Diệp Lăng Phi còn tưởng mình nghe nhầm. Sao hôm nay Bạch Tình Đình lại thay đổi tính nết thế này, muốn nhận Vu Tiêu Tiếu làm em nuôi? Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu mới quen nhau chưa được nửa ngày đã trở nên thân thiết như vậy, điều này thật sự vượt xa sức tưởng tượng của Diệp Lăng Phi.
Không chỉ Diệp Lăng Phi thấy khó hiểu mà ngay cả Chu Hân Mính cũng không hiểu Bạch Tình Đình bị làm sao, tại sao đột nhiên lại muốn nhận Vu Tiêu Tiếu làm em nuôi.
“Sao thế, cái này gọi là hợp nhau.”
Bạch Tình Đình thân mật nắm lấy tay Vu Tiêu Tiếu, nói:
“Em vừa nhìn thấy Vu Tiêu Tiếu lần đầu tiên đã có cảm giác rất hợp nhau!”
Vu Tiêu Tiếu cười nói:
“Sư phụ, sau này không được bắt nạt chị của tôi đâu nhé. Lúc nãy tôi đã nghe chị tôi nói rồi, người luôn bắt nạt chị ấy, nếu người còn bắt nạt chị tôi nữa, tôi sẽ không tha cho người đâu.”
“Được rồi. Tôi hiểu tâm ý của bà xã tôi rồi.”
Diệp Lăng Phi đẩy cửa xe bước xuống. Hắn kéo mở cửa xe thương mại, đứng bên ngoài nói với Bạch Tình Đình ở bên trong:
“Bà xã, chiêu này của em độc thật đấy, nhận một cô em gái nuôi chính là kéo thêm một trợ thủ. Hừ, sau này không cần nghĩ cũng biết anh phải sống những ngày thống khổ rồi.”
Tâm ý của Bạch Tình Đình quả thật đã bị Diệp Lăng Phi đoán trúng. Tối qua, Bạch Tình Đình nói chuyện với em họ mình là Điền Phong và có nhắc tới Vu Tiêu Tiếu. Điền Phong nói cho Bạch Tình Đình biết, Vu Tiêu Tiếu là cô gái không hề có hứng thú với đàn ông. Việc gì cũng tỏ ra tùy tiện, phóng khoáng, nhưng làm bạn thì rất tuyệt.
Hôm nay, Bạch Tình Đình chỉ ngồi nói chuyện phiếm với Vu Tiêu Tiếu một lúc mà đã nhìn thấu tính cách của cô. Cô gái này quả thật rất tùy tiện, cởi mở. Bạch Tình Đình cho rằng thà có thêm một đồng minh còn hơn là thêm một kẻ địch. Tuy em họ Điền Phong có nói với cô rằng giữa Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu không có bất cứ quan hệ gì, nhưng Bạch Tình Đình vẫn không yên tâm. Dù sao thì Vu Tiêu Tiếu cũng là một cô gái xinh đẹp, còn Diệp Lăng Phi, đừng tưởng cả ngày chỉ thấy hắn cười hì hì, tỏ ra vô lại, nhưng bên trong con người hắn lại có một thứ gì đó khiến phụ nữ mê mẩn.
Bạch Tình Đình nghĩ đến chính mình, lúc đầu cô cũng chẳng có chút cảm giác nào với Diệp Lăng Phi, thậm chí còn rất ghét, nhưng kết quả thì sao, chẳng phải cô đã là vợ của hắn rồi đó sao? Vì thế mới nói, trên thế gian này không có việc gì là không thể.
Bạch Tình Đình vì thế mới nghĩ đến việc nhận Vu Tiêu Tiếu làm em nuôi. Như vậy, cô không những giảm bớt một phần lo lắng mà còn có thể nhờ Vu Tiêu Tiếu giúp mình giám sát Diệp Lăng Phi. Hơn nữa, cô cũng có thể gặp Vu Tiêu Tiếu nhiều hơn để trò chuyện, lỡ như Vu Tiêu Tiếu và Diệp Lăng Phi có nảy sinh tình cảm thì cô cũng có thể kịp thời phát hiện mà nghĩ kế đối phó.
Bạch Tình Đình vô cùng hài lòng với suy nghĩ này của mình. Cô cho rằng cần phải chuẩn bị cho một cuộc chiến lâu dài với Diệp Lăng Phi. Người đàn ông này quả thật quá ưu tú. Ngộ nhỡ một khi có cô gái khác phát hiện ra sự tinh tế ẩn giấu bên trong con người hắn, bất kỳ người phụ nữ nào cũng có thể yêu Diệp Lăng Phi. Bạn thân của cô, Chu Hân Mính, chính là một ví dụ điển hình, và điều đó cũng đã chứng thực cảm giác của cô.
Đối với Bạch Tình Đình mà nói, cô cần thay đổi sách lược, cần sử dụng chính sách lạt mềm buộc chặt, chỉ có như vậy mới có thể giữ chặt trái tim của Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi đã làm người khuân vác, dọn thức ăn, dọn dụng cụ, ngay cả lều dã ngoại cũng chỉ một mình hắn dựng. Còn ba cô gái kia thì chỉ lo chơi đùa bên bãi biển. Sau khi Diệp Lăng Phi nhóm lửa xong liền gọi Vu Tiêu Tiếu:
“Tiêu Tiếu, cô ở đây nhỏ tuổi nhất, qua đây làm việc đi.”
Vu Tiêu Tiếu đang nghịch nước với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính bên bãi biển, nghe Diệp Lăng Phi gọi mình qua giúp, cô lầm bầm:
“Sư phụ, không ai bắt nạt người ta như vậy chứ, người là đàn ông, không lẽ chỉ làm chút việc đó cũng bắt một tiểu cô nương chân yếu tay mềm như tôi qua làm? Thật chẳng biết người nghĩ gì nữa. Nếu người bỏ hết đồ đạc trên người xuống, cũng giống như tôi, thì tôi không nói một lời nào cả.”
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đang nghịch nước biển, sau khi nghe câu nói này của Vu Tiêu Tiếu, hai người đầu tiên là ngỡ ngàng, sau đó quay mặt đi cười trộm.
Diệp Lăng Phi hết lời để nói, hừ lạnh:
“Hừ, đúng là ăn không được nho thì nói nho chua. Cô không có thì đừng có mong người khác cũng như cô.”
Vu Tiêu Tiếu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì mặt đỏ ửng, tim đập thình thịch:
“Sư phụ, tôi chưa từng hâm mộ nhé. Người chưa nghe câu nói rất nổi tiếng sao, đằng sau người đàn ông thành công luôn có một người phụ nữ tốt. Ừm, còn một câu nữa, đàn ông các người đều do phụ nữ chúng tôi sinh ra cả.”
Diệp Lăng Phi cứng lưỡi, chỉ có thể trừng mắt nhìn Vu Tiêu Tiếu, hôm nay coi như gặp phải đối thủ. Trước đây lúc Vu Tiêu Tiếu chưa quen Bạch Tình Đình, cô còn có chút e dè với Diệp Lăng Phi. Bây giờ thì như có chỗ dựa rồi, chẳng còn khách sáo gì nữa. Diệp Lăng Phi lại không thể nặng lời với Vu Tiêu Tiếu, đành phải cầm lấy xiên thịt, bực bội đi nướng.
Nhìn bộ dạng đó của Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình không nhịn được bật cười. Bọn họ xem như đã phục tiểu nha đầu Vu Tiêu Tiếu này rồi, lời nào cũng dám nói ra. Theo Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính thấy, đây vốn là một chuyện đáng mừng.
Ba mỹ nữ nghịch nước biển, Diệp Lăng Phi cô đơn một mình ngồi nướng thịt. Hắn bùi ngùi trong lòng, vốn tưởng có cơ hội tốt để gần gũi hai mỹ nữ, lại bị tiểu nha đầu Vu Tiêu Tiếu làm cho chẳng còn cơ hội nào nữa.
Diệp Lăng Phi cố ý bỏ thật nhiều ớt, ngay cả hắn cũng ngửi thấy mùi cay nồng nặc. Hắn thầm nghĩ, lát nữa tôi sẽ cho cô chảy nước mắt. Diệp Lăng Phi nghĩ ngợi, trong vô thức đã cho thêm muối, hắn lấy khoảng hơn mười xiên thịt cho thật nhiều gia vị rồi cố ý để riêng ra. Trong lòng thầm tính, lát nữa để bọn họ đến ăn phần riêng của mỗi người. Vừa nghĩ đến bộ dạng ba cô gái ăn cay đến chảy nước mắt, Diệp Lăng Phi không nhịn được đắc ý.
“Nướng xong rồi, mau đến ăn thôi!”
Diệp Lăng Phi cảm giác mình cũng giống như những người bán xiên thịt nướng, đứng trước quầy hét lớn:
“Đến ăn thịt xiên thôi!”
Bụng thầm nghĩ: “Một tệ một xiên lớn, đảm bảo ăn xong một xiên vẫn muốn ăn tiếp một xiên nữa.”
“Mau ăn thôi, mình đói lắm rồi.”
Bạch Tình Đình mang dép lê, gọi Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu đến ăn thịt xiên. Ba cô gái vây đến, Diệp Lăng Phi vừa định bưng mấy xiên thịt đã bỏ rất nhiều ớt và muối lên thì nghe Vu Tiêu Tiếu đột nhiên nói:
“Sư phụ, người mau xem, ở bên đó hình như có cá mập.”
Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa chỉ ra phía biển không xa:
“Cái gì đang trôi nổi kia vậy?”
“Ở đây làm gì có cá mập, cô xem phim nhiều quá rồi đấy. Cô còn tưởng ở đây có thủy quái à?”
Diệp Lăng Phi nói xong liền dời mắt nhìn ra biển, nhưng chẳng thấy gì cả. Ngay sau đó, hắn nghe thấy tiếng cười ha ha đắc ý của Vu Tiêu Tiếu:
“Sư phụ, người biết heo chết như thế nào không?”
“Chết như thế nào?”
“Chết ngu đó!”
Vu Tiêu Tiếu nói xong liền lùi ra xa một khoảng, để tránh Diệp Lăng Phi dùng bạo lực với mình. Diệp Lăng Phi vốn định tung một chưởng dọa cho tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng này một phen, để cho cô ta biết đừng tưởng có Bạch Tình Đình làm chỗ dựa thì mình không dám dạy dỗ. Nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn lại, nói:
“Được rồi, không gây sự với cô nữa. Mau đến ăn thịt xiên đi. Tôi nướng ngon lắm đấy.”
Diệp Lăng Phi nói xong liền cầm xiên thịt “đặc biệt” mà hắn giữ lại cho mình đưa vào miệng. Lúc hắn há to miệng cắn một miếng, cảm giác vừa cay vừa mặn xộc lên, suýt chút nữa thì chảy nước mắt. Hắn vội nuốt miếng thịt xuống rồi cuống cuồng đi tìm chai nước suối.
Lúc này, hắn nghe thấy tiếng cười vui vẻ của ba cô gái. Bạch Tình Đình nói:
“Ông xã, cái này gọi là gieo nhân nào gặt quả nấy. Anh định hại tụi em, chẳng lẽ anh tưởng tụi em không thấy thật à? Hừ, Tiêu Tiếu, chủ ý này hay lắm. Hôm nào chị sẽ mời em một bữa thịnh soạn.”
Diệp Lăng Phi uống hết hai chai nước suối mới cảm thấy trong miệng dễ chịu hơn một chút. Hắn lại cầm chai nước suối lên dốc thẳng từ trên đầu xuống, sau đó vứt chai không đi, trừng mắt nhìn ba người đẹp đang ngồi đối diện ăn thịt nướng.
“Thù này không báo không phải quân tử!”
Diệp Lăng Phi hét lớn một tiếng.
“Hổ không phát uy, mọi người xem tôi là Hello Kitty à?”
Nói xong, Diệp Lăng Phi xông thẳng đến chỗ Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình vừa thấy tình thế không ổn, vốn định lùi lại bỏ chạy nhưng Diệp Lăng Phi đâu cho cô cơ hội. Hắn xông lên giữ chặt eo Bạch Tình Đình, bước nhanh về phía bãi biển.
Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu ngớ người ra. Đợi lúc bọn họ phản ứng lại thì Diệp Lăng Phi đã bế Bạch Tình Đình đến bờ biển rồi, chỉ nghe thấy tiếng kêu cứu của cô:
“Em gái, Hân Mính, mau đến cứu mình!”
Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu không nghĩ nhiều, vội vàng đuổi theo. Lúc này, Diệp Lăng Phi đã bế Bạch Tình Đình xuống biển. Hắn buông tay, lập tức ném Bạch Tình Đình xuống nước khiến cả người cô ướt sũng. Diệp Lăng Phi vốn định quay người đi dạy dỗ Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu một bài học, nhưng không ngờ hai người đã xông đến. Hắn còn chưa kịp có động tác gì thì hai người đã một trái một phải, ra thế muốn đẩy hắn ngã nhào xuống nước.
Diệp Lăng Phi vừa quay nửa người, ở trong nước không tiện như trên cạn, lại đúng lúc chưa có chuẩn bị tâm lý nên đã bị Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu đẩy cho nghiêng ngả. Hắn biết mình chắc chắn sẽ ngã xuống biển, bèn quyết tâm thò hai tay ra nắm chặt cổ tay của Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu. Trong khoảnh khắc ngã xuống nước, hắn cũng kéo theo hai người ngã nhào.
Tùm, tùm, tùm!
Theo ba tiếng đó, Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu đều ngã nhào xuống biển. Bạch Tình Đình lúc này ướt như chuột lột, đang đứng trong nước. Cô nhìn thấy Diệp Lăng Phi ngã xuống cũng không thèm để ý gì khác, thò tay túm chặt lấy đùi của hắn, định giữ chặt để hắn không thể phản kháng.
Nhưng Diệp Lăng Phi ngay khoảnh khắc ngã xuống nước đã dùng sức bật lên. Bạch Tình Đình đúng lúc đó nắm phải khoảng không, kết quả là bị mất thăng bằng, lại ngã nhào xuống nước một lần nữa.