Nghe giọng điệu của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình cảm thấy anh lại muốn làm ầm ĩ lên. Mặc dù rất căm phẫn Lâm Tuyết, nhưng cô chỉ muốn đường đường chính chính đánh bại đối phương trên thương trường, chứ không hề có ý định dùng thủ đoạn nào khác.
Bạch Tình Đình vội kéo tay Diệp Lăng Phi, nói:
- Ông xã à, anh đừng làm ầm ĩ lên nhé. Em nghĩ chuyện này cứ tạm cho qua đi. Dù sao thì, dù không có Lâm Tuyết nhúng tay vào, chuyện nhà máy hóa chất cũng chẳng thể giải quyết trong ngày một ngày hai được. Hôm nay công nhân nhà máy còn làm tắc đường. Ông xã ơi, anh không biết những công nhân đó hung dữ như thế nào đâu. Hai bên đường dán đầy biểu ngữ với lời lẽ kích động, không biết họ nghe ai xúi giục mà mọi cơn tức giận đều dồn hết lên Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế của chúng ta. Chiều nay, sàn giao dịch của chúng ta ở khu vực nhà máy đó còn bị họ đập phá. Có hai nhân viên đã bị thương.
Diệp Lăng Phi nghe xong, trợn mắt phẫn nộ nói:
- Lũ công nhân đó làm loạn rồi, có bất mãn gì thì đi tìm chính quyền mà khiếu nại. Họ hành động bạo lực như thế, chắc chắn có kẻ đứng sau giật dây.
- Ông xã à, điều này cũng không có gì lạ. Tóm lại họ đều không đơn giản. Haizz. Em không biết ban đầu có nên đưa ra quyết định này không nữa.
Bạch Tình Đình nói.
- Tình Đình, chuyện này anh đã có dự tính rồi. Em đi ngủ trước đi. Anh thấy chuyện này không thể để yên như vậy được. Chẳng lẽ họ không hiểu pháp luật sao?
Diệp Lăng Phi tức giận. Hành động của những công nhân nhà máy hóa chất thật quá khích. Lại còn dám đập phá sàn giao dịch của Thế Kỷ Quốc Tế. Nếu cứ tiếp tục ầm ĩ như vậy, bất động sản của Thế Kỷ Quốc Tế còn ai dám mua? Diệp Lăng Phi ra khỏi thư phòng, bước thẳng đến phòng ngủ của Chu Hân Mính. Bạch Tình Đình ngó thấy hắn mặt đằng đằng sát khí tiến đến phòng ngủ của Chu Hân Mính, cô dự cảm Diệp Lăng Phi tìm Chu Hân Mính không có chuyện gì tốt đẹp, bèn vội vàng chạy theo sau.
Diệp Lăng Phi gõ cửa phòng Chu Hân Mính. Bên trong vọng ra tiếng hỏi của cô:
- Ai đó?
- Là anh, Hân Mính, anh tìm em có chút việc.
Chu Hân Mính lầm bầm:
- Mấy giờ rồi chứ.
Dù miệng nói vậy nhưng Chu Hân Mính vẫn ra mở cửa, mơ màng nhìn Diệp Lăng Phi đứng trước phòng.
- Anh vào đi, mấy giờ rồi. Mai em còn phải đi làm nữa đấy.
Buổi tối Chu Hân Mính không mặc đồ ngủ, cô chỉ tùy tiện mặc một chiếc quần lót tam giác. Phần lớn vòng ba đầy đặn lộ ra ngoài. Chu Hân Mính cứ ngỡ chỉ có một mình Diệp Lăng Phi nên không để ý, vô tư chui tọt lên giường ngay sau khi mở cửa cho anh. Lúc cô ngóng ra ngoài đợi Diệp Lăng Phi bước vào thì mới nhìn thấy Bạch Tình Đình đứng sau lưng anh. Lúc này Chu Hân Mính ăn mặc vô cùng thiếu vải, cô vội vàng kéo chăn lên, gấp gáp nói:
- Tình Đình, sao cậu cũng đến vậy?
Bạch Tình Đình ban nãy đương nhiên cũng nhìn thấy bộ dạng thiếu vải của Chu Hân Mính, nhưng cô chẳng còn tâm trí đâu mà để ý xem mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính đã tiến triển đến mức nào rồi. Cô bây giờ chỉ quan tâm xem Diệp Lăng Phi định tìm Chu Hân Mính làm gì.
- Hân Mính, tôi qua xem sao.
Bạch Tình Đình lơ đễnh trả lời. Cô quay sang nhìn Diệp Lăng Phi thì thấy hắn khẽ nhíu mày, nói:
- Hân Mính, em có biết chiều nay bên phía nhà máy hóa chất xảy ra chuyện gì không?
Chu Hân Mính ngạc nhiên hỏi lại:
- Chuyện gì?
Cô hết nhìn sang Bạch Tình Đình rồi lại nhìn sang Diệp Lăng Phi, đoạn giải thích:
- Mấy ngày nay em bận việc của Vương Thiên Quân. Vụ án đã điều tra xong rồi. Em cũng đã giao lại hồ sơ cho cục trưởng. Chắc chắn Vương Thiên Quân giờ đang bị thẩm vấn, khó thoát khỏi cảnh tù tội. Những chuyện khác thì em không biết. Rốt cuộc bên nhà máy hóa chất đã xảy ra chuyện gì?
- Công nhân của nhà máy đó làm loạn ở sàn giao dịch bất động sản của Thế Kỷ Quốc Tế, đã thế họ còn đập phá, nghe nói có người bị thương. Chẳng lẽ bên em không nhận được tin báo án nào?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Chuyện này thuộc phạm vi xử lý của đồn cảnh sát khu vực đó, không thuộc thẩm quyền của đội cảnh sát hình sự chúng em. Em không hề biết.
Chu Hân Mính nhìn thấy sắc mặt có phần không bình thường của Diệp Lăng Phi, cô biết quá khứ của hắn nên cũng đoán được chuyện này đã khiến Diệp Lăng Phi nổi giận. Trong lúc cô đang tính toán hậu quả mà việc này gây ra thì nghe tiếng Diệp Lăng Phi nói:
- Chuyện này anh thấy có ảnh hưởng không nhỏ. Hạng mục nhà máy hóa chất vốn là hạng mục quan trọng trong tương lai của Thế Kỷ Quốc Tế. Nếu sự việc lần này vẫn còn tiếp diễn, thì cuối cùng không chỉ có Thế Kỷ Quốc Tế bị ảnh hưởng, mà con đường thăng quan tiến chức của ba em cũng sẽ không suôn sẻ. Anh nghĩ tốt nhất là em nên báo cho ba em một tiếng, không nên để sự việc này leo thang thêm nữa.
- Em không biết ba em nghĩ gì nữa.
Chu Hân Mính nói.
- Ngày mai em sẽ phản ánh chuyện này lại với ba. Đến lúc đó hãy nói tiếp.
- Không thể đợi đến ngày mai được, anh muốn gặp ba em ngay bây giờ.
Diệp Lăng Phi nói.
Chu Hân Mính vừa nghe xong thì trừng mắt, có chút phẫn nộ nói:
- Diệp Lăng Phi, anh định làm gì? Anh xem bây giờ là mấy giờ rồi, ba em ngủ rồi. Chẳng lẽ anh muốn em gọi điện đánh thức ba dậy? Em không làm được.
Bạch Tình Đình thấy Chu Hân Mính đã tức giận liền vội vàng khuyên nhủ:
- Ông xã à, Hân Mính nói rất đúng. Chú Chu cả ngày bận rộn. Không thể vì chuyện này mà đánh thức chú ấy dậy được, không lịch sự cho lắm. Hay là chúng ta bàn tiếp chuyện này vào ngày mai đi.
- Ngày mai có việc của ngày mai. Mấy ngày nay anh lo việc của Tân Á mà lơ là chuyện của Thế Kỷ Quốc Tế, không ngờ lại có nhiều chuyện rắc rối đến thế. Đám công nhân nhà máy đó to gan thật, ai là kẻ đứng đằng sau thao túng bọn họ? Tình Đình, nếu Lâm Tuyết quả thực đang nắm trong tay bản kế hoạch đầu tư của em, thì những việc này chính là do cô ta làm. Anh nghĩ cô ta nhất định không dừng lại ở đó, chắc chắn còn có âm mưu lớn hơn. Việc này không thể kéo dài thêm được nữa, cần phải nhanh chóng giải quyết. Hân Mính, nếu em không gọi thì anh gọi.
Diệp Lăng Phi nói xong liền định gọi điện thoại, Chu Hân Mính xẵng giọng:
- Anh dám!
- Sao anh không dám.
Diệp Lăng Phi bấm vài số, nhưng cuối cùng cũng không nhấn nút gọi, mà chỉ thở dài, nói:
- Thôi được rồi, Hân Mính. Coi như vừa nãy anh chưa nói gì. Anh chỉ muốn nói rằng em không phải ba mình, em sẽ không hiểu ông ấy nghĩ gì đâu. Có lẽ, ba em cũng đang phiền não vì chuyện này. Thôi vậy, coi như Thế Kỷ Quốc Tế mất đi một hạng mục đầu tư, nhưng có thể Thị trưởng Chu sẽ phải trả giá bằng cả chức quan của mình.
Diệp Lăng Phi nói xong, quay người bước đi thì nghe thấy giọng điệu hòa hoãn của Chu Hân Mính:
- Đợi một lát.
Diệp Lăng Phi quay người lại, nhìn thấy Chu Hân Mính do dự rút điện thoại của mình ra, nói:
- Em gọi điện vào số máy bàn, hỏi người nhà xem ba em đã ngủ chưa.
Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng của Chu Hân Mính, hắn khẽ cười thầm trong bụng. Có những lúc Chu Hân Mính nói nhẹ không nghe, cứ phải dùng biện pháp mạnh. Chắc hẳn giờ đã thấy lời hắn nói rất có lý nên mới đồng ý gọi điện về cho ba mình.
Chu Hân Mính gọi về nhà. Người bắt máy lại chính là ba cô. Chu Hân Mính mềm mỏng nói:
- Ba à, ba chưa ngủ ạ?
- Ba đang bận chút việc, lát nữa ba mới ngủ. Hân Mính, có chuyện gì không con?
Chu Hân Mính ấp úng nói:
- Có chút chuyện ba à.
- Con bé này, không biết học đâu ra cái tính này. Nói chuyện với ba mà còn khách sáo như vậy. Nói đi, có chuyện gì muốn ba làm nào?
Chu Hồng Sâm cười nói.
- Ba ơi, chuyện là như thế này, chính là… thì là…
Chu Hân Mính cứ ấp úng mãi mà không biết nên bắt đầu như thế nào, cô có phần dỗi dằn chuyền điện thoại qua cho Diệp Lăng Phi, nói:
- Anh nói chuyện với ba em đi.
Diệp Lăng Phi nhìn vẻ bất mãn của Chu Hân Mính, cười ha hả. Hắn nhận lấy điện thoại, cười nói:
- Thị trưởng Chu, cháu là Diệp đây ạ. Thật ngại quá, muộn thế này rồi mà vẫn làm phiền thị trưởng.
Qua Chu Hân Mính, Chu Hồng Sâm biết được chút ít về xuất thân của Diệp Lăng Phi. Ông nghe giọng Diệp Lăng Phi, liền cười nói:
- Tiểu Diệp hả? Không sao đâu. Tôi bình thường cũng ngủ rất muộn.
Nghe Chu Hồng Sâm nói vậy, Diệp Lăng Phi bịt ống nghe lại, quay ra nói với Chu Hân Mính:
- Ba em nói ông ấy quen ngủ muộn. Em vừa nãy còn bảo ba mình ngủ rồi. Đúng là cô gái thích nói dối.
Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì tức giận định giơ chân đá hắn một cái. Nhưng vừa mới giơ chân lại nghĩ đến Bạch Tình Đình cũng đang ở trong phòng, cô vội vàng dẹp ý nghĩ bạo lực đó đi, chỉ trợn mắt lườm Diệp Lăng Phi, sau đó nghe anh nói chuyện với ba mình.
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, nói:
- Thị trưởng Chu, cháu có việc muốn thưa với thị trưởng, là chuyện liên quan đến nhà máy hóa chất ạ.
Chu Hồng Sâm cũng đang đau đầu vì chuyện này. Khi nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến, ông không thay đổi sắc mặt, nói:
- Tiểu Diệp, cậu có cách gì không?
- Cũng không dám gọi là cách, chỉ là cháu biết được một chút tin tức nội bộ. Cháu tin nếu thị trưởng nghe được thông tin này, nói không chừng sẽ hiểu tại sao nhà máy đó hiện nay lại khó di dời đến vậy. Không biết thị trưởng Chu muốn nghe lúc nào? Ngay bây giờ hay để sáng mai?
Chu Hồng Sâm chau mày, ông cầm điện thoại, nói:
- Tiểu Diệp, cậu nói đi. Tin tức gì?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Cũng không có gì đặc biệt quan trọng. Cháu cũng vừa mới biết thôi. Nội bộ Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế có nội gián. Hạng mục đầu tư đối với nhà máy hóa chất trước khi được thương lượng với Thị trưởng Chu đã bị người khác biết rồi. Thị trưởng Chu, cháu cho rằng dự án nhà máy đó vốn là một cái bẫy. Cái bẫy đó do một người nào đó cố ý sắp đặt cho thị trưởng, đợi ngài vướng vào bên trong. Thị trưởng Chu, chú thấy thông tin cháu đưa ra thế nào?
Chu Hồng Sâm vừa nghe xong, mặt mày nhăn lại, ông ta nắm chặt điện thoại, căng thẳng hỏi:
- Tiểu Diệp, cậu khẳng định tin tức này chính xác chứ?
- Về cơ bản là sự thật.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Thị trưởng Chu, cháu tin nếu ngài nghe chính miệng Tình Đình nói ra chuyện này, ngài sẽ hiểu tường tận hơn đầu đuôi sự việc.
Diệp Lăng Phi vẫn chưa dứt lời thì đã nghe tiếng Chu Hồng Sâm vội vàng nói:
- Tiểu Diệp, cậu bây giờ có tiện đến nhà tôi không? À, còn Tình Đình nữa, tôi muốn trực tiếp cùng cậu và con bé bàn về chuyện này.
Diệp Lăng Phi lại cười thầm trong bụng. Xem ra Thị trưởng Chu còn gấp gáp hơn cả mình. Mình còn chưa nói gì, ông ta đã vội vàng bảo mình đến. Nhưng điều này rất hợp ý hắn, hắn cũng muốn giải quyết nhanh chóng việc này, muốn đưa ra được giải pháp càng sớm càng tốt.
Hắn không ngần ngại đáp:
- Không vấn đề gì thưa thị trưởng. Cháu sẽ cùng Bạch Tình Đình đến đó ngay.
Ngắt điện thoại với Chu Hồng Sâm, Diệp Lăng Phi đưa lại điện thoại cho Chu Hân Mính, nói:
- Hân Mính, ba em muốn anh và Tình Đình qua nhà ông ấy. Em có muốn đi không?