Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 529: CHƯƠNG 529: CHÚNG TA CÙNG NHAU BÁM LẤY ANH ẤY ĐI

Sắc mặt Diệp Lăng Phi trầm xuống, hắn rủa thầm trong miệng:

- Tên khốn nạn này, dám chọc vào bố mày à?

Vu Đình Đình vẫn còn mơ màng. Cô không biết tên khốn Tiền Tiêu và Diệp Lăng Phi có quan hệ gì. Vu Đình Đình vừa định cử động, nhưng quên mất rằng cơ thể mình và Diệp Lăng Phi đang quấn chặt lấy nhau. Chỉ một cử động nhẹ cũng khiến cô cảm nhận được sự chuyển động của Diệp Lăng Phi bên trong mình. Thân thể mềm mại của Vu Đình Đình không chịu nổi nữa, cô bất giác thở dốc một tiếng.

Diệp Lăng Phi vốn định bụng sẽ không đi đến cùng, chỉ muốn nhân lúc Vu Đình Đình mơ màng đắm chìm để hỏi rõ ngọn ngành sự việc. Nhưng bây giờ, hành động của cô đã khơi dậy ham muốn của hắn.

Diệp Lăng Phi ôm lấy cặp mông căng tròn của Vu Đình Đình, đứng dậy khỏi ghế. Hai tay Vu Đình Đình ôm chặt lấy đôi vai cường tráng của hắn, miệng thở hổn hển. Lúc này, Diệp Lăng Phi chỉ muốn giải phóng tất cả. Hắn ôm chặt cô, bước hai bước đến bên giường, đặt cô xuống rồi bắt đầu ra sức luật động.

Sau khi Vu Đình Đình phát ra một tiếng rên rỉ đầy hưng phấn, Diệp Lăng Phi nằm đè lên người cô, thở hổn hển.

Tắm rửa xong, Diệp Lăng Phi ôm Vu Đình Đình vào lòng, dỗ cô ngủ như một đứa trẻ. Vu Đình Đình nằm trong vòng tay hắn, gương mặt ánh lên nụ cười hạnh phúc của một cô gái đang yêu và chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.

Nhìn tư thế ngủ ngây thơ như trẻ con của Vu Đình Đình, Diệp Lăng Phi thầm rủa:

- Tiền Tiêu, tên khốn này. Mày chơi bời con gái thì cứ việc, lại dám chọc đến người của tao. Tao nhất định sẽ tính sổ với mày thay cho Đình Đình.

Diệp Lăng Phi xót xa khi thấy Vu Đình Đình bị ám ảnh đến mức này. Hắn vốn chẳng quan tâm đến cô gái tên Đan Đan kia, dù sao cũng không liên quan đến mình. Kể cả cô ta có bị Tiền Tiêu chơi chán rồi vứt bỏ thì cũng là tự chuốc lấy. Đối với những chuyện thế này, hành động của cô ta không đáng được đồng tình.

Diệp Lăng Phi rất thương Vu Đình Đình. Thấy cô ngủ ngon lành, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hắn lại lo lắng, nếu cô cứ tiếp tục nghĩ đến chuyện này, không biết cảnh tượng đáng sợ đó có ám ảnh tâm trí cô lâu dài hay không.

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng cử động, khẽ rút cánh tay ra khỏi cổ Vu Đình Đình. Hắn xuống giường, thấy cô không có phản ứng gì mới yên tâm đi ra khỏi phòng ngủ.

Diệp Lăng Phi ra ban công tầng hai, gọi điện cho Đường Hiểu Uyển. Tối qua Đường Hiểu Uyển ở nhà. Hôm nay cô vốn định quay về biệt thự nhưng lại có buổi họp lớp đại học đột xuất nên phải tham dự. Đường Hiểu Uyển định sau khi họp lớp xong sẽ về biệt thự vào nửa đêm.

Lúc Diệp Lăng Phi gọi, Đường Hiểu Uyển đang tán gẫu với bạn bè ở khách sạn. Trong đó có cả mấy người bạn nam từng theo đuổi cô hồi đại học. Nhận được điện thoại của Diệp Lăng Phi, Đường Hiểu Uyển liền đi ra ngoài cửa khách sạn để nghe máy.

- Diệp đại ca, có chuyện gì thế ạ? – Đường Hiểu Uyển hỏi.

- Hiểu Uyển, em đang ở đâu vậy? Tối nay có về biệt thự không?

- Em đang họp lớp, có lẽ sẽ về biệt thự hơi muộn một chút. – Đường Hiểu Uyển giải thích. – Sáng nay em mới biết tin, cũng may buổi họp lớp tổ chức ở khách sạn ngay quảng trường Hải Tinh, cách biệt thự không xa lắm. Em định ăn xong sẽ về.

- Vậy à, có muốn anh đến đón không? Tối nay anh ở lại đây.

- Vâng, Diệp đại ca, để em xem sao. Em cũng không biết mấy giờ họ mới tan, bây giờ vẫn đang ngồi tán gẫu. – Đường Hiểu Uyển nói xong, tò mò hỏi lại: – Diệp đại ca, sao tối nay anh lại ở đó?

Diệp Lăng Phi không kể chi tiết, chỉ nói đơn giản:

- Đình Đình có chuyện, tối nay anh mới biết. Anh vừa dỗ con bé ngủ xong, định chờ em về giúp anh chăm sóc, trò chuyện với nó nhiều hơn.

- Đình Đình xảy ra chuyện ạ? – Đường Hiểu Uyển hốt hoảng, vội hỏi: – Đình Đình làm sao vậy?

- Đình Đình…

Diệp Lăng Phi vừa nói được một câu thì nghe thấy tiếng hét thất thanh của Vu Đình Đình từ phòng ngủ vọng ra. Sắc mặt hắn biến đổi, vội nói:

- Hiểu Uyển, đợi chút anh gọi lại sau.

Nói rồi, Diệp Lăng Phi cúp máy, vội vàng chạy về phòng ngủ.

Hắn đẩy cửa phòng, thấy Vu Đình Đình mồ hôi đầm đìa, mặt trắng bệch ngồi trên giường thở hổn hển. Thấy cảnh này, Diệp Lăng Phi vội lao đến bên giường, ôm cô vào lòng an ủi:

- Đình Đình, đừng sợ. Có anh ở đây rồi.

- Diệp đại ca, em lại mơ thấy đôi mắt của Đan Đan, cứ như đang nhìn chằm chằm vào em, đáng sợ lắm. – Vu Đình Đình ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi, đôi tay nhỏ bé lạnh toát.

- Đình Đình, đừng sợ, đừng sợ. Tất cả chỉ là mơ thôi, không phải sự thật đâu. – Diệp Lăng Phi vuốt ve tấm lưng mềm mại của cô, cảm nhận lớp mồ hôi lạnh ướt đẫm. Hắn đau lòng, nhẹ nhàng nói: – Đình Đình, hay chúng ta ra ngoài đi dạo nhé? À, Hiểu Uyển vừa gọi, con bé đang họp lớp ở gần quảng trường Hải Tinh. Hay mình ra đó đi dạo đi.

Vu Đình Đình ngẩng đầu lên. Cô cảm thấy toàn thân rã rời, lúc nãy đã tiêu hao quá nhiều thể lực. Cô rất muốn ra ngoài đi dạo nhưng lại sợ mình không đi nổi. Diệp Lăng Phi đoán ra được ý của cô, cười vỗ nhẹ vào mông cô rồi nói:

- Anh cõng em nhé.

- Không cần đâu, để em tự đi.

Nhìn nụ cười ấm áp của Diệp Lăng Phi, cảm giác sợ hãi trong lòng Vu Đình Đình tan biến. Chỉ cần có hắn ở bên, cô sẽ không sợ hãi bất cứ điều gì.

Vu Đình Đình mặc quần áo xong, khoác thêm một chiếc áo vì bên ngoài trời hơi lạnh. Vừa ra khỏi biệt thự, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Đường Hiểu Uyển. Giọng cô trong điện thoại có vẻ rất sốt ruột. Vừa nghe thấy tiếng Diệp Lăng Phi, cô đã vội hỏi thăm tình hình của Vu Đình Đình.

- Anh và Đình Đình đang đi dạo ở quảng trường Hải Tinh đây! – Diệp Lăng Phi nói. – Anh và con bé đang định đến chỗ em ăn chực đây. Em bảo bạn bè để lại ít đồ ăn ngon cho anh với Đình Đình nhé, đừng để lúc bọn anh đến thì chẳng còn gì ăn.

- Vâng, Diệp đại ca, em ra ngoài rồi, đang bắt xe đây. – Đường Hiểu Uyển nói. – Diệp đại ca, anh đang ở đâu rồi?

Diệp Lăng Phi ôm eo Đình Đình, cười bảo:

- Bọn anh vừa ra khỏi biệt thự, đang đi về phía bãi biển.

- Diệp đại ca, anh đợi em, em đến ngay.

Diệp Lăng Phi dìu Vu Đình Đình đến một chiếc ghế gỗ bên đường ngồi xuống, ôm cô vào lòng rồi cười nói:

- Đình Đình, hay tối nay mình nói cho Hiểu Uyển biết mối quan hệ của chúng ta đi.

- Diệp đại ca, chuyện này cứ để em. Lúc trước em cũng có nói qua với chị Hiểu Uyển một chút rồi. Em tin chị ấy nhất định sẽ hiểu thôi.

Vu Đình Đình tựa đầu vào vai Diệp Lăng Phi, hít hà mùi hương nam tính trên người hắn. Trong trái tim cô, bất cứ thứ gì thuộc về Diệp Lăng Phi cô đều yêu thích. Cô yêu người đàn ông này, yêu tất cả mọi thứ của hắn. Gương mặt Vu Đình Đình ánh lên nụ cười hạnh phúc, cô thì thầm:

- Diệp đại ca, vừa rồi anh… thật sự rất lợi hại. Đình Đình không chịu nổi.

Diệp Lăng Phi nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của cô lên, nói:

- Đình Đình, em hối hận vì đã trao tất cả cho anh rồi sao?

Vu Đình Đình lắc đầu, mỉm cười ngọt ngào:

- Em thấy rất thích. Mỗi lần sau khi ở bên anh… em đều phải nghỉ ngơi, cơ thể rã rời. Đều tại Diệp đại ca lợi hại quá thôi. Cho nên Diệp đại ca là người xấu.

Thấy Vu Đình Đình làm nũng, Diệp Lăng Phi không kìm được mà hôn mạnh lên đôi môi nhỏ nhắn của cô một cái, sau đó ôm siết cô vào lòng, cười nói:

- Vậy sau này anh không tìm Đình Đình nữa.

- Không, không được! – Vu Đình Đình vội vàng nói.

Vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi đã phá lên cười ha hả. Vu Đình Đình lúc này mới biết mình bị trêu, cô đỏ mặt dúi đầu vào lòng hắn.

Một chiếc taxi dừng lại trước mặt họ. Đường Hiểu Uyển trong chiếc váy liền thân chiết eo màu trắng đẩy cửa xe bước xuống, thở hổn hển chạy tới.

- Đình Đình, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? – Đường Hiểu Uyển chạy đến, thở không ra hơi hỏi.

- Không… không có chuyện gì. – Vu Đình Đình ngẩng đầu lên từ lòng Diệp Lăng Phi, trả lời theo bản năng, định bụng thoát ra nhưng Diệp Lăng Phi không buông tay mà ôm vai cô đứng dậy.

Diệp Lăng Phi tay trái ôm vai Vu Đình Đình, tay phải rất tự nhiên ôm lấy eo Đường Hiểu Uyển. Ban đầu Đường Hiểu Uyển có chút bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng thích ứng, hai tay cầm túi xách, để mặc cho Diệp Lăng Phi ôm, nghiêng mặt hỏi:

- Diệp đại ca, Đình Đình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

- Chuyện dài lắm. Nói ngắn gọn là bạn cùng lớp của con bé xảy ra chuyện, Đình Đình lại đúng lúc nhìn thấy nên bị ám ảnh tâm lý. – Diệp Lăng Phi vừa nói vừa ôm hai mỹ nhân đi về phía biển.

Đường Hiểu Uyển thở phào nhẹ nhõm:

- Em cứ tưởng Đình Đình vừa xảy ra chuyện gì. Nhưng em tin là Đình Đình nhất định đã bị sốc nặng. Quả thật là vậy, vừa rồi rõ ràng con bé đã ngủ rồi mà còn giật mình tỉnh giấc.

Diệp Lăng Phi quay sang Đường Hiểu Uyển hỏi:

- Em không phải đang họp lớp sao? Sao lại kết thúc nhanh vậy?

Đường Hiểu Uyển cười nói:

- Chưa kết thúc đâu, em trốn ra đây đấy. Ở đó cũng chẳng có gì vui. Mọi người lâu ngày không gặp, ngồi lại nói chuyện phiếm thôi, chán chết đi được.

Cô vừa dứt lời thì điện thoại reo lên. Đường Hiểu Uyển lấy điện thoại trong túi ra, chỉ liếc mắt một cái rồi lại bỏ vào.

Diệp Lăng Phi thấy lạ, hỏi:

- Hiểu Uyển, sao không nghe máy thế?

- Một con heo mập gọi đến! – Đường Hiểu Uyển cười ha hả. – Hắn cũng phải hơn 230 cân rồi, càng lớn càng béo như heo. Hồi đi học đã bám riết lấy em, tối nay gặp lại liền xin số. Ai mà thèm nghe điện thoại của hắn chứ. Sớm biết thế đã không cho số.

- Xem ra Hiểu Uyển nhà chúng ta cũng không ít người theo đuổi nhỉ. – Diệp Lăng Phi cười gian. – Hiểu Uyển, em phải cẩn thận đấy. Nhớ kỹ, sau này mà lấy phải ông chồng béo như thế, vừa lên giường đã bị đè chết rồi còn gì.

Đường Hiểu Uyển nghe xong, vểnh môi nói:

- Diệp đại ca, đời này em không có ý định lấy chồng đâu. Cứ như vậy mỗi ngày bám lấy Diệp đại ca thôi. Đình Đình, em nói xem, hai chúng ta cùng nhau bám lấy Diệp đại ca được không?

Vu Đình Đình bối rối, vội đáp:

- Được!

Nói xong, cô cảm thấy có gì đó không đúng lắm nên im bặt, không nói thêm câu nào nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!