Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 528: CHƯƠNG 528: HỒI ỨC ĐAU KHỔ

Toàn thân Vu Đình Đình run rẩy, cô ôm chặt Diệp Lăng Phi không chịu buông tay. Diệp Lăng Phi cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng cô, hắn không tài nào tưởng tượng nổi cô gái trẻ này đã phải trải qua chuyện kinh khủng đến mức nào. Còn cái tên Đan Đan mà cô vừa thốt ra, Diệp Lăng Phi cũng không nhớ rõ mình đã nghe qua ở đâu, có lẽ là bạn của cô.

Diệp Lăng Phi lên giường, ôm Vu Đình Đình vào lòng, dịu dàng an ủi:

- Đình Đình, không sao rồi, có anh ở đây.

Vu Đình Đình chỉ ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, khóc không ngừng. Mặt cô áp vào mặt hắn, Diệp Lăng Phi cảm nhận được làn da cô lạnh toát. Hắn đau lòng khôn xiết, chắc chắn Vu Đình Đình đã hoảng sợ đến cực độ, nếu không sao da mặt lại lạnh như băng thế này.

Diệp Lăng Phi không muốn truy hỏi thêm, sợ rằng việc gợi lại chuyện cũ sẽ càng làm cô thêm hoảng loạn. Hắn vỗ nhẹ lên vai cô, ôn tồn hỏi:

- Đình Đình, em ăn cơm chưa?

Vu Đình Đình lắc đầu, tỏ vẻ không muốn ăn. Diệp Lăng Phi "ừ" một tiếng rồi nói:

- Nếu Đình Đình không muốn ăn, anh sẽ nhịn cùng em.

Nghe Diệp Lăng Phi nói muốn nhịn ăn cùng mình, Vu Đình Đình vội ngẩng đầu lên, gương mặt đẫm nước mắt, nghẹn ngào:

- Không, Diệp đại ca, anh đừng vì em mà không ăn.

Diệp Lăng Phi ôm cô, quả quyết:

- Đình Đình, em không ăn, anh cũng không ăn.

Vu Đình Đình chớp đôi mắt ngấn lệ, khẽ gật đầu:

- Diệp đại ca, vậy em ăn một ít. Thật sự em không có khẩu vị.

- Ừ, được rồi. Em muốn ăn gì, ra ngoài ăn hay để anh nấu cho? Anh sẽ trổ tài một bữa, đảm bảo em ăn xong sẽ muốn ăn thêm nữa.

Vu Đình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, ánh mắt thoáng vẻ ngạc nhiên, cô khẽ khàng hỏi:

- Diệp đại ca, có thể ăn cơm ở nhà sao?

- Đương nhiên là được. Đi nào, xem tài nghệ của anh đây.

Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình ra khỏi phòng ngủ. Tủ lạnh trong bếp chỉ có vài loại rau củ, hắn thầm tính: “Nấu món gì bây giờ? Cũng nhiều năm rồi mình không vào bếp. Nấu món gì đây?” Nhưng vừa rồi đã lỡ khoác lác, bây giờ mà nói không nấu được thì chỉ sợ Vu Đình Đình sẽ thất vọng. Hắn suy nghĩ một lát, lấy trứng gà và cà chua ra, bật bếp, cho cả hai vào xào chung cho đến khi trứng gà quyện với cà chua, ngả sang màu đỏ au.

Vu Đình Đình đứng ở cửa. Cô vừa đi rửa mặt, dù trên má không còn nước mắt nhưng vành mắt vẫn còn hoe đỏ. Thấy bộ dạng vụng về của Diệp Lăng Phi trong bếp, cô bất giác bật cười. Cô bước vào, cầm lấy cái chảo từ tay hắn, nhẹ nhàng nói:

- Diệp đại ca, để em làm cho.

Diệp Lăng Phi tránh sang một bên, nói:

- Mấy năm nay anh không nấu nướng gì cả, tay chân cứng hết rồi.

Vừa nói, hắn vừa vòng tay ôm lấy Vu Đình Đình từ phía sau, đặt một nụ hôn lên gò má trắng nõn của cô.

Vu Đình Đình nghiêng mặt, tay vẫn cầm cái chảo, nói:

- Diệp đại ca, em… em đang nấu ăn mà.

- Đình Đình, tối nay ở lại với anh nhé!

Diệp Lăng Phi vừa hôn lên khuôn mặt yêu kiều của cô vừa nói:

- Tối nay anh không đi đâu cả, anh chỉ ở đây thôi.

Đã lâu rồi Vu Đình Đình và Diệp Lăng Phi không thân mật, trong lòng cô cũng khao khát được hắn vuốt ve, nhưng cô biết Diệp Lăng Phi đã có gia đình, không thể ở lại với mình. Vu Đình Đình vội nói:

- Diệp đại ca, em không sao thật mà, em ổn rồi, anh đừng lo. Tối nay anh về nhà đi.

- Anh không về, em phải ở bên anh.

Dứt lời, Diệp Lăng Phi đặt hai tay lên ngực Vu Đình Đình, xoa nắn. Cô chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng manh, bị bàn tay to lớn của hắn vuốt ve, hơi thở trở nên dồn dập. Cô vội vã nói:

- Diệp đại ca, em đang xào thức ăn, đợi… đợi một lát… được không?

Diệp Lăng Phi mặc kệ, chỉ mải mê hôn cô. Vu Đình Đình đành đặt chảo xuống, với tay khóa van ga. Diệp Lăng Phi bế ngang eo cô lên, vừa đi về phía phòng ngủ vừa nói:

- Tối nay anh không ăn cơm, anh muốn ăn em, nuốt chửng em.

Vu Đình Đình vòng tay ôm cổ Diệp Lăng Phi, gật đầu, gương mặt đỏ bừng vì thẹn thùng.

Một trận đại chiến nổ ra, Vu Đình Đình mệt lả nằm trên giường, không buồn nhúc nhích. Khắp thân thể mềm mại, trắng nõn của cô đều vương mùi của Diệp Lăng Phi, trên mặt vẫn còn nét ngượng ngùng sau cuộc mây mưa.

Lúc này, Diệp Lăng Phi lại tràn đầy sinh lực. Hắn khỏa thân nhảy xuống giường, quay lại cười ha hả với Vu Đình Đình:

- Đình Đình, anh mang thức ăn vào nhé. Giờ anh đói lắm rồi, vừa rồi tiêu hao nhiều thể lực quá.

Vu Đình Đình gật đầu, dịu dàng nói:

- Diệp đại ca, ăn xong anh về nhà đi, em ở đây không sao đâu.

- Ai nói anh phải về? Ăn xong anh còn muốn cùng bảo bối Đình Đình của anh hâm nóng lại một phen nữa, cái này gọi là bổ sung thể lực để tái chiến.

Vu Đình Đình vừa nghe, theo bản năng khép chặt hai chân lại, không dám nhìn Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi mang thức ăn vào thật, đặt lên chiếc bàn giữa phòng ngủ rồi gọi Vu Đình Đình dậy ăn cơm. Cô định mặc nội y vào thì nghe thấy tiếng cười xấu xa của hắn:

- Đình Đình, đừng mặc, anh thích em như vậy hơn.

Vu Đình Đình nhìn thân thể trần trụi của Diệp Lăng Phi, từ từ bước xuống giường. Diệp Lăng Phi gọi cô lại, để cô ngồi lên đùi mình trong tình trạng cả hai đều không một mảnh vải che thân.

Vu Đình Đình có vẻ không tự nhiên. Lúc say đắm trong ái tình thì không cảm thấy gì, nhưng bây giờ, trần trụi ngồi trong lòng một người đàn ông cũng trần trụi như mình khiến cô có cảm giác là lạ. Nhưng vì Diệp Lăng Phi thích, cô cũng chỉ có thể làm theo.

Cô ngồi vào lòng hắn, cảm nhận được vật cứng rắn của Diệp Lăng Phi đang thúc vào giữa mông mình. Vu Đình Đình đỏ mặt nói:

- Diệp đại ca, em không thoải mái lắm.

- Đình Đình, thế này có gì không được chứ.

Diệp Lăng Phi ôm cô, tay trái nắm lấy bầu ngực trái, tay phải cầm đũa gắp thức ăn đưa lên miệng cô:

- Nào, ăn một miếng đi.

- Để em tự ăn.

Vu Đình Đình cuống quýt muốn tự cầm đũa, nhưng lại nghe Diệp Lăng Phi nói:

- Đình Đình, anh muốn đút cho em ăn, đừng từ chối lòng tốt của anh mà.

Vu Đình Đình bất đắc dĩ, đành gật đầu, để Diệp Lăng Phi đút cho ăn như một đứa trẻ. Hắn đút cho cô một miếng, rồi lại tự ăn một miếng, thỉnh thoảng còn hôn cô vài cái. Đây vốn không phải là ăn cơm, rõ ràng là đang mượn cớ ăn uống để tán tỉnh nhau. Rất nhanh, Vu Đình Đình đã bị hắn khiêu khích đến dục vọng dâng trào. Kết quả là vừa ăn được vài đũa, Diệp Lăng Phi đã ôm cô quấn quýt kịch liệt ngay trên ghế. Thân thể mềm mại của Vu Đình Đình không chịu nổi sự công kích liên tục của hắn, cuối cùng chỉ có thể ôm chặt vai Diệp Lăng Phi, không còn chút sức lực nào để nhấc mông lên nữa.

Cả hai mồ hôi đầm đìa, mãi đến lúc này, Diệp Lăng Phi mới hỏi:

- Đình Đình, nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì.

Vừa nói, hắn lại dùng sức nhấc mông cô lên. Sau một hơi thở gấp, Vu Đình Đình cầu khẩn:

- Diệp đại ca, tha cho em đi, cứ như vậy được không, đừng cử động nữa, em không chịu nổi đâu.

Diệp Lăng Phi quả nhiên không nhúc nhích thật, hai người cứ giữ nguyên tư thế thân thể hòa quyện vào nhau. Hắn nhẹ nhàng hỏi lại chuyện gì đã xảy ra. Lúc này, giữa cơn mê muội của ái tình, nỗi hoảng sợ trong lòng Vu Đình Đình đã tan biến. Cô vừa thở dốc vừa kể lại mọi chuyện cho hắn nghe.

Tối qua, khi Diệp Lăng Phi gọi điện, Vu Đình Đình nói cô đang ở bệnh viện. Lúc đó, hắn cũng không nghĩ nhiều nên không hỏi thêm. Thực ra, Vu Đình Đình đang cùng bạn học chăm sóc một nữ sinh cùng lớp tên Đan Đan. Đan Đan hay ngồi cùng bàn với Vu Đình Đình, là một cô gái xinh đẹp và có quan hệ rất tốt với cô.

Nhà Đan Đan ở nông thôn, tính tình hướng nội, ít nói. Tối hôm qua, bạn cùng phòng ký túc xá phát hiện Đan Đan dùng dao cắt cổ tay tự sát. Nhờ phát hiện kịp thời, cô được đưa vào bệnh viện cấp cứu và đã qua cơn nguy kịch.

Tại bệnh viện, bạn bè mới biết Đan Đan đang mang thai. Ai cũng bất ngờ, không ai nghĩ rằng cô gái ấy lại mang theo đứa bé đi tự sát. Mọi người đều biết Đan Đan đang yêu một gã nhà giàu lớn hơn cô bảy, tám tuổi. Vu Đình Đình cũng từng gặp qua gã đàn ông tên Tiền Tiêu đó.

Vu Đình Đình không thích người này, luôn cảm thấy hắn ta rất lăng nhăng. Cô đã nhắc nhở Đan Đan nhưng cô ấy không nghe.

Sau khi tỉnh lại, Đan Đan nói cho các bạn biết cô đã có thai với Tiền Tiêu, nhưng hắn đã bỏ rơi cô, ngay cả điện thoại cũng không thèm nghe máy.

Bạn bè hết lời khuyên nhủ, nhưng Đan Đan chỉ im lặng. Vu Đình Đình tưởng cô ấy đã ổn nên sáng sớm hôm nay cùng các bạn rời bệnh viện. Đêm qua mọi người đều thức trắng để chăm sóc Đan Đan. Trong bệnh viện chỉ còn lại một bạn nữ, cả nhóm đã thống nhất sẽ thay phiên nhau ở lại.

Vu Đình Đình về biệt thự ngủ một mạch mấy tiếng, đến chiều chuẩn bị vào bệnh viện thay ca cho bạn thì một chuyện kinh hoàng xảy ra. Khi cô vừa đi bộ đến sảnh dưới lầu, Đan Đan đã nhảy từ cửa sổ tầng sáu của bệnh viện xuống, đầu đập xuống đất, rơi cách chỗ cô không xa. Vu Đình Đình chứng kiến cảnh tượng chết thảm của bạn mình, sợ hãi đến mức ngất đi tại chỗ.

Nghe xong, Diệp Lăng Phi đột nhiên hỏi:

- Em nói gã đàn ông đó tên Tiền Tiêu, có phải hắn cao khoảng 1m80, da trắng, và cha hắn làm ở tập đoàn Tân Á không?

Vu Đình Đình gật đầu:

- Em có nghe Đan Đan nhắc đến, cha của bạn trai cô ấy là chủ tịch tập đoàn gì đó.

Diệp Lăng Phi vừa nghe xong, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!