Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 513: CHƯƠNG 513: VỤ ĐẦU TƯ MẠO HIỂM

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi cùng đến gặp Bạch Cảnh Sùng. Vừa thấy Diệp Lăng Phi bước vào văn phòng, ông đã vội vã kéo tay anh, thân thiết cười nói: “Tiểu Diệp, con đến rồi.” Vừa nói, ông vừa kéo Diệp Lăng Phi ngồi xuống ghế sofa. Bạch Tình Đình ngồi xuống chiếc ghế còn lại, vẻ mặt khó hiểu, không rõ cha mình gấp gáp tìm Diệp Lăng Phi có chuyện gì.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Bố vợ, quan hệ của chúng ta đâu cần khách sáo như vậy. Bố có chuyện gì cứ nói thẳng với con là được.

Bạch Cảnh Sùng liếc nhìn Diệp Lăng Phi, ấp úng nói:

- Thật ra cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là chuyện tiền bạc thôi. Con cũng biết, chúng ta muốn thầu dự án nhà máy sản xuất sợi, nhưng bây giờ mấy ngân hàng không chịu cho bố vay tiền.

- Việc này con biết rồi! - Diệp Lăng Phi gật đầu. - Con có nghe Tình Đình kể qua.

Bạch Cảnh Sùng nhìn thoáng qua Bạch Tình Đình, nói:

- Tình Đình, con pha cho bố và Tiểu Diệp hai tách cà phê mang vào đây.

Bạch Cảnh Sùng cũng có thư ký riêng, những việc vặt như pha cà phê vốn đều do thư ký đảm nhiệm. Dụng ý của ông lúc này ai cũng hiểu, chính là muốn nói chuyện riêng với Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình gật đầu, đứng dậy đi ra khỏi phòng làm việc. Chờ cô ra khỏi phòng, Bạch Cảnh Sùng mới nói với Diệp Lăng Phi:

- Mấy ngân hàng đều không chịu cho chúng ta vay. Nhưng bố thông qua một người bạn, quen biết được một giám đốc ngân hàng, người này yêu cầu bố thế chấp 30% cổ phần của tập đoàn thì sẽ cho vay.

Diệp Lăng Phi nhíu mày:

- Bố vợ, có phải bố muốn lấy 30% cổ phần của con mang ra thế chấp không?

Bạch Cảnh Sùng vội giải thích:

- Không phải, Tiểu Diệp, bố nghĩ bố sẽ lấy ra 15% cổ phần, con cũng lấy ra 15%, thế là đủ.

- Bố vợ, con cho rằng chuyện này rất nguy hiểm. - Diệp Lăng Phi vắt chéo chân, châm một điếu thuốc rồi nói: - Bố không thấy làm vậy chẳng khác nào một canh bạc sao? Một khi bố đầu tư không mang lại lợi nhuận, số cổ phiếu thế chấp sẽ bị ngân hàng bán đi. Khi đó, rất có thể cả tập đoàn của bố cũng bị thâu tóm mất. Bố à, mặc dù hai chúng ta nắm giữ 70% cổ phần của tập đoàn, nhưng một khi đã lấy 30% ra thế chấp thì sẽ mất đi quyền kiểm soát tuyệt đối. Nếu có kẻ nào đó nhân cơ hội mua lại số cổ phần bố thế chấp cho ngân hàng, rất có khả năng chúng sẽ thuyết phục các cổ đông khác bán ra số cổ phần trong tay họ.

Bạch Cảnh Sùng gật đầu:

- Bố cũng biết là vậy, nhưng chúng ta không thể tìm được dự án đầu tư tốt nào mà không có rủi ro. Bố cho rằng dự án nhà máy sợi này liên quan đến tương lai phát triển của tập đoàn, dù khó khăn đến mấy, bố cũng phải tìm cách có được nó. Nếu để người khác nhanh chân giành mất, sau này bố sẽ hối hận vì đã bỏ lỡ. Là một doanh nhân, đôi khi cần phải mạo hiểm, bố nhất định sẽ vượt qua hiểm nguy lần này.

Diệp Lăng Phi cũng hiểu điều Bạch Cảnh Sùng nói, hắn gật đầu nhưng lập tức nói thêm:

- Bố vợ, con thấy chuyện này bố cũng không cần vội, có lẽ tình hình vẫn còn xoay chuyển được?

- Còn có thể xoay chuyển được? - Bạch Cảnh Sùng sửng sốt, ông thấy tình hình đã đến nước này thì còn xoay chuyển thế nào được nữa?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Bố vợ, hiện tại thị trưởng Chu đang đấu cờ với thư ký thị ủy, một khi thị trưởng Chu chiếm thế thượng phong, chúng ta có thể tiếp tục theo phương án cũ. Mặt khác, theo con thấy, sở dĩ các ngân hàng không cho bố vay chắc chắn đã có người tác động. Như vậy, vị giám đốc ngân hàng muốn cho chúng ta vay mà bố nói chắc chắn cũng có mục đích mờ ám. Rất có thể gã giám đốc này đã được kẻ nào đó giật dây, khiến bố phải lấy ra 30% cổ phần của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế mới cho vay. Một khi dự án nhà máy sợi xảy ra vấn đề, lúc đó bố muốn thu hồi số cổ phiếu đã thế chấp cũng không thể được nữa. Bố nghĩ lại xem, nếu có người muốn gài bẫy bố, chờ bố sập bẫy, đến lúc đó bố có hối hận thì cũng đã muộn rồi.

Những lời này của Diệp Lăng Phi làm Bạch Cảnh Sùng toát mồ hôi lạnh, đúng là người ngoài cuộc tỉnh táo, kẻ trong cuộc u mê. Ban đầu, Bạch Cảnh Sùng cảm thấy dự án này không tệ, chỉ là đem cổ phần đi thế chấp, chờ dự án sinh lời sẽ nhanh chóng trả hết nợ. Nhưng bây giờ nghe Diệp Lăng Phi phân tích, ông mới nhận ra mình quả thật quá sơ suất. Cân nhắc lại mới thấy, hành vi của mình thật sự quá mạo hiểm.

Bạch Tình Đình gõ cửa, nàng muốn xem cha và Diệp Lăng Phi đã nói chuyện xong chưa. Khi nghe thấy giọng của cha mình từ trong phòng vọng ra: “Mời vào”, Bạch Tình Đình bưng hai tách cà phê thơm lừng đi đến.

Cô đặt hai tách cà phê lên bàn kính trước mặt Diệp Lăng Phi, sau đó ngồi xuống cạnh hắn, tay phải ôm lấy cánh tay anh, nói:

- Cha, hai người nói chuyện xong chưa ạ?

- Xong rồi, xong rồi! - Bạch Cảnh Sùng hít một hơi thật sâu, âm thầm gật đầu với Diệp Lăng Phi rồi nói: - Tiểu Diệp, bên bố không còn việc gì nữa.

- Vậy chúng con đi đây ạ! - Bạch Tình Đình kéo tay Diệp Lăng Phi, cùng anh đi ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa, cô đã lén lút hỏi: - Ông xã, cha em nói gì với anh vậy, sao lại bí ẩn thế, ngay cả em cũng không cho biết.

Diệp Lăng Phi thấp giọng nói:

- Thật ra bố cũng không nói gì quan trọng, ông chỉ hỏi anh vài chuyện của đàn ông thôi.

- Chuyện của đàn ông? - Bạch Tình Đình ngẩn người, khó hiểu hỏi lại: - Là chuyện gì?

Diệp Lăng Phi ghé vào tai Bạch Tình Đình thì thầm: “Bố hỏi anh buổi tối có ‘chiều’ em tới nơi tới chốn không...”

Bạch Tình Đình nghe xong, mặt đỏ bừng. Thừa dịp không có ai chú ý, nàng nhéo mạnh cánh tay Diệp Lăng Phi một cái, sau đó buông tay anh ra, vội vã bước về phòng làm việc của mình. Diệp Lăng Phi khúc khích cười, cũng nhanh chóng đuổi theo. Hai người một trước một sau vào phòng làm việc, Diệp Lăng Phi vừa định đóng cửa lại thì thư ký của Bạch Tình Đình đã đi tới, định gõ cửa. Diệp Lăng Phi liền cười nói:

- Cô định gõ gì chứ, cửa không khóa, mau vào đi.

Bạch Tình Đình trở lại chỗ ngồi, lúc đối mặt với thư ký, cô không còn vẻ ngượng ngùng của con gái như khi ở bên Diệp Lăng Phi nữa mà nghiêm mặt nhìn cấp dưới của mình.

- Phó tổng Bạch, bộ phận nhân sự gọi điện tới báo chiều nay có một ứng viên cho chức giám đốc điều hành đến phỏng vấn. - Thư ký vừa nói vừa đặt tài liệu liên quan lên bàn làm việc của Bạch Tình Đình. - Đây là hồ sơ của người này, thời gian phỏng vấn là 10 giờ 30 phút sáng mai.

- Ừ, tôi biết rồi. - Bạch Tình Đình khoát tay, ra hiệu cho thư ký ra ngoài.

Cô cầm lấy sơ yếu lý lịch của ứng viên, xem xét kinh nghiệm làm việc của người này. Diệp Lăng Phi cũng ghé lại gần, thấy đây là một người đàn ông 35 tuổi, từng làm giám đốc tại Nhạc Phúc khu vực Trung Quốc, cũng từng đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc chi nhánh Trung Quốc của một tập đoàn nằm trong top 500 thế giới.

- Chà, lý lịch người này hoành tráng nhỉ. - Diệp Lăng Phi xem xong, vừa cười vừa nói: - Bà xã, anh thấy em nên hỏi hắn mấy câu hóc búa một chút, xem có phải là người có tài thực học không.

Bạch Tình Đình tiện tay đặt bộ hồ sơ qua một bên, hai tay day day thái dương, nói:

- Đây là người thứ năm rồi, bốn người trước kinh nghiệm cũng không kém, nhưng không một ai làm em hài lòng. Ông xã, em cảm thấy thực sự mệt mỏi, em thấy mình cũng không phải là lựa chọn tốt cho vị trí tổng giám đốc.

Diệp Lăng Phi bước tới, đặt tay phải lên vai cô, an ủi:

- Bà xã, không sao cả, đừng nóng vội, cứ từ từ mà làm. Anh thấy em quản lý công việc hiện tại rất tốt, anh rất tin tưởng em.

Bạch Tình Đình ngẩng mặt lên, nụ cười tươi tắn khiến người khác phải say lòng, hỏi: “Thật vậy sao?”

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Anh đã lừa em bao giờ đâu.

- Anh lừa em bao nhiêu lần rồi còn gì! - Bạch Tình Đình lẩm bẩm. - Anh toàn thích bắt nạt em. À, đúng rồi, ông xã, lúc nãy anh nói chuyện của chúng ta với cha em thế nào, em... em chỉ... chỉ là giữa chúng ta không... không có chuyện đó.

Gò má Bạch Tình Đình đỏ ửng lên, vừa nói xong, cô vội cúi đầu, không dám nhìn Diệp Lăng Phi thêm lần nào nữa. Diệp Lăng Phi trong lòng thầm buồn cười, thấy cô tin lời mình, hắn cười nói:

- Anh lừa em đó, cha em không hỏi anh chuyện đó.

- A! - Bạch Tình Đình nghe xong, đầu tiên là kinh ngạc, rồi lập tức nói: - Anh lại lừa em. Hừ!

- Anh chỉ muốn trêu em một chút thôi, bà xã đừng giận anh nhé. - Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình xấu hổ, xem chừng sắp nổi giận, vội nói lảng sang chuyện khác: - Bà xã, không biết Hân Mính bên kia có việc gì không, hay là gọi điện hỏi cô ấy một chút?

Bạch Tình Đình nghe vậy, tạm thời nén giận, cũng không nhìn Diệp Lăng Phi nữa, gọi điện cho Chu Hân Mính. Đầu dây bên kia vang lên tiếng la hét ầm ĩ, vô cùng hỗn loạn. Bạch Tình Đình nhíu mày, thầm nghĩ chỗ Hân Mính xảy ra chuyện gì mà lại loạn như vậy.

- Hân Mính, cậu đang ở đâu thế? - Bạch Tình Đình hỏi.

Đầu dây bên kia quá ồn, Chu Hân Mính không nghe rõ. Cô ấy chỉ đành nói một câu:

- Tình Đình, chờ mình tìm một chỗ yên tĩnh đã.

Bạch Tình Đình không ngắt máy, chờ Chu Hân Mính nói tiếp. Diệp Lăng Phi lúc này cũng ghé sát lại, áp tai vào điện thoại. Bạch Tình Đình đẩy hắn ra, nói:

- Anh tránh ra chỗ khác đi, em bây giờ nhìn thấy anh là tức giận.

- Bà xã, chẳng phải có câu “đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa” sao, anh thấy em vẫn còn giận là không nên đâu. - Vừa nói, Diệp Lăng Phi vẫn mặt dày áp sát lại. Bạch Tình Đình tưởng hắn vẫn muốn nghe lén điện thoại, đang định mặc kệ, để hắn nghe một chút cũng không sao. Nhưng nào ngờ, lần này Diệp Lăng Phi lại dùng miệng hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô, sau đó cố ý ngậm lấy vành tai tinh xảo của nàng, không ngừng dùng đầu lưỡi khiêu khích. Đó là vị trí nhạy cảm của Bạch Tình Đình, bị Diệp Lăng Phi trêu chọc như vậy, cô cảm giác dục hỏa trong người bốc lên. Nàng vội vã đẩy Diệp Lăng Phi ra, nói: “Đừng làm loạn!”. Vừa dứt lời, giọng của Chu Hân Mính từ điện thoại vang lên.

- Tình Đình, chỗ mình xảy ra chút chuyện, tạm thời không nói nhiều với cậu được. Chờ mình về rồi nói chuyện tiếp!

- Cậu gặp rắc rối gì à? - Bạch Tình Đình sửng sốt, vội hỏi: - Hân Mính, có chuyện gì xảy ra với cậu vậy?

- Xe cảnh sát của bọn mình bị công nhân nhà máy sản xuất sợi bao vây, không cho chúng mình đi đây này! - Chu Hân Mính vội vã nói: - Mình không nói nhiều nữa, tối nói chuyện tiếp nhé!

Chu Hân Mính vừa cúp máy, Diệp Lăng Phi cũng đã nghe thấy những gì cô nói, môi hắn khẽ nhếch, vẽ nên một nụ cười lạnh đầy khinh thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!