Diệp Lăng Phi và Trương Tuyết Hàn đang trên đường đi tới mỏm đá thì nhận được điện thoại của John David. Diệp Lăng Phi ngồi xuống cùng Trương Tuyết Hàn, tay trái cầm điện thoại nói chuyện với John David:
- Này ngài John David, không phải ông nói sẽ ở lại Hồng Kông một ngày sao, sao nhanh vậy đã đến Vọng Hải rồi? Ông phải nhớ là dù ông làm việc trước thời hạn thì cũng không có nghĩa là tôi sẽ trả thêm thù lao đâu đấy.
John David cười nói:
- Yên tâm đi, tôi không đòi thêm tiền lương đâu. Đây chỉ là thói quen làm việc của tôi. Tôi chỉ muốn nhanh chóng tìm hiểu xem khách hàng muốn tôi hoàn thành công việc gì thôi.
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Tôi rất thích thái độ làm việc tích cực của ông. Được rồi, cho tôi thời gian và địa điểm gặp mặt đi. Tôi xem tối nay có thời gian không, ông biết đấy, tôi bận lắm.
Trong khi Diệp Lăng Phi và John David đang nói chuyện thì Trương Tuyết Hàn hai tay vịn vào vạt váy, thân thể mềm mại của cô tựa vào lưng Diệp Lăng Phi. Trương Tuyết Hàn nhắm mắt, im lặng lắng nghe tiếng sóng biển rì rào.
Tay trái Diệp Lăng Phi đưa lên, khẽ nắm lấy bả vai của Trương Tuyết Hàn. Hắn nói với John David:
- Được rồi, cứ vậy đi, tối nay tôi sẽ gọi cho ông. Bây giờ tôi còn có chút việc, không tán gẫu với ông nữa.
Diệp Lăng Phi ngắt điện thoại, nhìn Trương Tuyết Hàn đang mở to hai mắt, ý cười lộ rõ, hỏi:
- Anh Diệp, em quên mất một chuyện.
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Tuyết Hàn, gật đầu cười hỏi:
- Không phải em định hỏi anh tại sao lại quen ông em đấy chứ?
Trương Tuyết Hàn gật đầu cười, cô co người lại vì lạnh, hôm nay biển lộng gió. Diệp Lăng Phi nhìn thấy dáng vẻ của cô, trêu chọc:
- Lại đây nào, anh không ngại cho em mượn lồng ngực của mình đâu, nhưng phải nói trước nhé. Không được nghĩ linh tinh, anh làm vậy trên danh nghĩa bạn bè trong sáng thôi.
Trương Tuyết Hàn nhắm mắt lại, trên khuôn mặt nở nụ cười rung động lòng người. Cô gật đầu đồng thuận. Diệp Lăng Phi dang tay ôm thân thể mỏng manh của Trương Tuyết Hàn vào lòng, đặt cô lên đùi mình, hai tay ôm chặt lấy cô, nói:
- Em nên ăn nhiều một chút, gầy quá, anh thấy cân nặng của em bây giờ chắc không quá 50 cân.
Trương Tuyết Hàn mỉm cười nói:
- Chính xác là 41 cân.
Nói xong, cô quay lại chủ đề ban nãy, nhắc lại:
- Anh Diệp, anh vẫn chưa nói cho em biết anh và ông em quen nhau như thế nào.
Trên người Trương Tuyết Hàn tỏa ra hương thơm vô cùng lôi cuốn, ôm cô gái yếu mềm luôn khiến người khác muốn che chở này trong lòng, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Cũng rất tình cờ. Anh đến Bắc Kinh thì vừa hay gặp ông em ở đó.
Diệp Lăng Phi không nói cụ thể, chỉ kể qua loa vài câu, hắn thực sự không muốn để cô gái nhỏ mỏng manh này biết quá nhiều, nên cười nói:
- Chuyện của em cứ để anh lo. Em nghĩ nhiều làm gì.
- Vâng!
Trương Tuyết Hàn lại nhắm mắt, dường như đang cố gắng hưởng thụ cảm giác ấm áp mà mình chưa từng trải qua. Diệp Lăng Phi tiễn Trương Tuyết Hàn về trường thì cũng đã hơn bốn giờ chiều. Hắn gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình, nói với cô tối nay mình có việc nên không thể cùng cô ăn tối được. Bạch Tình Đình hỏi trong điện thoại:
- Chồng à, khi nào thì anh về, em muốn nói với anh chuyện về nhà máy hóa chất.
- Chắc khoảng 9 giờ.
Diệp Lăng Phi ước chừng thời gian rồi nói:
- Một người bạn của anh đến đây. Anh muốn đi gặp anh ấy. Vợ à, anh biết việc của nhà máy hóa chất có phần nan giải, nhưng không có gì đáng sợ cả. Em không cần phải lo lắng, anh có kế hoạch cả rồi.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình nhẹ cả người, cô dặn dò hắn:
- Chồng à, uống ít rượu thôi nhé.
- Ừm, anh biết rồi.
Diệp Lăng Phi đáp.
Buổi tối hắn không cùng Đường Hiểu Uyển ăn cơm như lời hẹn ban sáng. Hắn gọi điện thoại báo cho cô tối nay mình có việc. Từ giọng điệu của Đường Hiểu Uyển, hắn biết cô rất thất vọng, nhưng hắn cũng không còn cách nào khác. Hôm nay hắn nhất định phải gặp mặt John David để bàn cho xong chuyện của Tân Á, đành thất hẹn với người đẹp vậy.
Trong phòng ăn dưới khách sạn Quốc Tế, Diệp Lăng Phi nhìn thấy John David cùng đoàn tư vấn do ông ta dẫn đầu từ Hồng Kông bay về. Trong đó, người phụ nữ trung niên chính là Jenny. John David đặc biệt nán lại ở Hồng Kông một ngày cũng là vì đợi bà ta.
Ngoài ra, John David còn dẫn theo ngài Hawkins, chuyên viên về quản lý nhân sự. Hawkins là chuyên gia đánh giá nhân viên công ty. Từ nay về sau, ông ta sẽ là người chuyên nhận xét, đánh giá đội ngũ nhân viên trong Tân Á, đưa ra những kiến nghị đúng đắn nhất về nhân lực.
Dù chỉ vẻn vẹn có ba người, nhưng họ đều là những nhân tài trong lĩnh vực của mình, hoàn toàn có thể đưa ra những đánh giá chính xác nhất cho sự phát triển của một công ty.
- Ngài Diệp, bây giờ anh có thể cho tôi biết anh yêu cầu chúng tôi làm gì được chưa?
John David cất tiếng hỏi.
- Ngày mai chúng tôi sẽ gia nhập công ty của anh, à không, phải nói là anh muốn chúng tôi quản lý công ty, và trong vòng hai tuần, chúng tôi sẽ phải đưa ra kết quả thẩm định và những đề xuất cải cách công ty.
- Ngài John David, tôi đã gửi giấy ủy quyền cho công ty Mona của các ông rồi, tôi hy vọng các ông sẽ thay mặt tôi thực thi quyền lực trong công ty. Đầu tiên, tôi muốn các ông tiến hành điều chỉnh thành phần lãnh đạo của tập đoàn.
Diệp Lăng Phi nói đến đâu, John David lập tức ghi lại đến đó.
Hắn lại nói tiếp:
- Phó tổng hiện nay của tập đoàn, Tiền Thường Nam, phải bị đá ra ngay lập tức. Hắn là cổ đông lớn thứ ba, nhưng tạm thời hãy chỉ cho hắn hưởng quyền lợi như một cổ đông trong hội đồng quản trị. Ngoài ra, hắn không được phép tham gia vào bất cứ công việc quản lý nào của tập đoàn.
John David nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, bèn ngẩng đầu, nhưng Diệp Lăng Phi đã nói tiếp:
- Đây là quyết định của tôi, sẽ không có gì thay đổi. Ngày mai ông dẫn người của mình đến Tân Á, thay mặt tôi thông báo quyết định này, không cần biết các cổ đông khác có đồng ý hay không, các ông nhất định phải làm như vậy cho tôi.
John David gật đầu, ghi nhanh vào sổ. Diệp Lăng Phi lại tiếp:
- Chủ tịch đương nhiệm của tập đoàn, Trương Lộ Tuyết, năng lực chưa đủ, nhưng tạm thời tôi vẫn chưa muốn để cô ấy rời khỏi chức vụ này, tôi muốn sắp xếp cho cô ấy một trợ thủ. Phó tổng hiện tại của tập đoàn, Trần Ngọc Đình, bị điều động xuống phòng kỹ thuật, tôi muốn cô ta tạm thời thay thế chức vụ phó tổng của Tiền Thường Nam.
Diệp Lăng Phi nói đến đây, cười nói:
- Tôi chỉ có vài yêu cầu như vậy thôi. Còn về mô hình phát triển, kết cấu vận hành của tập đoàn và những vấn đề nhân lực khác là việc các ông cần phải giải quyết. Ngài John David, bên ông không có vấn đề gì chứ?
- Đương nhiên không có vấn đề gì rồi.
John David nói:
- Jenny và Hawkins đều là chuyên gia trong những lĩnh vực trên, họ nhất định sẽ tiến hành thẩm tra kỹ lưỡng những vấn đề về nhân lực và tài chính, trong thời gian ngắn nhất chúng tôi sẽ cho anh câu trả lời khiến anh hài lòng.
- Vậy thì tốt!
Diệp Lăng Phi cười tin tưởng:
- Tôi đợi tin tốt lành từ các ông.
Khoảng 10 giờ, Diệp Lăng Phi mới về đến biệt thự, vú Ngô đã ngủ. Hắn lên lầu, đang định mở cửa phòng ngủ thì thấy thư phòng bên kia hé mở, Bạch Tình Đình từ trong phòng bước ra.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn đã biết Bạch Tình Đình đợi mình về, trong lòng có phần áy náy, nếu biết trước hắn đã về sớm hơn để cô không phải đợi lâu.
Diệp Lăng Phi bước đến thư phòng, tiến đến trước mặt Bạch Tình Đình, nhỏ giọng nói:
- Vợ à, sao vẫn chưa ngủ?
- Em không ngủ được.
Bạch Tình Đình mặc bộ đồ ngủ, cô vừa mới tắm xong, thân thể tỏa ra mùi hương dịu ngọt quyến rũ. Bạch Tình Đình liếc nhìn phòng ngủ của Chu Hân Minh, thì thầm:
- Anh à, có thể nói chuyện với em một lát được không?
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Được thôi, nhưng anh phải đi tắm đã. Chắc em cũng không chịu nổi cảnh nói chuyện với một người hôi hám đâu.
Bạch Tình Đình bật cười nói:
- Vâng, mình ạ, anh đi tắm đi.
Diệp Lăng Phi về phòng ngủ, cởi áo khoác, rồi vào nhà tắm. Tắm xong, hắn mặc một chiếc quần đùi, vắt chiếc khăn mặt lên vai đi vào thư phòng.
Hắn vừa vào thì thấy vợ mình đang bưng một ly cà phê, hắn bèn nhanh chóng đi đến, giật lấy ly cà phê trong tay Bạch Tình Đình, nói:
- Muộn thế này rồi em còn uống cà phê à? Em không muốn ngủ sao?
Bạch Tình Đình day hai thái dương, thở khẽ, nói:
- Em thấy phiền phức quá, chuyện công ty cứ rối tinh cả lên!
Diệp Lăng Phi kéo ghế, ngồi cạnh Bạch Tình Đình, cười nói:
- Em nói anh nghe xem nào, xem anh có giúp được gì không.
- Nói không hết được, tóm lại là rất phiền phức.
Bạch Tình Đình lại thở dài, nói:
- Em không ngờ chú Vượng lại làm chuyện đó.
- Chú Vượng?
Diệp Lăng Phi nghe xong thì ngẩn người, hỏi:
- Em nói chú ấy làm chuyện gì cơ?
- Nội gián.
Bạch Tình Đình nói tiếp:
- Chồng à, anh nói rất đúng, tập đoàn của chúng ta đúng là có nội gián, người này chính là chú Vượng. Chú ấy đã làm ở Thế Kỷ Quốc Tế mười mấy năm rồi, cũng là nhân viên cũ của tập đoàn. Ba không tin là chú ấy, nhưng quả thực chính là do chú ấy làm, hôm nay chú ấy đã nhận hết tội rồi.
Diệp Lăng Phi cười an ủi:
- Việc này cũng bình thường thôi mà em, có gì lạ đâu, một người có thể vì nguyên nhân nào đó mà phạm sai lầm. Vì thế anh thấy chuyện này cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng anh nghĩ điều em thật sự cần quan tâm bây giờ là ông ta đã đem thông tin kia cho ai, đây mới chính là việc em cần phải lo ngại. Nếu không, em sẽ không biết ai là người đứng đằng sau thao túng tất cả mọi việc.
- Chú ấy đưa cho Lâm Tuyết.
Bạch Tình Đình nói ra cái tên này thì tỏ vẻ vô cùng tức giận:
- Mặc dù không phải trực tiếp đưa tận tay cho Lâm Tuyết nhưng Triệu Trường Đào chẳng phải là trợ thủ của Lâm Tuyết sao? Đương nhiên toàn bộ chuyện này là do Lâm Tuyết đứng đằng sau thao túng.
- Lại là mụ đó.
Diệp Lăng Phi nghe xong, lạnh lùng nói:
- Người đàn bà này thật đáng ghét, xem ra cần phải dạy cho cô ta một bài học mới được.
- Dạy bảo?
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, vội vàng cản:
- Chồng à, anh đừng gây ra chuyện ồn ào gì nữa nhé, ba nói sau lưng Lâm Tuyết có thế lực rất hùng mạnh hậu thuẫn, không đơn giản đâu.
- Từ thư ký? Có gì ghê gớm cơ chứ.
Diệp Lăng Phi vỗ vai Bạch Tình Đình trấn an:
- Vợ à, chuyện này em không cần phải buồn phiền nữa, mau đi ngủ đi, để anh xử lý. Anh cũng rất muốn xem Lâm Tuyết định giở trò gì tiếp theo.