Dã Lang vừa nghe gã tài xế nói tiền cước xe hết tổng cộng 480 tệ thì thoáng giật mình. Hắn lạnh lùng nói:
- Lần trước tôi đi xe sao chỉ mất khoảng 150 tệ. Sao hôm nay đi xe của anh lại mất những 480 tệ? Rõ ràng là anh định chặt chém tôi.
Gã tài xế kia ung dung chỉ vào đồng hồ tính cước, nói:
- Nhìn thấy chưa? 480 tệ. Đồng hồ còn rành rành đây này!
Dã Lang đang điên tiết thì nghe thấy tiếng cười của Diệp Lăng Phi:
- Dã Lang, đưa tiền cho người ta đi, đừng làm ồn nữa. Đêm hôm khuya khoắt rồi, tìm một nơi yên tĩnh nghỉ ngơi thì hơn. Chuyện nhỏ thôi, chút tiền lẻ thôi mà. À, bảo anh tài xế đưa cho chúng ta danh thiếp nhé.
Dã Lang nghe Diệp Lăng Phi nói vậy bèn nén giận, rút tiền ra, ném cho gã mập kia. Nhận được tiền, gã mập mới thản nhiên nói:
- Vẫn là anh đây biết điều hơn!
Diệp Lăng Phi cười đáp lại:
- Ồ, tôi tin chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi. Hy vọng đến lúc đó, anh vẫn còn cười được.
Diệp Lăng Phi nói xong thì mở cửa xe, bước ra ngoài.
Diệp Lăng Phi và Dã Lang tiến vào khách sạn Thiên Luân Vương Triều, hai người đặt một phòng đôi. Vừa bước vào trong phòng, Dã Lang đã nói:
- Satan, rõ ràng anh biết tên tài xế đó cố tình đi lòng vòng, sao anh lại bỏ qua cho hắn dễ dàng thế?
- Tôi nói sẽ bỏ qua sao?
Diệp Lăng Phi cười:
- Tôi muốn hắn phải nếm trải cảm giác sống không bằng chết.
Nói xong, hắn rút điện thoại, quay số.
Đầu dây bên kia nhận điện, không đợi Diệp Lăng Phi nói, đã cất tiếng cười sang sảng:
- Tiểu huynh đệ, sao hôm nay lại có nhã hứng gọi cho ông già này thế? Hiếm thật, hiếm thật đấy. Tôi còn tưởng cậu quên bẵng ông già này rồi chứ!
- Sao có thể được ạ. Quên ai thì quên chứ cháu nào dám quên ông.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- À, cháu hiện đang ở Bắc Kinh, cháu muốn gặp ông và cả lão… à, Trương Trường nữa, mời mọi người một bữa cơm. Cháu rất muốn cảm ơn sự giúp đỡ của các ông.
- Cậu đổi cách xưng hô từ bao giờ thế? Không phải vẫn thích gọi ông ấy là lão già sao? Lần trước tôi còn nghe ông ấy nhắc đến cậu đấy. Nói thật, lão già đó rất muốn gặp cậu, bảo là có việc cần tìm. Ai ngờ cậu lại tự mình đến trước!
- Ồ, Nhạc tiền bối, nói gì thì nói đây cũng là Bắc Kinh. Gan cháu có to bằng trời cũng không dám hỗn ở đây. Các ông chỉ cần tiện tay gõ một cái là cái mạng quèn này của cháu khó mà giữ được. Cháu cứ ngoan ngoãn một chút vẫn hơn. Ông nói có đúng không ạ?
- Tiểu Diệp, cậu thích gọi thế nào cũng được. Dù gì thì tôi và lão Trương cũng chẳng bận tâm.
Nhạc Lâm Sơn nói, rồi bổ sung thêm:
- Cậu đang ở đâu? Hay để tôi sai người đến đón cậu nhé? Tôi cũng sẽ cho người báo với Lão Trương một tiếng. Hình như có người bên quân khu đến tìm ông ta, cụ thể thế nào thì tôi cũng không rõ lắm.
- Nhạc Lâm Sơn, chuyện ăn ở không dám làm phiền ông nữa, cháu đang ở khách sạn Thiên Luân Vương Triều.
Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Cháu có một việc muốn nhờ ông giúp, có được không ạ?
- Nhờ tôi giúp? Được thôi, cậu nói đi. Chuyện gì? Để xem tôi có can thiệp được không?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Cũng không có gì to tát cả, chẳng là cháu và một người bạn bắt taxi từ sân bay đến khách sạn Thiên Luân Vương Triều. Cháu nhớ lần trước đi chỉ hết một hai trăm tệ là cùng, nhưng không hiểu sao tên tài xế lần này lại chém cháu tận 480 tệ. Ông nói xem Nhạc Lâm Sơn, Bắc Kinh là đất Thiên tử, không nên để những chuyện như vậy xảy ra. Phiền ông điều tra giúp cháu, tránh để sau này lại gặp phải những chuyện mập mờ như vậy.
- Được! Chỉ có chuyện này thôi sao? Tôi sẽ lập tức cho người đi điều tra.
- À, ông không cần phải làm to chuyện đâu. Cháu chỉ muốn gặp lại tên tài xế đó thôi, còn người khác cháu không quan tâm. Chỉ là mấy chuyện vặt vãnh, không nên làm ầm ĩ lên. Ông nói có đúng không ạ?
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cười, rồi lấy ra tấm danh thiếp lúc nãy gã tài xế mập đưa cho, đọc chi tiết tất cả thông tin trên đó.
- Tiểu Diệp, cậu yên tâm đi. Tôi sẽ nhanh chóng xử lý việc này cho cậu.
Diệp Lăng Phi ngắt điện thoại, quay sang phía Dã Lang cười nói:
- Dã Lang, chúng ta đi tắm đã. Lát nữa sẽ có kịch hay để xem.
Dã Lang và Diệp Lăng Phi vừa tắm xong thì nghe thấy có tiếng gõ cửa. Diệp Lăng Phi ra mở cửa, đập vào mắt hắn là gã tài xế taxi béo ú lúc nãy đang thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa đứng trước phòng. Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, gã đã vội vàng móc tiền ra, đưa cho Diệp Lăng Phi với dáng vẻ sợ sệt:
- Xin lỗi, xin lỗi anh. Tôi không nên đi đường vòng. Tôi đem tiền trả lại anh. Một đồng tôi cũng không dám lấy, trả lại anh toàn bộ.
Thấy Diệp Lăng Phi không có vẻ gì là sẽ giơ tay nhận lại tiền, gã tài xế lại càng hoang mang, vội vã móc từ trên người ra năm trăm tệ, gộp cả đống tiền lúc nãy giơ ra, nói:
- Tôi bồi thường cho anh thêm năm trăm tệ nữa, xin anh tha cho tôi!
Diệp Lăng Phi vẫn không nhúc nhích, hắn chỉ cười nói:
- Vị đại ca này, anh đang nói gì vậy? Xe của anh không phải vẫn gắn đồng hồ sao? Sao lại nói lấy thừa tiền của tôi được? Thôi, tiền này tôi không dám nhận. Sao tôi có thể nhận tiền mồ hôi nước mắt của anh được?
Rầm!
Gã tài xế sợ hãi quỳ sụp xuống đất. Cả thân hình nặng nề đang lạy lục khúm núm trước mặt Diệp Lăng Phi, dáng vẻ như sắp khóc, miệng run run nói:
- Là tôi sai rồi. Tôi không nên nói như vậy. Tôi đúng là có mắt mà không thấy Thái Sơn. Xin anh tha cho tôi, từ nay về sau tôi không dám như vậy nữa.
Diệp Lăng Phi sớm biết chỉ cần mình nói với Nhạc Lâm Sơn giải quyết chuyện này, thì tên tài xế kia sớm muộn gì cũng phải ra mặt xin lỗi. Hắn vốn không định làm ầm ĩ, chỉ muốn dạy cho tên tài xế thích chặt chém này một bài học. Nên hắn chỉ giơ tay nhận lại số tiền 480 tệ lúc nãy, còn tiền bồi thường gì đó hắn căn bản không thèm ngó tới.
- Được rồi, chuyện này coi như xong. Tối nay cho anh một bài học, sau này hãy nhớ đừng chém tiền của khách.
Diệp Lăng Phi cầm lấy 480 tệ, nói:
- Tôi vốn định trả cho anh ít tiền xe, nhưng giờ tôi đổi ý rồi. Được rồi, còn không mau đi đi!
- Cảm ơn ngài, cảm ơn ngài ạ.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, tên tài xế cảm ơn rối rít.
Diệp Lăng Phi cũng không để ý đến gã tài xế taxi đó nữa, vào trong phòng, hắn lại quay số của Nhạc Lâm Sơn, báo cho ông ta biết mọi việc đã được giải quyết xong. Nhân tiện cũng hẹn luôn giờ giấc ngày mai sang bên “Lão Già”.
Xong việc, hắn mới nằm trên giường, gọi điện về cho vợ hắn, Bạch Tình Đình.
- Vợ à, em có bận gì không?
Hắn nằm trên giường hỏi đầu dây bên kia.
- Em bận việc công ty, còn rất nhiều việc phải làm. Chồng à, chồng đang ở Mỹ ạ?
Giọng Bạch Tình Đình có vẻ mệt mỏi, mấy hôm nay cô lúc nào cũng ngập đầu trong công việc. Khi Diệp Lăng Phi ở nhà, cô luôn thích nói chuyện với hắn, vì hắn luôn cho cô những ý kiến không tồi. Vừa nghe thấy giọng Diệp Lăng Phi, cô đã không đợi được mà hỏi ngay xem hắn đang ở đâu. Cô rất muốn nghe hắn nói mình đã trở về.
- Anh đang ở Bắc Kinh.
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh vừa xuống máy bay. Anh muốn đi gặp thủ trưởng cũ của bố em.
- Chồng à, thế bao giờ thì anh về?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Ngày mai xong việc mới tính, muộn nhất là ngày kia anh sẽ về.
Diệp Lăng Phi đáp.
- Gần đây anh có việc cần phải giải quyết. À, đúng rồi, vợ à, hạng mục kia của em có gặp vấn đề gì à? Nói anh nghe xem nào!
Bạch Tình Đình vốn cũng định kể cho Diệp Lăng Phi nghe, nhưng nghĩ đến việc hắn liên tục phải chạy đi chạy lại, vô cùng mệt mỏi, nên cô chỉ nói:
- Chồng à, đợi anh về rồi hãy nói. Việc này không thể nói vài câu là xong được.
Diệp Lăng Phi cũng không còn sức gặng hỏi thêm, hắn ừ một tiếng, nói:
- Vợ ơi, ngủ ngon nhé em!
- Anh cũng vậy, ngủ ngon!
Lão Già không ngờ Diệp Lăng Phi lại đến Bắc Kinh. Tối hôm qua lúc nhận được điện thoại của Nhạc Lâm Sơn, nói rằng Diệp Lăng Phi hôm nay đã đến Bắc Kinh.
Lão Già vốn đã hẹn gặp mặt tư lệnh Trương Dược bên quân khu, nhưng khi nghe tin Diệp Lăng Phi đến, ông liền thay đổi kế hoạch, cười nói với Nhạc Lâm Sơn:
- Lão Nhạc, tôi cũng đang muốn tìm tên tiểu tử này. Không ngờ hắn lại tự chui đầu vào rọ.
Nhạc Lâm Sơn cười nói:
- Vậy ngày mai tôi có thể qua đó được rồi. À, ông và anh chàng tư lệnh Trương bàn bạc thế nào rồi? Rốt cuộc tư lệnh Trương sao lại đến tìm ông vậy?
- Ông nói xem? Còn không phải cậu ta đến là muốn nhờ tôi giúp hay sao? Cậu ta muốn tôi đổi mới những thiết bị trong quân khu của cậu ta. Chuyện này cũng hơi khó. Dù gì tôi cũng đã nghỉ hưu rồi, lấy đâu ra quyền lực lớn đến thế mà giúp cậu ta. Tôi thấy Lão Trương đến tìm tôi chẳng bằng tìm ông, vì ít nhất ông cũng đang tại vị, năng lực cũng hơn tôi rất nhiều.
- Thôi, tôi sao bì được với ông? Về mảng quân đội, tôi nào dám sánh với ông. Tôi thấy vấn đề này có thể đem lên bàn hội nghị thảo luận được rồi. Tóm lại, trang bị cho quân đội của chúng ta đã đến lúc cần phải đổi mới, đầu tư ngân quỹ là rất thích hợp.
Lão Già nghe xong thì cười nói:
- Việc này không đơn giản như vậy. Tôi nói cho ông biết, nếu Lão Trương tìm tôi thật sự chỉ để tìm nguồn tiền giải quyết mọi chuyện thì còn dễ, đằng này cậu ta lại muốn loại vũ khí tối tân nhất. Vậy thì vấn đề không còn đơn giản nữa. Thế nên, tôi muốn tìm tên tiểu tử kia, bảo cậu ta giúp tôi tìm một loạt vũ khí mới. Ông không phải không biết năng lực của tên tiểu tử đó. Nếu quả thật có thể mua được loạt vũ khí mới, thì chúng ta sẽ cần phải suy xét đến việc cải tiến, tạo ra một bước đột phá cho kỷ nguyên vũ khí quân sự của chúng ta.
- Hóa ra ông có dự định như vậy. Chẳng trách ông cứ nhất quyết tìm tên tiểu tử này.
Nhạc Lâm Sơn cười nói:
- Vậy chúng ta ngày mai gặp nhé.
Thực ra Diệp Lăng Phi đã biết Lão Già tìm mình chẳng có gì tốt lành, và khi gặp mặt Lão Già, hắn càng khẳng định dự liệu của mình là chính xác. Hóa ra Lão Già muốn hắn tìm cho ông một loạt vũ khí tiên tiến nhất. Diệp Lăng Phi thấy việc này có phần khó giải quyết. Nước ngoài đã cấm vận vũ khí với Trung Quốc, rất khó để có thể mua được vũ khí một cách đường đường chính chính. Nhưng dù gì Lão Già cũng đã lên tiếng nhờ vả, Diệp Lăng Phi cũng không tiện từ chối, chỉ đành chấp thuận:
- Để cháu xem xét thế nào rồi tính tiếp. Giờ cháu chưa thể đảm bảo được.
Lão Già nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong lòng đã có dự tính, nói:
- Vậy tôi đợi tin tốt của cậu.
Diệp Lăng Phi gật đầu nhẹ, coi như đã chấp thuận lời đề nghị của Lão Già.