Tư lệnh Trương Dược năm nay đã 60 tuổi, nhưng trông ông không hề có vẻ già nua. Ông mặc quân phục, thấy lão già liền chào theo đúng tác phong quân đội.
Lão già thấy tư lệnh Trương Dược thì cười nói:
- Lão Trương, ông khách sáo quá rồi, còn chào hỏi làm gì nữa.
Vừa nói, ông vừa ra hiệu cho Trương Dược lại gần:
- Ngồi xuống đi!
Đợi Trương Dược ngồi xuống xong, lão già mới nói:
- Hôm nay tôi vốn định bàn tiếp với ông chuyện của quân khu, nhưng lại có khách nên chúng ta tạm gác lại đã. Dù gì ông cũng ở lại Bắc Kinh một thời gian, hôm nay chúng ta tán gẫu một lát.
Lão già nói một hồi mới nhớ ra chưa giới thiệu Diệp Lăng Phi, bèn cười:
- Haiz, xem cái trí nhớ này của tôi này, mải nói chuyện mà quên giới thiệu mọi người với nhau. Tiểu Diệp, đây là tư lệnh Trương Dược của quân khu XX.
Nghe lão già giới thiệu đến Trương Dược, tim Diệp Lăng Phi khẽ đập thịch một cái. Chẳng trách ngay từ đầu hắn đã thấy cái tên Trương Dược nghe rất quen tai, hóa ra lại là tư lệnh quân khu quản lý thành phố Vọng Hải. Quân khu XX đóng tại thành phố thủ phủ của tỉnh mà Vọng Hải trực thuộc, đương nhiên hắn không thể không biết đến đại danh của vị tư lệnh này.
Khi giới thiệu Diệp Lăng Phi, lão già cũng không nói chi tiết, chỉ bảo hắn đang làm việc ở Vọng Hải và là bạn của ông.
Trương Dược là người thế nào, sao có thể không nhận ra lão già vô cùng coi trọng chàng thanh niên này. Người được lão già xem là bạn chắc chắn không hề đơn giản. Vừa nghe Diệp Lăng Phi đang làm việc tại Vọng Hải, Trương Dược liền tỏ ra hứng thú. Cháu gái của ông đang học ở Vọng Hải, ông vốn định đến đó thăm con bé một chuyến nhưng lại sợ sự xuất hiện của mình sẽ khiến nó không vui, đành dặn dò cô cháu gái cưng phải tự chăm sóc bản thân.
Trương Dược nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Cậu Diệp hiện đang công tác tại Vọng Hải?
Diệp Lăng Phi khẽ ‘ừm’ một tiếng. Đây không phải nhà mình, hơn nữa lại đang ngồi đối diện với hai nhân vật tầm cỡ nắm trong tay quyền sinh sát, hắn không muốn tỏ ra khinh suất hay ăn nói hàm hồ. Ai biết được mình có lỡ lời hay không, nếu vậy thì chẳng hay chút nào.
Nghe Diệp Lăng Phi đáp lời, Trương Dược cười nói:
- Cháu gái tôi cũng đang học ở Vọng Hải. Tôi muốn qua đó xem nó thế nào lắm, nhưng lại sợ nó không vui. Haiz!
Lão già nghe Trương Dược nói vậy liền cười:
- Lão Trương, xem ông kìa, lại nhắc đến con bé rồi. Tôi phải nói ông mấy câu, ông còn bao nhiêu chuyện phải lo, Tuyết Hàn cũng không còn là trẻ con nữa, ông cũng đừng quản con bé chặt quá làm gì.
Trương Dược thở dài:
- Thủ trưởng, con bé Tuyết Hàn sức khỏe không tốt. Bố mẹ nó đã đưa nó đi khám không biết bao nhiêu bệnh viện, đều kết luận bệnh tim của nó không có cách nào chữa khỏi, chỉ có thể tĩnh dưỡng, hơn nữa không thể chịu được kích động mạnh, tính mạng lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm. Tôi cũng nghe nói đến phẫu thuật cấy ghép tim, nhưng quá mạo hiểm. Lỡ có rủi ro gì, ai dám gánh vác chứ. Nhưng ít nhất tình trạng sức khỏe của con bé hiện nay cũng không đến nỗi đáng lo ngại.
Nghe đến cái tên Tuyết Hàn, lại liên tưởng đến Trương Dược, Diệp Lăng Phi chợt nhận ra Trương Tuyết Hàn rất có thể là cháu gái của ông.
Sau khi xâu chuỗi lại những lời của Trương Dược và lão già, hắn khẳng định Trương Tuyết Hàn chính là cháu gái của tư lệnh Trương Dược. Hắn vốn luôn cảm thấy tiếc cho Trương Tuyết Hàn, giờ nghe họ nhắc đến cô gái ấy, hắn không nén được một tiếng thở dài.
Lão già tình cờ nghe thấy tiếng thở dài của hắn, liền quay sang nhìn, ngạc nhiên trước thái độ của hắn, vì theo ông thấy, Diệp Lăng Phi không phải kiểu người dễ mủi lòng thương cảm chỉ vì vài câu nói. Ông cười hỏi:
- Tiểu Diệp, có chuyện gì vậy?
- Không có gì ạ, tôi chỉ thấy tiếc cho cháu gái của tư lệnh Trương, tuổi còn trẻ mà đã mắc phải căn bệnh ấy, không thể tận hưởng cuộc sống.
Diệp Lăng Phi nói xong liền quay sang tư lệnh Trương:
- Tư lệnh Trương, ở nước ngoài tôi có quen biết vài người bạn, trong đó có những người mà có thể các ngài không có cách nào tiếp xúc được. Thân phận của họ được bảo mật, chuyên nghiên cứu những phương pháp y học tiên tiến nhất. Tôi có thể giúp ngài xem ở nước ngoài có phương pháp điều trị tiên tiến nào không cần cấy ghép tim mà vẫn chữa được bệnh không. Bệnh tim quả thực vô cùng nguy hiểm, mà rủi ro của phẫu thuật cấy ghép lại rất cao, nếu sau phẫu thuật cơ thể xuất hiện hiện tượng đào thải thì e rằng muốn cứu cũng không kịp. Tôi nghĩ ngài nên kết hợp các phương pháp trị liệu và dùng thuốc của phương Tây. Theo như ngài nói, chỉ cần hiện tại cháu gái ngài có thể khống chế cảm xúc thì sẽ không có nhiều chuyện không mong muốn xảy ra. Thế nên, tốt nhất ngài nên tránh làm những việc kích động đến cô ấy, cứ để cô ấy làm những gì mình thích đi ạ.
Trương Dược nghe xong, chưa kịp nói lời cảm ơn thì đã nghe tiếng cười của lão già.
- Lão Trương, tôi nói ông nghe này. Tôi quên mất là Tiểu Diệp ở nước ngoài, năng lực và tầm ảnh hưởng còn lớn hơn cả tôi và ông cộng lại, có những thứ mà người như chúng ta không có dịp tiếp xúc. Nếu Tiểu Diệp đã nói vậy, tôi thấy chuyện này ắt thành.
Lão già không hề tâng bốc Diệp Lăng Phi, mà sự thật đúng là như vậy. Dù địa vị và thế lực của ông và tư lệnh Trương rất đáng gờm, trong mắt người dân bình thường đều là những nhân vật có thể “hô mưa gọi gió”, mọi việc luôn trong tầm kiểm soát, nhưng đó là ở trong nước. Tình hình nước ngoài lại khác, đặc biệt là những nước như Mỹ, Anh, Đức luôn có sự hạn chế giao lưu với Trung Quốc. Rất nhiều bí mật trong các lĩnh vực không hề được tiết lộ, ví dụ như vũ khí, kỹ thuật quân sự, đều được bảo mật vô cùng chặt chẽ. Những quốc gia này còn bồi dưỡng vô số nhân tài ưu tú, một số phục vụ trong các lĩnh vực cần bảo mật cao, nghiên cứu những công nghệ tiên tiến hàng đầu thế giới, giống như loại thuốc mà Diệp Lăng Phi đang dùng. Đừng nói đến Trung Quốc, ngay cả người dân bình thường của Mỹ cũng không thể biết đến sự tồn tại của loại thuốc này, nó được xếp vào hàng bí mật quốc gia, quy trình nghiên cứu và chế tạo hoàn toàn được bảo mật.
Vì vậy có thể nói, rất nhiều việc chỉ có thể thực hiện được nhờ sự giúp đỡ của những tổ chức như Lang Nha. Những tổ chức thế này có mạng lưới ở khắp mọi nơi, tai mắt vô số, giao dịch thường xuyên với không thiếu một quốc gia nào trên thế giới. Lấy ví dụ như Lang Nha, nó duy trì quan hệ mật thiết với không dưới một trăm quốc gia và vùng lãnh thổ, bắt tay với cả hai giới hắc bạch, thậm chí tạo ra những cục diện khó tin, chẳng hạn như thông qua một vài biện pháp nào đó để mua vũ khí của chính phủ bên này rồi lại bán trực tiếp cho chính nước đó mà không cần xuất hiện ở biên giới.
Trương Dược hoàn toàn tin tưởng lời nói của lão già. Ông nhìn Diệp Lăng Phi, thầm nghĩ lai lịch của chàng trai này quả không thể coi thường và cũng không thể tưởng tượng nổi, ông không ngờ lão già lại tin tưởng một thanh niên đến vậy.
Trương Dược vốn đã mất hết hy vọng vào việc chữa khỏi bệnh tim cho cháu gái, nhưng những lời nói vừa rồi của lão già lại nhen nhóm trong lòng ông hy vọng chữa khỏi căn bệnh nan y cho con bé. Ông vô cùng yêu chiều cô cháu gái này, vội vàng nói:
- Cậu Diệp, nếu cậu đã nói vậy, tôi lập tức đưa cậu về Vọng Hải gặp cháu gái tôi, rồi cậu xem giúp bệnh tình của con bé thế nào.
Lão già cười nói:
- Lão Trương, nghe tôi nói đã, ông gấp gáp làm gì chứ. Tiểu Diệp hôm nay đến là để gặp tôi, tôi đã dặn người nhà chuẩn bị cơm trưa rồi. Giờ ông lại định lôi cậu ấy về thì không hợp tình hợp lý chút nào. Hơn nữa, Tiểu Diệp cũng không phải bác sĩ, ông bảo cậu ấy đến xem bệnh cho cháu ông thì có tác dụng gì? Theo tôi, ông nên để bác sĩ chẩn đoán bệnh tình của cháu ông trước, xác định rõ ràng rồi hãy nhờ Tiểu Diệp hỏi giúp xem ở nước ngoài có phương pháp nào an toàn hơn cấy ghép tim không. Ông thật là! Đúng là nóng vội quá mà.
Trương Dược vội nói:
- Thủ trưởng, tôi không gấp sao được. Suýt nữa thì tôi quên mất, tôi phải gọi cho Quốc An, bảo anh ta đưa bác sĩ quân khu đến kiểm tra tổng thể cho Tuyết Hàn mới được.
Diệp Lăng Phi chỉ biết lắc đầu, không ngờ vị tư lệnh già này tuy tuổi đã cao nhưng phong thái làm việc vẫn sấm rền gió cuốn. Xem ra lần này phải tìm cách chữa khỏi bệnh cho cháu gái ông ta rồi. Diệp Lăng Phi trong lòng rất băn khoăn, vì hắn chỉ nói sẽ giúp tìm xem ở nước ngoài có loại thuốc nào chữa được bệnh tim hay không, chứ đâu đã khẳng định sẽ tìm ra. Nhìn vẻ mặt vui mừng của Trương Dược, Diệp Lăng Phi không khỏi thầm thở dài. Nếu sớm biết Trương Dược vồn vã như vậy, hắn đã không nói ra những lời ban nãy.
Nhưng giờ hối hận cũng đã muộn, hắn nghĩ bụng lần này không thể không nhờ đến sự giúp đỡ của Angel. Rõ ràng đã hẹn sẽ không gặp lại Angel trong một năm tới, thế mà bây giờ lại đột nhiên liên lạc, không biết cô ấy sẽ nghĩ thế nào.
Sau khi ăn cơm xong ở chỗ lão già, chiều đến Diệp Lăng Phi đáp máy bay về Vọng Hải. Trước khi đi, Trương Dược đã gọi cho hắn, nói rằng ông cũng sẽ đến Vọng Hải, đến lúc đó sẽ bàn bạc chi tiết.
Diệp Lăng Phi đồng ý rồi cúp máy, sau đó lại gọi cho Vu Đình Đình, muốn đưa cho cô bộ quần áo mà hắn đích thân chọn mua ở Bắc Kinh. Nhưng đúng lúc này cô đang trong giờ học, không ra được. Diệp Lăng Phi nghĩ, thôi thì cứ về nhà nghỉ ngơi trước đã. Mấy ngày di chuyển liên tục bằng máy bay quả thực rất mệt, hắn đã không có những giờ phút nghỉ ngơi thực sự.
Vừa về đến biệt thự, hắn ngâm mình trong làn nước ấm, gột rửa hết mệt mỏi. Sau đó, chỉ mặc một chiếc quần lót rồi leo lên giường, thầm tính toán khi nào thì John David có thể đến Trung Quốc.
Theo lời John David, tuần này hắn sẽ đến Trung Quốc. Diệp Lăng Phi vốn định gọi cho Từ Oánh để hỏi thăm tình hình công ty, nhưng suy nghĩ một hồi lại thôi, nằm mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Tập đoàn Tân Á hiện nay hoàn toàn nằm trong tay Tiền Thường Nam. Trương Khiếu Thiên vừa mới tỉnh lại, nhất thời vẫn chưa thể nói được, còn Trương Lộ Tuyết thì cả ngày ở bệnh viện chăm sóc ba mình. Tập đoàn Tân Á coi như được giao lại cho Tiền Thường Nam quản lý. Gã này sau khi điều chỉnh một số chức vụ trong công ty lại quay sang can thiệp vào công việc của phòng tổ chức, hoàn toàn lật đổ ý định ban đầu của Trương Khiếu Thiên là xây dựng phòng tổ chức thành bộ phận cốt lõi của tập đoàn.
Công việc của phòng tổ chức bị cắt giảm nghiêm trọng, từ nay về sau không còn chịu trách nhiệm về bộ phận sản xuất và bộ phận thị trường nữa, mà chỉ là một bộ phận tổng hợp, lo công văn giấy tờ cho hai phòng kia.
Nói trắng ra, phòng tổ chức hiện nay chỉ như một văn phòng nhỏ chuyên lo mấy thứ giấy tờ vặt vãnh. Chưa dừng lại ở đó, Tiền Thường Nam còn tiến hành điều chỉnh nhân sự của phòng này. Mặc dù hắn vẫn chưa dám động đến giám đốc Diệp Lăng Phi, nhưng đã có thể hạn chế hoạt động của hắn.
Còn về Trần Ngọc Đình, Tiền Thường Nam đã hoàn toàn loại cô ra khỏi các công việc thực tế, chỉ để cô phụ trách mảng thiết kế kỹ thuật. Đối với Tiền Thường Nam, dù Trương Lộ Tuyết biết rõ ý đồ của hắn, nhưng hắn cũng đã kiểm soát được cô rồi. Trương Lộ Tuyết chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiền Thường Nam từng bước nuốt trọn Tân Á, tập đoàn mà bố cô đã dày công gây dựng.