Diệp Lăng Phi thấy Vu Tiêu Tiếu làm động tác hôn gió thì thiếu chút nữa là bị chọc cho tức điên, thầm nghĩ:
“Tiểu nha đầu này đúng là thừa nước đục thả câu, muốn xem trò cười của mình chứ gì? Cô cứ đợi đấy, đừng để tôi bắt được, đến lúc đó sẽ cho cô biết tay.”
Tuy trong lòng tức sôi máu nhưng Diệp Lăng Phi không hề biểu hiện ra ngoài. Hắn đang định giải thích với Bạch Tình Đình về Vu Tiêu Tiếu thì thấy cô không nói một lời, quay người đi thẳng ra cửa phòng.
Diệp Lăng Phi thấy tình hình không ổn, vội vàng đứng dậy đuổi theo, nhưng vừa đến cửa đã nghe một tiếng “rầm”, Bạch Tình Đình đã đóng sập cửa lại.
Bạch Tình Đình hầm hầm đi về phòng ngủ của mình. Chu Hân Mính vừa lên lầu đã thấy bộ dạng tức giận của cô, vội hỏi:
- Tình Đình, sao thế? Có phải tên nhóc đó lại chọc cậu giận không?
- Cậu đi mà hỏi hắn ấy!
Bạch Tình Đình nói rồi lướt qua người Chu Hân Mính. Chu Hân Mính ngẩn người, do dự một lúc rồi quay người đi về phía phòng ngủ của Diệp Lăng Phi.
Lúc này Diệp Lăng Phi đã mở cửa phòng, thấy Bạch Tình Đình đã về đến cửa phòng ngủ của cô, hắn thầm kêu không hay rồi, vội nhấc chân đuổi theo. Chu Hân Mính còn chưa kịp chạy đến hỏi Diệp Lăng Phi đã xảy ra chuyện gì thì hắn đã như một cơn gió lướt qua người cô.
Tốc độ của Diệp Lăng Phi rất nhanh nhưng vẫn chậm một bước. Khi hắn đến trước cửa phòng, Bạch Tình Đình đã dùng sức đóng sầm cửa lại, ngay sau đó là tiếng khóa cửa vang lên.
Diệp Lăng Phi đứng ngoài cửa nói:
- Tình Đình, em nghe anh giải thích đã.
- Em phải ngủ rồi, anh đừng làm phiền em! - Giọng Bạch Tình Đình từ bên trong vọng ra.
Diệp Lăng Phi giải thích:
- Mối quan hệ giữa anh và cô gái đó không như em nghĩ đâu!
Nhưng dù Diệp Lăng Phi có nói thế nào, Bạch Tình Đình cũng không mở cửa. Cuối cùng, hắn đành bất lực bỏ lại một câu:
- Cô gái đó là Vu Tiêu Tiếu, em cứ hỏi em họ của em là Điền Phong đi, nó biết chuyện về cô ấy.
Nói xong, Diệp Lăng Phi buồn bã quay về phòng ngủ. Chu Hân Mính bước lên chặn trước mặt hắn, thấp giọng hỏi:
- Rốt cuộc đã có chuyện gì? Sao Tình Đình đang yên đang lành lại nổi giận thế?
- Haiz, chuyện này một lời khó nói hết! - Diệp Lăng Phi thở dài, vẻ mặt đầy bất lực.
- Vậy anh cũng phải giải quyết chứ, chẳng lẽ cứ để vậy à? - Chu Hân Mính hỏi.
- Anh còn cách nào nữa, em cũng thấy rồi đấy. Bạch Tình Đình đang nổi nóng, lúc này anh mà chọc vào cô ấy chẳng phải là tự tìm phiền phức sao? - Diệp Lăng Phi vò đầu. - Anh ra ngoài một lát, em cứ từ từ nói chuyện với Tình Đình nhé.
Nói rồi, Diệp Lăng Phi bước nhanh ra cầu thang. Chu Hân Mính thấy hắn không chịu nói gì thêm, đành phải đi đến gõ cửa phòng Bạch Tình Đình. Cô vừa gõ cửa đã nghe tiếng Bạch Tình Đình lầm bầm từ bên trong:
- Em đã nói là em phải ngủ, anh đừng làm phiền em nữa.
- Tình Đình, là mình, Hân Mính đây! - Chu Hân Mính nói. - Diệp Lăng Phi không có ở đây đâu. Anh ấy vừa xuống lầu rồi, bảo muốn ra ngoài đi dạo một lát!
Bạch Tình Đình mở cửa phòng, đầu tiên là nhìn quanh hai bên, sau khi chắc chắn Diệp Lăng Phi không có ở đó mới gọi Chu Hân Mính vào:
- Hân Mính, vào đi.
Nghe giọng Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính có thể cảm nhận được tâm trạng của cô lúc này rất sa sút. Chu Hân Mính nhanh chóng bước vào phòng, tiện tay khóa cửa lại.
Bạch Tình Đình nửa nằm trên giường, ôm con thỏ bông vào lòng. Chu Hân Mính ngồi xuống mép giường, nhìn cô bạn im như tờ rồi cười hỏi:
- Tình Đình, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Lúc nãy cậu vẫn vui vẻ mà, sao đột nhiên lại trở mặt với Diệp Lăng Phi?
Nghe Chu Hân Mính hỏi, Bạch Tình Đình tức tối kể lại toàn bộ câu chuyện mình nhìn thấy trong phòng Diệp Lăng Phi. Cô vừa dứt lời thì bên ngoài vọng lại tiếng khởi động xe. Bạch Tình Đình sững sờ, vội vàng ném con thỏ qua một bên, nhảy xuống giường chạy đến bên cửa sổ.
Chu Hân Mính cũng đi tới. Cả hai cùng nhìn xuống qua cửa sổ, thấy Diệp Lăng Phi đã lái xe rời khỏi biệt thự.
- Hắn đi đâu thế? - Bạch Tình Đình hỏi.
- Ồ, lúc nãy anh ấy bảo cần ra ngoài đi dạo, mình còn tưởng anh ấy nói đùa, không ngờ đi thật. - Tay phải Chu Hân Mính vỗ nhẹ lên vai Bạch Tình Đình, an ủi. - Tình Đình, đừng giận nữa. Lúc nãy cậu cũng nói là thấy Diệp Lăng Phi và cô gái đó đang chat video thôi mà. Cậu nghĩ xem, nếu hai người họ thật sự có gì mờ ám, anh ấy có to gan đến mức không khóa cửa phòng mà dám làm chuyện đó không? Diệp Lăng Phi thông minh lắm, anh ấy không sơ hở đến mức để cậu bắt gặp đâu.
Bạch Tình Đình nghe vậy liền chu môi cãi lại:
- Cũng có thể hắn nghĩ mình sẽ không lên đây, nên mới quên khóa cửa phòng.
Chu Hân Mính cười, ôm vai Bạch Tình Đình đi đến bên giường. Hai người ngồi xuống, Chu Hân Mính nói:
- Tình Đình, mình hỏi cậu, cậu có yêu Diệp Lăng Phi không?
Bạch Tình Đình cắn môi, hờn dỗi nói:
- Cả đời này, việc mình hối hận nhất chính là yêu hắn đến vô phương cứu chữa.
- Nếu đã yêu thì nên trân trọng anh ấy. - Chu Hân Mính nói. - Cậu làm như vậy chỉ đẩy Diệp Lăng Phi ra xa hơn thôi. Mình thấy chuyện vốn không có gì cũng sẽ bị cậu làm cho thành có chuyện đấy.
- Vậy mình phải làm sao? - Bạch Tình Đình nhìn Chu Hân Mính. - Mình thật sự không biết phải làm thế nào mới giữ được trái tim hắn. Trước đây là nữ đồng nghiệp ở công ty, bây giờ lại xuất hiện cô gái này, không biết hắn còn có bao nhiêu cô gái khác nữa. Hân Mính, mình thừa nhận mình yêu hắn, nhưng mình không biết làm sao để giữ hắn ở lại bên cạnh mình.
Chu Hân Mính cười nói:
- Theo mình thấy, thật ra Diệp Lăng Phi là người dễ đối phó nhất. Cậu chỉ cần khiến anh ấy cảm thấy mắc nợ cậu, càng khiến anh ấy mắc nợ nhiều thì anh ấy sẽ càng tìm mọi cách để yêu thương cậu.
- Cái này… - Bạch Tình Đình nhíu mày, lòng trĩu nặng.
Một lúc sau, cô mới nói:
- Hân Mính, vậy bây giờ phải làm sao? Hắn đã bị mình làm cho giận bỏ đi rồi, muộn thế này hắn ra ngoài làm gì chứ? - Trong lòng Bạch Tình Đình có chút hối hận. - Lúc nãy mình đang tức, hình như có nghe hắn nhắc đến em họ mình mà mình quên béng mất.
Lúc nãy Chu Hân Mính có nghe những lời Diệp Lăng Phi nói với Bạch Tình Đình qua cánh cửa, cô liền nhắc:
- Diệp Lăng Phi lúc nãy bảo cậu đi hỏi em họ Điền Phong, hình như cậu ấy có biết cô gái tên Vu Tiêu Tiếu đó.
Bạch Tình Đình vừa nghe xong liền vội vàng cầm điện thoại gọi cho Điền Phong.
Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi biệt thự, trong lòng càng nghĩ càng tức, thầm rủa:
“Tiểu nha đầu Vu Tiêu Tiếu này đúng là chuyên gia đục nước béo cò, hại mình thê thảm thế này, tuyệt đối không thể tha cho cô ta được.”
Nghĩ vậy, Diệp Lăng Phi liền quay đầu xe, chạy thẳng đến Đại học Vọng Hải.
Khi sắp đến cổng trường, hắn rút điện thoại gọi cho Vu Tiêu Tiếu, nhưng cô không nghe máy. Vu Tiêu Tiếu cũng không ngốc, cô biết hành động của mình có thể gây ra mâu thuẫn gia đình. Sau khi làm xong, cô đã thấy hối hận nên không dám nghe điện thoại của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi vốn định đi thẳng vào ký túc xá tìm Vu Tiêu Tiếu, nhưng nghĩ lại rồi thôi. Mình đường đường là đàn ông, sao có thể nửa đêm xông vào ký túc xá nữ được?
Diệp Lăng Phi bèn gọi điện cho Điền Phong. Chuông vừa reo, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng của cậu ta:
- Anh rể, anh rốt cuộc bị làm sao vậy? Lúc nãy chị họ còn gọi hỏi em chuyện giữa anh và Vu Tiêu Tiếu. Em đã nói từ lâu rồi, tốt nhất anh đừng có dính vào tiểu nha đầu đó, không dây vào được đâu. Ban đầu anh còn khuyến khích em theo đuổi cô ta, bây giờ thì em hiểu rồi, em không dám đụng vào đâu.
Nghe Điền Phong nói vậy, Diệp Lăng Phi nhíu mày sầu não:
- Sao anh biết được. Đều tại con nhóc chết tiệt đó giở trò, rủ anh chơi game, kết quả đúng lúc bị chị họ cậu nhìn thấy. Cậu nói xem, con nhóc đó còn làm động tác hôn gió trước mặt chị cậu nữa chứ. Anh với cô ta chẳng có quan hệ gì sất, thế mà bị nó hại chết thế này đây. Bây giờ anh có nhảy xuống sông cũng không rửa sạch được.
Điền Phong bật cười ha hả:
- Anh rể ơi là anh rể, lần này anh chịu trận đi nhé. Theo như em biết tính khí của chị họ em, anh về nhà chuẩn bị quỳ gối là vừa. À, em nhớ rồi, lúc nãy chị họ có hỏi, em đã nói anh và cô Vu Tiêu Tiếu đó không có quan hệ gì cả, chỉ là cô ta nói chuyện hơi quá trớn thôi. Tất cả là vì anh rể đấy, anh đừng có bán đứng em nhé, cho dù có chuyện gì với con nhóc đó cũng không được nói thật đâu.
- Cậu đừng có nói bậy, anh với con nhóc đó thì có chuyện gì được! - Diệp Lăng Phi nói. - Em thấy giọng điệu của Tình Đình thế nào, có còn giận không?
- Chẳng nghe ra giọng điệu gì cả, có điều, chị họ nói có thời gian muốn gặp Vu Tiêu Tiếu, còn bảo em giới thiệu nữa. Anh có muốn giấu cũng chẳng được đâu.
Diệp Lăng Phi hít một hơi khí lạnh, không biết Bạch Tình Đình muốn gặp Vu Tiêu Tiếu là có ý đồ gì. Nhưng chuyện đã đến nước này, hắn thật sự không đoán ra được tâm tư của cô, đành nói:
- Điền Phong, cậu giúp anh nghe ngóng xem con nhóc đó giờ đang trốn ở đâu, anh gọi mà nó không nghe máy. Cậu hỏi thử xem, nếu có trong ký túc xá thì lừa nó ra đây. Anh phải dạy cho con nhóc này một bài học, suýt nữa làm anh tức hộc máu rồi.
- Anh rể, anh đừng có gây ra án mạng đấy, nếu vậy em cũng là đồng phạm đó. - Điền Phong nói. - Ừm, để em hỏi Hứa Duy thử xem, cô ấy chắc đang ở cùng Vu Tiêu Tiếu.
Điền Phong nhận lời rồi cúp máy. Không lâu sau, cậu ta gọi lại, báo cho Diệp Lăng Phi biết hiện giờ Vu Tiêu Tiếu không có ở ký túc xá mà đang ở quán net Tiêu Dao ngoài cổng trường.
Diệp Lăng Phi biết quán Tiêu Dao đó, hắn lái xe đến trước cổng quán, xuống xe rồi đi thẳng vào trong. Đại sảnh tầng một không thấy bóng dáng Vu Tiêu Tiếu đâu, thế là hắn lên lầu hai. Lầu hai là các phòng riêng. Diệp Lăng Phi vừa lên tới nơi liền thấy trong gian phòng sát cầu thang, Vu Tiêu Tiếu và Hứa Duy đang ngồi chơi game.