Đường Hiểu Uyển mở cửa phòng ngủ thì thấy mẹ cô đang mặc tạp dề, đứng ngay cửa.
- Mẹ, có chuyện gì vậy ạ?
Đường Hiểu Uyển thoáng chút hoảng hốt. Cô lo rằng mẹ sẽ nhìn ra điều gì đó bất thường, nhưng mẹ cô chỉ liếc qua Diệp Lăng Phi đang ngồi trước máy tính rồi cười bảo:
- Hiểu Uyển, nhà mình hết rượu rồi. Lúc nãy mẹ đi mua thức ăn mà quên mất. Con ra siêu thị gần nhà mua mấy chai bia nhé. À, con hỏi xem anh Diệp thích uống rượu gì, nếu cậu ấy không uống bia thì mua thêm ít rượu khác. Khách đến nhà ăn cơm mà không có rượu mời thì không được.
- Vâng ạ!
Đường Hiểu Uyển gật đầu rồi quay sang hỏi Diệp Lăng Phi:
- Anh Diệp, anh uống rượu gì để em đi mua.
Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói:
- Không cần đâu, anh không uống rượu.
- Sao lại thế, uống một chút thôi mà! – Mẹ của Đường Hiểu Uyển thúc giục. - Hiểu Uyển, con mau đi mua mấy chai về đây.
- Dạ! – Đường Hiểu Uyển đáp rồi chạy về phòng lấy ví tiền. Đến cửa, cô nói với Diệp Lăng Phi:
- Anh Diệp, đi cùng em đi, em dẫn anh đi dạo quanh đây một chút.
- Ừ, hai đứa cứ đi đi. Lát nữa bố Hiểu Uyển về là chúng ta ăn cơm được rồi.
Diệp Lăng Phi cười gật đầu, cùng Đường Hiểu Uyển ra khỏi nhà. Trên cầu thang, Đường Hiểu Uyển chủ động nắm lấy tay Diệp Lăng Phi, trên mặt cô nở nụ cười tinh nghịch, hỏi:
- Anh Diệp, vừa rồi có phải bị mẹ em dọa sợ rồi không?
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Anh thì sợ gì chứ, dù có bị mẹ em nhìn thấy, cùng lắm là bị mắng một trận thôi. Dù sao da mặt anh cũng dày, chẳng bận tâm đâu.
Đường Hiểu Uyển hừ mũi một tiếng, tỏ vẻ bất mãn với câu nói của Diệp Lăng Phi. Hai người vừa xuống tầng một thì gặp một bà cụ. Bà cụ này quen Đường Hiểu Uyển, thấy cô khoác tay một người đàn ông từ trên lầu đi xuống liền hỏi:
- Hiểu Uyển, cháu đưa bạn trai về nhà à?
Đường Hiểu Uyển len lén liếc Diệp Lăng Phi, thấy anh không có phản ứng gì, cô bèn cười ngọt ngào đáp:
- Vâng ạ, cháu đưa bạn về nhà ăn cơm, à không, là bố cháu mời chúng cháu đến ăn cơm. – Nói xong, không đợi bà lão nói thêm, cô đã kéo Diệp Lăng Phi chạy thẳng ra ngoài.
Đường Hiểu Uyển chạy được vài mét mới dừng lại, tay phải vỗ vỗ lên bộ ngực phập phồng, nói:
- Hú hồn, may mà em chạy nhanh. Chứ nói thêm vài câu nữa, lỡ miệng thì sau này em không dám về nhà mất. Ai cũng biết em đưa bạn trai về, sau này có người hỏi tới thì em biết trả lời thế nào đây.
- Có gì khó đâu? Chẳng lẽ anh không đủ tư cách làm bạn trai em à? – Diệp Lăng Phi cười hỏi.
Đường Hiểu Uyển cười nói:
- Không phải thế, nhưng anh Diệp có vợ rồi, em không muốn làm kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người khác đâu.
Nghe vậy, Diệp Lăng Phi khẽ mỉm cười hỏi:
- Chẳng lẽ bây giờ em mới biết anh có vợ sao?
Câu hỏi này khiến mặt Đường Hiểu Uyển đỏ bừng, cô lí nhí:
- Trước kia… trước kia là anh lừa em. Em… em không thèm để ý tới anh nữa.
Vừa nói, Đường Hiểu Uyển vừa rút tay ra khỏi tay Diệp Lăng Phi, co cẳng bỏ chạy. Diệp Lăng Phi nhìn theo bóng lưng cô, chiếc mông nhỏ xinh lắc lư theo từng bước chạy, trông vô cùng đáng yêu, khiến anh bất giác mỉm cười. Đường Hiểu Uyển mới chạy được vài bước đã bị anh đuổi kịp, kéo thẳng vào lòng.
Gương mặt Đường Hiểu Uyển đỏ hồng, cô thì thầm:
- Anh Diệp, ở đây gần nhà em, nhiều người quen lắm. Bị người khác nhìn thấy chúng ta thế này không hay đâu.
- Anh lại nghĩ cứ để cho người khác nhìn thấy. Hiểu Uyển, cả đời này em đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay anh.
Diệp Lăng Phi buông lời trêu chọc. Tay phải hắn bóp mạnh lên mông cô, khiến cô bất giác khẽ rên lên một tiếng. Cô lập tức đỏ mặt, lí nhí:
- Em… em chỉ muốn đi cùng anh Diệp thôi. Không… không được làm chuyện khác.
Diệp Lăng Phi cúi đầu hôn nhẹ lên môi Đường Hiểu Uyển một cái, sau đó mới nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cùng nhau đi mua đồ uống.
Ở siêu thị, hai người mua ba chai bia, Đường Hiểu Uyển còn mua thêm một hộp sữa chua lớn. Cô mở nắp hộp, đưa tới bên miệng Diệp Lăng Phi, nũng nịu:
- Anh Diệp, anh uống một ngụm đi.
- Anh không thích uống thứ này, em cứ uống một mình đi.
Diệp Lăng Phi tay trái xách mấy chai bia, tay phải khoác tay Đường Hiểu Uyển, cùng cô đi về khu tập thể. Thấy Diệp Lăng Phi không uống, Đường Hiểu Uyển lập tức sử dụng tuyệt chiêu của mọi cô gái, làm nũng:
- Anh Diệp, anh uống một ngụm đi mà, một ngụm thôi. Nếu không Hiểu Uyển giận anh đấy.
Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng làm nũng của cô, bất lực cười, khẽ gật đầu. Anh cầm lấy hộp sữa chua, uống một ngụm nhỏ rồi trả lại cho cô. Lúc này Đường Hiểu Uyển mới hài lòng uống. Cô rất thích uống sữa chua, điều mà Diệp Lăng Phi không hề biết. Thấy dáng vẻ thích thú của cô, anh bật cười:
- Hiểu Uyển, có cần anh mua cho em cả thùng về uống không? Trông bộ dạng của em hình như một hộp vẫn chưa đủ!
- Không cần đâu! – Đường Hiểu Uyển cười ngọt ngào. - Em chỉ thỉnh thoảng mới uống thôi. Ngày nào cũng uống dễ béo lắm, em không muốn thế đâu.
Diệp Lăng Phi cười lắc đầu. Anh và Đường Hiểu Uyển đang nắm tay nhau đi về phía khu tập thể thì nghe thấy tiếng gọi của Đường Hưng Cường từ phía sau vọng tới: "Anh Diệp!"
Nghe thấy tiếng bố, Đường Hiểu Uyển giật bắn mình, vội vàng rút tay về, không dám nắm tay Diệp Lăng Phi nữa. Cô và anh cùng quay đầu lại, thấy Đường Hưng Cường tay cầm cặp tài liệu đang bước nhanh về phía hai người. Trong lòng Đường Hiểu Uyển lo ngay ngáy, sợ bị bố trách mắng, bởi cảnh cô nắm tay Diệp Lăng Phi vừa rồi chắc chắn đã bị ông nhìn thấy rõ. Đường Hiểu Uyển đứng cạnh Diệp Lăng Phi, nhất thời luống cuống không biết phải làm sao.
Thế nhưng, Đường Hưng Cường lại không hề tỏ ra tức giận, ông mỉm cười đi tới, nói:
- Anh Diệp, xin lỗi nhé, tôi đi làm về muộn.
- Bác trai, không sao đâu ạ, chiều nay cháu cũng không có việc gì.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa len lén quan sát vẻ mặt Đường Hưng Cường. Anh cho rằng ông chắc chắn đã thấy cảnh mình nắm tay Đường Hiểu Uyển, và với thái độ trước giờ của ông ấy, chắc chắn ông sẽ nổi trận lôi đình. Thấy nụ cười trên mặt Đường Hưng Cường, Diệp Lăng Phi cũng tò mò muốn biết trong lòng ông rốt cuộc đang tính toán điều gì.
Thái độ của Đường Hưng Cường lúc này khiến cả Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển đều bất ngờ. Ông không hề giận dữ, còn vỗ vai Đường Hiểu Uyển, nói:
- Hiểu Uyển, dạo này con sống thế nào? Con bé này cũng thật là, chẳng về nhà ăn cơm nữa. Chẳng lẽ con lớn rồi, không cần cái nhà này nữa sao?
- Không phải, không phải vậy đâu ạ! – Đường Hiểu Uyển vội giải thích. - Mấy ngày nay công việc của con bận quá, thật sự không có thời gian về nhà.
Đường Hưng Cường gật đầu:
- Ừ. Người trẻ tuổi nên bận rộn một chút. Hiểu Uyển, con bây giờ cũng trưởng thành rồi, sau này bố không cần lo lắng chăm sóc con nữa. Con bé này, cũng bị chiều hư mất rồi.
- Bác Đường, sao lại nói vậy ạ, Hiểu Uyển rất ngoan mà.
Diệp Lăng Phi thầm đoán xem Đường Hưng Cường hôm nay sao lại lạ lùng như vậy, chẳng lẽ bị đập đầu vào đâu rồi sao? Rõ ràng thấy mình nắm tay con gái ông, nhưng không những không tức giận mà còn có ý muốn mình chăm sóc cho Đường Hiểu Uyển. Điều này thật khó hiểu.
Đường Hưng Cường cười nói:
- Được rồi, chúng ta đừng đứng đây nói chuyện nữa, mau về nhà thôi.
Đường Hiểu Uyển và Diệp Lăng Phi đều cảm thấy khó hiểu, cảm giác Đường Hưng Cường có gì đó khác thường. Hai người liếc nhau một cái rồi cùng đi theo ông về nhà.
Về đến nhà, Đường Hưng Cường mời Diệp Lăng Phi vào phòng mình nói chuyện. Trong lúc trò chuyện, Diệp Lăng Phi mới hiểu tại sao ông lại đối xử với mình nhiệt tình như vậy. Một mặt là do Đường Hưng Cường cảm kích Diệp Lăng Phi đã giúp ông giải quyết chuyện kia, mặt khác là ông đang suy nghĩ cho Đường Hiểu Uyển. Giữa cuộc nói chuyện, Đường Hưng Cường đột nhiên nói với Diệp Lăng Phi:
- Anh Diệp, Hiểu Uyển sau này phiền cậu chiếu cố nhiều hơn.
Đường Hưng Cường đã nhận ra, con gái mình không còn là cô bé ngoan ngoãn nghe lời, không dám cãi lại ngày xưa nữa. Đường Hiểu Uyển đã trưởng thành, có chủ kiến của riêng mình. Ông phát hiện bây giờ con gái rất nghe lời Diệp Lăng Phi, nếu mình cứ làm căng thì chỉ càng đẩy con bé về phía Diệp Lăng Phi nhanh hơn. Dù không muốn con gái có quan hệ thân mật với một người đàn ông đã có gia đình, nhưng bản thân ông không còn cách nào ngăn cản.
Đường Hưng Cường chỉ có thể dùng kế hoãn binh, hy vọng có thể trì hoãn mối quan hệ của con gái với Diệp Lăng Phi, rồi tìm cơ hội thích hợp để khuyên nhủ, mong con gái có thể thay đổi. Từ trong đáy lòng, ông muốn Đường Hiểu Uyển kết hôn với một người đàn ông có điều kiện tương xứng. Nhưng ông cũng hiểu mình không thể ép buộc con gái, nên đành tạm thời chấp nhận mối quan hệ của Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển. Dĩ nhiên, lúc nói chuyện với Diệp Lăng Phi, ông cũng không quên nhấn mạnh rằng con gái mình là một cô bé ngây thơ, trong sáng...
Diệp Lăng Phi dù hiểu ý của Đường Hưng Cường nhưng anh chọn cách giả vờ không hiểu.
Bữa cơm này không giống những lần trước, Đường Hưng Cường không còn công kích Diệp Lăng Phi nữa, ngược lại còn vô cùng nhiệt tình. Đường Hiểu Uyển là người vui nhất, thấy không khí hòa thuận, cô cũng quên luôn chuyện của bố mình, vui vẻ cười nói. Trong bữa cơm, mẹ Đường Hiểu Uyển muốn cô về nhà ở, cô do dự nói:
- Mẹ, con muốn ở ngoài thêm vài ngày nữa. Mấy hôm nữa con về được không ạ?
Nghe con gái nói mấy ngày nữa sẽ về nhà, vợ chồng Đường Hưng Cường đều vui vẻ gật đầu. Tảng đá trong lòng Đường Hưng Cường cuối cùng cũng được đặt xuống, cả nhà lại hòa thuận như xưa.
Cơm nước xong xuôi, Diệp Lăng Phi và Đường Hưng Cường lại trò chuyện thêm một lúc rồi mới rời đi. Đường Hiểu Uyển vốn định đi đến biệt thự, nhưng Diệp Lăng Phi khuyên cô tối nay nên ở nhà với bố mẹ, còn về Vu Đình Đình, anh sẽ gọi điện báo cho cô ấy một tiếng. Đường Hiểu Uyển suy nghĩ một chút rồi cũng đồng ý.
Tối nay, Đường Hiểu Uyển không đến biệt thự, mà Vu Đình Đình cũng không ở đó. Lúc này, cô đang ở trong bệnh viện.