Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 499: CHƯƠNG 499: CÓ NỘI GIÁN

Khi Diệp Lăng Phi tỉnh giấc thì Bạch Tình Đình đã đi làm về từ lâu. Hôm nay cô cố tình về nhà sớm, mấy ngày nay không được gặp Diệp Lăng Phi, trong lòng cô nhớ hắn đến cồn cào.

Bạch Tình Đình về đến nhà, thấy Diệp Lăng Phi vẫn đang ngủ say nên vào thư phòng làm việc. Diệp Lăng Phi mặc một chiếc quần đùi đen bước ra khỏi phòng ngủ, lúc đi ngang qua thư phòng, qua cánh cửa hé mở, hắn thấy vợ mình, Bạch Tình Đình, đang chăm chú làm việc. Hắn đẩy cửa, không chút do dự bước vào.

Bạch Tình Đình nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên thì đã thấy Diệp Lăng Phi đang tiến về phía mình. Tay cô rời khỏi bàn phím, lắc lắc cái cổ mỏi nhừ, mỉm cười nói:

- Chồng à, anh tỉnh rồi ạ!

Diệp Lăng Phi gật đầu cười, đi đến bên cạnh vợ, cúi xuống hôn lên môi cô rồi mới đứng thẳng người dậy, hỏi:

- Vợ à, em nói công ty có chuyện, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

- Còn không phải vì dự án ở khu đô thị mới sao? Chú Chu nói lãnh đạo thành phố đã thông qua việc di dời nhà máy hóa chất rồi, nhưng bí thư thành ủy Từ lại cho rằng phải bồi thường nhiều hơn cho việc di dời này, nên cấp cho họ một khoản tiền lớn hơn nữa, nếu không sẽ rất dễ gây ra thái độ bất mãn của công nhân nhà máy. Bí thư Từ còn gạt bỏ ý kiến bán mảnh đất của nhà máy với giá cao, cái giá mà ông ấy đưa ra vượt xa dự định bồi thường của chúng ta. Rồi mới hôm qua, bên phía nhà máy hóa chất lại xảy ra chuyện, mấy công nhân ở đó không biết nghe ai nói di dời công trường ra nơi khác mà chỉ được bồi thường 500 tệ một mét vuông, kết quả là họ đình công, làm tắc cả đoạn đường bên phía nhà máy. Nghe nói sáng nay ở đó vẫn còn ầm ĩ lắm, chú Chu cũng phải vội vàng qua đó khuyên giải. Mà em nghe nói, thái độ của họ rất kích động. Tóm lại, vấn đề đang trở nên rất phiền phức. Em và bố đang đau đầu nhức óc đây.

Nói một thôi một hồi, cô lại nói thêm:

- Lại còn khoản vay bên ngân hàng nữa, họ luôn cho rằng tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế của chúng ta không đủ năng lực để tiến hành dự án này, vì vậy mấy ngân hàng đều không dám chắc chắn sẽ cho chúng ta vay. Đến tận bây giờ tiền vẫn chưa được rót vào, nếu mọi việc cứ tiếp tục dậm chân tại chỗ thế này, em nghĩ có lẽ dự án của chúng ta đành phải từ bỏ.

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, hắn cười nhẹ:

- Vợ à, em đừng vội kết luận, cứ từ từ rồi tính.

Nói rồi hắn bê một cái ghế đến, ngồi cạnh Bạch Tình Đình. Hắn liếc nhìn màn hình máy tính của cô rồi hỏi:

- Đây là cái giá mà bí thư Từ đưa ra à?

- Vâng, chú Chu nói vậy. Em đang rất lo, không hiểu vì sao bí thư Từ lại đưa ra cái giá cao hơn của chúng ta như vậy, rõ ràng mức giá ban đầu của chúng ta đã rất hợp lý rồi. Chúng ta cũng đã tính đến việc bồi thường cho công nhân nhà máy, mà đa số mọi người đều cho rằng mảnh đất kia chẳng đáng giá chút nào.

- Đó mới là điểm mấu chốt.

Diệp Lăng Phi nói:

- Vợ à, anh thấy việc này ắt có nội tình, không đơn giản như em nghĩ đâu.

Diệp Lăng Phi chau mày, nghĩ ngợi một lát rồi nói:

- Anh nghĩ rất có thể thông tin về dự án này của em đã bị rò rỉ, hay nói đúng hơn là có người đã tiết lộ mức giá em định mua mảnh đất đó. Việc này điều tra cũng không khó. Em chỉ cần rà soát lại những người có tiếp xúc với dự án gần đây nhất. Hoặc là, em bất ngờ thông báo trong công ty rằng đã phát hiện ra kẻ làm lộ bí mật, khiến họ tin rằng em đã biết đó là ai, anh nghĩ kẻ đó chắc chắn sẽ mất bình tĩnh mà để lộ sơ hở.

Bạch Tình Đình ngẩn người một lúc rồi nói:

- Anh nghi trong công ty em có nội gián?

- Rất có thể. Thôi, không cần ngồi đây đoán già đoán non làm gì, mai em cứ đến thẳng công ty kiểm tra, vạch mặt tên nội gián đó là mọi chuyện sẽ sáng tỏ ngay thôi.

Diệp Lăng Phi nói xong, liếc nhìn đồng hồ rồi vỗ vai Bạch Tình Đình, cười nói:

- Vợ à, mình đi ăn cơm thôi!

- Em muốn yên tĩnh một chút, em cần phải nghĩ xem tên nội gián đó có thể là ai.

Bạch Tình Đình nghe những lời phán đoán của Diệp Lăng Phi, trong lòng thầm tính toán xem rốt cuộc kẻ nào đáng nghi nhất. Diệp Lăng Phi thấy cô không có vẻ gì là sẽ ngoan ngoãn xuống lầu ăn cơm, bèn khom người bế thốc cô lên.

- Chồng à, anh làm gì vậy?

Bạch Tình Đình giật mình, theo bản năng ôm lấy cổ hắn.

- Bế em xuống lầu ăn cơm.

Nói xong, hắn ung dung ôm cô ra khỏi thư phòng. Tấm lưng mềm mại của Bạch Tình Đình ngoan ngoãn nép trong lòng hắn, gần như không có khoảng cách, hương thơm quyến rũ của cô sộc thẳng vào mũi khiến hắn đê mê. Đã mấy ngày nay hắn không gần gũi người phụ nữ nào, nên không nhịn được mà ôm cô chặt hơn, rồi hôn cô ngay giữa hành lang cầu thang.

Nụ hôn vừa bắt đầu, đã nghe thấy giọng nói mềm mại, dịu dàng của Chu Hân Mính từ dưới vọng lên:

- Ui, hai vị nhường đường một chút nào. Em phải lên lầu, đừng đứng giữa lối đi như thế chứ, em thấy hai người tốt nhất nên vào phòng ngủ đi.

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình nghe thấy giọng của Chu Hân Mính thì cả hai tự động rời môi nhau. Diệp Lăng Phi vẫn trơ trẽn cười nhăn nhở như không có chuyện gì:

- Hân Mính đi làm về rồi hả em!

Bạch Tình Đình ngượng ngùng bấu vào vai hắn:

- Mau đặt em xuống.

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng thả Bạch Tình Đình đứng xuống cầu thang, cô chỉnh lại trang phục đã bị hắn làm cho nhàu nhĩ, nói:

- Hân Mính, đều tại anh ấy, lúc nào cũng thích làm mấy chuyện tùy tiện.

- Coi như em chưa thấy gì hết. Anh chị cứ tiếp tục đi.

Chu Hân Mính cười vui vẻ, rồi nhanh chóng lách qua người họ đi lên lầu.

Bạch Tình Đình cong môi, hờn dỗi:

- Tại anh cả đấy.

- Anh làm sao? Anh đã làm gì đâu?

Diệp Lăng Phi nói xong liền giơ tay ôm lấy vai Bạch Tình Đình, dỗ dành:

- Được rồi, được rồi, xuống lầu ăn cơm trước đã. Nếu thật sự muốn mắng anh thì cũng phải ăn no lấy sức mà mắng chứ.

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi ngồi đợi Chu Hân Mính cùng xuống ăn cơm. Trong lúc này, bàn tay hắn lại không yên phận, nghịch ngợm váy của Bạch Tình Đình dưới gầm bàn, rồi lần mò đến đôi chân cô mà vuốt ve. Để phòng thủ, cả hai tay Bạch Tình Đình đều phải hoạt động dưới bàn ăn, cố gắng chặn mọi hành động của Diệp Lăng Phi. Trận chiến ngầm diễn ra, Bạch Tình Đình khép chặt hai chân lại, không cho Diệp Lăng Phi có cơ hội tiến sâu vào bên trong.

Nhưng hắn vẫn nỗ lực tách hai chân cô ra, lúc đang định vuốt ve thì lại bị hai bàn tay cô chặn lại. Cứ năm lần bảy lượt như vậy làm phần thân dưới của cô trở nên ẩm ướt.

Đúng lúc này, Chu Hân Mính từ trên lầu bước vào phòng ăn. Vừa nhìn thấy cảnh tượng của hai người, cô đã biết họ đang làm gì. Vốn định ngồi đối diện, nhưng cô lại nghe Diệp Lăng Phi vô tư cười nói:

- Hân Mính, ngồi cạnh anh đi.

Chu Hân Mính ngẩng đầu nhìn Bạch Tình Đình, thấy cô đang cười rất vui vẻ, dường như đang chờ xem kịch hay. Thấy vậy, cô mới vòng qua phía Diệp Lăng Phi, ngồi bên trái hắn.

Tay trái của hắn lại trở nên bận rộn. Tay phải đang mải mê giữa hai chân Bạch Tình Đình, tay trái lại ngang nhiên luồn vào chiếc váy rộng mà Chu Hân Mính đang mặc để tiến sâu vào bên trong.

Chu Hân Mính giật mình. Cô không ngờ Diệp Lăng Phi lại to gan đến vậy, dám sờ soạng cô ngay trước mặt Bạch Tình Đình. Trong lúc Chu Hân Mính còn đang ngượng ngùng, thì nghe thấy Bạch Tình Đình nói:

- Hân Mính, chúng ta cùng đối phó với tên xấu xa này.

Chu Hân Mính gật đầu, hai tay tóm lấy tay trái của Diệp Lăng Phi, giữ chặt. Diệp Lăng Phi đành giảng hòa:

- Được rồi, được rồi, anh thua. Chúng ta đừng đùa nữa, ăn cơm mau thôi.

Mặc dù miệng nói vậy, nhưng hắn lại thừa cơ dùng chân cọ lên chân của cả hai người đẹp, bận rộn không ngớt.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ăn cơm xong thì chạy ngay lên lầu, mặc kệ Diệp Lăng Phi ngồi lại một mình. Tình thế này làm hắn nghĩ có khi đêm nay mình phải ngủ một mình. Hắn nghĩ một hồi, rồi cũng đi lên lầu, nhưng chỉ thấy hai người đẹp đã về phòng mình, đóng cửa im ỉm. Mặc cho hắn gọi thế nào, cả hai cũng không buồn mở cửa. Hết cách, hắn đành lủi thủi về phòng. Một mình nằm trong phòng, hắn đang định ngủ một giấc tới sáng thì nghe thấy tiếng cửa phòng mình bật mở, Chu Hân Mính xuất hiện.

Chu Hân Mính chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng tang, bước vào phòng hắn, cô đặt một ngón tay lên môi ra hiệu bảo hắn giữ im lặng. Sau đó, cô nhẹ nhàng đóng cửa lại, tiến đến bên giường Diệp Lăng Phi, cởi giày rồi chui vào chiếc chăn ấm áp của hắn.

Trên người Chu Hân Mính tỏa ra hương thơm vô cùng quyến rũ, mùi hương này như một liều thuốc kích thích mọi tế bào trên người Diệp Lăng Phi, chẳng mấy chốc đã thắp lên ngọn lửa dục vọng trong hắn. Khi Chu Hân Mính vừa chui vào chăn, Diệp Lăng Phi đã tóm lấy cô, ôm chặt tấm thân yêu kiều, rồi lập tức đè cô xuống, hôn tới tấp.

Chu Hân Mính vốn định nói chuyện với Diệp Lăng Phi, nhưng thấy hắn trào dâng như vậy thì ngọn lửa kìm nén bấy lâu cũng được dịp bùng lên. Đôi chân thon dài của cô quấn chặt lấy người Diệp Lăng Phi như một con rắn nhỏ, hai tay vòng ra sau lưng ôm lấy hắn, mặc cho những nụ hôn nóng rực của hắn bùng phát.

Diệp Lăng Phi nhanh chóng lột bỏ nội y của Chu Hân Mính. Hắn không kịp cởi đồ ngủ của cô mà chỉ kéo váy cô lên đến thắt lưng, hai tay dính chặt lấy cặp mông mỡ màng, để phần hạ thân mình tiếp xúc chặt chẽ với hạ thân của Chu Hân Mính. Tiếng rên khàn khàn, đứt quãng phát ra từ miệng Diệp Lăng Phi. Mỗi lần hắn thúc vào, Chu Hân Mính lại không kìm được mà rên lên khe khẽ.

Mỗi một nhát đâm, ngực Chu Hân Mính lại nảy lên mạnh mẽ, hai tay cô ôm ghì lấy tấm lưng trần của Diệp Lăng Phi, miệng phát ra những tiếng rên rỉ đầy dục vọng. Trong mắt cô lúc này chỉ có mình Diệp Lăng Phi, ngoài hắn ra, cô không còn nhìn thấy ai khác.

Khi Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính đang triền miên không dứt, thì Bạch Tình Đình bước ra khỏi phòng ngủ của mình, cô nhẹ nhàng tiến đến sát phòng ngủ của Diệp Lăng Phi. Bộ đồ ngủ mê hồn cô đang mặc cũng vô cùng khêu gợi, cô đặc biệt ăn mặc như vậy để dành cho Diệp Lăng Phi một sự bất ngờ. Thực ra trong lòng Bạch Tình Đình đang rất mâu thuẫn. Một mặt cô muốn cùng Diệp Lăng Phi tận hưởng những phút giây vợ chồng nồng cháy, mặt khác lại lo thân hình cường tráng của hắn sẽ làm cô chịu không nổi. Cô đã từng nhìn thấy vật đàn ông cứng rắn của hắn nên lo sợ mình không thể tiếp nhận được sự xâm nhập của nó.

Cô mang tâm trạng băn khoăn ấy đến trước cửa phòng Diệp Lăng Phi thì chợt nghe thấy tiếng rên rỉ của Chu Hân Mính từ trong vọng ra, đồng thời còn nghe được cả tiếng Chu Hân Mính khẽ van nài:

- A… em không chịu được nữa rồi, a… a!

Bạch Tình Đình bỗng căng thẳng. Tiếng rên đầy kích động của Chu Hân Mính làm hạ thân cô cũng trở nên ẩm ướt. Nhưng âm thanh đó đồng thời cũng đem lại cho cô cảm giác sợ hãi. Cô tưởng tượng ra sự thống khổ của Chu Hân Mính, tiếng rên rỉ ban nãy có lẽ là tiếng khẩn cầu trong đau đớn. Nghĩ đến đây, Bạch Tình Đình không dám nghĩ tiếp nữa, vội vàng chạy về phòng mình.

❖ Thiên Lôi Trúc — Truyện dịch AI chất lượng ❖

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!