Diệp Lăng Phi giơ chân đạp thẳng vào ngực tên đàn ông trung tuổi đó, chợt nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của hắn, ngay sau đó hắn liền ói ra một búng máu, miệng lắp bắp van xin:
- Cầu xin cậu, xin cậu tha cho tôi.
Diệp Lăng Phi rút chân lại, không thèm để ý tới hắn, cất bước về phía tên đầu trọc đang nằm dưới đất. Tên đầu trọc bị Diệp Lăng Phi đạp cho khá nặng, giờ vẫn đang nằm dài trên đường, không sao bò dậy được. Diệp Lăng Phi bước tới phía trước tên đầu trọc, tay phải túm lấy cổ áo hắn, kéo hắn như kéo một con chó chết tới trước mặt hai tên kia ném xuống, mở miệng quát:
- Mẹ kiếp, hôm nay ông đây đang vui vẻ thì bị lũ chó chúng mày làm hỏng hết cả. Bọn chó chúng mày chán sống rồi hả? Tụi mày nhớ cho kỹ, sau này chỉ cần nơi nào có ông đây xuất hiện thì bọn chó tụi mày phải cút xa, nếu còn để tao nhìn thấy thì tao sẽ móc mắt tụi mày.
- Vâng, vâng, tôi không dám nữa đâu, không dám nữa.
Diệp Lăng Phi mắng xong tên đầu trọc thì quay sang mấy tên kia, quát:
- Bọn mày cũng thế, cút ngay cho tao, đừng để tao nhìn thấy, cút ngay!
Người ta sợ nhất là gặp phải những tên cứng đầu. Mấy tên này ngày ngày đều ở đây lừa gạt, trộm cắp, hôm nay biết chắc sẽ có mấy người lạ đi qua nơi này, lại không quen đường sá nên bọn chúng mới định lừa tiền của họ. Hôm nay coi như gặp phải tên cứng đầu Diệp Lăng Phi khiến bọn chúng sợ tới mức chạy bán sống bán chết, không dám bén mảng tới nữa.
Diệp Lăng Phi phủi phủi lòng bàn tay rồi mới lên xe.
Diệp Lăng Phi vừa lên xe thì nghe thấy tiếng hỏi thăm ân cần của Bạch Tình Đình:
- Ông xã, không sao chứ, có cần báo cảnh sát không?
Bạch Tình Đình nhìn thấy Diệp Lăng Phi bị mấy tên to con kia vây lấy thì trong lòng nàng do dự xem có nên chạy đi báo cảnh sát hay không. Nhưng sau đó đột nhiên thấy Diệp Lăng Phi đánh bọn chúng tới mức phải khóc lóc cầu xin, cô mới tròn mắt ngạc nhiên về cách ra tay tàn nhẫn của Diệp Lăng Phi.
Trước đây Bạch Tình Đình chưa hề nhìn thấy Diệp Lăng Phi hung dữ như hôm nay, trong mắt cô, Diệp Lăng Phi luôn là người đàn ông thích đùa nghịch và chọc ghẹo mình. Người đàn ông này có lúc rất vô lại, có lúc lại rất sung mãn và tràn đầy tự tin. Tóm lại, trong mắt Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi luôn là người thích cười đùa.
Nhưng giờ đây, Diệp Lăng Phi lại hiện lên là một kẻ rất hung tàn, ánh mắt dữ tợn kia khiến người khác cảm thấy một vẻ uy nghiêm không thể chống lại... khiến Bạch Tình Đình cảm thấy đây là một tính cách khác của chồng mình, và tính cách này trước giờ anh không hề thể hiện cho cô thấy. Bạch Tình Đình lúc này mới ý thức được trước nay Diệp Lăng Phi đã thương yêu, chiều chuộng và bảo vệ cô như thế nào.
Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình nhìn mình với ánh mắt tràn ngập yêu thương và quan tâm thì trong lòng lập tức cảm thấy ấm áp vô cùng, hắn cười nói:
- Bà xã, không sao rồi. Đó chỉ là mấy tên lưu manh nhãi nhép thôi. Nào, anh đã cho bọn chúng một trận rồi, chúng ta không nên để mấy tên đó phá hỏng tâm trạng của mình. Anh thấy giờ cũng không sớm nữa, chúng ta mau tới chùa Thanh Sơn thì hơn.
Vì cửa chùa Thanh Sơn thường tới hơn sáu giờ là đóng cửa, dù bây giờ có phóng nhanh qua đó thì e là nén hương còn chưa kịp tàn thì chùa đã đóng cửa mất rồi.
Do đó, trước tiên cần phải tới thành phố Thanh Dương ngay cạnh chùa Thanh Sơn để tìm một khách sạn nghỉ ngơi. Sáng sớm mai sẽ lên chùa đốt hương bái Phật.
Thanh Dương là một thành phố nhỏ, dân số khoảng sáu trăm nghìn người. Thành phố Thanh Dương nằm sát ngay cạnh chùa Thanh Sơn vì thế việc kinh doanh buôn bán chủ yếu dựa vào nguồn khách du lịch và ẩm thực. Thành phố nhỏ này không có khách sạn năm sao. Thậm chí ngay cả khách sạn cao cấp nhất ở đây - khách sạn Thanh Dương - cũng chỉ xứng tầm với khách sạn tầm thường tại thành phố Vọng Hải.
Diệp Lăng Phi cho xe dừng trước cửa khách sạn Thanh Dương. Ba người xuống xe, bước vào trong.
Phòng cao cấp nhất trong khách sạn Thanh Dương một tối cũng chưa tới ba trăm đồng, lại còn bao cả cơm tối và cơm sáng. Diệp Lăng Phi thuê ba phòng. Sau khi đặt tiền phòng xong, nhân viên phục vụ khách sạn liền dẫn ba người lên phòng.
Diệp Lăng Phi vừa tới trước cửa phòng mình liền nhận được ngay điện thoại của Dã Thú. Diệp Lăng Phi vừa mở cửa phòng vừa hỏi:
- Dã Thú, có chuyện gì thế?
- Đại ca, ra ngoài uống rượu đi. Em và Dã Lang buồn quá chẳng có việc gì làm, đang định mời anh đi uống rượu!
Dã Thú vừa nói vừa cười ha hả, nghe giọng có vẻ tâm trạng lúc này rất vui.
Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng, rút chiếc thẻ phòng ra, cắm vào khe cắm trên tường, đóng cửa lại, cười nói:
- Giờ anh đang ở Thanh Dương, cách thành phố Vọng Hải mấy trăm km, sao mà đi được chứ?
Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa ném túi của mình xuống chiếc ghế cạnh giường, cởi dép ra, nằm ngay lên giường.
- Đại ca, anh đi Thanh Dương làm gì thế?
- Còn có thể làm gì nữa, chẳng phải Tổng giám đốc Tập đoàn Tân Á, cấp trên của anh, mới xảy ra tai nạn sao? Bà xã nhà anh trong lòng lo lắng, muốn đi chùa Thanh Sơn bái Phật. Anh thì chẳng tin điều đó, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, không thể để bà xã một mình tới đây được, anh không yên tâm, thế nên mới đi cùng.
Dã Thú cười hì hì nói:
- Đại ca, thế thì thôi vậy. Dã Lang vốn định đưa cô bạn gái mới quen tới giới thiệu với đại ca nhưng tình hình này thì chỉ còn cách đợi đại ca về rồi mới nói thôi. Thế thôi đại ca, em có thể hiểu tâm trạng của anh lúc này.
- Dã Lang có bạn gái mới?
Diệp Lăng Phi ngạc nhiên hỏi:
- Tên tiểu tử này làm quen lúc nào thế, đến anh cũng không thèm báo cáo một câu. Dã Thú, đưa điện thoại cho Dã Lang, anh muốn nói chuyện với hắn!
Dã Thú vâng lời đưa điện thoại cho Dã Lang. Diệp Lăng Phi vừa nghe thấy tiếng của Dã Lang liền hỏi:
- Dã Lang, sao ngươi dám giấu bí mật với ta hả, có bạn gái lúc nào mà cũng không nói với đại ca một tiếng?
Dã Lang không thích nói nhiều như Dã Thú, hắn chỉ thản nhiên cười nói:
- Liên lạc lâu rồi, chỉ có điều cả hai đều coi nhau như bạn bè. Em cảm thấy tính cách của cô ấy khá tốt, là giáo viên mầm non.
- Giáo viên mầm non?
Diệp Lăng Phi nhớ Dã Thú trước đây có nhắc tới việc Dã Lang và một cô giáo mầm non đang qua lại với nhau, liền cười nói:
- Anh nhớ ra rồi, tên tiểu tử nhà ngươi cũng dám chơi trò này với ta. Được thôi, chờ anh quay về, dẫn tới cho anh xem mắt.
- Ma... đại ca, em biết rồi!
Dã Lang định gọi Diệp Lăng Phi là Ma Vương, nhưng hắn nghĩ ở đây có nhiều người ngoài nên đổi xưng hô thành đại ca. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Thôi nhé, mấy người chơi đi, đợi lúc nào anh về nói tiếp.
Vừa tắt cuộc điện thoại này thì Đường Hiểu Uyển gọi điện tới. Đường Hiểu Uyển hiện vẫn đang ở tại ngôi biệt thự mua cạnh bãi biển ở quảng trường Hải Tinh. Tuy chuyện của bố cô, Đường Hưng Cường, đã được giải quyết xong nhưng cô cảm thấy bây giờ mà quay trở về nhà thì không thể tránh khỏi việc mình nhìn thấy bố lại nhớ tới người phụ nữ kia. Cô lo mẹ mình biết chuyện này vì thế vẫn quyết định ở lại biệt thự của Diệp Lăng Phi.
Mặt khác, Vu Đình Đình tạm thời cũng chuyển qua đây ở cùng với Đường Hiểu Uyển, hai người nói chuyện rất hợp. Sau khi Vu Đình Đình chuyển về sống ở ký túc xá, cô và nữ sinh viên khoa nghiên cứu kia chẳng mấy khi nói chuyện với nhau, nước sông không phạm nước giếng. Nữ sinh khoa nghiên cứu cũng không chủ động nói chuyện với Vu Đình Đình, vì thế cô nhân cơ hội này chuyển ra ngoài ở cùng với Đường Hiểu Uyển.
Đường Hiểu Uyển gọi điện cho Diệp Lăng Phi là muốn hỏi xem tình hình của công ty. Chiều qua, Đường Hiểu Uyển đã biết chuyện Tổng giám đốc Tập đoàn Tân Á xảy ra tai nạn, cô định hôm nay Diệp Lăng Phi đi làm thì hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì, con gái lúc nào cũng thích tám chuyện. Nhưng hôm nay Diệp Lăng Phi lại không xuất hiện tại công ty, Đường Hiểu Uyển mới gọi điện thoại cho hắn. Lúc Đường Hiểu Uyển biết Diệp Lăng Phi đang ở Thanh Dương thì cô cười nói:
- Diệp đại ca, thế em không làm phiền anh nữa. À, nhớ khi nào quay về thì cầu cho em lá bùa bình an nhé!
- Tiểu nha đầu, anh nói rồi, anh không tin mấy chuyện này, sao anh có thể cầu giúp em được chứ? Em sống thật một chút đi, nếu không, đợi anh quay về anh sẽ đánh vào mông em đó!
Diệp Lăng Phi vừa nói dứt lời thì ngoài cửa phòng vọng lên tiếng gõ cửa. Diệp Lăng Phi vội vàng nói với Hiểu Uyển:
- Hiểu Uyển, không nói chuyện với em nữa, đợi lúc nào anh về thì nói tiếp nhé.
Diệp Lăng Phi tắt điện thoại, mở cửa phòng thì nhìn thấy Bạch Tình Đình đang đứng ngoài cửa.
- Bà xã, sao em không nghỉ ngơi đi?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Bạch Tình Đình liếc nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Em muốn rủ anh ra ngoài đi dạo một chút!
Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, sắp năm giờ rồi, hắn vỗ vỗ bụng nói:
- Hay chúng ta ăn xong rồi đi dạo được không?
Bạch Tình Đình gật đầu. Diệp Lăng Phi vội vàng đóng cửa lại, cùng Bạch Tình Đình gọi vú Ngô xuống quán ăn dưới lầu. Sau khi ăn xong, vú Ngô trở về phòng, chỉ còn Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi bước ra ngoài khách sạn Thanh Dương.
Huyện Thanh Dương chỉ có hai con đường lớn, đều thuộc vào khu vực sầm uất, phồn hoa ở gần khách sạn Thanh Dương này. Bạch Tình Đình khoác tay Diệp Lăng Phi, chậm rãi tản bộ dọc theo đường cái.
- Ông xã, dáng vẻ chiều nay của anh đáng sợ thật đó!
Bạch Tình Đình nói:
- Lúc đó, quả thực em rất sợ!
- Có gì mà sợ chứ, anh có đánh em đâu mà lo!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Sao anh nỡ đánh người vợ xinh đẹp của mình chứ!
- Ông xã, em không nói chuyện này!
Bạch Tình Đình ngập ngừng nói:
- Em... em muốn biết quá khứ của anh.
- Muốn biết quá khứ của anh?
Diệp Lăng Phi sửng sốt, cười nói:
- Quá khứ của anh thì có gì hay chứ, anh chẳng phải đã nói với em là anh sinh ra ở một làng quê nhỏ trên núi sao?
Bạch Tình Đình hít một hơi thật sâu, nàng liền buông cánh tay đang khoác tay Diệp Lăng Phi ra, đứng đối diện với anh, nói:
- Ông xã, em muốn biết quá khứ của anh. Em giờ là vợ của anh rồi, nên em muốn biết tất cả mọi chuyện trước đây của anh, kể cả đó là chuyện tốt hay xấu. Đã là vợ anh, em sẽ chấp nhận tất cả. Ông xã, hãy nói cho em biết đi, được không?
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Bạch Tình Đình, nụ cười trên mặt Diệp Lăng Phi liền vụt tắt. Hắn nhìn Bạch Tình Đình, rất chân thành nói:
- Bà xã, nếu anh nói trước đây anh là một kẻ xấu xa, em còn có thể chấp nhận anh không?
- Có!
Bạch Tình Đình kiên quyết trả lời. Diệp Lăng Phi lại hỏi:
- Bà xã, nếu anh nói trước đây anh từng giết rất nhiều người, em có chấp nhận anh không?
Khóe môi Bạch Tình Đình khẽ giật, một lúc sau, cô mới trả lời:
- Dù sao anh cũng là chồng của em, em có thể chấp nhận tất cả quá khứ của anh!
Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng chậm rãi nói:
- Bà xã, vậy anh sẽ nói cho em biết quá khứ của anh