Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 490: CHƯƠNG 490: THẮP HƯƠNG BÁI PHẬT

Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi chọc tức, nàng bất chấp mình không đi giày, chân trần đi thẳng về phía Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thấy điệu bộ này, biết là đã thật sự chọc giận Bạch Tình Đình rồi, vội vàng giơ tay xin tha:

- Bà xã, anh không đùa nữa, anh đi đổi phim khác.

Nhân lúc Bạch Tình Đình còn chưa đi tới, Diệp Lăng Phi chạy đến chỗ đầu DVD, khom lưng thay đĩa. Thấy Diệp Lăng Phi đổi đĩa khác, Bạch Tình Đình mới hậm hực nói:

- Coi như anh thức thời!

Lần này Diệp Lăng Phi đổi một bộ phim hành động của Mỹ, sau khi bật lên, hắn trở lại ghế sô pha đơn, vắt chéo chân xem phim. Bạch Tình Đình và vú Ngô thì ngồi ở ghế sô pha lớn, hai người vừa ăn hoa quả vừa xem phim.

Lúc Chu Hân Minh tắm xong đi xuống lầu thì thấy Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và vú Ngô đang ngồi xem phim ở phòng khách. Chu Hân Minh cũng không nói gì, đi tới ngồi xuống cạnh Bạch Tình Đình.

Bạch Tình Đình cũng không hứng thú lắm với bộ phim Mỹ này, thấy Chu Hân Minh đã tắm xong, nàng cầm một quả chuối tiêu ném cho cô:

- Hân Minh, ăn chuối này!

Chu Hân Minh nhận lấy quả chuối, nhìn Bạch Tình Đình hỏi:

- Tình Đình, hôm nay bạn về sớm vậy!

- Ừm!

Bạch Tình Đình nói:

- Sáng nay đi bàn dự án với bác Chu, sau đó lại đến bệnh viện, mãi đến hơn ba giờ chiều mới rời khỏi, cơm trưa cũng chưa ăn nên về nhà ăn luôn.

Chu Hân Minh vừa cắn một miếng chuối, nghe Bạch Tình Đình nhắc đến chuyện đi bệnh viện thì vội vàng hỏi:

- Tình Đình, bạn không khỏe à?

Bạch Tình Đình lắc đầu:

- Không phải mình, là Trương Khiếu Thiên, bác Trương phải nhập viện cấp cứu.

- Trương Khiếu Thiên cấp cứu ở bệnh viện?

Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Chu Hân Minh sửng sốt, ngay cả vú Ngô đang ăn hoa quả cũng ngẩn người, vú Ngô hỏi:

- Tiểu thư, có phải là ông bạn chiến hữu thân thiết với lão gia không?

Bạch Tình Đình gật đầu, nói:

- Đúng vậy, bác Trương vẫn hay đến nhà chúng ta ăn cơm đó, vú Ngô còn nhớ không, chính là tổng giám đốc tập đoàn Tân Á, cũng là bạn chiến hữu của ba.

- Tôi nhớ rồi, ông ấy bị sao vậy?

Vú Ngô hỏi.

- Sáng nay bị tai nạn xe. Bị thương rất nặng, tài xế của bác Trương tử vong tại chỗ, còn bác Trương cũng được đưa đến bệnh viện cấp cứu. Cháu vẫn đợi ở bệnh viện cho đến khi bác Trương cấp cứu xong mới về!

Nghe Bạch Tình Đình kể xong, sắc mặt vú Ngô đột nhiên thay đổi, vội vàng đi giày vào. Bạch Tình Đình kỳ quái hỏi:

- Vú Ngô, cô làm gì vậy?

- Tiểu thư, tôi về phòng một lát, cô cứ xem TV đi!

Vú Ngô nói xong, vội vã đi về phòng mình. Mấy người Bạch Tình Đình không hiểu tại sao vú Ngô lại vội vàng về phòng như vậy. Chu Hân Minh liếc nhìn Diệp Lăng Phi, vốn định nói chuyện của Hắc Tam, nhưng nghĩ lại rồi thôi.

Không lâu sau, vú Ngô cầm một chiếc túi xách đi ra, nói với Bạch Tình Đình:

- Tiểu thư, ngày mai tôi muốn ra ngoài, có lẽ phải hai ba ngày nữa mới về!

Bạch Tình Đình nhìn chiếc túi xách trong tay vú Ngô, hỏi:

- Vú Ngô, cô có chuyện gì sao?

Vú Ngô nói:

- Tiểu thư, hôm nay cô không nhắc thì tôi cũng quên, năm ngoái tôi đến chùa Thanh Sơn thắp hương, đã từng khấn Phật, cầu cho cô và lão gia được bình an. Ngày mai vừa đúng là 28 tháng 4 âm lịch, là ngày thánh đản của Dược Vương Bồ Tát, tôi nhân cơ hội này đi thắp hương một chuyến, cầu cho tiểu thư và lão gia bình an.

Bạch Tình Đình nghe vậy liền bật cười:

- Vú Ngô, thời đại nào rồi mà cô vẫn còn tin mấy thứ đó.

Vú Ngô nghe Bạch Tình Đình nói vậy, vội vàng đáp:

- Tiểu thư đừng nói bừa, tin vào những chuyện này cũng chẳng hại gì. Tôi cũng không phải mê tín, chỉ là muốn thay tiểu thư và lão gia cầu bình an thôi. Tiểu thư và lão gia suốt ngày ở bên ngoài, bây giờ xe cộ nhiều như vậy, cầu bình an dù sao cũng không phải chuyện xấu.

Vú Ngô nghe Bạch Tình Đình kể chuyện Trương Khiếu Thiên gặp tai nạn xe cộ thì bắt đầu sợ hãi. Nhớ tới Bạch Cảnh Sùng và Bạch Tình Đình đều lái xe bên ngoài cả ngày, khó tránh khỏi gặp phải chuyện tương tự, bà liền nghĩ nhân ngày mai là ngày thánh đản của Dược Vương Bồ Tát, đi chùa Thanh Sơn một chuyến để thắp hương khấn Phật, cầu nguyện.

Chuyện này, dù ở thời đại nào cũng có người tin. Thực ra, vú Ngô không phải người theo đạo Phật, nhưng bà chỉ mong đi thắp hương bái Phật có thể mang lại chút may mắn cho Bạch Tình Đình và Bạch Cảnh Sùng. Bạch Tình Đình nghe vú Ngô nói vậy, ngẫm lại cũng đúng. Mình lái xe bên ngoài khó tránh khỏi gặp chuyện, nghĩ đến việc Trương Khiếu Thiên đột nhiên gặp tai nạn, trong lòng Bạch Tình Đình cũng bắt đầu lo cho cha mình. Tuy không tin những chuyện này, nhưng nàng cũng không phải kiểu người ép buộc người khác không được tin Phật. Thấy vú Ngô muốn đi chùa Thanh Sơn thắp hương bái Phật, Bạch Tình Đình nói:

- Vú Ngô, chùa Thanh Sơn cách Vọng Hải hơn 400 km, xa quá, hơn nữa, nếu vú Ngô đi một mình đến đó, cháu cũng lo lắng!

Vú Ngô cười nói:

- Tiểu thư yên tâm đi.

Nói xong, vú Ngô lấy ra một cuốn sổ tay du lịch chùa Thanh Sơn, nói:

- Tiểu thư, lần trước tôi đi theo đoàn này, đoàn này do người trong chùa Thanh Sơn tổ chức, có rất nhiều người đi, cô cứ yên tâm. Tôi đã gọi điện liên hệ rồi, có thể sáng sớm mai, khoảng bốn năm giờ là đi. Tôi ở đó một đêm, ngày hôm sau đi luôn cho tiện, tôi có thể đi xe về, chắc là nửa đêm về sáng là có thể về đến nhà rồi.

Bạch Tình Đình nghe nói mất tận hai ba ngày, nàng liền lo lắng:

- Vú Ngô, vậy cũng xa quá, nếu cô đi xe khách, dọc đường không có chỗ nghỉ ngơi, hơn nữa mấy người đó lái xe cũng không an toàn.

Bạch Tình Đình suy nghĩ một lát rồi nói:

- Hay là ngày mai cháu đi cùng cô, dù sao ba cũng về rồi, coi như cháu đi nghỉ ngơi. Sáng sớm mai, cháu lái xe đưa cô đến chùa Thanh Sơn, chúng ta có thể tự quyết định thời gian, khi nào muốn về thì về.

- Tiểu thư, vậy thì tốt quá, nhưng…

Vú Ngô nói rồi nhìn về phía Diệp Lăng Phi, ý là Diệp tiên sinh thì sao. Bạch Tình Đình thấy vú Ngô nhìn Diệp Lăng Phi, nàng liền nghiêng người hỏi:

- Ông xã, anh có đi chùa Thanh Sơn không?

Diệp Lăng Phi không phải người tin Phật, hắn đã giết không biết bao nhiêu người, theo thuyết của nhà Phật, Diệp Lăng Phi đáng lẽ phải xuống địa ngục. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ: "Bảo ta đi chùa thắp hương bái Phật, đây không phải chuyện nực cười sao? Phật trong chùa nhìn thấy ta mà không tức đến mức bỏ đi đã là may lắm rồi. Chùa miếu đó không thờ ta thì thôi, còn muốn ta đi thắp hương bái Phật."

Diệp Lăng Phi không muốn đi, nhưng nhìn thấy ánh mắt mong chờ của Bạch Tình Đình, lại nghĩ chùa Thanh Sơn cách Vọng Hải rất xa, nếu để hai người Bạch Tình Đình và vú Ngô đi, hắn quả thực có chút không yên tâm. Diệp Lăng Phi nghĩ lại cũng không có chuyện gì, chẳng phải chỉ hai ba ngày thôi sao, coi như đi du lịch vậy.

Vì vậy, Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Được thôi, dù sao anh cũng không có việc gì, coi như đi du lịch.

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi muốn đi chùa Thanh Sơn, hài lòng cười nói:

- Vậy ông xã lái xe, em và vú Ngô ngồi.

Diệp Lăng Phi cười gật đầu, không nói gì thêm.

Sau khi hỏi Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình lại hỏi Chu Hân Minh có muốn đi chùa Thanh Sơn không. Chu Hân Minh nói nàng có việc, không đi được. Bạch Tình Đình đương nhiên không biết Chu Hân Minh có chuyện gì, nhưng Diệp Lăng Phi lại rất rõ mấy ngày nay Chu Hân Minh muốn làm gì. Chu Hân Minh không đi, Bạch Tình Đình cũng không ép, chuyện cứ quyết định như vậy, sáng sớm mai Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và vú Ngô sẽ đi chùa Thanh Sơn.

Vì ngày mai phải đi chùa Thanh Sơn, vú Ngô về phòng sớm. Bạch Tình Đình cũng lên lầu gọi điện cho cha mình, dù sao cũng cần sắp xếp công việc một chút.

Phòng khách chỉ còn lại Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh, Chu Hân Minh ngồi trên sô pha, nhìn Diệp Lăng Phi nói:

- Buổi chiều Hắc Tam đã đến đội cảnh sát đầu thú rồi, hắn chủ động thừa nhận tất cả, đồng thời khai ra chuyện hối lộ Vương Thiên Quân.

- Vậy thì tốt, như vậy em có thể xử lý Vương Thiên Quân rồi.

Diệp Lăng Phi cười nói.

Chu Hân Minh dừng một chút, liếc nhìn lên cầu thang xem Bạch Tình Đình có ở gần đó không. Xác định Bạch Tình Đình đã lên lầu, Chu Hân Minh mới hạ giọng hỏi:

- Có phải anh bảo Phủ Đầu Bang giao Hắc Tam ra không?

Diệp Lăng Phi lười nhác nằm trên ghế sô pha đơn, tay phải cầm một điếu thuốc, nghe Chu Hân Minh hỏi, hắn cười nói:

- Hân Minh, em quản nhiều vậy làm gì, chỉ cần Hắc Tam đầu thú thì cứ làm theo trình tự pháp luật là được rồi.

- Em chỉ không hiểu, tại sao anh có thể bảo Phủ Đầu Bang giao Hắc Tam ra?

Chu Hân Minh hỏi:

- Có phải anh và Phủ Đầu Bang có quan hệ gì không?

Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc, vừa định gạt tàn thuốc xuống đất, nhớ ra vú Ngô vừa quét dọn phòng khách xong, vì vậy, hắn đứng dậy, đi tới trước mặt Chu Hân Minh, gạt tàn thuốc vào gạt tàn, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô. Tay trái ôm eo Chu Hân Minh, cười nói:

- Em đừng suy nghĩ lung tung, anh là công dân gương mẫu, sao có thể qua lại với xã hội đen chứ, yên tâm đi, anh sẽ không để em khó xử đâu.

- Em không lo chuyện đó, em hỏi anh và Phủ Đầu Bang có liên quan gì không thôi.

Chu Hân Minh bị Diệp Lăng Phi ôm eo thì có chút không quen, dù sao nàng vẫn chưa có hành động thân mật quá mức với Diệp Lăng Phi ở phòng khách, nhưng rất nhanh sau đó, Chu Hân Minh cũng dần quen. Nàng nhìn Diệp Lăng Phi nói:

- Em chỉ tùy tiện hỏi thôi!

- Anh và Phủ Đầu Bang quả thực có chút quan hệ, nhưng chỉ là quen biết Tiêu Triều Dương thôi.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Hân Minh, anh và Tiêu Triều Dương tình cờ quen biết, lần này anh chỉ gọi điện cho Tiêu Triều Dương, nhờ anh ta giúp tìm một người. Thẳng thắn mà nói, anh cũng không trông mong Tiêu Triều Dương có thể giao Hắc Tam ra, nhưng không ngờ anh ta lại thật sự giao nộp Hắc Tam.

Chu Hân Minh nghe xong, gật đầu:

- Em biết rồi!

Diệp Lăng Phi đưa tay xoa nắn vòng eo của Chu Hân Minh, miệng nói:

- Được rồi, anh phải đi ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải đi chùa Thanh Sơn.

Nói xong, Diệp Lăng Phi khẽ hôn lên chún Chu Hân Minh một cái, cười nói:

- Ngủ ngon

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!