Nghe Chu Hân Mính nói vậy, Diệp Lăng Phi nhếch mép cười khẩy, hắn hừ lạnh: “Ra tay vì nghĩa, không cần để ý hậu quả.”
Bạch Tình Đình đặt điện thoại xuống, hỏi Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, phải làm sao bây giờ? Em thấy chuyện nhà máy sản xuất sợi càng ngày càng loạn rồi.
Bạch Tình Đình vừa dứt lời, điện thoại trên bàn lại réo vang. Cô vội vàng nhấc máy, là thư ký gọi tới.
- Phó tổng, ban nãy bên chung cư Dương Quang gọi điện tới, nói rằng mấy căn hộ chúng ta vừa chuẩn bị xong đã bị người ta đập phá. Hơn nữa, bây giờ có rất nhiều người đang bao vây ở đó, không cho người của mình ra ngoài.
- Tôi biết rồi! - Bạch Tình Đình nói xong, cúp máy rồi kể lại cho Diệp Lăng Phi nghe. Diệp Lăng Phi vừa nghe xong, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, chửi:
- Mẹ kiếp, đám người này to gan thật, đúng là không biết sống chết. Chúng mày không phải rất trâu bò sao, được, tao sẽ chơi với chúng mày tới cùng.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa rút điện thoại di động ra gọi cho Dã Thú.
- Dã Thú, công ty bảo an của mày có bao nhiêu người thì hốt hết đến đây, lập tức theo tao tới nhà máy sản xuất sợi. À, bảo chúng nó chỉ mang dùi cui thôi, đừng mang dao kéo gì hết.
Cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi nói với Bạch Tình Đình:
- Bà xã, em đừng nhúng tay vào chuyện này, để anh đi xem sao.
Bạch Tình Đình lo lắng nói:
- Ông xã, làm vậy không ổn đâu, em sợ mọi chuyện sẽ càng thêm rối loạn.
Diệp Lăng Phi cười gằn:
- Có kẻ muốn khuấy cho chuyện này loạn lên, được, hôm nay tao sẽ làm cho nó rối tung lên, để xem cuối cùng ai dọn dẹp được cái mớ hỗn độn này.
Diệp Lăng Phi dặn Bạch Tình Đình không được tới đó, chuyện này không thể để liên lụy đến Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế. Nói xong, hắn vội vã rời đi. Diệp Lăng Phi cùng Dã Thú tức tốc đến chung cư Dương Quang, nơi này nằm gần nhà máy sản xuất sợi. Từ xa, hắn đã thấy một đám đông đang vây kín cổng chung cư. Phụ nữ, trẻ em đứng phía sau, còn phía trước toàn là những người đàn ông mặt đằng đằng sát khí, miệng hô lớn những câu như: “Đây đều là do Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế giở trò quỷ. Anh em đập nát chỗ này đi!”
- Mẹ kiếp, tránh đường, tránh đường mau!
Diệp Lăng Phi và Dã Thú dẫn theo bảy, tám chục người mặc đồng phục bảo an tiến tới. Mỗi người trong tay đều lăm lăm dùi cui cảnh sát. Ban nãy Dã Thú đã dặn dò, nếu có kẻ gây sự cứ thẳng tay mà đánh, có chuyện gì xảy ra hắn sẽ đứng ra dàn xếp, không để họ bị liên lụy. Có được lời này của Dã Thú, những nhân viên bảo an kia như có chỗ dựa vững chắc. Một đám bảo an tay cầm dùi cui lập tức bao vây những người đang biểu tình. Dã Thú gầm lên một tiếng:
- Tất cả các người, cmn, thằng nào không phục thì bước ra đây cho tao! Hô hào cái đéo gì ở đây? Không có việc gì thì cút hết sang một bên!
Tiếng gầm của Dã Thú lập tức phát huy tác dụng. Đám đông đang ồn ào liền dạt sang hai bên, nhất là phụ nữ và trẻ em, sợ hãi lùi ra xa. Diệp Lăng Phi đi tới cổng khu chung cư, thấy bên trong mảnh kính vỡ và gạch đá vương vãi khắp nơi, ngay cả cửa cũng bị đập nát. Cả khu nhà bị đập phá tan hoang. Mấy nhân viên bất động sản của công ty bị dọa cho mặt mày trắng bệch, sợ hãi trốn ở bên trong. Diệp Lăng Phi vẫy tay gọi một nữ nhân viên lại:
- Cô, lại đây!
Nữ nhân viên run rẩy bước tới. Diệp Lăng Phi liếc nhìn cô rồi hỏi:
- Vừa rồi là ai đập phá nơi này?
Nữ nhân viên không nói gì, chỉ run rẩy nhìn người đàn ông trước mặt. Diệp Lăng Phi không hỏi thêm, hắn xoay người nhìn đám đàn ông ngoài cửa. Những người này có kẻ ngoài 30, cũng có thanh niên chỉ 17, 18 tuổi. Nhìn quần áo cũng biết họ là dân ở khu này.
Diệp Lăng Phi lạnh lùng hỏi:
- Là chúng mày làm đúng không?
- Thì sao nào? - Một thanh niên tóc ngắn ngông nghênh đáp. - Chính công ty này giở trò sau lưng. Nó muốn chúng tôi không sống nổi thì chúng tôi cũng không để cho nó yên! Dù sao chúng tôi cũng là dân nghèo, cùng lắm thì chết thôi.
- Đúng, đúng, nói rất đúng!
Đám người xung quanh ồn ào phụ họa.
Diệp Lăng Phi trừng mắt, cười lạnh:
- Được, chúng mày không phải nói không cần sống sao? Hôm nay tao sẽ đánh chết chúng mày ở đây. Mẹ kiếp, lũ chúng mày đúng là có mắt không tròng, dám chọc vào tao à? Dã Thú, đánh cho tao! Nói với người của mày, đánh chết một thằng, tao cho mười vạn. Đánh chết hai thằng, được hai mươi vạn. Nếu đánh chết cả nhà nó, tao cho năm mươi vạn. Dù sao chúng nó cũng không muốn sống nữa, tao sẽ tiễn chúng nó đi gặp Diêm Vương. Thằng nào không muốn sống thì bước ra đây, còn ai muốn sống thì cút xa vào!
Câu nói của Diệp Lăng Phi không khác gì sét đánh giữa trời quang, ai ngờ được giữa thanh thiên bạch nhật mà hắn lại dám nói ra những lời như vậy. “Xoạt” một tiếng, hơn ba phần tư số người đang vây quanh lập tức bỏ chạy, chỉ còn lại gần một phần tư chưa kịp phản ứng vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Đám người Dã Thú mang tới lập tức xông lên, vung dùi cui đánh tới tấp vào hơn 20 kẻ còn đứng trước cổng. Đặc biệt là gã thanh niên trẻ tuổi kia, hắn bị Dã Thú đá cho một phát ngã sõng soài trên đất, rồi bị đánh cho túi bụi. Diệp Lăng Phi đứng sang một bên, châm một điếu thuốc, thản nhiên nhìn những kẻ kia bị đánh đến kêu cha gọi mẹ.
- Đừng đánh nữa, van xin các vị, đừng đánh nữa! - Vài bà lão bước tới, cầu khẩn Diệp Lăng Phi:
- Vị tiên sinh này, van ngài, đừng đánh nữa, chúng tôi sai rồi, van ngài thương xót chúng tôi!
Diệp Lăng Phi nhìn bà lão rồi giơ tay lên, ra lệnh:
- Dừng tay!
Đám người của Dã Thú lập tức dừng lại, lùi về đứng hai bên Diệp Lăng Phi. Hắn đi đến trước mặt hai mươi tên đang nằm rên rỉ trên đất, liếc nhìn một lượt rồi quay lại nói với đám người đang trốn ở xa:
- Tất cả lại đây cho tao!
Những người này đã sớm bị dọa cho mất mật, nghe Diệp Lăng Phi gọi liền ngoan ngoãn đi tới. Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói:
- Các vị, đám người kia đúng là ăn no rửng mỡ. Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế có thù oán gì với các vị mà các vị lại muốn đập phá chung cư của người ta? Tôi nói cho các vị biết, việc di dời nhà máy sản xuất sợi là quyết định của chính phủ. Tại sao lại phải di dời? Bởi vì nơi này gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Các vị vất vả cả tháng trời kiếm không được bao nhiêu tiền, ngược lại cơ thể lại bị nhiễm độc không nhẹ. Các vị thấy có đáng không? Nếu Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế thật sự tiếp quản nơi này, đó chính là phúc của các vị đấy. Tôi nói cho các vị biết, Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế đền bù phí di dời cho các vị còn cao hơn cả khu trung tâm thành phố. Một mét vuông nhà của các vị cùng lắm chỉ đáng giá 1000 tệ, nhưng Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế đã báo cáo với chính phủ sẽ đền bù cho các vị 5000 tệ một mét vuông. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là các vị có thể chuyển đến sống ở nội đô, cả gia đình không phải sống trong cảnh ô nhiễm nữa. Nếu các vị đồng ý, các vị có thể bàn giao mặt bằng, mỗi nhà nhận được không dưới hai, ba mươi vạn tệ, chẳng lẽ không tốt hơn việc cứ bám trụ ở đây sao?
Nói đến đây, Diệp Lăng Phi đột ngột đổi giọng:
- Được, bây giờ các vị đập phá tài sản của Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế, chẳng lẽ các vị nghĩ làm vậy là có thể ngăn cản việc di dời nhà máy sao? Thật buồn cười! Nhà máy sớm muộn gì cũng phải di dời. Một khi Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế không thực hiện dự án này nữa, đến lúc đó, các người ngay cả một ngàn tệ một mét vuông cũng đừng hòng nhận được. Tóm lại, tôi chỉ nói đến thế, các vị tự quyết định xem mình nên làm gì đi.
Thủ đoạn này của Diệp Lăng Phi chính là lật tay làm mây, úp tay làm mưa, thay đổi khôn lường. Vừa rồi nếu hắn nói những lời này, đảm bảo không ai nghe, ngược lại còn có thể khiến họ càng thêm kích động. Vì vậy, Diệp Lăng Phi đã ra đòn phủ đầu, chế ngự tất cả những người này trước, sau đó mới dùng lời ngon tiếng ngọt.
Quả nhiên những lời này có tác dụng. Một cụ già chống gậy được một cô bé dìu tới, lão nhân hỏi:
- Vị tiên sinh này, ngài nói có thật không vậy?
- Cụ ơi, tôi lừa cụ làm gì, chẳng lẽ cụ nghĩ tôi cần phải đi lừa người khác sao? - Diệp Lăng Phi vừa nói vừa chỉ tay về phía chung cư Dương Quang. - Cụ xem, nơi này sắp trở thành khu dân cư, bất kỳ căn hộ nào ở đây đều có chất lượng rất tốt. Còn nhà của mọi người đã quá cũ rồi, không chỉ sinh hoạt bất tiện mà không chừng còn có thể sập bất cứ lúc nào. Chẳng lẽ các vị không muốn ở nhà đẹp hơn, sống cuộc sống tốt hơn sao?
- Chúng tôi ai mà chẳng muốn, nhưng chúng tôi nghe người ta nói nếu di dời, tất cả nhà cửa đều bị phá bỏ, chỉ đền bù cho chúng tôi mấy trăm tệ một mét vuông. Cầm số tiền ít ỏi đó thì biết sống ở đâu bây giờ? Người ta còn nói nhà máy sợi sẽ bị chuyển đi rất xa, lúc đó những công nhân cũ của nhà máy sẽ bị sa thải hết. Tôi là người nơi khác đến, con tôi làm ở nhà máy sợi một tháng kiếm được tám trăm tệ, cả nhà tôi đều trông chờ vào mấy trăm đồng đó. Nếu nó mất việc, cả nhà tôi biết sống làm sao! - Ông cụ nói xong, không kìm được mà rơi nước mắt.
Diệp Lăng Phi an ủi ông cụ:
- Cụ à, tất cả đều do một số kẻ có dụng tâm độc ác tung tin đồn để gây hoang mang cho mọi người. Cụ nghĩ xem, chính phủ chẳng lẽ lại bỏ mặc mấy nghìn người như vậy? Còn chuyện di dời nhà máy sợi, về vấn đề việc làm, tôi có thể cam đoan rằng Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế sẽ hỗ trợ một khoản tiền để giúp đỡ mọi người. Nếu sau này các vị cảm thấy không hài lòng, có thể phản ánh với chính phủ, hoặc lại biểu tình như bây giờ, làm cho Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế không thể kinh doanh được nữa. Chuyện đó để sau hãy nói. Nhìn bộ dạng các vị bây giờ, chắc là chỉ nghe người khác đồn thổi rồi kéo đến làm loạn, đập phá nơi này. Cụ xem, mọi người đã dọa các nhân viên ở đây sợ đến mức nào. Các cô ấy có làm gì sai đâu mà các vị lại đối xử như vậy? Hãy tự hỏi lương tâm mình đi, các vị làm thế không thấy hổ thẹn sao? Các vị làm vậy chỉ khiến kẻ đứng sau giật dây càng thêm đắc ý. Tôi nói cho các vị biết, sở dĩ có người tung tin đồn nhảm là vì có kẻ muốn Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế không thể tiếp quản nơi này. Như vậy, sẽ có người mua lại dự án này với giá rẻ mạt, đến lúc đó, các vị mới thật sự không còn đường sống đâu.
Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến những người ở đó đều im lặng, trên mặt lộ rõ vẻ hối hận. Diệp Lăng Phi đi tới đỡ một người đàn ông bị đánh dậy, nói với gã thanh niên vừa gây sự với mình:
- Anh bạn, cậu còn trẻ, đừng vì chút nghĩa khí vớ vẩn mà xen vào quá nhiều chuyện. Tôi nói câu này hơi khó nghe, tao nghiền chết mày dễ như bóp chết một con kiến. Thời buổi này, quan trọng nhất là tiền. Không có tiền thì đừng có ra vẻ ta đây. Nếu như cậu đập phá tan hoang nơi này, chỉ cần Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế báo cảnh sát, họ sẽ tống tất cả các người vào tù. Không chỉ vậy, các người còn phải bồi thường thiệt hại ở đây, khiến cuộc sống càng thêm tồi tệ. Nghĩa khí lúc đó có giúp được gì không?
Hắn lại quay về phía đám đông, nói:
- Hôm nay tôi quá tức giận, xin các vị thứ lỗi. Như vậy đi, những người bị đánh, tôi cho 5 vạn tệ tiền thuốc men, xem như hôm nay chúng ta kết bạn. Tôi hy vọng sau này mọi người hãy tỉnh táo, đừng quá kích động như hôm nay!
- Năm vạn tệ! - Đám đông lập tức xôn xao. Hơn hai mươi kẻ bị đánh cũng trợn mắt há mồm, không tin vào tai mình. Năm vạn tệ bằng 3, 4 năm làm công trong nhà máy sợi, đối với những người dân nghèo này, đó là một con số trên trời.
Diệp Lăng Phi nhìn vẻ mặt của họ, trong lòng thầm lắc đầu. Hắn gọi Dã Thú lại, nói nhỏ vài câu rồi lấy ra một tập chi phiếu đưa cho Dã Thú. Dã Thú gật đầu, dẫn theo hai người rời đi.
Diệp Lăng Phi hỏi người thanh niên lúc nãy:
- Anh em, đang làm việc ở đâu vậy? Tôi thấy tính tình anh nóng nảy đấy!
Gã thanh niên lấy tay quệt vết máu trên mũi, nói:
- Tôi không có việc làm. Cha tôi là công nhân nhà máy sợi, nghe nói lần này nhà máy di dời, cha tôi sẽ thất nghiệp. Mà tôi cũng không có chỗ ở, tôi nóng ruột quá, cho nên... - Gã thanh niên xấu hổ không dám nói tiếp.
Diệp Lăng Phi cười cười, lấy thuốc lá ra, rút một điếu ném cho hắn. Thấy bao thuốc đã hết, Diệp Lăng Phi gọi một tiểu đội trưởng của công ty bảo an: “Cậu ra xe tôi lấy một bao thuốc lại đây.” Người nọ vội gật đầu, xoay người đi tới xe của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi châm thuốc cho gã thanh niên, vỗ vai hắn hỏi:
- Cậu tên gì?
- Tôi là Phan Phúc Thần!
- Tôi giới thiệu một công việc cho cậu, có làm không?
Phan Phúc Thần vừa nghe, không hề nghĩ ngợi, đáp ngay:
- Tôi làm!
- Cậu chờ chút, tôi gọi điện thoại! - Diệp Lăng Phi đi ra chỗ khác, gọi cho Bạch Tình Đình. Gọi xong, hắn quay lại chỗ Phan Phúc Thần, nói:
- Cậu cũng biết nơi này là chung cư của Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế, tương lai cần có công ty quản lý. Cậu tạm thời làm nhân viên an ninh ở đây, sau này thành lập công ty, cậu sẽ quản lý tài sản ở đây. À, về chế độ đãi ngộ, sẽ theo tiêu chuẩn của nhân viên an ninh Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế, có bảo hiểm, lương tháng 800 tệ. Có thể hơi ít, nhưng công việc tương đối nhàn hạ, sau này công ty thành lập, tập đoàn sẽ tăng lương cho cậu.
Phan Phúc Thần nghe vậy, mặt mày sáng rỡ. Cha hắn là công nhân lâu năm của nhà máy sợi, lương tháng 750 tệ mà còn phải nộp lại ba phần. Phan Phúc Thần quỳ xuống trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Tôi xin lỗi ông, vừa rồi tôi không nên nói chuyện như vậy với ông, tôi không phải là người!
Diệp Lăng Phi thấy gã này cũng dễ thu phục, hắn cười nói:
- Chúng ta đúng là không đánh không quen. Nhớ kỹ, ngày mai đến Tập đoàn Thế Kỉ Quốc Tế báo danh, làm thủ tục nhận việc.
- Được, được! - Phan Phúc Thần liên tục gật đầu.
Diệp Lăng Phi thầm nghĩ: “Từ nay về sau, mình để thằng này trông coi nơi này, xem còn đứa nào dám đến đập phá nữa không.” Hắn muốn dùng chính Phan Phúc Thần để quản lý khu này. Phan Phúc Thần là người bản địa, nếu có ai đến gây sự, cậu ta cũng có thể đứng ra ngăn cản. Đây chính là kế “lấy người địa phương trị người địa phương” của Diệp Lăng Phi.