Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 491: CHƯƠNG 491: CƯ SĨ THANH SƠN

Sáng sớm tinh mơ, Bạch Tình Đình đã thức dậy. Hôm nay cô sẽ cùng Diệp Lăng Phi và vú Ngô đi chùa Thanh Sơn. Rửa mặt xong, cô đi tới phòng ngủ của Diệp Lăng Phi, đưa tay khẽ gõ cửa, gọi: "Ông xã, dậy thôi!"

Từ trong phòng vọng lên tiếng trả lời của Diệp Lăng Phi:

"Anh dậy sớm rồi."

Bạch Tình Đình khẽ đẩy cửa, vừa bước vào liền nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang quay lưng về phía mình, vẫn chưa mặc áo, đang vươn vai để lộ ra tấm lưng với cơ bắp rắn chắc, đầy nam tính.

Tim cô đập loạn nhịp, không nỡ rời mắt khỏi thân hình cường tráng của Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:

"Ông xã, anh chuẩn bị xong chưa?"

Diệp Lăng Phi quay lại, hạ bộ của hắn đang khoa trương nhô lên. Hắn thấy Bạch Tình Đình đứng nép sau cửa, bèn giơ tay chỉ về phía cái túi đen trên đầu giường, nói:

"Chuẩn bị xong hết cả rồi."

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa bước về phía Bạch Tình Đình. Ánh mắt cô bất giác dán chặt vào hạ bộ đang gồ lên của hắn. Cô cảm thấy nhịp tim càng lúc càng nhanh, rất muốn nhìn đi chỗ khác nhưng không hiểu sao đôi mắt lại cứ dính chặt vào nơi đó.

Thấy cô nhìn không chớp mắt, Diệp Lăng Phi thầm cười, bước tới trước mặt cô, khẽ kéo tay cô đặt lên hạ bộ của hắn, cười nói:

"Bà xã, cả tối qua anh nhớ em nên sáng dậy mới thành thế này đây, hay là em xoa xoa cho nó nhỏ lại đi."

Nghe những lời trêu chọc của Diệp Lăng Phi, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, vội cúi đầu, cổ ửng hồng, khẽ nói:

"Ông xã, đừng đùa nữa. Em còn phải về thay đồ."

Tuy miệng nói vậy nhưng tay cô vẫn đặt trên hạ bộ của Diệp Lăng Phi. Hắn liền nắm lấy tay cô, trượt thẳng vào trong quần đùi, để tay cô nắm lấy vật đang ngẩng cao đầu đó. Bạch Tình Đình chợt cảm thấy tay mình nóng bừng, như chú thỏ con hoảng hốt, vội rút tay ra, quay người chạy khỏi phòng ngủ của Diệp Lăng Phi.

Bạch Tình Đình vừa chạy ra liền va phải Chu Hân Minh. Chu Hân Minh chưa kịp hỏi han thì đã thấy mặt Bạch Tình Đình đỏ bừng, lướt vội qua mình. Chu Hân Minh ngỡ ngàng nhìn theo, không hiểu cô ấy bị làm sao. Cô vừa bước được vài bước thì thấy Diệp Lăng Phi ló đầu ra nhìn.

Chu Hân Minh bước tới, đoán chắc lại do Diệp Lăng Phi chọc ghẹo Bạch Tình Đình đây mà. Cô vô tình liếc qua hạ bộ của Diệp Lăng Phi, thấy nó đang dựng đứng lên thì liền hiểu ngay.

Chu Hân Minh định đi qua nhưng vừa bước được vài bước đã bị Diệp Lăng Phi dùng một tay ôm eo, bế thẳng vào phòng ngủ của hắn.

Chu Hân Minh bị Diệp Lăng Phi ôm chặt vào lòng. Cô cảm nhận được hơi ấm khó tả tỏa ra từ thân thể cường tráng của hắn.

"Đừng đùa nữa, em còn phải đi."

Hôm nay Chu Hân Minh dậy từ rất sớm, định đến đội cảnh sát hình sự xử lý vụ án. Cô sợ Diệp Lăng Phi sẽ làm nhàu quần áo của mình.

Nhưng Diệp Lăng Phi đâu có để ý, hắn ôm chặt lấy cô rồi hôn ngấu nghiến. Chu Hân Minh cảm nhận được thứ kia của Diệp Lăng Phi đang cương cứng, trong lòng cũng có chút ham muốn nhưng lại thấy bây giờ không phải lúc để cùng hắn làm chuyện ấy. Sau nụ hôn nóng bỏng, Chu Hân Minh khẽ nói:

"Đừng nghịch nữa, em thật sự phải đi rồi."

"Em không nỡ để anh khó chịu, bức bối thế này mà bỏ đi chứ!"

Diệp Lăng Phi vừa nói, vừa đưa tay cởi thắt lưng của Chu Hân Minh nhưng bị cô giữ lại, khẽ nói:

"Không được đâu, trời sáng rồi, Tình Đình và vú Ngô đều đã dậy, như vậy không hay. Hay là… đợi anh về rồi em sẽ chiều anh?"

"Nhưng giờ anh không chịu nổi nữa, vừa nãy Tình Đình qua đây đã khơi dậy dục vọng của anh, kết quả cô ấy lại chạy mất."

Diệp Lăng Phi miệng nói, tay phải đã bắt đầu xoa nắn bầu ngực của Chu Hân Minh:

"Anh không thể cứ thế này mà chịu được. Em không sợ ‘thằng em’ của anh bị nghẹn đến hỏng à?"

"Thật sự không được mà!" Chu Hân Minh kiên quyết nói. "Biết đâu lát nữa Tình Đình sẽ gọi anh đó, để cô ấy thấy thì không hay đâu!"

Diệp Lăng Phi nhíu mày, ghé vào tai Chu Hân Minh thì thầm mấy câu. Chu Hân Minh mím môi, do dự một lúc rồi cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Thấy cô đồng ý, Diệp Lăng Phi liền kéo cô tới bên giường rồi ngồi xuống. Chu Hân Minh ngần ngại cúi người xuống trước mặt hắn, hai tay đặt lên quần hắn, từ từ cởi ra.

Chu Hân Minh khe khẽ cúi đầu. Diệp Lăng Phi không chịu nổi nữa, ngay khi cô vừa mở miệng, hắn liền đưa tay giữ lấy đầu cô, ấn về phía cự vật của mình.

Khoái cảm lan truyền khắp cơ thể, Diệp Lăng Phi cúi đầu xuống, thấy Chu Hân Minh đang vùi đầu giữa hai đùi mình, miệng hắn nở một nụ cười sảng khoái.

Chu Hân Minh phải đi đánh răng lại một lần nữa, vừa bước ra khỏi phòng tắm liền thấy Bạch Tình Đình đã thay xong quần áo. Bạch Tình Đình khoác một chiếc áo gió màu trắng, bên trong là áo sơ mi cộc tay cùng màu, bên dưới là chiếc quần thể thao đồng bộ, chân mang giày thể thao, tay xách hai chiếc ba lô căng phồng.

Thấy Chu Hân Minh bước ra từ phòng tắm, Bạch Tình Đình ngỡ ngàng hỏi:

"Hân Minh, cậu chưa đi sao?"

Nói xong, mặt Bạch Tình Đình liền đỏ ửng. Cô nghĩ tới cảnh lúc nãy mình chạy từ phòng Diệp Lăng Phi ra, đụng ngay phải Chu Hân Minh, không biết cô ấy sẽ nghĩ mình thế nào đây.

Lúc này, Chu Hân Minh còn bối rối hơn, cô không ngờ lại chạm mặt Bạch Tình Đình. Nhưng đã gặp rồi thì đành phải che giấu:

"Vừa nãy tớ… tớ đã định đi…"

Nhưng Chu Hân Minh ngập ngừng một lúc lâu cũng không tìm được cớ nào để giải thích cho chuyện cô và Diệp Lăng Phi vừa làm.

Bạch Tình Đình lại cho rằng Chu Hân Minh đang muốn lảng đi để mình không hiểu nhầm chuyện lúc nãy giữa cô và Diệp Lăng Phi, liền vội vàng nói:

"A, Hân Minh, không nói nữa, tớ phải đi ăn sáng đây, phải đi sớm một chút không lại tắc đường mất."

Chu Hân Minh đang không biết giải thích thế nào, thấy Bạch Tình Đình nói vậy liền vội vã tiếp lời:

"Đúng đó, Tình Đình, cậu đi nhanh đi, buổi sáng đường tắc dữ lắm!"

Bạch Tình Đình "ừ" một tiếng, xách hai chiếc ba lô lên, bước nhanh về phía cầu thang. Thấy Bạch Tình Đình đã đi, Chu Hân Minh mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm trách Diệp Lăng Phi xấu xa, không biết nghĩ cho mình, để mình phải xấu hổ thế này.

Chu Hân Minh liếc nhìn về phía phòng của Diệp Lăng Phi một cái rồi quay đi, lén đưa tay vào trong áo, ôm lấy ngực mình.

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi ăn sáng xong liền cùng vú Ngô ra khỏi biệt thự. Diệp Lăng Phi đi lấy chiếc Mercedes của Chu Hân Minh ra, vú Ngô và Bạch Tình Đình liền lên xe.

Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi biệt thự. Vì phải đi cao tốc một quãng dài nên hắn lái xe đến cây xăng trước để đổ đầy bình, tiện thể ghé vào cửa hàng tiện lợi mua một thùng nước khoáng và một ít đồ ăn vặt.

Khi Diệp Lăng Phi lái xe đến đầu đường cao tốc thì thấy một chiếc xe khách đang dừng ở trạm thu phí. Hắn liếc nhìn qua rồi nói:

"Cái xe đó cũ quá rồi sao vẫn còn chạy được nhỉ."

"Chắc là tham tiền đến phát điên rồi, không thèm đếm xỉa đến tính mạng của hành khách trên xe!" Bạch Tình Đình ngồi phía sau nói.

Chiếc xe khách đó đi qua trạm thu phí. Diệp Lăng Phi cũng lái xe qua, đi ngay sau nó vào đường cao tốc. Vừa lên cao tốc, chiếc xe khách đột nhiên tăng tốc, khiến Diệp Lăng Phi giật mình, lắc đầu nói:

"Tài xế nghĩ mình đang lái Mercedes chắc, lái cái xe cũ rách mà còn phóng nhanh như thế, không sợ xảy ra tai nạn sao?"

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nhấn ga. Anh không muốn lái quá nhanh, chủ yếu là lo vú Ngô không chịu được, vì thế chiếc xe không thực sự chạy hết tốc độ.

Chiếc xe khách chạy cùng hướng với Diệp Lăng Phi. Hắn cứ lái xe theo sau, vừa hút thuốc vừa nói:

"Bà xã, em thấy trên thân xe đó dán cái gì không? Sao anh thấy nó cứ xanh xanh đỏ đỏ thế nào ấy."

Bạch Tình Đình hờn dỗi nói:

"Sao em biết được chứ, cách xa như thế, anh nghĩ em là thần chắc."

Diệp Lăng Phi cười hì hì, cũng không trêu chọc Bạch Tình Đình nữa, cứ từ từ lái xe, không nhanh không chậm.

Diệp Lăng Phi cứ thế bám theo chiếc xe khách hơn hai tiếng đồng hồ. Lúc sắp đến khu dịch vụ trên đường cao tốc, chiếc xe khách rẽ vào, Diệp Lăng Phi đang định đi qua thì nghe Bạch Tình Đình nói:

"Ông xã, em muốn đi vệ sinh."

Nghĩ cũng phải, từ lúc rời biệt thự đến giờ đã hơn ba tiếng. Trên đường Bạch Tình Đình còn uống không ít nước, không đi vệ sinh mới lạ. Diệp Lăng Phi liền lái xe vào khu dịch vụ, đỗ ngay cạnh chiếc xe khách lúc nãy.

Vú Ngô và Bạch Tình Đình đi vệ sinh, Diệp Lăng Phi cũng xuống xe. Lúc anh từ phòng vệ sinh đi ra, thấy hai người vẫn chưa quay lại, đành ngồi vào xe đợi. Anh để ý thấy một người đàn ông khoảng hơn 40 tuổi đang đứng ở cửa chiếc xe khách. Người đàn ông đó có ngoại hình khá đặc biệt, khuôn mặt dài thườn thượt, mũi khoằm, càng nhìn càng thấy xấu.

Một lát sau, vú Ngô và Bạch Tình Đình bước ra. Diệp Lăng Phi thấy vú Ngô đi về phía người đàn ông đó, không ngờ còn nói với ông ta vài câu, chắc là người quen. Diệp Lăng Phi giật mình, thầm nghĩ:

"Làm sao vú Ngô có thể quen loại người này được?"

Vú Ngô chỉ nói với người đàn ông đó vài câu rồi cùng Bạch Tình Đình quay trở về xe. Diệp Lăng Phi quay đầu lại, hỏi:

"Vú Ngô, đó là ai thế ạ?"

"Cư sĩ Thanh Sơn!" Vú Ngô vui vẻ đáp. "Không ngờ lại gặp được ông ấy. Đúng là duyên phận. Cư sĩ Thanh Sơn vừa nói, có thể cùng nhau đến chùa Thanh Sơn, điều này chứng tỏ chúng ta rất có duyên với Phật. Nếu không sao lại gặp được ông ấy chứ. Cư sĩ Thanh Sơn nói sẽ giúp đỡ chúng ta. À, Diệp tiên sinh, lát nữa chúng ta đi theo chiếc xe đó nhé. Cư sĩ Thanh Sơn nói sẽ dẫn chúng ta đi bái Phật đó."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!