Diệp Lăng Phi không muốn đưa Dã Thú đi vì tên này rất dễ làm hỏng chuyện. Nước Mỹ là quê hương của Dã Thú, ban đầu hắn còn phục vụ cho quân đội Mỹ, nếu không xảy ra sự cố thì có lẽ bây giờ hắn vẫn đang sống một cuộc đời yên ổn và vui vẻ ở đó.
Diệp Lăng Phi sợ Dã Thú quay về Mỹ sẽ nhớ lại chuyện cũ, rất dễ làm hỏng việc, do đó, hắn không muốn đưa Dã Thú theo.
Trên đường tới sân bay, Diệp Lăng Phi gọi điện cho Bạch Tình Đình, báo với cô rằng mình cần đi giải quyết vài việc, sẽ xa nhà ba ngày. Nhưng Diệp Lăng Phi không nói rõ đó là chuyện gì, Bạch Tình Đình cũng không hỏi. Cô chỉ dặn dò hắn trên đường phải cẩn thận, có chuyện gì thì gọi điện cho cô.
Diệp Lăng Phi và Dã Lang bay tới Bắc Kinh trước, sau đó mới từ Bắc Kinh bay tới New York. Chuyến bay từ Bắc Kinh tới New York mất khoảng mười ba tiếng. Đúng lúc Diệp Lăng Phi và Dã Lang lên máy bay tới New York thì cũng chính tối đó, tại một câu lạc bộ đêm ở thành phố Vọng Hải, Tiền Thường Nam đang mở tiệc ăn mừng thắng lợi của mình.
Có thể nói, tai nạn của Trương Khiếu Thiên đã cho Tiền Thường Nam cơ hội chạm tay vào đế chế Tập đoàn Tân Á. Từ trước đến nay, Tiền Thường Nam luôn âm thầm vun đắp thế lực cho riêng mình. Năm đó, hắn và Trương Khiếu Thiên cùng sáng lập Tập đoàn Tân Á, và suốt mấy năm qua, Tiền Thường Nam luôn muốn biến tập đoàn này thành của riêng hắn. Nhưng Trương Khiếu Thiên lại chiếm hơn 20% cổ phần, luôn là cổ đông lớn nhất của Tập đoàn Tân Á.
Ban đầu khi thành lập, Tập đoàn Tân Á đã hướng tới việc phát hành cổ phiếu đại chúng để thu hút vốn đầu tư từ bên ngoài. Mấy năm nay, tập đoàn luôn tăng lượng phát hành cổ phiếu, hy vọng thông qua cách này từng bước nắm chắc cổ phần trong hội đồng cổ đông. Nhưng cách này hiệu quả rất thấp, tiền vốn không đủ, các cổ đông sáng lập không đủ sức mua lại, thậm chí có một số cổ đông còn bán tháo toàn bộ cổ phần của mình khi tập đoàn lâm nguy. Vì thế mà lượng cổ phần trôi nổi trên thị trường đã vượt quá 50%.
Diệp Lăng Phi đã mua lại toàn bộ số cổ phần này, hiện đang nắm giữ 55% cổ phần công ty, trở thành đại cổ đông lớn nhất của Tập đoàn Tân Á. Nhưng Tiền Thường Nam lại luôn cho rằng Trương Khiếu Thiên mới là chướng ngại lớn nhất cản đường hắn, vì thế hắn luôn tìm cách lật đổ địa vị của Trương Khiếu Thiên.
Lần này Trương Khiếu Thiên xảy ra sự cố ngoài ý muốn, vô hình trung đã mang đến cho Tiền Thường Nam một cơ hội trời cho. Ngay trong ngày, Tiền Thường Nam đã bí mật thảo luận với các thành viên hội đồng cổ đông về chuyện của Tổng giám đốc. Tổng giám đốc Tập đoàn Tân Á gặp tai nạn, tin tức này không thể giấu được, nếu để đám phóng viên công bố ra ngoài thì cổ phiếu của tập đoàn sẽ tụt dốc không phanh. Lúc này, cần có một vị Tổng giám đốc mới để ổn định lòng người.
Tiền Thường Nam nắm rõ tâm lý sợ giá cổ phiếu lao dốc của các thành viên hội đồng quản trị nên đã ra sức thúc đẩy việc bầu tân Tổng giám đốc. Hắn vốn muốn tự mình đảm nhận chức vụ này, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Trương Khiếu Thiên dù sao vẫn là Chủ tịch hội đồng quản trị. Trong trường hợp Trương Khiếu Thiên vắng mặt, dù hắn có đề nghị và được các cổ đông khác đồng ý, hắn cũng không thể danh chính ngôn thuận ngồi lên chiếc ghế đó. Vì thế, Tiền Thường Nam nghĩ ngay tới Trương Lộ Tuyết.
Trong mắt Tiền Thường Nam, Trương Lộ Tuyết chẳng qua chỉ là một con nhóc miệng còn hôi sữa. Hắn thừa sức khống chế cô. Chỉ cần Trương Khiếu Thiên không thể bình phục và quay lại quản lý tập đoàn trong thời gian ngắn, hắn có thể hoàn toàn kiểm soát Trương Lộ Tuyết, thậm chí khiến cô ngoan ngoãn dâng cả tập đoàn cho hắn.
Chính vì có ý định này, ngay ngày thứ hai sau tai nạn của Trương Khiếu Thiên, Tiền Thường Nam liền triệu tập Hội đồng cổ đông. Trương Lộ Tuyết đang ở bệnh viện cũng bị triệu tập gấp để tham gia. Chính trong cuộc họp này, đề nghị để Trương Lộ Tuyết kế nhiệm chức vụ Tổng giám đốc Tập đoàn Tân Á của Tiền Thường Nam đã được tất cả thành viên Hội đồng quản trị hết lòng ủng hộ. Dù sao Tiền Thường Nam cũng là cổ đông lớn thứ hai, mà nguyên nhân chính là đêm trước đó, hắn đã bí mật họp riêng với các thành viên Hội đồng cổ đông. Tiền Thường Nam đảm bảo với họ rằng, nếu trong thời gian Trương Lộ Tuyết làm tân Tổng giám đốc mà xảy ra bất cứ chuyện gì, hắn sẽ mua lại toàn bộ cổ phần trong tay họ với giá hiện tại, cam đoan không để họ tổn thất một đồng nào.
Có được sự bảo đảm của Tiền Thường Nam, các cổ đông khác đương nhiên sẽ ủng hộ Trương Lộ Tuyết tuyệt đối. Trong mắt họ, lần này Trương Khiếu Thiên gặp nạn, nếu không lập tức bầu Tổng giám đốc mới thì họ rất dễ bị tổn thất nặng nề. Vốn dĩ Tiền Thường Nam là người thích hợp nhất, nhưng vì hắn đã hết lòng ủng hộ Trương Lộ Tuyết nên họ cũng đành thuận theo.
Trương Lộ Tuyết vốn chẳng có ý định làm Tổng giám đốc. Hiện tại cô chỉ toàn tâm lo lắng cho bố mình. Nhưng cô không cưỡng lại được lời khuyên của Tiền Thường Nam. Hắn khuyên cô đảm nhận chức vụ này chỉ là kế sách tạm thời. Một khi Trương Khiếu Thiên tỉnh lại, có thể để ông chọn người kế nhiệm. Hiện nay, Tập đoàn Tân Á nhất định phải có Tổng giám đốc mới để ổn định tình hình và dẹp tan những lo ngại từ bên ngoài.
Trương Lộ Tuyết dù sao cũng còn quá trẻ, sao cô biết được âm mưu của Tiền Thường Nam. Hắn biết rõ cô hiện chẳng còn tâm trí nào để quản lý tập đoàn nên mới đẩy cô lên chức vụ Tổng giám đốc. Thực tế, Trương Lộ Tuyết chính là một con rối trong tay hắn, mặc cho hắn giật dây.
Trương Lộ Tuyết quả nhiên trúng kế. Cô còn tưởng rằng Tiền Thường Nam làm vậy là vì Tập đoàn Tân Á. Sau một hồi do dự, cuối cùng cô cũng miễn cưỡng đồng ý, nhưng cô nói trước rằng mình tạm thời không có tâm trạng quản lý tập đoàn, cần phải ở bệnh viện chăm sóc bố. Việc quản lý tạm thời giao cho phó Tổng giám đốc Tiền Thường Nam.
Tiền Thường Nam và Trương Khiếu Thiên là hai người sáng lập tập đoàn. Trong mắt Trương Lộ Tuyết, bác Tiền này hoàn toàn có thể quản lý tốt mọi việc. Kết quả này hoàn toàn đúng theo ý nguyện của Tiền Thường Nam.
Ngay sau khi cuộc họp kết thúc, Tiền Thường Nam lập tức cùng Trương Lộ Tuyết bàn về nhân sự của các bộ phận. Hắn cho rằng, một số vị trí lãnh đạo cần phải thay đổi. Ví dụ như giám đốc sản xuất Tùy Quân, hoàn toàn không có kinh nghiệm quản lý, nên giao cho Chu Tuấn - trưởng phòng nguyên vật liệu đảm nhận.
Trương Lộ Tuyết suy nghĩ rồi nói:
- Bác Tiền, Chu Tuấn ban đầu chính vì không đủ năng lực nên mới bị chính tay cháu giáng chức, giờ lại để hắn làm giám đốc bộ phận sản xuất, cháu e là không ổn.
Tiền Thường Nam cười nói:
- Tổng giám đốc Trương, chính vì từng bị trừng phạt nên Chu Tuấn mới hiểu và biết trân trọng chức vụ của mình. Cậu ta có rất nhiều kinh nghiệm quản lý, nếu lần này được đảm nhận chức giám đốc sản xuất, cậu ta nhất định sẽ càng nỗ lực làm việc, không thể xảy ra chuyện được!
Trương Lộ Tuyết gật đầu:
- Vậy được!
Tiền Thường Nam nói tiếp:
- Còn về giám đốc bộ phận tổ chức, tôi cho rằng cũng nên thay đổi. Giám đốc Diệp làm việc vô tổ chức, vô kỷ luật, vốn không nên giữ lại tập đoàn, tôi đề nghị khai trừ!
Nghe xong, Trương Lộ Tuyết khẽ lắc đầu:
- Bác Tiền, giám đốc bộ phận tổ chức tạm thời không nên thay đổi. Tuy giám đốc Diệp không tuân thủ quy định của công ty nhưng không thể phủ nhận anh ấy quản lý bộ phận Tổ chức rất tốt, đây là sự thật. Cháu từng ở bộ phận sản xuất một thời gian, về cơ bản ai cũng công nhận năng lực của giám đốc Diệp. Chuyện của anh ấy tạm thời không cần bàn tới, đợi khi nào có thời gian, cháu sẽ trao đổi với anh ấy sau, để anh ấy làm việc chăm chỉ hơn!
Việc Trương Lộ Tuyết bác bỏ kiến nghị này có phần ngoài dự đoán của Tiền Thường Nam. Hắn không ngờ cô sẽ từ chối, nhưng nghĩ lại thì cũng không cần vội. Việc quan trọng trước mắt là sắp xếp người của mình vào các bộ phận khác, vì thế hắn đưa ra mấy vị trí khác cần thay người, Trương Lộ Tuyết không hề có ý kiến gì.
Tiền Thường Nam rất muốn tước chức phó Tổng của Trần Ngọc Đình, nhưng hắn nghĩ làm vậy lúc này có phần hơi vội vàng. Do đó, hắn tạm thời không động đến cô.
Sau khi bàn bạc với Trương Lộ Tuyết xong, ngay sáng hôm sau đi làm, Tiền Thường Nam liền vội vàng công bố các quyết định mới. Tuy Trương Lộ Tuyết là Tổng giám đốc nhưng cô không đến tập đoàn mà chỉ túc trực ở bệnh viện chăm sóc bố. Mọi chuyện của tập đoàn cô tạm thời giao cho Tiền Thường Nam, có vấn đề gì thì gọi điện trao đổi là được.
Tiền Thường Nam có thể nói là đã đạt được ước nguyện, người của hắn lại một lần nữa nắm giữ các vị trí quan trọng, ngay cả Phạm Văn Thông cũng trở thành giám đốc bộ phận tổng vụ.
Do đó, tối đến, Tiền Thường Nam mới mở tiệc ăn mừng thắng lợi của mình ở câu lạc bộ đêm. Lần này hắn còn mang theo cả con trai là Tiền Thế Hùng, người được hắn sắp xếp cho chức phó giám đốc bộ phận kế hoạch. Đối với một tên công tử ăn chơi như Tiền Thế Hùng, chức phó giám đốc chẳng qua chỉ là cái mác. Hắn quan tâm hơn là các mỹ nữ trong Tập đoàn Tân Á. Hắn đồng ý đến tập đoàn làm việc, mục đích chính là để có cơ hội làm quen với nhiều cô gái xinh đẹp.
Chu Tuấn, Phạm Văn Thông, Tôn Hằng Viễn... ai nấy đều đang rất vui vẻ. Dưới trướng Tiền Thường Nam, bọn họ không còn phải lo sợ Diệp Lăng Phi nữa, cuối cùng cũng có thể hãnh diện rồi.
Trong lúc uống rượu, Chu Tuấn nhắc tới cháu mình là Trình Quảng Minh. Tiền Thường Nam lúc này đã không còn cần đến Trình Quảng Minh, nhưng vì nể mặt Chu Tuấn nên mới nói:
- Thế này đi, Thế Hùng vừa tới công ty, cũng cần có người giúp việc. Cậu bảo cháu cậu tới làm chủ quản dưới trướng Thế Hùng, để nó theo phò tá thằng bé.
- Vâng, vâng. Cảm ơn phó Tổng, à không, phải là Tổng giám đốc Tiền mới đúng! - Chu Tuấn vui mừng cảm ơn rối rít.
Tiền Thường Nam cười nói:
- Tổng giám đốc cái gì mà Tổng giám đốc, còn sớm lắm, cậu cứ gọi tôi là Phó Tổng Tiền là được rồi. À, Chu Tuấn, cậu nhắc nhở cháu cậu, phải ngoan ngoãn một chút, đừng có động một tí là gây chuyện. Lần này tôi nể mặt cậu lắm mới cho nó vào lại, nếu còn gây chuyện nữa thì bảo nó cút đi cho khuất mắt.
- Dạ vâng, tôi sẽ dặn dò nó cẩn thận! - Chu Tuấn vội vàng cầm ly lên mời Tiền Thường Nam.
Tiền Thường Nam một hơi uống cạn, hắn dùng tay lau miệng, từ từ nói:
- Trương Khiếu Thiên, lần này ngươi đấu không lại ta rồi