Anh thật là, lúc nào cũng thích như vậy, nhưng bọn em là con gái, da mặt đâu có dày như anh.
Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, ha hả cười:
- Có gì đâu chứ. Anh đã nói là phải xây dựng một gia đình hòa thuận, không nói chuyện khác, anh thấy là do các em trong lòng có quỷ rồi đổ lên đầu anh thôi. Anh oan ức quá, không thể cứ thế mà bỏ qua cho em được.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi lại hôn tới tấp. Mãi đến khi Bạch Tình Đình cảm thấy sắp không thở nổi, hắn mới thỏa mãn dừng lại.
Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ lên vòng ba mềm mại của Bạch Tình Đình, cười nói:
- Bà xã, đứng dậy đi.
Bạch Tình Đình đã muốn đứng lên từ lâu, vòng ba bị Diệp Lăng Phi cấn vào rất khó chịu, nhưng vì bị hắn ôm chặt nên nàng không tài nào đứng dậy được. Bạch Tình Đình vội vàng đứng lên khỏi người Diệp Lăng Phi, miệng lẩm bẩm:
- Ai muốn ngồi chứ, hừ, em đã nói rồi, đàn ông chẳng ai tốt cả, ai cũng háo sắc!
Diệp Lăng Phi nghe vậy, liền nắm lấy tay Bạch Tình Đình, cười gian xảo:
- Thế ý em là phụ nữ các em không háo sắc sao?
- Hừ, vốn là vậy mà, anh xem anh xem!
Bạch Tình Đình vừa nói vừa chỉ vào chỗ phồng lên ở hạ thân Diệp Lăng Phi, hừ lạnh:
- Anh còn gì để nói không?
Diệp Lăng Phi kéo tay Bạch Tình Đình, cười nói:
- Gì chứ, muốn đàn ông không háo sắc thì chỉ có bị bệnh thôi. Còn phụ nữ không háo sắc thì là lãnh cảm.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa kéo tay Bạch Tình Đình đến hạ thân mình, ép mạnh tay nàng vào chỗ đó.
Mặt Bạch Tình Đình đỏ bừng, vốn định rụt tay lại, nhưng nàng lại cảm thấy cả người mềm nhũn, hoàn toàn không còn sức lực. Bàn tay nhỏ bé của nàng nắm lấy khối nhô lên của Diệp Lăng Phi, miệng nũng nịu:
- Ông xã, em sai rồi, sau này không dám nữa đâu.
Diệp Lăng Phi vốn chỉ muốn trêu chọc Bạch Tình Đình, nhưng không ngờ khi tay nàng chạm vào chỗ đó, lòng hắn lại dấy lên một ngọn lửa dục vọng nóng rực. Hắn thật sự lo rằng nếu để bàn tay mềm như không xương của nàng tiếp tục di chuyển xuống dưới, hắn sẽ không thể kiểm soát nổi mà đè nàng ra ngay tại đây. Diệp Lăng Phi cố nén dục hỏa, đứng dậy, vỗ vai Bạch Tình Đình:
- Bà xã, biết là tốt rồi. Đi, chúng ta vào nhà thôi, không biết con bé Hân Minh tìm anh có chuyện gì.
Bạch Tình Đình vừa mới thích ứng với sự thân mật tột cùng này, đột nhiên buông ra khiến lòng nàng dâng lên một cảm giác hụt hẫng khó tả. Nhưng sâu trong lòng, một khát vọng bản năng mãnh liệt đã trỗi dậy. Nàng cắn chặt môi, cúi đầu, khẽ gật. Bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay Diệp Lăng Phi, cùng đi về phía biệt thự.
Hai người vào biệt thự, đi thẳng đến phòng khách. Vú Ngô vừa dọn dẹp xong. Bạch Tình Đình gọi:
- Vú Ngô, có chuối không ạ? Cháu muốn ăn chuối.
Vú Ngô mỉm cười. Bà hiểu rõ Bạch Tình Đình, đương nhiên biết cô thích ăn chuối tiêu nên đã sớm chuẩn bị sẵn chuối, cam và các loại hoa quả khác. Vú Ngô đáp:
- Tiểu thư, cô chờ tôi một lát, tôi đi lấy ngay.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ngồi xuống sô pha. Diệp Lăng Phi bật TV. Cả hai cùng cởi giày, cuộn mình trên sô pha xem TV. Nhưng các chương trình thực sự quá chán. Bạch Tình Đình chỉ xem vài phút đã lầm bầm:
- Ông xã, xem phim đi. Anh đi tìm một bộ phim đi, chúng ta từ từ xem.
- Sao lại là anh?
Diệp Lăng Phi không muốn nhúc nhích, bèn nói:
- Chúng ta công bằng một chút, ít nhất cũng phải oẳn tù tì phân thắng bại chứ.
- Oẳn tù tì thì oẳn tù tì. Em sẽ cho anh thua tâm phục khẩu phục.
Bạch Tình Đình nói.
- Nhưng không được nhìn lén đâu đấy, anh gian lắm.
- Ai gian chứ, thật là, em xem anh là loại người đó sao?
Diệp Lăng Phi vừa cười vừa nói:
- Anh đếm một... hai... ba, chúng ta cùng ra nhé!
- Được!
Bạch Tình Đình đồng ý. Khi Diệp Lăng Phi đếm đến "ba", cả hai cùng đưa tay ra. Diệp Lăng Phi ra búa, còn Bạch Tình Đình ra bao. Thấy mình thắng, Bạch Tình Đình đắc ý cười:
- Ông xã, thấy chưa, anh oẳn tù tì thua em rồi nhé. Giờ thì tâm phục khẩu phục chưa, mau đi tìm đĩa đi, nhanh lên một chút.
Bạch Tình Đình duỗi chân, đá nhẹ vào mông Diệp Lăng Phi, thúc giục hắn đi lấy đĩa phim. Diệp Lăng Phi nhìn nụ cười đắc ý của cô, hắn cũng cười theo:
- Bà xã, anh có nói người thua đi lấy đĩa đâu. Lần này là người thắng đi lấy, bà xã, là em phải đi đó!
- Anh chơi xấu, làm gì có kiểu nói như vậy!
Bạch Tình Đình nghe vậy, bĩu môi, bất mãn:
- Anh rõ ràng là nói bậy, dựa vào đâu mà nói người thắng phải đi mở phim!
- Ai bảo lúc đầu em không quy định chứ?
Diệp Lăng Phi trêu chọc:
- Cái này không thể trách anh được. Vừa rồi không tính, chúng ta làm lại, lần này người thua phải đi.
Bạch Tình Đình lườm Diệp Lăng Phi:
- Thôi được rồi, em không thèm tính toán với anh, cho anh thêm cơ hội đấy. Lần này mà thua thì đừng có tìm cớ nữa.
- Anh là loại người đó sao?
- Anh chính là như vậy!
Diệp Lăng Phi vội vàng thừa nhận:
- Được được, anh thừa nhận anh là như vậy. Được rồi, chúng ta oẳn tù tì, nhanh lên, cứ nói nữa chắc tới sáng mất. Anh đếm một... hai... ba!
Kết quả lần này Diệp Lăng Phi vẫn thua, hắn ra cái búa, thầm lẩm bẩm:
- Sao mình lại ra búa nhỉ, sao cứ thích nắm tay lại thế không biết?
- Ông xã, lần này anh thua tâm phục khẩu phục rồi nhé, mau đi mở phim đi.
Bạch Tình Đình thúc giục:
- Nếu không đi là đến sáng thật đấy.
Bạch Tình Đình dùng chính lời của Diệp Lăng Phi để giục hắn. Diệp Lăng Phi nắm chặt tay, nói:
- Anh có nói là chỉ chơi một lần đâu, thường thì phải là ba ván định thắng bại chứ. Vừa rồi em mới thắng một ván, chưa phải thắng chung cuộc, em phấn khích cái gì.
Bạch Tình Đình đã sớm đoán được Diệp Lăng Phi sẽ chơi xấu, nàng bèn khoanh tay trước ngực, nói:
- Ông xã, tùy anh thôi, anh nói thế nào cũng được, dù sao vẫn là anh thua.
Diệp Lăng Phi ha hả cười:
- Bà xã, đây là lần cuối cùng nhé, chúng ta ba ván định thắng bại, người thua đi mở phim.
- Bắt đầu đi, nhanh lên, nhanh lên!
Bạch Tình Đình giục.
- Được, bắt đầu!
Diệp Lăng Phi cố ý thì thầm:
- Anh không tin là không thắng được em. Anh ra búa hai lần liên tiếp rồi, lần này anh ra tiếp, không tin là em không thua.
Nghĩ vậy, hắn hô to:
- Một, hai, ba!
Khi Diệp Lăng Phi đếm đến ba, hắn lại ra nắm đấm. Hắn cho rằng Bạch Tình Đình nghe thấy hắn nói sẽ ra búa, chắc chắn sẽ nghĩ hắn cố tình nói vậy, nên cô sẽ không ra bao. Ai ngờ lần này Bạch Tình Đình vẫn ra bao. Diệp Lăng Phi ngẩn người, choáng váng, không nhịn được hỏi:
- Em không nghe anh nói muốn ra búa à, sao em còn ra bao?
Bạch Tình Đình rất thành thật đáp:
- Ông xã, em nghe anh nói ra búa nên em mới ra bao. Có vấn đề gì sao?
Diệp Lăng Phi suýt nữa tức hộc máu. Hắn nắm chặt tay, liên tục lắc đầu:
- Không có gì!
Diệp Lăng Phi không còn cớ nào để viện nữa, đành phải bước xuống sô pha, khom lưng đi tìm đĩa phim.
Lúc này, vú Ngô bưng đĩa hoa quả gồm chuối, xoài và các loại khác tới. Bà đặt đĩa hoa quả lên bàn trà trước mặt Bạch Tình Đình rồi hỏi:
- Tiểu thư, Diệp tiên sinh đang làm gì vậy?
- Tìm đĩa phim ạ, anh ấy thua nên đương nhiên phải làm rồi.
Bạch Tình Đình nói rồi kéo tay vú Ngô:
- Vú Ngô, cô ngồi xuống đây đi, chúng ta cùng nhau xem phim.
Vú Ngô cười gật đầu, ngồi xuống cạnh Bạch Tình Đình. Cô đưa tay lấy một quả chuối, bóc vỏ, vừa ăn vừa giục:
- Nhanh lên một chút đi, sao anh lề mề thế? Trong tủ không phải có rất nhiều đĩa sao, anh cứ lấy đại một cái là được, làm gì mà chậm chạp vậy!
- Được rồi, được rồi, có ngay đây.
Diệp Lăng Phi cúi người tìm một lúc lâu, cuối cùng cũng lấy ra một chiếc đĩa. Hắn vội vàng bỏ vào đầu DVD rồi quay lại, cười hì hì về chỗ.
Bạch Tình Đình đã ăn xong một quả chuối, nàng dùng đầu lưỡi liếm môi, vô cùng đắc ý vì đã thắng Diệp Lăng Phi một cách triệt để. Thấy hắn đi về, nàng chỉ vào chiếc ghế đơn bên cạnh:
- Ông xã, anh qua ghế kia ngồi đi, ở đây là chỗ của em và vú Ngô!
Vú Ngô nghe vậy vội nói:
- Đừng, Diệp tiên sinh, tôi còn có việc chưa làm xong, tôi đi làm đây, cậu ngồi đi!
Vú Ngô định đứng dậy nhường chỗ thì Diệp Lăng Phi đã lên tiếng:
- Vú Ngô, cô cứ ngồi đi, bây giờ cháu không dám qua đó nữa đâu.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi đi tới chiếc ghế đơn và ngồi xuống.
Bạch Tình Đình kéo tay vú Ngô lại:
- Vú Ngô, cô cứ ngồi đây đi, ăn hoa quả, chúng ta vừa xem phim vừa ăn.
Lời còn chưa dứt, Bạch Tình Đình đã thấy trên màn hình TV hiện lên một cảnh vô cùng quen thuộc. Cô còn tưởng mình nhìn lầm, vội dụi mắt, xác nhận không có sai. Bạch Tình Đình quay sang nhìn Diệp Lăng Phi với ánh mắt nghi hoặc, hỏi:
- Ông xã, anh lại mở cái đĩa này?
Diệp Lăng Phi nhàn nhã tựa vào sô pha, cười nói:
- Ừm, Tom và Jerry em không muốn xem sao? Vốn dĩ anh muốn tìm đĩa Cậu bé hồ lô, nhưng tìm mãi không thấy. Chắc là anh nhớ nhầm rồi, anh không mua đĩa đó. Anh đành mở Tom và Jerry vậy, ừm, bà xã, phim hoạt hình này rất hay đấy... Á, bà xã, chúng ta là quân tử động khẩu không động thủ, đừng làm vậy chứ!
Lúc này, Bạch Tình Đình đã bị Diệp Lăng Phi chọc tức đến mức cầm chiếc giày của mình ném về phía hắn. Diệp Lăng Phi đã sớm đề phòng, bắt được chiếc giày, ngay sau đó chiếc còn lại cũng bay tới. Hắn thuận lợi bắt được cả hai chiếc trong tay, đặt giày của Bạch Tình Đình bên cạnh sô pha, miệng lẩm bẩm:
- Bà xã, lần này em ngoan ngoãn xem Tom và Jerry đi nhé!
Bạch Tình Đình thấy không còn gì để ném, bèn đưa tay định lấy đĩa hoa quả. Diệp Lăng Phi thấy tình hình không ổn, đành phải hô lớn:
- Bà xã, anh sai rồi, anh đổi đĩa khác ngay đây