Trở lại biệt thự, Đường Hiểu Uyển đi tắm trước. Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình chỉ đơn giản rửa mặt qua loa. Cả hai ngồi trên giường trong phòng ngủ. Diệp Lăng Phi vẫn còn lo lắng làm vậy sẽ khiến Vu Đình Đình không thoải mái.
Vu Đình Đình cười nói:
- Anh Diệp, em không sao đâu, thật mà.
Diệp Lăng Phi rất hiểu tính cách của Vu Đình Đình. Cô càng nói không có việc gì thì càng chứng tỏ trong lòng có chuyện, chỉ là không muốn người khác lo lắng nên mới cố tỏ ra như vậy thôi.
Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình hàn huyên trong phòng ngủ một lúc thì Đường Hiểu Uyển tắm xong, mặc áo ngủ bước vào. Tay nàng vẫn đang dùng khăn lau khô tóc. Thấy Diệp Lăng Phi chỉ mặc một chiếc quần đùi màu đen, cởi trần ngồi trên giường cùng Vu Đình Đình, mặt Đường Hiểu Uyển liền đỏ lên. Dù sao nàng và Diệp Lăng Phi vẫn chưa phát sinh quan hệ. Tuy trước kia hai người đã từng suýt nữa làm chuyện đó, nhưng nếu thật sự phải thân mật như vợ chồng, Đường Hiểu Uyển vẫn có chút không quen.
Đường Hiểu Uyển quay người, nói với Diệp Lăng Phi:
- Anh Diệp, chúng ta ngủ thế nào ạ?
- Anh muốn ngủ giữa hai mỹ nữ, không biết có được không nhỉ?
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nằm xuống giường, ngay chính giữa, thuận tiện kéo chăn lên đắp ngang bụng.
Đường Hiểu Uyển cảm thấy mình vẫn chưa thể thích ứng được. Nàng đưa tay tắt đèn phòng, toàn bộ phòng ngủ chỉ còn lại ánh đèn tường vàng nhạt nơi đầu giường. Không ngờ như vậy lại khiến căn phòng tràn ngập cảm giác lãng mạn, mờ ảo.
Đường Hiểu Uyển chậm rãi đi tới bên giường, thấy Vu Đình Đình đang ngồi ở mép giường, nàng hỏi:
- Đình Đình, em ngủ ở đâu?
- Em nằm bên này, em quen ngủ ở mép giường rồi. – Vu Đình Đình nói.
Đường Hiểu Uyển đi sang phía bên kia giường, cởi dép, mang theo hương thơm của sữa tắm nằm xuống cạnh Diệp Lăng Phi. Vu Đình Đình cũng lên giường. Nàng vừa nằm xuống liền quay mặt nói với Diệp Lăng Phi:
- Anh Diệp, ngủ ngon!
- Ngủ ngon!
Diệp Lăng Phi nói xong liền hôn lên gò má trắng nõn của Vu Đình Đình một cái, rồi quay đầu sang, cũng hôn lên má Đường Hiểu Uyển. Anh kéo chăn lên, nói:
- Mọi người ngủ ngon.
Đường Hiểu Uyển đưa tay tắt đèn. Phòng ngủ lập tức chìm vào bóng tối, chỉ còn nghe được tiếng hít thở nhè nhẹ.
Vu Đình Đình rất nhanh đã ngủ thiếp đi, lúc trước triền miên cùng Diệp Lăng Phi đã tiêu hao rất nhiều thể lực của nàng. Cô đã sớm mệt mỏi, nên vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ say.
Đường Hiểu Uyển lại không tài nào ngủ được. Nàng nằm nghiêng, hai chân kẹp chặt, hai tay đặt giữa hai chân, tim đập thình thịch. Nàng có thể cảm nhận được nhiệt độ từ cơ thể Diệp Lăng Phi truyền tới, có thể nghe thấy hơi thở của anh, thậm chí còn nghe được cả tiếng tim anh đập. Đường Hiểu Uyển không rõ rốt cuộc mình đang khao khát hay sợ hãi điều gì. Trước đây nàng vẫn luôn mong có một ngày được ở cùng Diệp Lăng Phi như thế này, nhưng khi ngày đó thật sự đến, nàng lại cảm thấy vô cùng bối rối. Nàng nghiêng mặt, trong bóng đêm nhìn về phía Diệp Lăng Phi, nghe thấy tiếng anh ngáy khe khẽ. Đường Hiểu Uyển hơi trở mình, muốn đổi tư thế để dễ ngủ hơn, nhưng nàng phát hiện làm vậy cũng vô dụng. Nằm cạnh Diệp Lăng Phi tựa như nằm cạnh một thỏi nam châm đầy từ tính, khiến nàng không thể nào chợp mắt.
Đường Hiểu Uyển thầm đếm thỏ trong đầu. "Một con thỏ trắng, hai con thỏ, ba con thỏ…" Khi nàng đếm đến con thỏ thứ 450, nàng vẫn không thể ngủ được.
Đường Hiểu Uyển muốn xuống giường. Nếu không ngủ được thì thà đi xem TV còn hơn. Nàng vừa nghĩ vậy, mới khẽ động đậy thì chợt nghe Diệp Lăng Phi thì thầm:
- Hiểu Uyển, không ngủ được à?
Diệp Lăng Phi nhích người sang phía Đường Hiểu Uyển, tay phải ôm lấy nàng. Hai người áp sát vào nhau, gần đến mức mũi gần như chạm vào nhau.
Đường Hiểu Uyển vừa cảm nhận được hơi thở của Diệp Lăng Phi, tim lại bắt đầu đập loạn xạ. Nàng lí nhí:
- Anh Diệp, em cũng không biết tại sao nữa, không tài nào ngủ được.
Tay phải Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng xoa nắn bờ mông của Đường Hiểu Uyển, miệng nhỏ giọng nói:
- Có muốn anh ôm em ngủ không? Tin anh đi, anh ôm em là em sẽ ngủ được ngay.
Đường Hiểu Uyển "ừm" một tiếng, không nói gì thêm, liền rúc thân thể mềm mại của mình vào lòng Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi ôm lấy Đường Hiểu Uyển, bộ ngực căng tròn của nàng dán chặt vào lồng ngực anh. Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng hôn lên môi Đường Hiểu Uyển, thì thầm:
- Cô bé ngốc, đừng nghĩ lung tung. Hôm nay anh sẽ không làm gì em đâu, chúng ta có thể từ từ thích ứng.
Nói xong, Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vào lưng Đường Hiểu Uyển, giống như đang dỗ một đứa trẻ, nhịp nhàng đưa nàng vào giấc ngủ.
Được Diệp Lăng Phi vỗ về, Đường Hiểu Uyển quả nhiên ngủ thiếp đi rất nhanh, hơn nữa còn ngủ rất ngon, ngay cả một giấc mơ cũng không có. Đến khi nàng tỉnh giấc, đã không thấy Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình trên giường nữa. Đường Hiểu Uyển dụi mắt, xuống giường, mơ màng đi vào phòng vệ sinh.
Vừa bước vào, nàng liền gặp Vu Đình Đình từ trong đi ra.
- Chị Hiểu Uyển, chị dậy rồi à! – Vu Đình Đình hỏi.
- Ừm! – Đường Hiểu Uyển đáp, rồi hỏi lại: - Anh Diệp đâu rồi?
- Anh ấy đi từ lúc trời còn chưa sáng rồi! – Vu Đình Đình nói. – Lúc đó em cũng đang ngủ, là anh Diệp nhắn tin cho em biết. Anh ấy nói có việc.
Nói đến đây, Vu Đình Đình bỗng nở một nụ cười tinh nghịch:
- Em thấy anh Diệp về nhà phen này có chuyện rồi đây. Cả đêm không về, em không tin là không có chuyện gì đâu.
Đường Hiểu Uyển bật cười:
- Chị cũng thấy vậy. Sau này chúng ta cứ quấn lấy anh Diệp, làm cho anh ấy không về nhà được. Em thấy thế có được không?
Vu Đình Đình cười nói:
- Em không dám đâu.
Đường Hiểu Uyển cười ngọt ngào:
- Chị đùa thôi. Đình Đình, lát nữa chúng ta ra ngoài chơi nhé? Đi mua sắm, tán gẫu, em đi không?
Vu Đình Đình gật đầu:
- Được ạ!
Diệp Lăng Phi rời khỏi biệt thự từ lúc 4 giờ sáng, lái xe về nhà. Vừa về đến nơi, anh liền lên phòng ngủ của mình, ngã xuống giường ngủ tiếp.
Chờ Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh rửa mặt xong, chuẩn bị xuống lầu ăn sáng, Diệp Lăng Phi mới dụi mắt từ phòng ngủ đi ra.
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi có vẻ ngái ngủ, liền ân cần hỏi:
- Ông xã, đêm qua anh ngủ không ngon à? Hôm nay là cuối tuần, anh không cần dậy sớm thế đâu. Cứ về ngủ thêm một giấc đi. Em và Hân Minh lát nữa ra ngoài dạo phố, ông xã muốn mua gì không, em mua cho?
- Không cần đâu, anh chẳng thiếu gì cả. – Diệp Lăng Phi nói.
- Vậy hôm nay anh không đi cùng bọn em nhé!
- Ừm, cũng được!
Trước khi xuống lầu, Bạch Tình Đình còn hôn Diệp Lăng Phi một cái.
Khi Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh ăn sáng xong, lái xe ra khỏi cửa, Bạch Tình Đình vừa lái xe vừa nói:
- Hân Minh, cậu biết anh ta về lúc mấy giờ không?
Lúc Diệp Lăng Phi về, Chu Hân Minh đã tỉnh. Nàng đương nhiên biết anh về lúc gần 5 giờ sáng, nhưng vẫn lắc đầu nói:
- Mình không biết. Chắc lúc anh ta về mình ngủ say rồi, chẳng biết gì cả.
- Chắc là gần 5 giờ sáng nay mới về. Ai biết gã đó cả đêm làm cái gì. Cậu xem, về mà cũng không nói với mình một tiếng. Hân Minh, có phải mình quá chiều anh ta rồi không?
Chu Hân Minh cười nói:
- Tình Đình, đừng nghĩ nhiều. Mình thấy cũng không có gì đâu, nói không chừng là anh ta đi chơi với bạn bè về muộn thôi.
- Bạn bè của anh ta cũng có tốt đẹp gì đâu. Cậu xem cái tên Dã Thú kia kìa, vừa nhìn đã biết không phải người tốt. – Bạch Tình Đình nói. – Còn tên Dã Lang nữa, ít nói nhưng mình cảm giác cũng không phải người tốt. À, còn cô gái tên Angel (An Kỳ) nữa.
Bạch Tình Đình càng nghĩ càng thấy kỳ quái, nàng hỏi:
- Hân Minh, lần trước người kia kể với mình về quá khứ của anh ta, nói là từng tham gia trường học Tử Vong. Cậu nói xem, rốt cuộc anh ta còn bao nhiêu chuyện mà chúng ta không biết nữa?
- Tình Đình, đừng nghĩ nhiều nữa. – Chu Hân Minh nói. – Quá khứ chỉ là quá khứ thôi, cần gì phải quá để ý chứ?
- Mình cũng không phải bận tâm quá khứ của anh ta, mình chỉ muốn biết mọi chuyện về anh ta thôi. – Bạch Tình Đình nói. – Chẳng phải có câu biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng sao. Mình phải tìm hiểu hết mọi chuyện của anh ta để còn quản lý chứ.
Chu Hân Minh chỉ cười cười, không nói thêm gì nữa. Nàng lo nói nhiều sẽ lỡ miệng tiết lộ bí mật của Diệp Lăng Phi. Nhưng nàng cũng cảm thấy bí mật của anh dù có giấu giếm cũng không được lâu. Bạch Tình Đình đã dần tiếp cận đến bí mật đó rồi.
Diệp Lăng Phi cũng không quay về phòng ngủ. Ngay khi Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh vừa rời đi không lâu, anh liền gọi điện cho Dã Thú và Dã Lang, nói có chuyện cần tìm họ.
Lần này Diệp Lăng Phi thực sự có chút tức giận, hoàn toàn là vì Vu Đình Đình. Anh cho rằng tất cả là do Tiền Tiêu, nếu không Vu Đình Đình đã không phải tận mắt chứng kiến bạn học của mình chết thảm. Diệp Lăng Phi quy hết tội lỗi lên đầu Tiền Tiêu, quyết bắt hắn phải trả giá đắt.
Diệp Lăng Phi gặp Dã Lang và Dã Thú tại khu làm việc chuyên dụng để chuẩn bị thành lập tổ chức Lang Nha của công ty bảo an Hắc Thủy. Diệp Lăng Phi sắp xếp hai người giám sát Tiền Tiêu, theo dõi xem hắn thích làm gì, tiếp xúc với ai, hay đi đâu…
- Lão đại, nếu thật sự muốn xử tên đó thì cần gì phải phiền phức như vậy? Cứ trực tiếp tìm người giết quách hắn là xong. – Dã Thú nói to. – Đó là cách đơn giản nhất.
- Tên Tiền Tiêu này muốn chết một cách thống khoái cũng không dễ dàng như vậy đâu. Tao muốn dằn vặt hắn, cho hắn biết thế nào là sống không bằng chết. – Diệp Lăng Phi nói. – Tao muốn phá hủy tinh thần của hắn, đồng thời cũng muốn cho cha hắn biết đắc tội với tao sẽ có kết cục gì. Hừ, tao vốn định tha cho lão già đó, nhưng không ngờ lão già đó hôm qua còn dám khiêu khích tao. Vậy thì xin lỗi, lần này xử lý cả hai cha con chúng nó một thể luôn.
- Lão đại, không thành vấn đề! – Dã Thú nói. – Chuyện này giao cho em.
Nói xong, Dã Thú lại cười nói:
- Lão đại, buổi tối có rảnh không, chúng ta đi uống rượu chứ?
Diệp Lăng Phi nhớ ra mình đã hứa với Dã Lang và Dã Thú sẽ đi uống rượu. Anh gật đầu:
- Được rồi. Thời gian và địa điểm do bọn mày chọn, đến lúc đó báo cho tao là được.