Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 533: CHƯƠNG 533: NÊN LẬP GIA THẤT

Vú Ngô đi tới trước mặt Chu Hân Minh, khẽ thở dài. Điều này khiến Chu Hân Minh cảm thấy rất khó hiểu, nàng cười hỏi:

- Vú Ngô, có chuyện gì không ạ?

- Chu đại tiểu thư, tôi biết nói thế nào đây!

Vú Ngô nhìn Chu Hân Minh, chậm rãi nói:

- Tôi cũng không biết có nên nói hay không nữa.

Chu Hân Minh giật mình, thầm nghĩ có phải vú Ngô thấy mình và Diệp Lăng Phi quá thân thiết, cho là không nên, nên muốn nói với mình hay không?

Nghĩ đến đây, sắc mặt Chu Hân Minh liền trở nên không tự nhiên. Dù sao ở đây, Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi mới là vợ chồng chính thức, còn mình chỉ là một người ở nhờ.

- Vú Ngô, có chuyện gì cô cứ nói thẳng đi ạ.

Chu Hân Minh nói.

Vú Ngô cầm tay Chu Hân Minh, nói:

- Chu đại tiểu thư, tôi chỉ muốn nói với cô rằng, có những việc phải đến lúc già rồi mới biết hối hận, nhưng khi đó thì đã muộn.

Chu Hân Minh nhìn vú Ngô, hỏi:

- Vú Ngô, rốt cuộc cô muốn nói gì vậy, sao cháu càng nghe càng không hiểu?

- Chu đại tiểu thư, tôi nhìn ra được cô rất thích Diệp tiên sinh, mà Diệp tiên sinh lại là chồng của tiểu thư nhà chúng ta, có lẽ trong lòng cô lo lắng người ngoài sẽ bàn tán.

Nói đến đây, vú Ngô bất giác khẽ thở dài:

- Có thể lúc còn trẻ cô sẽ rất để ý đến cái nhìn của người ngoài, lo cái này, sợ cái kia, nhưng chờ đến tuổi của tôi rồi cô sẽ hiểu, yêu một người thật lòng thì phải dũng cảm tiến tới, đừng quá bận tâm đến ánh mắt của người đời. Chu đại tiểu thư, tôi chỉ nói những điều tôi muốn nói thôi, cũng không có gì khác.

Nói xong, vú Ngô đứng dậy, cười nói:

- Được rồi, tôi đi làm việc đây.

Vú Ngô vừa mới quay người, chợt nghe Chu Hân Minh hỏi:

- Vú Ngô, có phải cô...

Vú Ngô không để Chu Hân Minh nói hết, liền xoay người lại, khẽ cười:

- Tôi cũng từng yêu một người đàn ông, mà người đó cũng đã có gia đình. Nhìn cô, tôi lại thấy hình ảnh của mình năm đó. Khi ấy tôi chỉ là một người hầu, chớp mắt đã mấy chục năm, thời gian trôi nhanh thật, haiz!

Nói xong, vú Ngô chỉ khẽ lắc đầu rồi rời khỏi phòng khách.

Chu Hân Minh cúi đầu, suy ngẫm về những lời vú Ngô vừa nói.

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đỗ xe trước cửa một quán bar. Bạch Tình Đình rất ít khi đến quán bar, nàng không thích những nơi như thế này. Vừa xuống xe, Bạch Tình Đình đã cảm nhận được ánh mắt nóng rực của mấy gã trai trẻ đứng ở cửa quán bar đang nhìn mình, khiến nàng cảm thấy rất khó chịu. Bạch Tình Đình ôm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, ở đây lộn xộn quá, tại sao lại phải đến đây uống rượu chứ?

- Dã Thú chọn chỗ!

Diệp Lăng Phi nói:

- Tên nhóc đó thích mấy cái nơi lộn xộn bát nháo này.

- Vọng Hải cũng có quán bar cao cấp mà, sao không đến đó?

Bạch Tình Đình nói:

- Em thấy những nơi đó rất tốt. Người đến đều là người có văn hóa, có tố chất. Anh xem ở đây đi, hạng người nào cũng có, nhìn cách ăn mặc là biết chẳng phải dạng tốt lành gì.

Diệp Lăng Phi không khỏi bật cười, hắn rút cánh tay đang bị Bạch Tình Đình ôm ra, chuyển sang ôm eo nàng. Bạch Tình Đình mặc một chiếc quần dài màu trắng, bó sát vòng eo thon gọn. Nhìn từ bên cạnh, có thể thấy rõ những đường cong quyến rũ trên cơ thể nàng. Bộ ngực cao vút, vòng ba căng tròn, thậm chí còn hơn cả những người phụ nữ trưởng thành. Vòng ba của Bạch Tình Đình vừa tròn trịa lại vừa săn chắc, đây chính là điểm khác biệt giữa những cô gái trẻ và phụ nữ đã chín chắn. Có thể nói là mỗi người một vẻ.

Lúc này, Diệp Lăng Phi đưa tay đặt hờ lên vòng ba của Bạch Tình Đình, dọc đường đi vào quán bar, không biết đã hứng chịu bao nhiêu ánh mắt ghen tị của những gã đàn ông khác.

Tuy trong quán bar không thiếu những cô gái trẻ đẹp, nhưng xinh đẹp và sở hữu khí chất tao nhã cao quý như Bạch Tình Đình thì quả là hiếm có. Bạch Tình Đình vừa xuất hiện đã lập tức trở thành tâm điểm chú ý của cả quán rượu. Nếu không phải có Diệp Lăng Phi ở bên cạnh, e rằng nàng đã sớm bị mấy tên háo sắc vây quanh.

Nhưng dù có Diệp Lăng Phi, cũng không thể ngăn được những ánh mắt nóng bỏng đổ dồn về phía nàng. Bàn tay Diệp Lăng Phi đặt trên vòng ba của Bạch Tình Đình mang theo ý tứ thị uy, hắn nhẹ nhàng bóp nhẹ lên mông nàng, động tác nhỏ này lại khiến những gã đàn ông kia ghen tị đến chết. Trong lòng ai cũng ước gì người đang ôm mỹ nữ này là chính mình.

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình đến một chiếc bàn bên trong quán bar, đây là chỗ ngồi ở tầng một. Dã Thú và Dã Lang đều đã dẫn theo bạn gái của mình đến chờ sẵn. Vừa thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình tới, hai người vội vàng bảo cô gái bên cạnh mình đứng dậy đón tiếp, Dã Thú còn tùy tiện bảo Lục Tuyết Hoa:

- Tuyết Hoa, mau gọi chị dâu.

Lục Tuyết Hoa biết Bạch Tình Đình là ai, nàng đâu phải kẻ ngốc, sao có thể không biết đại mỹ nữ nổi danh của thành phố Vọng Hải này. Khi tận mắt thấy cảnh Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi thân mật, Lục Tuyết Hoa mới nhận ra giám đốc bộ phận tổ chức lại chính là chồng của Bạch Tình Đình. Nếu không phải chính mắt trông thấy, nàng sẽ không bao giờ tin được.

Diệp Lăng Phi đương nhiên nhận ra Lục Tuyết Hoa, không cần Dã Thú giới thiệu. Chỉ có cô gái trẻ trông rất hiền lành, nhã nhặn đi cùng Dã Lang là Diệp Lăng Phi chưa từng gặp. Dã Lang giới thiệu với Diệp Lăng Phi rằng cô gái này tên là Từ Minh Minh, là một cô giáo mầm non.

Diệp Lăng Phi không có cảm giác gì đặc biệt, chỉ có Bạch Tình Đình là thấy một cô gái thanh tú, nhã nhặn như Từ Minh Minh lại đi cùng Dã Lang thì cảm thấy có chút bất công cho cô. Trong mắt Bạch Tình Đình, tuy Dã Lang khá hơn Dã Thú nhiều, nhưng cũng không thể xem là người tốt được. Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, khẽ véo hắn một cái, thấp giọng nói:

- Ông xã, sao Dã Lang lại tìm được một cô gái tốt như vậy? À, còn cả Dã Thú nữa, thật là, mấy cô gái bây giờ sao thế nhỉ?

Diệp Lăng Phi nghe xong thì bật cười.

Dã Lang và Dã Thú đều không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi lại cười, Dã Thú hỏi:

- Lão đại, anh cười gì vậy?

- Không có gì.

Diệp Lăng Phi xoa nhẹ tay Bạch Tình Đình, rồi chuyển ánh mắt sang Từ Minh Minh, khẽ gật đầu nói:

- Cô Từ, chúng ta đều là người một nhà, không cần khách sáo. Tối nay chúng ta đến đây uống chút rượu, tâm sự, không cần quá câu nệ.

Từ Minh Minh dịu dàng cười đáp:

- Em không hay nói chuyện nhiều, anh ấy cũng biết.

Nói xong, Từ Minh Minh liếc nhìn Dã Lang. Dã Lang cũng xác nhận:

- Lão đại, Minh Minh cô ấy đúng là không thích nói chuyện, em cũng đã nói với cô ấy rồi, giữa chúng ta không có gì phải câu nệ cả.

- Lão đại, đúng vậy, lúc Minh Minh đi cùng bọn em cũng không nói nhiều đâu!

Dã Thú nói:

- Chúng ta uống rượu đi, mặc kệ mấy bà cô ấy... A, chị dâu, chị đừng để ý, tính em nó thế, hay nói linh tinh.

Dã Thú nói được nửa chừng thì bị Lục Tuyết Hoa véo một cái, lúc này hắn mới cười hề hề xin lỗi Bạch Tình Đình.

Bạch Tình Đình cười nhạt:

- Không sao!

- Vậy thì tốt rồi, lão đại, chúng ta uống rượu.

Dã Thú cầm ly rượu lên, mời Diệp Lăng Phi:

- Lão đại, lâu rồi chúng ta không uống rượu, cạn ly này trước đã.

Diệp Lăng Phi cũng không nhiều lời, cầm ly rượu lên, một hơi uống cạn. Hắn lại cầm chai rót đầy ly, nhìn Dã Lang và Dã Thú, nói:

- Anh em, sớm muộn gì cũng có một ngày chúng ta đều sẽ mệt mỏi, cũng cần phải có một mái nhà. Nghĩ cho kỹ vào, tao cũng không nói nhiều, tao chỉ muốn nói rằng bất kể tương lai chúng ta ra sao, làm gì, chúng ta vẫn mãi là anh em. Quá khứ, tao sẽ không bao giờ quên, càng không thể quên. Ly rượu này, tao uống trước.

Diệp Lăng Phi nói xong, một hơi uống cạn. Những lời này của Diệp Lăng Phi chỉ có Dã Lang và Dã Thú mới hiểu, hai người đều gật đầu, không nói nhiều, cùng rót đầy ly rồi một hơi uống cạn.

Ba người đàn ông cứ thế uống rượu, hoàn toàn không để ý đến ba cô gái bên cạnh. Diệp Lăng Phi thấy bên cạnh Dã Lang và Dã Thú đều đã có người phụ nữ của mình, có vẻ vô cùng vui mừng. Đang lúc cao hứng, Diệp Lăng Phi cất cao giọng hát một bài ca. Khi Dã Lang và Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi hát bài này, trong mắt cũng đã long lanh ánh nước, hai người họ cũng cất giọng hát theo.

Lúc này, chỉ có ba người đàn ông này mới hiểu bài hát này có ý nghĩa gì. Đây là bài hát do một thành viên của tổ chức Lang Nha, một nhạc sĩ người Singapore sáng tác. Người nhạc sĩ ấy qua đời năm mới 24 tuổi. Hắn sáng tác bài hát này với ý định để nó trở thành bài ca của tổ chức Lang Nha, chỉ tiếc là bài hát còn chưa viết xong thì người nhạc sĩ đã hy sinh trong một lần giao dịch vũ khí.

Bởi vậy, bài hát này chỉ có nửa đầu, không có phần sau. Diệp Lăng Phi hát lên bài hát này, một là để tưởng nhớ những thành viên đã khuất của tổ chức Lang Nha, hai là để nhắc nhở Dã Thú và Dã Lang rằng, cuộc đời buôn bán vũ khí sớm muộn gì cũng có ngày kết thúc, bảo họ chuẩn bị sẵn sàng, suy nghĩ cho tương lai của mình.

Ba người đang chìm đắm trong khúc hát thì nghe có người cười nhạo:

- Đây là bài hát quái gì thế, hát còn khó nghe hơn cả sói tru.

Diệp Lăng Phi, Dã Lang và Dã Thú đều dừng lại. Diệp Lăng Phi quay đầu nhìn, liền thấy Tiền Tiêu và bốn năm gã đàn ông ra dáng công tử nhà giàu vừa đi ngang qua bàn của họ. Trong lòng Tiền Tiêu vẫn đang ôm cô gái mà hắn gặp ở câu lạc bộ du thuyền Hoàng Gia hôm trước, câu nói vừa rồi chính là do Tiền Tiêu thốt ra.

Một gã thanh niên da trắng đi cùng Tiền Tiêu cũng phá lên cười:

- Đúng là khó nghe thật, tao còn tưởng gặp ma.

Tiền Tiêu thấy Diệp Lăng Phi nhìn mình, liền châm chọc:

- Giám đốc Diệp, anh sao thế, lẽ nào anh cho là tôi nói không đúng? Khụ, cái này cũng không thể trách tôi được. Tôi cùng mấy người bạn thân đến đây chơi, liền nghe có người tru tréo ở đây, không ngờ lại là giám đốc Diệp. A, xin lỗi, xin lỗi, giám đốc Diệp, tôi biết giám đốc Diệp lợi hại lắm, tôi không dám chọc vào giám đốc Diệp đâu.

Gã thanh niên da trắng kia cố ý làm ra vẻ mặt kỳ quái:

- Tiền Tiêu, từ khi nào lại có người mà cậu cũng phải sợ thế, sao tôi không biết nhỉ!

Tiền Tiêu cười nói:

- Thật đấy, người đàn ông này đúng là không thể trêu vào đâu. Cậu biết hắn là ai không, hắn chính là giám đốc bộ phận của tập đoàn Tân Á, quyền lực lớn lắm đấy!

Tiền Tiêu nói xong, hắn cười lên ha hả. Tên kia vừa nghe, cũng cười càng thêm càn rỡ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!