Bạch Tình Đình vốn không phải là một cô gái ngốc, sau thời gian dài tiếp xúc với Diệp Lăng Phi, cô đã sớm cảm nhận được anh không phải người đơn giản. Chỉ là trước giờ, Bạch Tình Đình chưa từng muốn đào sâu xem rốt cuộc Diệp Lăng Phi là người như thế nào.
Nhưng tất cả những gì chứng kiến hôm nay đã khơi dậy trong cô sự tò mò mãnh liệt về quá khứ của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi chân thành nói:
- Bà xã, anh từng tham gia một khóa huấn luyện ở trường Death, đó là nơi chuyên đào tạo những tinh anh trên toàn thế giới, cũng giống như huấn luyện lính đặc chủng vậy. Tất nhiên, so với sự huấn luyện của quân đội, khóa huấn luyện ở trường Death tàn khốc hơn rất nhiều.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa kéo tay Bạch Tình Đình luồn vào áo mình, để cô chạm vào những vết sẹo chằng chịt trên cơ thể hắn, rồi nói tiếp:
- Những vết sẹo này đều là kỷ niệm từ nơi đó. Anh có thể sống sót đến ngày hôm nay có lẽ đã là một kỳ tích rồi. Bà xã, em không hiểu được đâu, lúc đó để được sống, anh dám làm tất cả. Nếu anh có một môi trường sống giống như em, anh cũng sẽ không đến trường Death!
Ánh mắt Diệp Lăng Phi mờ đi, hắn lại nghĩ về những ngày tháng phải sống trong trường Death. Thấy được sự bi thương trong mắt anh, Bạch Tình Đình không nỡ hỏi thêm nữa.
Hai tay cô ôm chặt lấy eo Diệp Lăng Phi, áp mặt vào lồng ngực anh, nói:
- Ông xã, em có thể hiểu, thật đấy, em có thể hiểu.
Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Bạch Tình Đình, khẽ cười:
- Bà xã, chúng ta về thôi. Hôm nay nên nghỉ ngơi sớm để mai còn đến chùa Thanh Sơn nữa.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình quay trở về khách sạn Thanh Dương. Nằm trên giường, Bạch Tình Đình cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được. Cô nghĩ lại mọi chuyện kể từ khi gặp Diệp Lăng Phi, những chi tiết mà trước đây cô bỏ qua giờ đây lại hiện về rõ mồn một. Diệp Lăng Phi lúc nào cũng yêu thương và bảo vệ cô. Có lần cô đùa nghịch muốn trèo lên một đài cao vô cùng nguy hiểm, anh đã bất chấp hiểm nguy, tay không leo lên. Bạch Tình Đình vẫn nhớ như in từng lời Diệp Lăng Phi nói lúc đó, và chính câu nói ấy đã khiến cô cảm động, rồi yêu anh.
Những chuyện cũ lần lượt tái hiện, Bạch Tình Đình cảm thấy tình yêu mãnh liệt dành cho Diệp Lăng Phi đã chiếm trọn trái tim mình. Cô cầm chiếc điện thoại ở đầu giường lên, định gọi cho anh, nhưng lại sợ anh đã ngủ nên đành đặt xuống.
Cửa chùa Thanh Sơn mở vào lúc bảy rưỡi sáng. Trước đây chùa mở cửa lúc sáu giờ, nhưng bây giờ không còn thịnh như xưa, lượng người đến thắp hương cũng ngày càng thưa thớt.
Vé vào cửa chùa Thanh Sơn niêm yết là 35 đồng, nhưng thực tế lại bán 40 đồng, điều này khiến Diệp Lăng Phi vô cùng thắc mắc. Nhưng vú Ngô lại cho rằng đó là chuyện bình thường. Diệp Lăng Phi vốn chỉ đi cùng vú Ngô để thắp hương bái Phật nên hắn không muốn phá hỏng niềm vui của bà. Tuy không nói ra, nhưng trong lòng hắn lại rất xem thường chùa Thanh Sơn. Nơi này đâu còn ra dáng một ngôi chùa nữa, nói đúng hơn, giờ nó chỉ là một địa điểm du lịch.
Sau khi bước vào trong, Diệp Lăng Phi càng cảm thấy chùa Thanh Sơn chẳng khác nào một điểm du lịch chỉ chăm chăm kiếm tiền. Đi vệ sinh cũng mất một đồng, muốn thắp một nén hương cũng phải bỏ tiền vào hòm công đức. Hơn nữa, trên hòm công đức còn dán một tờ giấy ghi: “Mỗi lần 100 đồng”, bên cạnh có một vị hòa thượng đứng canh. Vị hòa thượng đó canh hòm công đức rất cẩn thận, luôn túc trực nhìn xem có ai không bỏ tiền vào hay không.
Diệp Lăng Phi thầm nghĩ: “Lần sau có đến nhất định phải mang theo ít tiền giả để bỏ vào hòm mới được.”
Cùng vú Ngô và Bạch Tình Đình vào chùa thắp hương, khấn nguyện một vòng, Diệp Lăng Phi chẳng có chút ấn tượng tốt nào với nơi này. Hắn thấy chỗ nào cũng thu tiền, thu tiền. Bên trong chùa lại còn có một quán nhỏ bán hàng.
Diệp Lăng Phi phải vất vả lắm mới nhịn được, chờ vú Ngô thắp hương xong đi ra, hắn nói:
- Vú Ngô, chúng ta nên về thôi. Nếu về muộn thì tối nay không về kịp thành phố Vọng Hải đâu.
Vú Ngô đốt hương xong, khấn xong tâm nguyện thì cũng không định đi đâu trong chùa nữa.
Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và vú Ngô cùng nhau lên xe. Bạch Tình Đình liền nhận được điện thoại của Bạch Cảnh Sùng. Ông báo cho cô biết dự án ở Thành phố mới có chuyện, muốn cô lập tức trở về thành phố Vọng Hải.
Bạch Tình Đình cúp điện thoại, liền nói với Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, em phải về thành phố Vọng Hải gấp. Bố nói dự án ở Thành phố mới xảy ra vấn đề, hình như có vấn đề từ trên Ủy ban thành phố.
Diệp Lăng Phi nói:
- Bà xã, dù hôm nay có lao về thì cũng phải tối mới tới nơi. Vội cũng chẳng được gì.
Nói xong, hắn quay sang vú Ngô:
- Vú Ngô, tôi thấy đi bái Phật cũng chẳng có ích lợi gì, vô nghĩa quá. Bà xem, chúng ta vừa từ đó cầu Bồ Tát phù hộ xong thì ở thành phố Vọng Hải đã xảy ra chuyện.
Bạch Tình Đình cũng phụ họa:
- Đúng đó vú Ngô, sau này đừng tới đây nữa. Bà xem nơi này đi, chỗ nào cũng tiền, tiền, tiền, đâu còn giống một ngôi chùa nữa. Con thấy chỗ này còn mờ ám hơn cả những địa điểm du lịch.
Vú Ngô “ừ” một tiếng, nói:
- Đại tiểu thư, Diệp tiên sinh, tôi cũng cảm thấy nơi này khác xưa nhiều quá. Trước đây nơi này linh thiêng lắm đó.
Vú Ngô vừa nói vừa cầm ra một quyển sách tuyên truyền:
- Trên này còn nói ông Tổng giám đốc tập đoàn nào đó cũng tới đây thắp hương, bái Phật nữa đấy.
Thấy vú Ngô nhắc tới chuyện này, Bạch Tình Đình liền vội vàng bổ sung:
- Vú Ngô, ông Tổng giám đốc Tập đoàn đó bị bắt rồi. Nếu Bồ Tát thiêng như vậy thì sao ông ta lại bị bắt chứ?
- Vậy sao? Không phải chứ, Bồ Tát ở đây linh thiêng lắm mà.
Vú Ngô kiên quyết nói.
Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ lắc đầu nghĩ thầm: “Có lẽ tuổi càng lớn thì người ta càng tin vào những chuyện này. Nhưng hình như bác Đỗ lại không tin lắm, từ sáng tới tối chỉ lo kiếm tiền, thời gian đâu mà nhớ tới mấy chuyện này.” Vừa nghĩ tới Đỗ Thuận, Diệp Lăng Phi liền nhớ ngay tới quê nhà, tâm trạng cũng chùng xuống, không nói chuyện với vú Ngô nữa mà chuyên tâm lái xe, quay về thành phố Vọng Hải.
Lúc về tới thành phố Vọng Hải đã là mười giờ tối. Bạch Tình Đình định gọi điện cho bố nhưng nghĩ đã quá muộn, có lẽ ông đã ngủ rồi nên cô không muốn làm phiền, đành bỏ ý định đó.
Sáng hôm sau, Bạch Tình Đình dậy rất sớm để đến Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Trong lòng cô vẫn canh cánh chuyện dự án Thành phố mới, tuy tối qua về đến nhà đã rất mệt nhưng cô vẫn không sao ngủ được.
Còn Diệp Lăng Phi thì vẫn nằm ườn trên giường. Hôm nay là thứ sáu, tuy hắn nên đến Tập đoàn Tân Á làm việc nhưng công việc đối với hắn chỉ là hình thức để giết thời gian. Hắn không muốn mình còn chưa dưỡng sức xong đã phải đến Tập đoàn Tân Á.
Mãi đến hơn mười giờ Diệp Lăng Phi mới dậy. Hắn đánh răng rửa mặt xong thì thong thả cầm dao cạo lên cạo râu. Đột nhiên điện thoại reo, Diệp Lăng Phi cầm lấy, thấy là Từ Oánh gọi, hắn thầm nghĩ, cô nhóc này lại có chuyện gì đây.
- Từ Oánh, lại có chuyện gì à? Hôm nay anh không đi làm, em thay anh xử lý nhé!
Diệp Lăng Phi nói.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Từ Oánh vội vàng đáp:
- Giám đốc Diệp, là chuyện lớn của Tập đoàn. Hội nghị quản trị chiều qua đã quyết định, Trương Lộ Tuyết là tân Tổng giám đốc của Tập đoàn, còn Phó tổng Tiền chính thức trở thành Phó Tổng giám đốc. Nghe nói Hội đồng quản trị còn đang tiến hành thẩm tra các Phó Tổng khác, cân nhắc tới việc cắt giảm số lượng phó Tổng.
Diệp Lăng Phi cau mày, hỏi:
- Thật sao?
- Vâng ạ!
Từ Oánh nói:
- Tổng giám đốc Trương sáng sớm nay đã đến công ty rồi.
- Tôi biết rồi, hôm nay tôi không đi làm đâu, có gì liên hệ qua điện thoại với tôi nhé!
Diệp Lăng Phi nói xong liền cúp máy. Hắn không còn hứng thú cạo râu nữa. Tuy ban đầu đầu tư vào Tập đoàn Tân Á chỉ với mục đích thao túng cổ phiếu, vì thế hắn chẳng tiếc chút tiền cỏn con đó, nhưng Diệp Lăng Phi lại không muốn để Tập đoàn Tân Á sụp đổ dễ dàng như vậy. Dù sao đây cũng là một tập đoàn với hàng vạn công nhân, sao có thể trơ mắt đứng nhìn được chứ?
Diệp Lăng Phi lại không muốn mình trực tiếp lộ diện quản lý, hay thậm chí can thiệp vào công việc của công ty. Hắn nghĩ một lúc rồi gọi điện cho Paul, nhờ Paul tìm giúp một công ty quản lý ủy thác giàu kinh nghiệm. Paul đương nhiên hiểu ý Diệp Lăng Phi, liền giới thiệu:
- Công ty Tư vấn Mona An của Mỹ rất có kinh nghiệm. Cậu có thể thông qua công ty này để quản lý công ty mà cậu định khống chế. Chỉ cần cậu chịu chi tiền, họ sẽ cử đội ngũ chuyên nghiệp đến đánh giá toàn bộ công ty đối tác. Phương pháp này ở Mỹ khá phổ biến, những công ty lớn đã thành công nhờ phương pháp này có thể kể đến như Cocacola... Hơn nữa, tớ có quen với cố vấn cấp cao John Davis của công ty này, tớ có thể nhờ ông ta trực tiếp xử lý vấn đề này.
Nghe Paul giới thiệu xong, Diệp Lăng Phi gật đầu đồng ý:
- Được, cậu xem giúp mình hẹn với John Davis nhé, nói mình muốn gặp ông ta.
- Cậu muốn gặp ông ta?
Paul ngạc nhiên nói:
- John Davis hiện đang ở New York, không ở Trung Quốc!
- Tôi biết, tối nay tôi sẽ sang Mỹ, chính xác hơn là chiều nay. Tôi muốn gặp mặt ông ta. Không chỉ là chuyện của Tập đoàn Tân Á, tôi còn muốn nói chuyện với ông ta về một tập đoàn khác nữa. Tóm lại, tôi muốn xem tài trí của một vị cố vấn cấp cao thể hiện ra sao. Cậu chuyển lời giúp tôi, một khi tôi duyệt, tôi sẽ trả một cái giá xứng đáng để ông ta có thể an hưởng tuổi già ở Mỹ nửa đời còn lại.
Paul cười nói:
- Vậy nghĩa là lần này cậu định đầu tư vào ngành công nghiệp ở Trung Quốc rồi, thế mình có được cơ hội làm việc trong ngành này không?
- Paul, tôi không định đầu tư tại Trung Quốc, càng không đầu tư vào ngành công nghiệp. Tiền của tôi hiện cũng đủ xài rồi, hơn nữa còn có một nhà đầu tư ưu tú như cậu đang giúp tôi kiếm tiền. Hiện tại tôi chỉ muốn làm thế nào để tiêu hết số tiền mà mình không động đến kia. Tôi muốn có một thân phận hợp pháp ở Trung Quốc, đây chính là mục đích vì sao tôi muốn khống chế cổ phần công ty. Tôi muốn công ty này sẽ che giấu thân phận cho tôi. Thôi nhé, cậu cứ làm tròn bổn phận của mình đi, đợi khi nào cậu và John Davis hẹn xong thì gọi lại cho tôi.
- Được!
Paul đồng ý.
Diệp Lăng Phi lại gọi điện cho Dã Lang:
- Dã Lang, có hứng đi Mỹ một chuyến không?
- Mỹ?
- Ừ, ngay bây giờ, lập tức cùng đại ca đi Mỹ. Đại ca muốn gặp một người.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tiện thể đại ca cũng muốn gặp một số bạn cũ ở Mỹ, có lẽ nên chào hỏi bọn họ một chút