Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 521: CHƯƠNG 521: MUỐN ĐI THƯ GIÃN MỘT CHÚT

Sau khi Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi nhà Đường Hiểu Uyển, trên đường quay về biệt thự, hắn gọi cho Vu Đình Đình, báo cho cô biết chuyện tối nay Đường Hiểu Uyển không về.

Vu Đình Đình nói với Diệp Lăng Phi là cô đang ở bệnh viện chăm sóc bạn học, xem ra tối nay cô phải ở lại bệnh viện rồi, vốn cũng định gọi điện báo cho Đường Hiểu Uyển.

Vu Đình Đình không nói bạn học của cô đã xảy ra chuyện gì, Diệp Lăng Phi cũng không hỏi, vì hắn nghĩ chỉ cần Vu Đình Đình không có chuyện gì là được, việc gì phải quan tâm đến người khác chứ.

Diệp Lăng Phi trở về biệt thự vừa đúng bảy rưỡi tối, giờ này Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cũng đã về. Hai người phụ nữ không ở phòng khách mà đang ngồi tán gẫu bên hồ bơi sau biệt thự.

Diệp Lăng Phi đỗ xe trong gara, cầm chìa khóa trên tay đi tới hồ bơi. Hắn ném chiếc chìa khóa lên bàn nhựa, đặt mông ngồi xuống ghế, vắt hai chân lên, đưa tay ra mò thuốc lá.

"Đừng hút thuốc, sao anh lại hút thuốc ở đây."

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi muốn hút thuốc tại hồ bơi nên vội vàng ngăn cản.

Diệp Lăng Phi đặt điếu thuốc lại chỗ cũ, cười ha hả nói:

"Em xem hôm nay trời nóng quá, hay chúng ta bơi đi."

"Anh đến muộn rồi, tụi em bơi xong rồi!" Bạch Tình Đình nói. "Ai bảo anh về muộn chi."

Diệp Lăng Phi cười nói:

"Lần sau anh sẽ về sớm hơn."

Nói xong, Diệp Lăng Phi nhìn Chu Hân Mính hỏi:

"Hân Mính, đã bắt được Triệu Trường Đào chưa?"

Chu Hân Mính lắc đầu, nói:

"Không có tung tích gì của Triệu Trường Đào cả. Giống như bốc hơi khỏi thế gian vậy, không hề tìm thấy. Em nghi ngờ hắn đã trốn khỏi thành phố Vọng Hải rồi."

"Cũng có thể lắm!" Diệp Lăng Phi gật đầu. "Nếu là anh, anh đã sớm trốn đi thật xa rồi, ai còn ở lại đây chờ bị tóm chứ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tên Triệu Trường Đào dù sao cũng đã theo Lâm Tuyết, tuyệt đối không đơn giản, anh nghi ngờ Lâm Tuyết biết hắn đang ở đâu."

"Chúng ta cũng không có cách nào với Lâm Tuyết. Bây giờ không có chứng cứ chứng minh chuyện nhà xưởng hóa học có liên quan đến bà ta. Sau lưng người đàn bà này còn có chỗ dựa, rất khó điều tra." Chu Hân Mính cũng đành chịu. "Ngay cả bố em cũng nói vụ án này nên tạm gác lại, không nên dính líu đến quá nhiều người."

Diệp Lăng Phi vừa nghe xong liền cười ha hả:

"Anh thấy bố em nói ra những lời này rất có trí tuệ."

Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đều không hiểu câu nói này của Diệp Lăng Phi có ý gì. Hai người nhìn hắn. Diệp Lăng Phi nói:

"Bố em tại sao lại muốn buông tha? Anh đoán nhất định bố em và Thành ủy đã ngầm thỏa hiệp với nhau rồi. Bên phía Thành ủy đã nhượng bộ một bước, còn bên bố em cũng không truy xét nữa. Như vậy đã đạt được cân bằng. Nếu thật như vậy thì mười hạng mục của nhà xưởng sợi hóa học sẽ có cơ hội tiến triển rất nhanh."

Diệp Lăng Phi nói xong, nhìn Bạch Tình Đình:

"Bà xã đại nhân, hôm nay bên tỉnh ủy thành phố đã có tin vui gì về hạng mục bên nhà xưởng sợi hóa học chưa?"

Bạch Tình Đình liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái, nói:

"Sao anh biết hôm nay tỉnh ủy công bố về thời gian biểu di dời nhà xưởng sợi hóa học?"

"Anh đoán thôi!" Diệp Lăng Phi cười ha hả. "Bà xã, xem ra lần này anh đoán chính xác rồi. Thế nào, nói anh nghe đi, rốt cuộc là ngày nào di dời vậy?"

Bạch Tình Đình cười nói:

"Ông xã, anh đoán chính xác rồi, em thấy anh nên đổi sang nghề xem tướng số được đấy."

Nói xong, cô nghiêm túc nói:

"Việc di dời nhà máy sợi hóa học tổng cộng được chia ra làm nhiều giai đoạn, đầu tiên là đến cuối tháng sáu thì xây dựng xong bước đầu khu nhà máy Tân Thành. Từ đầu tháng bảy, nhà máy sẽ từng bước chuyển dần sang khu Bàn Thiên. Quá trình này sẽ tốn rất nhiều thời gian, ước chừng phải cần khoảng bốn đến năm tháng, tương đương với việc đến cuối năm mới di dời xong…"

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói, khẽ gật đầu. Khi cô nói xong, hắn cười nói:

"Bà xã, xem ra tuần sau em bắt đầu bận rộn rồi. Theo bảng công bố thời gian di dời của chính phủ, dự án Gia Viên của tập đoàn Thế Kỷ sẽ bán rất chạy, rất nhiều người đang chờ đợi Gia Viên Dương Quang sẽ tăng giá rất nhanh. Cho nên, anh đề nghị tuần sau em hạn chế bán các tòa nhà. Đầu tiên hãy chặn toàn bộ chung cư cao ốc lại rồi tung ra từng chút một, nếu như vậy, giá nhà của Gia Viên Dương Quang sẽ tăng vọt, nhanh chóng lao đến đỉnh điểm. Đây là điểm thứ nhất. Điểm thứ hai là cần phải liên kết với thị trưởng Chu tìm bên ngân hàng, thông qua áp lực của chính phủ để ngân hàng cho tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế vay. Anh thấy vấn đề này cũng không lớn, thị trưởng Chu cũng muốn khu Tân Thành làm chiến tích của mình, sẽ dốc toàn lực giúp đỡ. Tóm lại, anh cho rằng nguy cơ khủng hoảng lớn nhất của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đã qua rồi."

Bạch Tình Đình cười nói:

"Ông xã, sao anh nói giống hệt ba vậy, ba em cũng nói thế, ba còn nói có thể tạm thời nghỉ ngơi rồi. Mấy ngày nay vì dự án của nhà máy sợi hóa học mà em bận tối mắt tối mũi, cũng có ý định nghỉ ngơi cho khỏe."

"Nghỉ phép?"

Diệp Lăng Phi vừa nghe xong, mắt sáng lên, cười nói:

"Tốt đấy, bà xã, dù sao anh cũng không có việc gì, hay là chúng ta cùng nhau đi nghỉ mát nhỉ? Ừm, chí ít cũng phải nghỉ ngơi được bốn năm ngày, chúng ta chỉ có hai người."

Diệp Lăng Phi nói xong quay qua nhìn Chu Hân Mính:

"Còn có Hân Mính nữa, chúng ta ba người sẽ ở cùng nhau."

Bạch Tình Đình liếc Diệp Lăng Phi một cái nói:

"Nghĩ hay quá nhỉ, em không đi riêng với anh đâu, ai biết anh có đột nhiên giở trò xấu hay không, đến lúc đó chẳng phải em rất nguy hiểm sao?"

Nói đến đây, chính Bạch Tình Đình cũng thấy vui vẻ hẳn.

Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nói muốn cùng Bạch Tình Đình đi nghỉ mát, cô cười nói:

"Em có việc, em không đi được, hai người đi với nhau đi."

"Như vậy sao được, chúng ta ít ra cũng phải đi cùng nhau chứ." Diệp Lăng Phi nói. "Hân Mính, gần đây em cũng bận rộn nhiều rồi, anh thấy em cũng nên thư giãn một chút đi."

"Em thật sự không có thời gian. Anh cũng biết tính chất công việc của em rồi đấy, làm sao đi chơi bốn năm ngày được." Chu Hân Mính nói. "Em nhiều nhất thì cũng chỉ nghỉ được hai ngày cuối tuần, lỡ có chuyện gì còn phải tăng ca nữa, tóm lại là không có thời gian. Em thấy anh với Tình Đình cứ đi chơi đi."

Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính nói không đi, cô cũng nói:

"Ông xã, không ra ngoài chơi, ở thành phố Vọng Hải chẳng phải cũng rất tốt sao? Em muốn nghỉ ngơi cho thoải mái, mấy ngày nay thật sự rất mệt, chỉ muốn ngủ thôi, em không đi đâu."

Diệp Lăng Phi vốn tưởng có thể cùng Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ra biển chơi cho thoải mái, nhưng thấy cả hai đều từ chối, hắn có chút thất vọng mà nói:

"Vậy thì không đi nữa. Anh mệt rồi, hai người cứ nói chuyện tiếp đi, anh về ngủ trước."

Diệp Lăng Phi vừa nói xong liền đứng lên rời khỏi hồ bơi.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính nhìn nhau, cả hai đều cảm nhận được sự thất vọng của Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính do dự nói:

"Tình Đình, hay cậu cùng anh ấy đi nghỉ mát đi!"

Bạch Tình Đình nhìn ra được Diệp Lăng Phi có phần hơi thất vọng, trong lòng bắt đầu cảm thấy hối hận. Mình và hắn vốn là vợ chồng, vợ chồng đi riêng với nhau là chuyện rất bình thường. Cô cũng muốn cùng Diệp Lăng Phi đi nghỉ mát, nhưng lại lo lắng nếu đi riêng sẽ không tránh khỏi việc tiếp xúc thân mật. Cô lo một khi Diệp Lăng Phi không kiềm chế được, muốn cùng cô phát sinh quan hệ, cô phải làm sao đây?

Bạch Tình Đình trong lòng vẫn rất sợ cái gọi là chuyện đó, nỗi sợ thậm chí có chút quá mức. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Diệp Lăng Phi, cô lại cảm thấy như có kim châm vào tim, đau nhói.

Bạch Tình Đình nhìn Chu Hân Mính nói:

"Hân Mính, cuối tuần cậu có thời gian phải không?"

Chu Hân Mính "ừ" một tiếng, trả lời:

"Thứ bảy, chủ nhật tuần này mình tạm thời rảnh hai ngày, nhưng không biết bên đội cảnh sát hình sự có chuyện gì đột xuất không."

"Hân Mính, mình có chủ ý này, không biết cậu có đồng ý không?" Bạch Tình Đình hỏi.

"Chủ ý gì, nói mình nghe thử đi."

Bạch Tình Đình nói:

"Bố mình quen với ông chủ một công ty cho thuê du thuyền sang trọng, hay cuối tuần này ba người chúng ta cùng đi du thuyền trên biển chơi, nhanh thì một ngày, lâu thì hai ngày sẽ trở về."

Chu Hân Mính vừa nghe xong, cảm thấy việc này có thể được, có điều không biết Diệp Lăng Phi nghĩ thế nào. Cô nhìn Bạch Tình Đình nói:

"Bên mình thì được, nhưng mình lo Diệp Lăng Phi không đồng ý."

"Việc này để mình nói lại với anh ấy, quyết định vậy đi, bây giờ mình đi nói cho anh ấy đây!"

Bạch Tình Đình thấy Chu Hân Mính không có ý kiến gì, lúc này mới đứng dậy đi tìm Diệp Lăng Phi.

Cô đến trước cửa phòng ngủ của hắn, gõ cửa, nghe thấy bên trong không có động tĩnh gì, cô đẩy cửa phòng ra, nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang đeo tai nghe lướt mạng.

Bạch Tình Đình vừa mới bước vào phòng liền nghe Diệp Lăng Phi nói:

"Tiêu Tiếu, sao em lại kéo anh làm tay súng vậy? Đánh trận à, anh chịu, em cũng không xem thử em đã tìm được đội ngũ thế nào, toàn một đám con gái, anh một thằng đàn ông sao mà đánh hả? Anh không đồng ý, em tìm người khác đi."

Bạch Tình Đình đi tới chỗ máy tính, nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang chat video với một cô gái xinh đẹp. Cô giật mình, cảnh giác nhìn cô gái đó.

Lúc này Diệp Lăng Phi mới để ý thấy Tình Đình đã tới phía sau mình, muốn tắt video cũng không kịp nữa. Mà lúc này Vu Tiếu Tiếu lại đang ngồi trong ký túc xá, chỉ mặc áo ngủ hai dây, khe ngực sâu hun hút hiện rõ trước mắt.

Vu Tiếu Tiếu cũng thấy rõ Bạch Tình Đình sau lưng Diệp Lăng Phi, thoạt đầu cô có chút sửng sốt, nhưng ngay lập tức thì ý thức được sắp có chuyện. Cô nàng này còn cố tình ưỡn ngực, khiến cho khe ngực càng sâu thêm.

Sắc mặt Bạch Tình Đình có chút khó coi. Sau khi Diệp Lăng Phi bỏ tai nghe xuống, cô cố giữ vẻ bình tĩnh mà hỏi:

"Ông xã, cô gái này là ai thế, thật xinh đẹp!"

"Cô ta… cô ta là một người bạn của anh!"

Diệp Lăng Phi nhanh trí suy nghĩ, trong lòng đang tính nên giải thích cho Bạch Tình Đình như thế nào, thì đúng vào lúc này, Vu Tiếu Tiếu lại làm một động tác hôn gió, sau đó vội vàng tắt video. Bạch Tình Đình nhìn thấy động tác đó, sắc mặt lúc này trở nên cực kỳ khó coi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!