Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 525: CHƯƠNG 525: EM NUÔI

Sáng sớm, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều đã thức dậy. Bạch Tình Đình không kể cho Chu Hân Mính nghe chuyện tối qua. Vừa sáng, cô đã gọi điện cho bố mình, hy vọng ông có thể đặt giúp một chiếc du thuyền cho bốn người.

Bạch Tình Đình mặc một chiếc váy liền chít eo màu trắng, đầu đội mũ che nắng, trông vô cùng xinh đẹp rạng ngời. Chu Hân Mính cũng thay đổi phong cách ăn mặc quần dài áo ôm thường ngày, đổi sang một chiếc váy màu hồng phấn và áo thun ngắn tay. Nghĩ rằng gió biển sẽ khá lớn nên cả hai đều mang theo áo khoác.

Diệp Lăng Phi vẫn mặc bộ đồ mát mẻ, phong cách ăn mặc như thường ngày, không có gì thay đổi. Trên vai hắn đeo một chiếc ba lô đen, thong thả đi xuống lầu. Khi thấy cách ăn mặc của Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình, mắt Diệp Lăng Phi sáng rực lên. Hắn vươn tay ôm chặt eo hai người đẹp, tay trái ôm một người, tay phải ôm một người, rồi cùng họ đi ra khỏi biệt thự.

Hẹn gặp Vu Tiêu Tiếu lúc chín giờ sáng trước cổng Câu lạc bộ Du thuyền Hoàng Gia, nên Diệp Lăng Phi cũng không vội, cứ thong thả lái xe. Giao thông cuối tuần đông nghẹt. Tiết trời tháng năm, tháng sáu vốn đã oi bức, đặc biệt hôm nay trời trong xanh không một gợn mây, nên mới sáng sớm đã cảm thấy nóng nực, rất thích hợp để ra biển chơi.

Lúc Diệp Lăng Phi lái xe đến đường Trường Giang thì thấy phía trước kẹt cứng. Thấy tình hình này, hắn liền nói:

- Xong rồi, anh thấy chúng ta nên dừng lại đợi một lát thôi.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính không mấy bận tâm. Nghe Diệp Lăng Phi nói phía trước kẹt xe, Bạch Tình Đình nhìn đồng hồ, đã hơn tám giờ, vẫn còn khá nhiều thời gian mới đến chín giờ nên cũng không vội. Cô nói:

- Ông xã, không cần gấp, kẹt xe thì mình đợi thôi.

Diệp Lăng Phi ngó đầu ra ngoài nhìn, thấy dòng xe phía trước kẹt cứng, dài đến mức không thấy điểm cuối. Cứ thế này không biết đến bao giờ mới thoát ra được. Hắn nhìn lại phía sau, thấy cũng có xe đang chạy tới, bèn vội vàng lùi xe lại một chút rồi nói:

- Anh nghĩ hay là mình đi đường vòng đi, chứ đường này chẳng biết đến khi nào mới thông. Anh chẳng có chút niềm tin nào vào năng lực xử lý của cảnh sát giao thông thành phố Vọng Hải cả.

Nói xong, Diệp Lăng Phi liếc nhìn Chu Hân Mính một cái, nói tiếp:

- Mà nói đi cũng phải nói lại, sao anh thấy thành phố Vọng Hải ngày nào cũng sửa đường, mà đường thì ngày nào cũng kẹt thế nhỉ? Hân Mính, em không hỏi bố em xem rốt cuộc là thế nào à?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!