Diệp Lăng Phi vốn không tin vào Phật pháp, thế nên cũng chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với vị cư sĩ Thanh Sơn kia. Chỉ vì vú Ngô muốn đi theo chiếc xe đó, Diệp Lăng Phi không phản đối nên mới lái xe bám theo.
Trên xe, vú Ngô bắt đầu kể lại chuyện năm ngoái bà đi chùa Thanh Sơn cho hai người nghe. Năm ngoái, bà đã đi theo đoàn bái Phật của cư sĩ Thanh Sơn. Lúc nghe đến đoạn cư sĩ Thanh Sơn dẫn họ tới một hộ gia đình, còn ở đó chọn đồ bái Phật thì Diệp Lăng Phi khẽ cười:
- Vú Ngô, những đồ đó đều được tặng miễn phí chứ?
Vú Ngô ngạc nhiên nói:
- Tặng? Sao có thể tặng được! Những thứ đó đều mất tiền cả đấy. Tôi chọn mua một chiếc áo choàng đỏ đã mất 128 đồng, may mà còn được giảm giá, rồi chọn thêm một nén hương và một lá bùa bình an... tổng cộng đã tốn của tôi hơn một nghìn rồi.
Diệp Lăng Phi nghe đến đây thì phá lên cười:
- Vú Ngô, vú có nhầm không đấy? Còn phải trả tiền nữa sao, nhà hắn có giấy phép kinh doanh không?
- Không, nhìn từ ngoài vào chỉ là một hộ nông dân bình thường thôi, nhưng có một căn phòng trong đó bày đầy các loại vật phẩm và trang sức dùng để cúng Phật.
Diệp Lăng Phi không còn gì để nói, chỉ biết lắc đầu:
- Vú Ngô, tôi thấy gã cư sĩ Thanh Sơn đó chỉ là kẻ mượn danh chùa chiền để lừa đảo thôi. Tôi nghe nói chùa Thanh Sơn là nơi chuyên làm việc thiện, nếu đã làm việc thiện thì vị cư sĩ kia phải lấy lòng từ bi làm gốc chứ, làm như vậy có hợp lý không? Dù có thu tiền đi nữa thì cũng chỉ nên lấy giá gốc là được, đằng này tôi thấy gã cư sĩ Thanh Sơn kia kiếm lời gấp mấy lần ấy chứ, đúng là cướp giữa ban ngày, còn gian xảo hơn cả trộm cắp!
Bạch Tình Đình cũng nói:
- Đúng đó, vú Ngô. Lúc nãy tôi cũng cảm thấy gã cư sĩ Thanh Sơn đó chẳng phải người tốt đẹp gì, bà không thấy ánh mắt hắn nhìn tôi lúc đó à?
Nói đến đây, Bạch Tình Đình nghĩ ngay tới cảnh gã cư sĩ Thanh Sơn kia nhìn mình với ánh mắt háo sắc, cô liền cảm thấy khó chịu, vội nói:
- Thôi không nói nữa, không nói nữa, nghĩ đến là thấy buồn nôn.
Vú Ngô nghe Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình nói vậy thì cũng nửa tin nửa ngờ:
- Nhưng cư sĩ Thanh Sơn nói ông ấy là người của chùa Thanh Sơn, hơn nữa ông ấy còn thay chùa phụ trách xử lý mọi việc ở thành phố Vọng Hải, chuyên dẫn đoàn bái Phật tới chùa.
- Vú Ngô, thời buổi này thiếu gì loại người lừa đảo, bà đừng cả tin.
Diệp Lăng Phi nói:
- Không nói đâu xa, bà thử nhìn chiếc xe phía trước mà xem, trông nó có khác gì xe phế thải không, lại còn phóng nhanh như vậy trên đường cao tốc nữa chứ, một khi xảy ra chuyện thì chẳng thể cứu vãn nổi. Chẳng lẽ vị cư sĩ Thanh Sơn kia không biết thế nào là đảm bảo an toàn cho hành khách sao? Ngồi trên chiếc xe như thế này đến chùa Thanh Sơn, cũng không sợ xảy ra chuyện à.
Bạch Tình Đình vội vàng phụ họa:
- Đúng đó, vú Ngô, sau này nếu bà muốn đi đâu chơi thì cứ bảo tôi. Tôi sẽ lái xe đưa bà đi, hoặc sẽ cho người đưa bà đi. Đừng tùy tiện ngồi lên bất cứ chiếc xe nào.
Vú Ngô gật gật đầu, bà biết Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi cũng chỉ muốn tốt cho mình mà thôi.
Diệp Lăng Phi và hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên một tiếng "rầm" vang lên. Diệp Lăng Phi liền thấy chiếc xe khách trước mặt chao đảo lia lịa. Nhìn tình huống này, hắn biết ngay xe bị nổ lốp. Trên đường cao tốc mà bị nổ lốp thì cực kỳ nguy hiểm. Xe đang chạy tốc độ cao nên rất dễ xảy ra tai nạn.
May mà Diệp Lăng Phi phản ứng nhanh. Hắn vốn đã lo chiếc xe đó sẽ xảy ra chuyện nên luôn giữ một khoảng cách an toàn. Đúng lúc chiếc xe khách còn đang lảo đảo như kẻ say rượu thì Diệp Lăng Phi đã nhanh chóng điều chỉnh tốc độ, cố gắng hết sức để tránh nó.
Chiếc xe đó vội vã tấp vào lan can bảo vệ trên đường cao tốc và dừng lại. Không có tai nạn nào xảy ra, đó đã là chuyện vô cùng may mắn. Diệp Lăng Phi vượt qua chiếc xe đó rồi tiếp tục tăng tốc.
Bạch Tình Đình nghĩ lại vẫn còn hơi sợ hãi, nói:
- Nguy hiểm quá, vú Ngô, may mà bà không ngồi trên chiếc xe đó. Bà thấy không, xảy ra tai nạn thật rồi kìa.
Vú Ngô gật đầu lia lịa. Đến lúc này, bà đã hoàn toàn tin tưởng mọi chuyện.
Lái xe suốt năm tiếng đồng hồ trên đường cao tốc thì họ rẽ sang quốc lộ. Tốc độ trên quốc lộ rõ ràng chậm hơn nhiều. Mãi hơn hai giờ chiều, họ mới tới một thị trấn nhỏ cách chùa Thanh Sơn khoảng 60km.
Kết quả là vừa đến rìa thị trấn thì có chuyện. Nguyên nhân là do một người đột nhiên từ bên đường lao ra. Diệp Lăng Phi đâu ngờ kẻ đó lại bất ngờ chạy ra như vậy, muốn phanh gấp cũng không kịp nữa rồi. Kẻ đó bị xe tông phải, lăn mấy vòng rồi cuối cùng nằm bất động trên mặt đất.
Bạch Tình Đình và vú Ngô đều hoảng sợ, khuôn mặt Bạch Tình Đình trắng bệch không còn giọt máu, liên tục hỏi:
- Ông xã, làm sao bây giờ?
Diệp Lăng Phi liếc nhìn người đàn ông trung niên đang nằm trước đầu xe, giọng an ủi:
- Bà xã, không sao đâu, là do hắn tự mình xông ra thôi. Để anh xuống xe xem thế nào, em cứ ngồi trên xe, đừng xuống nhé.
Diệp Lăng Phi vừa nói xong thì không biết từ đâu xuất hiện bốn, năm gã thanh niên cường tráng vây lấy xe. Trong số đó có một tên đầu trọc giơ tay gõ cửa xe, lớn tiếng nói:
- Này anh bạn, anh đâm phải người rồi!
Diệp Lăng Phi liếc nhìn mấy tên đó, khóe miệng đột nhiên nhếch lên một nụ cười. Hắn đẩy cửa xe, bước xuống, nhìn gã thanh niên trọc đầu đang đứng trước mặt mình hỏi:
- Mày là ai, mày thấy tao đâm người à?
Hiển nhiên gã đầu trọc không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói vậy, hắn hơi sững người nhưng sau đó lại giơ tay chỉ về phía người đàn ông trung niên đang nằm trên đường:
- Thế người kia thì sao, chẳng lẽ hắn tự lăn ra đó à?
- Sao tao biết được?
Diệp Lăng Phi lấy ra một điếu thuốc, vừa định đưa lên miệng thì bị gã đầu trọc giật mất. Gã đầu trọc ném điếu thuốc xuống đất, nhấc chân lên di nát, cười khẩy nói:
- Mày đâm phải người rồi thì tính sao đây, mấy anh em bọn tao đều thấy cả rồi. Chuyện này muốn giải quyết theo kiểu công hay tư đây?
Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng của gã đầu trọc, khẽ mỉm cười:
- Công thì sao mà tư thì sao?
- Giải quyết theo kiểu công thì bọn tao báo cảnh sát, mày đâm phải người rồi, tao thấy gã đó bị thương không nhẹ, không chừng chết rồi cũng nên, đến lúc đó mày chỉ có nước ngồi tù thôi. Còn nếu giải quyết theo kiểu tư thì đơn giản, mày chỉ cần đưa cho bọn tao một trăm nghìn, bọn anh đây sẽ coi như không thấy gì, còn giúp mày giải quyết gã kia, tìm chỗ nào kín đáo xử lý nó. Thế nào?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tao còn chưa rõ gã kia bị thương thế nào, để tao qua xem đã!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đẩy gã đầu trọc đang chắn trước mặt ra, bước về phía người đàn ông trung niên đang nằm bất động trên đường.
Lúc Diệp Lăng Phi bước tới gần người đàn ông đó thì hai tên đi cùng gã đầu trọc bước đến chặn lại, một kẻ trong đó nói:
- Đừng xem nữa, người chết rồi, xem làm gì nữa, đưa tiền đây là được!
- Tao không tận mắt xem nó chết hay sống thì không yên tâm!
Diệp Lăng Phi đẩy hai tên đó ra, bước tới trước người đàn ông trung niên, ngồi xổm xuống. Thấy người này đang nhắm mắt, hắn liền đưa tay đặt lên mũi gã, quả nhiên là đã tắt thở.
Gã đầu trọc lại vây lấy Diệp Lăng Phi, nói:
- Thấy chưa, người đã bị mày đâm chết rồi, mày định thế nào đây?
Diệp Lăng Phi đứng dậy, cười lạnh:
- Tao còn một chuyện thấy rất khó hiểu, mày nói tao đâm vào gã này, nhưng sao trên người hắn không có lấy một giọt máu, chuyện này không ổn lắm. Hay thế này đi, đằng nào thì gã này cũng chết rồi, chắc cũng chẳng sợ chết thêm lần nữa đâu. Giờ để tao lái xe cán qua người hắn một lần nữa, như thế ít nhất trên người hắn cũng có vết thương, đúng không? Bọn mày thấy thế nào, dù sao cũng chỉ là một trăm nghìn thôi, tao làm xong việc sẽ đưa tiền cho bọn mày luôn. Chúng ta giải quyết theo kiểu tư là được rồi.
Diệp Lăng Phi nói xong thì quay người định trở lại xe, nhưng lại bị gã đầu trọc cản lại. Hắn nói:
- Này huynh đệ, sao phải tuyệt tình thế chứ, người chết thì cũng chết rồi, mấy anh em bọn tao sẽ giúp mày lo liệu, mày chỉ cần đưa tiền là được, những việc khác không cần phải lo.
- Tao lại có một cái tật, đó là làm việc gì cũng hay nghi ngờ. Tao chỉ sợ gã đó chưa chết hẳn, nếu hắn sống lại thì sao, chẳng phải tao mất toi trăm nghìn à. Mẹ kiếp, hôm nay ông đây phải nghiền nát nó. Nếu nó chưa chết, ông sẽ cho nó chết hẳn!
Gã đầu trọc sa sầm mặt, quát:
- Mày việc gì phải tuyệt tình thế, cho dù gã này chết hay không thì chuyện mày đâm phải người là sự thật. Ngoan ngoãn thì đưa tiền ra đây, nếu không, mày đừng hòng rời khỏi chỗ này.
Diệp Lăng Phi thấy gã đầu trọc đã mất kiên nhẫn, hắn liền cười lạnh:
- Lũ khốn chúng mày, muốn giở trò cũng không biết lựa người à. Giờ khôn hồn thì cút khỏi đây, ông mày sẽ không truy cứu, bằng không, đừng trách ông mày vô tình.
Gã đầu trọc thấy Diệp Lăng Phi nói vậy thì chắc chắn là không muốn mất tiền, hắn liền sầm mặt xuống, quát:
- Thằng nhãi, mày ăn phải gan hùm rồi à, cũng không hỏi thăm xem ông đây là ai.
Thấy bộ dạng gã đầu trọc chuẩn bị động thủ, Diệp Lăng Phi ra tay nhanh như chớp, không cho gã có cơ hội trở tay. Hắn tung một cú đá mạnh vào gã đầu trọc, chỉ thấy cơ thể gã bay vọt lên, ngay sau đó là tiếng kêu thất thanh. Cùng lúc đó, Diệp Lăng Phi đã lao thẳng tới một tên khác, hai tay bóp chặt cổ hắn, thúc thẳng đầu gối vào bụng hắn. Tên đó liền ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Mọi việc xảy ra chỉ trong chớp mắt. Đợi ba tên kia kịp phản ứng thì Diệp Lăng Phi đã lao đến trước mặt một tên trong số đó, tay phải đấm thẳng vào cằm hắn, một cú đấm cũng đủ khiến gã nát cằm.
Hai tên còn lại sợ quá, quỳ rạp xuống đất, lắp bắp nói:
- Đừng đánh chúng tôi, chúng tôi sai rồi, chúng tôi sai rồi!
Diệp Lăng Phi cũng không thèm để ý tới bọn chúng, hắn bước tới tên đang giả chết trên đất, giơ chân đạp thẳng vào ngực hắn, miệng quát mắng:
- Mẹ kiếp, mày đã chết chưa hả, nếu chưa chết thì hôm nay ông đây cho mày về chầu Diêm Vương luôn
✰ Thiên Lôi Trúc ✰ Truyện dịch AI chất lượng