Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 532: CHƯƠNG 532: MỌI CHUYỆN KHÔNG THỂ NÓNG VỘI

Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đi dạo phố mua sắm, hơn bốn giờ chiều mới về đến nhà. Cả hai đều tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ. Cảm giác này cứ như đi mua sắm mà không cần trả tiền vậy.

Bạch Tình Đình vừa về tới nhà liền hỏi vú Ngô xem Diệp Lăng Phi có ở nhà không. Vú Ngô nói với cô rằng sau khi Diệp Lăng Phi về từ trưa, anh cứ nhốt mình trong phòng, không thấy đi ra.

Bạch Tình Đình cầm quần áo mua cho Diệp Lăng Phi đến gõ cửa phòng ngủ của anh. Chỉ nghe thấy bên trong truyền đến tiếng Diệp Lăng Phi:

- Mời vào!

Bạch Tình Đình đẩy cửa phòng ra, thấy Diệp Lăng Phi đang chơi game online. Thấy cô tới, Diệp Lăng Phi liền thoát game, cười nói:

- Bà xã, về rồi à!

- Vâng, ông xã. Anh xem quần áo em mua cho anh có đẹp không?

Bạch Tình Đình vừa nói vừa đi vào phòng, lấy quần áo mua cho Diệp Lăng Phi ra. Nàng cầm một chiếc áo thun cộc tay kẻ ô màu vàng, nói:

- Ông xã, anh thử xem sao. Em và Hân Minh đều thấy anh mặc vào chắc chắn sẽ hợp.

- Lại mua quần áo cho anh rồi. Anh đã nói là anh không thiếu quần áo mà.

Diệp Lăng Phi tuy miệng nói vậy nhưng vẫn đứng dậy, cởi chiếc áo đang mặc rồi giơ tay mặc chiếc áo thun kia vào. Chiếc áo này mặc trên người Diệp Lăng Phi hơi chật. Đừng nhìn bề ngoài Diệp Lăng Phi có vẻ thư sinh, nhưng thân hình hắn toàn là cơ bắp cuồn cuộn. Chiếc áo thun này mặc lên người anh trông hơi giống áo body.

Bạch Tình Đình nhíu mày. Nàng đứng trước mặt Diệp Lăng Phi, giúp anh sửa sang lại chiếc áo rồi lùi về sau một bước, ngắm nghía anh trong chiếc áo mới. Cô khẽ lắc đầu:

- Ông xã, xem ra cái áo này hơi nhỏ. Ngày mai em ra cửa hàng đổi cái khác nhé!

Diệp Lăng Phi liền cởi chiếc áo thun ra. Bạch Tình Đình lại lấy ra một chiếc quần lót màu đen, đưa cho anh:

- Ông xã, cái này em mua cho anh. Em không biết có vừa không, chờ lúc nào có thời gian thì anh thử xem.

Bạch Tình Đình vừa nói, gương mặt có chút ửng hồng. Diệp Lăng Phi nhận lấy chiếc quần lót, ha hả cười:

- Bà xã, bây giờ anh thử luôn nhé.

- Vậy em ra ngoài.

Bạch Tình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi muốn thử quần lót thì vội vàng xoay người, nhưng lại bị anh kéo lại. Diệp Lăng Phi cười gian:

- Bà xã, chúng ta là vợ chồng rồi, nhìn một chút thì có sao đâu. Vả lại sớm muộn gì em cũng phải nhìn thôi, lẽ nào em muốn cả đời cứ như vậy à?

- Em… Em…

Bạch Tình Đình lắp bắp mấy tiếng mà cũng không nói được câu tiếp theo. Diệp Lăng Phi mặc kệ cô nói gì, hắn đóng cửa phòng lại rồi đứng ngay đó, bắt đầu cởi quần. Bạch Tình Đình ngượng ngùng quay đi, đưa lưng về phía anh, không dám nhìn cảnh Diệp Lăng Phi đang cởi đồ.

Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng của Bạch Tình Đình, trên mặt hiện lên ý cười. Hắn bỗng nhiên nói:

- Bà xã, anh thay xong rồi. Em xem có hợp không.

Bạch Tình Đình tin là thật, cứ ngỡ Diệp Lăng Phi đã mặc quần lót xong. Nàng vừa mới xoay người lại đã thấy anh trần như nhộng, tay còn giơ lên làm ký hiệu chữ V với mình. Mặt Bạch Tình Đình liền đỏ bừng, bực bội vì bị lừa, cô đưa tay phải định đánh Diệp Lăng Phi. Nhưng nào ngờ bàn tay trắng nõn vừa giơ lên đã bị anh nắm chặt, hắn thuận thế kéo một cái, Bạch Tình Đình liền ngã vào lòng anh. Cô bị Diệp Lăng Phi làm cho vô cùng khẩn trương. Hạ thân của anh áp sát vào người cô. Bàn tay nhỏ bé của Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi kéo xuống dưới, nắm lấy hạ thân của hắn.

Ngay sau đó, Diệp Lăng Phi ôm chặt Bạch Tình Đình và bắt đầu hôn mãnh liệt. Đầu óc cô trống rỗng, thậm chí khi một tay Diệp Lăng Phi luồn vào váy, đặt lên hạ thân của cô, Bạch Tình Đình cũng không kịp phản ứng.

Một lúc sau, Bạch Tình Đình mới cảm nhận được ngón tay Diệp Lăng Phi đang làm bậy ở hạ thân mình. Ngón tay anh nhẹ nhàng xoa nhẹ nơi đó. Tuy ngón tay Diệp Lăng Phi chưa đi vào trong, nhưng Bạch Tình Đình đã cảm thấy lòng vô cùng căng thẳng. Cảm giác này làm cô có chút sợ hãi.

Bạch Tình Đình vội vàng đẩy Diệp Lăng Phi ra, bối rối quay đi, nói:

- Ông xã... chúng ta cứ từ từ thôi... Anh vừa rồi... làm em không thoải mái.

Diệp Lăng Phi nhận ra Bạch Tình Đình có vẻ sợ hãi hơn những cô gái khác. Nhớ lại lần đầu tiên với Vu Đình Đình, cô ấy cũng không tỏ ra sợ hãi như Bạch Tình Đình bây giờ. Anh chỉ vừa dùng ngón tay chạm nhẹ vào nơi đó, còn chưa đi vào mà cô đã sợ rồi.

Trong mắt Diệp Lăng Phi, dù trong lòng Bạch Tình Đình rất khát khao nhưng đồng thời cũng có bóng ma tâm lý. Nếu mình mạnh mẽ chiếm đoạt, rất dễ gây ra ám ảnh tâm lý cho cô. Xem ra vẫn cần một quá trình để Bạch Tình Đình thích ứng, bản thân mình cũng không thể quá nóng vội.

Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi cười nói:

- Bà xã, anh biết rồi. Chúng ta sẽ từ từ.

Nói xong, Diệp Lăng Phi mặc chiếc quần lót Bạch Tình Đình mua cho hắn, rất hài lòng nói:

- Bà xã, chiếc quần này rất vừa.

- Ông xã, anh cứ thử quần áo khác đi. Em đi tắm đây, vừa mới về còn chưa tắm nữa.

Bạch Tình Đình chỉ tìm một cái cớ. Nàng cảm thấy hạ thân mình có chút ẩm ướt, muốn nhanh chóng về phòng thay quần lót nên tùy tiện kiếm cớ rồi chạy ra ngoài.

Sau khi Bạch Tình Đình trở về phòng, cô liền thay chiếc quần lót đã ướt, mặc một cái sạch sẽ vào rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ nàng cảm thấy quan hệ với Diệp Lăng Phi ngày càng thân thiết hơn. Tuy vừa rồi vẫn còn cảm giác hơi ngượng ngùng, nhưng ít ra Bạch Tình Đình cảm thấy mình đã dần thích ứng với kiểu tiếp xúc thân mật này với Diệp Lăng Phi.

Bạch Tình Đình ở trong phòng ngủ ổn định lại tâm trạng một lát rồi mới đi ra ngoài. Nàng vừa xuống lầu một đã thấy vú Ngô đang nấu bữa tối.

Chu Hân Minh ngồi trên ghế sa lon trong phòng khách xem ti vi. Thấy Bạch Tình Đình đi xuống, cô cười hỏi:

- Tình Đình, Diệp Lăng Phi mặc thử thế nào rồi?

- Cũng tạm được, chỉ là có một chiếc áo thun hơi nhỏ.

Bạch Tình Đình trả lời có chút lơ đãng. Nàng nhìn lên cầu thang rồi lại chuyển sang ngồi cạnh Chu Hân Minh, ghé vào tai cô bạn thì thầm:

- Hân Minh, vừa rồi ở trong phòng anh ấy, không biết vì sao mình lại thấy sợ…

Chu Hân Minh nghe Bạch Tình Đình kể lại một cách mơ hồ chuyện xảy ra trong phòng Diệp Lăng Phi. Cô nhíu mày nói:

- Tình Đình, cậu nói thẳng ra đi. Mình chẳng hiểu cậu đang muốn nói cái gì cả.

- Chính là… chính là cái kia!

Bạch Tình Đình có chút sốt ruột, bất chấp ngượng ngùng, cô hạ giọng:

- Anh ấy đưa tay vào chỗ đó của mình. Mình sợ lắm. Hân Minh, cậu nói cho mình biết đi, cậu có cảm giác gì không?

Chu Hân Minh nghe xong, mặt cũng đỏ lên. Nàng do dự:

- Mình… mình cũng không rõ nữa. Nói chung… nói chung tự cậu thử qua sẽ biết.

Chu Hân Minh nói xong câu đó, cả khuôn mặt nàng và Bạch Tình Đình đều đỏ bừng.

Sau khi ba người Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh ăn tối xong, Diệp Lăng Phi về phòng ngủ trên lầu lấy chìa khóa xe rồi lại xuống lầu một, nói với Bạch Tình Đình:

- Bà xã, buổi tối anh có chút chuyện, có thể sẽ về muộn một chút.

- Ông xã, anh lại muốn ra ngoài à?

Bạch Tình Đình sửng sốt, giọng nói mang theo một chút không vui. Nhưng cô vẫn cố gắng che giấu vẻ không vui đó, hỏi:

- Ông xã, có phải anh gặp chuyện gì không?

Diệp Lăng Phi ngẫm lại cũng thấy đúng. Đêm qua mình đã cả đêm không về, hôm nay lại muốn đi, nếu không giải thích một tiếng khó tránh khỏi Bạch Tình Đình sẽ nghi ngờ. Vì vậy, anh nói:

- Là Dã Thú và Dã Lang hẹn anh đi uống rượu. Dã Lang mới có bạn gái, thằng nhóc Dã Thú cũng đang hẹn hò với một nữ trợ lý trong tập đoàn bọn anh. Mọi người chỉ là ra ngoài uống chút rượu thôi. À, phải rồi, bà xã, nếu em không có việc gì thì tối nay đi cùng anh đi. Hai tên Dã Lang và Dã Thú đều dẫn theo bạn gái, nếu anh đi một mình cũng không hay lắm. Em đi không?

Bạch Tình Đình vốn không thích giao du với Dã Lang và Dã Thú. Nàng vẫn cảm thấy hai người kia không giống người tốt. Nhưng cô lại muốn biết rốt cuộc có phải Diệp Lăng Phi thật sự đi gặp hai người đó hay không. Cô muốn biết những lời anh nói có phải là sự thật không. Bạch Tình Đình suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý:

- Ông xã, được rồi, em đi với anh.

- Ừm, tốt quá.

Diệp Lăng Phi cười nói. Hắn quay sang hỏi Chu Hân Minh đang ngồi trên ghế sa lon:

- Hân Minh, còn em thì sao? Có đi cùng bọn anh không?

- Em thì thôi đi. Ngày mai em còn phải đi làm, đi ngủ sớm một chút thì tốt hơn.

Chu Hân Minh xua tay, tỏ ý không đi.

Diệp Lăng Phi cũng không ép Chu Hân Minh. Bạch Tình Đình đi lên lầu thay quần áo. Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên cạnh Chu Hân Minh, tay phải ôm lấy eo cô, miệng nói:

- Hân Minh, Tình Đình gần đây lạ lắm. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?

Chu Hân Minh liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi:

- Em không biết. Nhưng em nhắc nhở anh, đừng có ở bên ngoài quá đáng. Đừng có cơm nhà không ăn, lại ra ngoài ăn phở. Đến lúc đó có người phụ nữ nào tìm tới cửa, em cũng không giúp anh đâu.

- Hân Minh, sao em lại nói vậy chứ. Anh làm gì có chuyện đó.

Chu Hân Minh thấp giọng nói:

- Anh cũng đừng giả bộ với em. Em còn không biết anh thế nào sao? Tóm lại là em nhắc nhở anh, tự anh chú ý một chút đi. Con gái như Tình Đình, bên ngoài không biết có bao nhiêu người theo đuổi đâu. Anh đừng có phúc mà không biết hưởng!

Diệp Lăng Phi nghe xong, lén nhìn bốn phía, không thấy vú Ngô ở đó liền len lén hôn một cái vào má Chu Hân Minh, miệng nói:

- Bà xã, anh biết rồi!

- Thôi đi, đừng gọi lung tung!

Chu Hân Minh luống cuống thầm nghĩ: "Người này lá gan càng ngày càng lớn!"

Ngay khi Diệp Lăng Phi hôn Chu Hân Minh, vú Ngô vừa vặn nhìn thấy một màn này. Bà vội vàng tránh đi. Chờ Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình rời khỏi biệt thự, vú Ngô chủ động đi tới trước mặt Chu Hân Minh, cười nói:

- Cô Chu, tôi có thể ngồi xuống nói chuyện với cô một lát không?

Chu Hân Minh vừa nghe, vội vàng mời vú Ngô ngồi xuống. Vú Ngô sau khi ngồi xuống, đánh giá Chu Hân Minh từ trên xuống dưới rồi không nén được mà thở dài một tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!