Diệp Lăng Phi vừa nhô đầu lên khỏi mặt biển đã thấy Chu Hân Mính, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu đều đã đứng dậy. Không nhìn thì thôi, chứ vừa nhìn đã suýt khiến Diệp Lăng Phi hộc máu. Quần áo của ba cô gái ướt sũng, dính chặt vào người, phô bày những đường cong nóng bỏng. Huống hồ, cả ba đều mặc đồ mùa hè mỏng manh, nên khi ngấm nước, quần áo liền trở nên trong suốt, để lộ lớp nội y ẩn hiện bên trong.
Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu hoàn toàn không nhận ra Diệp Lăng Phi lúc này đang được một phen no mắt. Ba người họ ra hiệu cho nhau, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính xông lên trước, Vu Tiêu Tiếu hơi do dự một chút rồi cũng lao theo.
Ba người đẹp vây Diệp Lăng Phi vào giữa, ra sức vung tay té nước, tạo thành những màn nước bắn tung tóe lên người hắn. Một mình sao chống lại được ba người, Diệp Lăng Phi làm sao chịu nổi vòng vây tấn công của ba cô gái chứ, chẳng mấy chốc đã bại trận, phải vùi đầu xuống mặt biển không dám ló lên nữa.
Ba cô gái tìm kiếm bóng dáng Diệp Lăng Phi dưới mặt biển, tìm nửa ngày cũng không thấy đâu. Họ đành tách nhau ra tìm, Bạch Tình Đình vừa đi được mấy bước thì cảm giác chân mình bị ai đó túm chặt dưới nước, ngay sau đó, Diệp Lăng Phi từ dưới nước trồi lên, ôm chặt eo cô, khiến cả hai cùng ngã nhào xuống mặt nước.
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi giữ lại dưới nước tha hồ trêu ghẹo, đợi đến khi Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu kéo tới thì hắn đã lặn mất tăm. Ba người không dám tách ra nữa, liền tụm lại với nhau tìm kiếm Diệp Lăng Phi. Khi họ đang mải mê tìm kiếm thì đột nhiên nghe thấy một tràng cười từ trên bờ vọng lại. Không biết từ lúc nào, Diệp Lăng Phi đã lên bờ, đang đứng trên bãi biển chỉ trỏ về phía họ mà cười nắc nẻ.
Thấy Diệp Lăng Phi đã lên bờ, ba cô gái cũng lần lượt đi vào. Diệp Lăng Phi mình mẩy ướt sũng đi đến bên bờ biển, vớ lấy túi xách của mình rồi lao nhanh vào lều.
Lúc ba người Bạch Tình Đình đến trước lều, đang định xông vào thì nghe tiếng Diệp Lăng Phi vọng ra:
- Anh đang thay đồ, nếu mấy em xông vào mà thấy cảnh không dành cho trẻ em thì đừng trách anh đấy nhé.
Câu nói này quả nhiên hiệu quả. Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu không dám xông vào nữa, chỉ có thể đứng ngoài lều hét lên:
- Anh mau ra đây!
Diệp Lăng Phi cứ lề mề cả buổi mới thay xong đồ khô và bước ra khỏi lều. Hắn cầm bộ đồ ướt của mình bước ra, nhìn ba mỹ nữ đứng trước lều, hắn huýt một tiếng sáo đầy vẻ lưu manh rồi cười ha hả đi lướt qua họ.
Ba mỹ nữ bước vào lều bắt đầu thay quần áo. Diệp Lăng Phi thong thả đi ăn thịt nướng. Đợi đến khi thấy ba người Bạch Tình Đình thay đồ xong đi ra, hắn không nhịn được mà phá lên cười. Hóa ra cả ba đều không chuẩn bị nhiều quần áo, chỉ mang theo một chiếc áo khoác. Tuy đã thay áo khoác nhưng nội y vẫn chưa thay được, đành phải mặc đồ ướt như vậy, trông ai nấy đều có vẻ rất khổ sở.
Vốn dĩ Bạch Tình Đình định tối nay sẽ cắm trại, chơi ở ngoài cho thỏa thích. Nhưng nội y ướt sũng thế này thật sự rất khó chịu, vì thế đành phải từ bỏ kế hoạch đó. Cả nhóm ở lại bờ biển đến hơn ba giờ chiều mới trở về thành phố Vọng Hải.
Vừa về đến biệt thự, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính vội vàng đi tắm. Sau khi ngâm mình trong nước nóng, hai người mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Họ ngồi trong phòng khách, miệng thì trách móc Diệp Lăng Phi đã phá hỏng cuộc vui. Hai người trách móc cả buổi mà cũng chẳng thấy Diệp Lăng Phi xuống lầu.
- Tình Đình, sao tên này mãi không chịu xuống lầu nhỉ, cậu nói xem hắn đang làm gì thế?
Chu Hân Mính cảm thấy hơi lạ, bây giờ đã gần năm giờ rồi mà Diệp Lăng Phi vẫn không xuống chuẩn bị ăn cơm. Thấy vú Ngô đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, Chu Hân Mính thắc mắc hỏi:
- Tình Đình, hay tụi mình lên lầu xem thử đi!
- Chắc lại đang buôn chuyện với cô nhóc nào nữa chứ gì! - Bạch Tình Đình bĩu môi. - Kệ hắn đi, bây giờ nhắc đến hắn mình vẫn còn tức đây này. Cậu nói xem, đi dã ngoại vui vẻ là thế mà lại bị tên này phá cho thành ra thế này, cả người ướt như chuột lột, chẳng còn tâm trạng đâu mà chơi nữa. Cậu bảo sao mình không tức cho được chứ? Cậu nhìn hắn mà xem, cứ như người vô tội vậy, chẳng thèm xin lỗi tụi mình một câu, nghĩ đến là lại tức sôi máu.
Chu Hân Mính vỗ vai Bạch Tình Đình, nói:
- Tình Đình, thôi nào. Tụi mình quen anh ta đâu phải ngày một ngày hai, cậu còn không hiểu tính anh ta sao? Cậu càng mềm mỏng, anh ta sẽ càng không gây chuyện.
- Cái này thì đúng! - Bạch Tình Đình cười nói. - Cậu không nói mình cũng quên, Diệp Lăng Phi đúng là loại người như vậy, mình càng muốn hắn tức giận, hắn lại càng dửng dưng, ngược lại còn có thể khiến người ta tức chết đi được. Ừm, mình phải tỏ ra ngoan ngoãn một chút, để cho Diệp Lăng Phi thấy áy náy trong lòng, áy náy vì chuyện hôm nay.
Chu Hân Mính cười nói:
- Ừm, Tình Đình nói đúng lắm, biểu hiện của cậu hôm nay khiến mình ngạc nhiên thật đấy. Giờ mình mới hiểu được ý đồ của cậu, ừm, rất tốt, rất tốt.
Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính khen mình thì có chút ngượng ngùng:
- Mình cũng là bị Diệp Lăng Phi ép phải làm thế thôi. Được rồi, được rồi, chúng ta đừng nói nữa, mau lên lầu xem anh ta đang làm gì.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính vừa đứng dậy khỏi sofa, đang chuẩn bị lên lầu thì đúng lúc vú Ngô từ trong bếp đi ra, nói:
- Đại tiểu thư, Diệp tiên sinh vừa ra ngoài rồi ạ!
- Anh ấy ra ngoài rồi?
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính sững sờ, không hiểu tại sao lúc này Diệp Lăng Phi lại ra ngoài.
Diệp Lăng Phi lái xe chạy thẳng đến khu biệt thự ở quảng trường Hải Tình. Lúc nãy, hắn nhận được điện thoại của Vu Đình Đình, giọng cô trong điện thoại rất yếu ớt, nói muốn gặp hắn.
Từ trước đến nay, Diệp Lăng Phi chưa từng nghe Vu Đình Đình dùng giọng điệu này nói chuyện với mình. Vừa nghe giọng nói yếu ớt đó, hắn đã dự cảm có chuyện chẳng lành đã xảy ra với cô, mà chuyện này lại rất nghiêm trọng. Diệp Lăng Phi đi vội đến mức không kịp chào Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính một tiếng.
Điện thoại của Bạch Tình Đình nhanh chóng gọi đến. Diệp Lăng Phi đang lái xe, thấy số của cô liền nghe máy.
Diệp Lăng Phi vốn tưởng Bạch Tình Đình sẽ nổi trận lôi đình với mình, dù sao hôm nay hắn cũng làm cô mất hứng, kết quả lại không chào một tiếng đã chạy khỏi nhà. Hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần, định bụng để cho Bạch Tình Đình mắng một trận cho xong chuyện. Nhưng lần này, Diệp Lăng Phi lại ngạc nhiên thêm một lần nữa. Bạch Tình Đình không hề mắng hắn, ngược lại còn dặn dò hắn đi đường cẩn thận, về nhà sớm, ngay cả việc hắn đi đâu cũng không hỏi.
Diệp Lăng Phi ngập ngừng hỏi:
- Bà xã, em thật sự không sao chứ? Có phải bị ốm rồi không?
- Em không sao, em ổn mà. Ông xã, về nhà sớm nhé. Ừm, tối nay em không đợi anh đâu, hôm nay em hơi mệt, muốn ngủ sớm.
Giọng nói dịu dàng của Bạch Tình Đình khiến Diệp Lăng Phi hận không thể lập tức chạy về đứng trước mặt cô. Hắn không ngờ Bạch Tình Đình lúc dịu dàng lại khiến người ta dễ chịu đến thế. Thái độ này của cô làm Diệp Lăng Phi có cảm giác thôi thúc muốn quay về nhà ngay lập tức. Nếu không phải vì không biết Vu Đình Đình đã xảy ra chuyện gì, có lẽ hắn đã quay đầu xe chạy về nhà rồi.
- Ừm, bà xã, anh biết rồi, ngủ sớm đi nhé, ngủ ngon!
- Ngủ ngon!
Sau khi Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói xong, cô nghe thấy tiếng điện thoại của Diệp Lăng Phi đã ngắt. Nụ cười trên mặt cô cũng đông cứng lại, cô bỏ điện thoại xuống, miệng lẩm bẩm:
- Quá đáng mà, quá đáng thật!
Chu Hân Mính ngồi bên cạnh Bạch Tình Đình, thấy bộ dạng tức tối của bạn, cô cười nói:
- Sao thế, anh ấy lại làm cậu giận nữa à?
- Cậu đoán xem anh ấy nói gì? Anh ấy bảo mình ngủ sớm đi, cũng không nói anh ấy đi đâu, đến một câu xin lỗi cũng không có. À, anh ấy còn hỏi có phải mình bị ốm không nữa chứ!
Bạch Tình Đình nói xong liền nhìn Chu Hân Mính, thành thật hỏi:
- Hân Mính, cậu nói thật cho mình biết đi, mình đối xử tốt với anh ấy một chút, có phải trông rất không bình thường không?
Chu Hân Mính nhìn Bạch Tình Đình, ra sức gật đầu, rồi lại lập tức lắc đầu.
Bạch Tình Đình sốt ruột hỏi:
- Rốt cuộc là bình thường hay không bình thường, Hân Mính, cậu mau nói đi!
- Mình không biết! - Chu Hân Mính miễn cưỡng đáp. - Tóm lại mình thấy hôm nay cậu rất khác thường, ngay cả mình cũng lo không biết có phải cậu bị làm sao không nữa!
- Cậu… cái con nhóc này! - Bạch Tình Đình vừa nghe liền lẩm bẩm: - Chẳng phải cậu bảo mình phải dịu dàng sao, chẳng lẽ mình dịu dàng là sai à?
- Tình Đình, cậu dịu dàng không sai, nhưng mà…! - Chu Hân Mính đứng dậy, nói: - Nhưng mà, dịu dàng quá mức thì lại có vấn đề đấy.
Nói xong, Chu Hân Mính chạy nhanh lên lầu. Bạch Tình Đình nói với theo:
- Hân Mính, được lắm, cậu dám chọc vào nỗi đau của mình à, xem tối nay mình có tha cho cậu không!
Ngay sau đó, Bạch Tình Đình cũng đuổi theo lên lầu.
Diệp Lăng Phi chạy nhanh đến trước biệt thự ở quảng trường Hải Tình. Hắn đỗ xe trong sân rồi vội vàng xông vào. Lúc đẩy cửa phòng ngủ trên lầu hai, hắn nhìn thấy Vu Đình Đình đang cuộn tròn trên giường, quấn chặt chăn quanh người, mặt trắng bệch.
Tim Diệp Lăng Phi đập thình thịch, hắn dự cảm chuyện này có thể nghiêm trọng hơn mình tưởng tượng. Diệp Lăng Phi cảm thấy đứng không vững, bất luận Vu Đình Đình có xảy ra chuyện gì, hắn cũng không thể bỏ mặc cô.
Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên giường, đưa tay nắm lấy cánh tay nhỏ bé của Vu Đình Đình. Hắn cảm thấy tay cô lạnh ngắt, vội vàng hỏi:
- Đình Đình, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?
Vu Đình Đình đột nhiên ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, bật khóc nức nở.
Diệp Lăng Phi vội an ủi:
- Đình Đình, đừng khóc nữa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vu Đình Đình ôm Diệp Lăng Phi chặt hơn, nói:
- Anh Diệp, em sợ lắm, em sợ lắm!
- Đình Đình, đừng khóc nữa, đã xảy ra chuyện gì rồi? - Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô, an ủi: - Anh ở bên cạnh em rồi, có chuyện gì cứ nói cho anh biết, anh nhất định sẽ bảo vệ em, không để em bị tổn thương.
- Đan Đan chết rồi, cô ấy chết ngay trước mặt em. Anh Diệp, em thấy mắt cô ấy cứ nhìn em, em nhắm mắt lại là thấy đôi mắt ấy. Anh Diệp, em sợ lắm!
Vu Đình Đình không nói tiếp được nữa, hai tay ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi, toàn thân run lên bần bật.