Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 519: CHƯƠNG 519: CÚT KHỎI THÀNH PHỐ VỌNG HẢI

Diệp Lăng Phi nói muốn tính sổ với hai vợ chồng bán cá, khiến cả hai ngẩn người. Gã đàn ông mở miệng mắng:

- Mẹ nó, tao với mày nợ nần gì nhau mà thanh toán?

Diệp Lăng Phi cất tiền vào ví, cười hỏi:

- Anh nói xem, anh vừa làm gì mà đã quên rồi sao?

- Tao làm gì? – Gã đàn ông trợn mắt, gào lên. - Mày rốt cuộc muốn gì? Có trả tiền không, không trả thì cút đi, tao còn phải làm ăn.

Vợ gã bán cá cũng hùa theo:

- Thằng nghèo rách không trả tiền thì biến ngay, đừng có đứng đây phá đám.

- Ai nói tôi không trả tiền? Tiền tôi đưa cho các vị đây. – Diệp Lăng Phi nghe vợ chồng họ chửi mình nhưng không hề tức giận, lại cười nói: - Tôi muốn xem nên xử lý vụ các người chửi mắng người khác như thế nào. Mọi người cũng thấy đấy, chửi bạn của tôi đến mức phát khóc, các người đúng là ác độc. Lại còn dám tuyên bố không cho bạn tôi rời đi, đây cũng coi là uy hiếp người khác rồi. Món nợ này các vị tính trả thế nào đây?

Hai vợ chồng bán cá nghe ra gã thanh niên này đang muốn ra mặt. Gã bán cá tay cầm dao mắng:

- Mẹ mày, mày tưởng tao dễ bắt nạt à? Nói cho mày biết, tao ở đây không phải ngày một ngày hai, mày dám chạy tới đây gây sự, đúng là chán sống rồi!

Mụ đàn bà còn chửi độc hơn:

- Cái thằng khố rách áo ôm, đừng ở đây giả làm đại gia, cút về mà bú sữa mẹ đi!

Câu nói của mụ ta khiến mấy người bán hàng xung quanh cười ầm lên. Sắc mặt Diệp Lăng Phi trở nên âm trầm, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Bỗng nhiên hắn nhấc chân, đá một cước vào chậu cá, khiến mấy con cá văng tung tóe ra đất. Gã bán cá mặt mày xanh mét, cầm dao đâm về phía Diệp Lăng Phi, gầm lên:

- Thằng nhóc này, muốn chết à!

Diệp Lăng Phi thấy con dao đâm tới, tay phải chợt vung lên, nhanh như chớp tóm lấy cổ tay cầm dao của gã bán cá, chân phải giơ lên đạp một cước vào bụng hắn, khiến gã bay xa hơn một mét. Mụ đàn bà thấy không ổn, hét lên:

- Mau tới giúp, có người gây chuyện ở đây!

Vừa dứt lời, hơn mười gã tiểu thương lập tức bao vây Diệp Lăng Phi, trong đó có một kẻ còn cầm cả dao. Diệp Lăng Phi thấy cảnh này, cười lạnh nói:

- Cứ tới đây, hôm nay tới một người tao cho một người vào viện, tới hai người thì vừa đẹp một đôi vào viện làm bạn cho đỡ cô đơn. Nếu tất cả chúng mày muốn xông lên, tao sẽ cho chúng mày vào viện chơi mạt chược, chắc cũng đủ ba bàn đấy.

Những gã tiểu thương này bình thường hay kết bè kéo cánh, lúc này thấy Diệp Lăng Phi chỉ có một mình, họ càng thêm to gan, trong đó có hai thanh niên đã cầm dao lao đến. Diệp Lăng Phi hét lớn một tiếng, hai tay nắm thành quyền tung cú đấm móc vào cằm hai tên này, khiến cằm chúng vỡ nát, máu miệng tuôn trào. Mấy tên còn lại thấy cảnh này thì không dám tiến lên nữa. Thấy bọn tiểu thương đều sợ hãi không dám bước tới, hắn liền đi đến chỗ họ, đạp liên tục vào đầu gã bán cá, cười khẩy:

- Tao không thích đánh phụ nữ. Nhưng gặp phải loại đàn bà như mày thì tao vẫn cứ đánh. Mẹ nó, mày dám mắng cả tao, đúng là đồ mắt mù.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa tát vào má trái mụ đàn bà đanh đá, làm nửa hàm răng của mụ ta gãy rụng. Mụ ta bị đánh ngã xuống đất, tay che mặt hoảng sợ nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn bước tới, xách hai vợ chồng bán cá lên như xách hai con gà, lôi đến trước mặt mẹ con Đường Hiểu Uyển. Hắn thả tay ra, “bịch” một tiếng, hai vợ chồng rơi xuống đất.

- Mau xin lỗi!

Diệp Lăng Phi hét lớn. Hai vợ chồng bán cá bị dọa đến run rẩy, vội vàng rối rít xin lỗi. Mẹ của Đường Hiểu Uyển là người lương thiện, thấy đôi vợ chồng vô cùng thê thảm, trong lòng cũng thấy không nỡ, vội nói:

- Đủ rồi, chuyện này coi như xong đi.

Thấy mẹ của Đường Hiểu Uyển đã tha cho họ, Diệp Lăng Phi cũng gật đầu. Trước tiên, hắn để mẹ con Đường Hiểu Uyển rời đi. Sau đó, hắn lấy ra một trăm tệ ném xuống trước mặt hai vợ chồng, nói:

- Tao đã nói rồi, tao muốn tính sổ với chúng mày. Bây giờ nợ nần giữa chúng ta đã xong. Đây là tiền tao đền cho đống cá của chúng mày, cộng thêm tiền trà nước thuốc men. Chúng mày nhớ cho kỹ đây: từ hôm nay trở đi, đừng để tao nhìn thấy chúng mày ở thành phố Vọng Hải. Tốt nhất là xéo ngay cho tao, nếu để tao nhìn thấy lần nữa, tao sẽ cho chúng mày biết chữ “chết” viết như thế nào.

Diệp Lăng Phi nói xong, quay sang những người bán hàng khác quát:

- Còn chúng mày nữa, đứa nào không phục thì có thể đi tìm cảnh sát hình sự, cũng có thể đến bang Đầu Búa tìm tao. Mẹ kiếp, chúng mày cũng không thèm ngó xem đây là địa bàn của ai à? Đừng tưởng cầm dao là dọa được người, tao nói cho chúng mày biết, dao là để giết người đấy. Từ nay về sau, đứa nào còn dám phách lối ở đây, tao sẽ khiến chúng mày cả đời này không còn cơ hội hù dọa người khác nữa. Làm ăn thì đàng hoàng cho tao, đừng có sinh sự gây chuyện.

Nói xong, Diệp Lăng Phi quay người rời đi. Những gã tiểu thương sợ đến choáng váng, thấy gã thanh niên này ra tay thật tàn nhẫn. Bọn họ cũng không phải kẻ ngốc, người ta đã nói không phục có thể đi tìm cảnh sát hoặc đến bang xã hội đen tìm hắn, chẳng phải ý là người ta ăn sạch cả hắc đạo lẫn bạch đạo hay sao? Rồng mạnh không ép được rắn địa đầu, huống chi bọn họ chỉ là tiểu thương đến thành phố Vọng Hải buôn bán nhỏ, căn bản không dám trêu vào chuyện thị phi, cả đám đều bị dọa đến mặt mày trắng bệch, lủi nhanh về quầy hàng của mình, thậm chí không dám nhìn sang hàng cá kia.

Đường Hiểu Uyển ngồi trong xe, vẫn còn đang nức nở, vành mắt đỏ hoe, mặt đẫm nước mắt. Dù đã ngừng khóc nhưng nàng vẫn thút thít. Mẹ nàng đang an ủi con gái, thấy Diệp Lăng Phi trở về, bà lập tức cảm kích nói:

- Cậu Diệp, cảm ơn cháu, nếu không có cháu ở đây, thật sự không biết hôm nay hai mẹ con bác phải làm thế nào nữa.

- Bác gái, những người như thế không đáng để chúng ta tức giận đâu ạ, chỉ là mấy kẻ tiểu thương hám lợi thôi. Chúng chỉ lo kiếm tiền chứ chẳng quan tâm đến chuyện gì khác.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa khởi động xe, hắn liếc thấy Đường Hiểu Uyển vẫn đang nức nở, bèn cười nói:

- Cháu thấy Hiểu Uyển cảm thấy uất ức trong lòng, để cô ấy khóc cho thỏa cũng là chuyện tốt.

Đôi mắt Đường Hiểu Uyển đã sưng đỏ, nàng rút khăn giấy lau nước mắt. Mẹ nàng cũng thở dài, nói:

- Bác cũng không ngờ hai người kia lại quá đáng như thế, sau này nhất định không tới chỗ họ mua gì nữa.

- Bác gái, có lẽ là do họ thấy bác dễ bắt nạt. Thời buổi bây giờ, làm người không thể quá lương thiện, lương thiện quá sẽ dễ bị coi thường. – Diệp Lăng Phi lại nói tiếp: - Tính cách của cháu là vậy, người khác không phạm tới cháu, cháu tuyệt đối không động đến họ, nhưng nếu có kẻ dám chọc vào cháu, cháu tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua. Cháu biết bộ dạng vừa rồi của cháu có chút đáng sợ, không nên làm những chuyện đó trước mặt bác gái.

Mẹ của Đường Hiểu Uyển vội vàng nói:

- Cậu Diệp, cháu đừng nói như vậy, hôm nay thật sự là nhờ có cháu, bác không biết phải cảm ơn cháu thế nào cho phải.

Diệp Lăng Phi chỉ cười cười, không nói tiếp mà lái xe vào khu tập thể. Về đến nhà, Đường Hiểu Uyển mới thôi nức nở. Nàng đi rửa mặt trước, nhưng lúc trở ra phòng khách, mắt vẫn còn đỏ hoe. Mẹ nàng đem thức ăn vào bếp nấu nướng.

- Hiểu Uyển, con ngồi nói chuyện với cậu Diệp một lát nhé. Chờ bố đi làm về là chúng ta có thể ăn cơm rồi. – Mẹ của Đường Hiểu Uyển nói.

Đường Hiểu Uyển “dạ” một tiếng, thấp giọng nói:

- Anh Diệp, anh vào phòng em ngồi một lát đi!

Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi theo Đường Hiểu Uyển vào phòng nàng. Căn phòng được bài trí giống như căn hộ mà nàng ở, chỉ khác là sàn nhà và mặt bàn không có một hạt bụi nào, có thể thấy mẹ nàng đã dọn dẹp rất sạch sẽ. Đường Hiểu Uyển ngồi xuống giường, Diệp Lăng Phi cũng ngồi theo. Nàng rúc vào người hắn, mắt đỏ hoe, khẽ hỏi:

- Anh Diệp, anh nói xem tại sao họ có thể mắng chửi người khác tồi tệ như vậy?

Diệp Lăng Phi đưa tay phải ôm lấy bờ vai gầy của Đường Hiểu Uyển, miệng cười nói:

- Hiểu Uyển, người ta không giống em. Chẳng lẽ em nghĩ tất cả mọi người đều giống em, biết khiêm tốn nhường nhịn sao? Làm gì có chuyện đó!

Nghe Diệp Lăng Phi khen mình, trong lòng Đường Hiểu Uyển dâng lên một cảm giác ngọt ngào, những uất ức vì bị vợ chồng bán cá chửi mắng cũng tan biến. Nàng gật đầu, nhẹ nhàng nói:

- Anh Diệp, em cảm thấy chỉ cần có anh bên cạnh, em không cần phải lo lắng bất cứ chuyện gì. Giống như chuyện hôm nay, nếu không có anh, em thật sự không biết phải làm sao.

- Được rồi, đừng nghĩ đến chuyện không vui nữa, cái gì qua rồi thì cứ để nó qua đi. – Diệp Lăng Phi vừa nói vừa liếc nhìn cửa phòng, thấp giọng hỏi: - Hiểu Uyển, cửa phòng khóa chưa?

Đường Hiểu Uyển gật đầu, nói:

- Dạ, cửa phòng đóng rồi ạ.

- Anh hỏi em là đã khóa cửa chưa!

- Khóa cửa phòng ạ? – Đường Hiểu Uyển sửng sốt, hỏi lại: - Tại sao lại phải khóa cửa ạ?

- Bởi vì... bởi vì anh muốn ăn em! – Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đẩy Đường Hiểu Uyển ngã xuống giường rồi đè lên người nàng.

Đường Hiểu Uyển vội vàng nói khẽ:

- Anh Diệp, cửa phòng chưa khóa, lúc vào em mới chỉ đóng lại thôi.

Nghe Đường Hiểu Uyển nói vậy, Diệp Lăng Phi thì thầm:

- Sao em không nói sớm, lỡ như mẹ em vào thì biết ăn nói làm sao.

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, đã nghe thấy tiếng gõ cửa, sau đó là giọng mẹ của Đường Hiểu Uyển từ bên ngoài:

- Hiểu Uyển, con ra đây mẹ bảo.

- Không phải là mẹ em nghe thấy tiếng của chúng ta đấy chứ? – Diệp Lăng Phi thấp giọng hỏi.

Đường Hiểu Uyển cũng không biết, nàng vội đáp:

- Vâng, con ra ngay đây ạ.

Nói rồi, nàng vội vã nhảy khỏi giường, còn Diệp Lăng Phi cũng ngồi vào bàn máy tính, giả vờ như vừa khởi động máy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!