Diệp Lăng Phi bị dẫn tới đồn cảnh sát thuộc khu vực quán bar này, vừa vào trong đồn, viên cảnh sát liền dẫn Diệp Lăng Phi tới phòng thẩm vấn.
- Khá lắm, ngay cả cảnh sát cũng dám đánh.
Viên cảnh sát họ Bành ngồi đối diện Diệp Lăng Phi, đập tay xuống bàn, quát lớn:
- Nói mau, đồng bọn của ngươi tên là gì, đang ở đâu?
- Này đồng chí cảnh sát, có phải ông nhầm lẫn gì không? Tôi làm gì có đồng bọn.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tôi và vợ đi uống rượu, đang uống thì thấy có người đánh nhau. Vợ chồng tôi đều nhát gan nên định rời đi, kết quả là các ông tới, rồi bắt luôn cả tôi.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa giơ hai tay bị còng lên.
- Thứ này hơi lạnh, tháo ra giúp tôi được không?
Bốp!
Viên cảnh sát kia lại đập bàn một cái, gầm lên:
- Thằng nhóc nhà ngươi cũng ngông cuồng quá nhỉ, không nhìn xem đây là nơi nào à? Dám đến đây giương oai, hôm nay ngươi không khai báo rõ ràng thì đừng hòng rời khỏi đây.
- Vậy thì không đi nữa, dù sao tôi cũng chẳng muốn rời khỏi đây.
Kết quả thẩm vấn nửa ngày cũng không hỏi ra được gì. Viên cảnh sát kia trong lòng rất sốt ruột, bèn để một cảnh sát trẻ tiếp tục thẩm vấn Diệp Lăng Phi, còn hắn thì rời khỏi phòng thẩm vấn.
Vừa ra khỏi phòng, viên cảnh sát này liền đi đến phòng tiếp tân, một thanh niên da trắng đang ngồi ở đó.
- Chú Bành, thằng nhóc đó nhận tội chưa?
Cậu thanh niên này hỏi.
- Vẫn chưa!
Viên cảnh sát vội vàng nói.
- Cậu chờ một chút.
Thanh niên da trắng đó là con trai của trưởng khu, quen biết cảnh sát tên Bành Thụy này. Tối nay Bành Thụy trực ban, sau khi nhận được cuộc gọi báo động 110 thì lập tức tới quán rượu. Vừa thấy con trai của trưởng khu Trương bị đánh, hắn cũng không dám chậm trễ, vốn định bắt hai kẻ đánh người kia lại, nhưng không ngờ mấy người cảnh sát bọn họ căn bản không phải là đối thủ của người ta, bị đánh cho ngã sõng soài. Bành Thụy biết tóm phải người này thì chuyện sẽ không dễ giải quyết, nhưng giờ chỉ có thể đâm lao phải theo lao.
Khi Bành Thụy đang nói chuyện với con trai của trưởng khu Trương, điện thoại của cục trưởng khu vực gọi tới.
- Tiểu Bành, rốt cuộc có chuyện gì vậy?
Cục trưởng nói:
- Trưởng khu Trương, chủ nhiệm Lý và cả phó cục trưởng cục quy hoạch Trần đều nói con trai họ bị người ta đánh, hơn nữa còn ngay trong khu vực chúng ta quản lý. Vấn đề này rất nghiêm trọng, cậu nhất định phải nghiêm trị những tên côn đồ vô pháp vô thiên đó.
- Cục trưởng, tôi đang thẩm vấn.
Bành Thụy biết chuyện khó giải quyết nên vội nói:
- Cục trưởng, ngài yên tâm, vụ án này cứ giao cho tôi.
- Bị đánh đều là con trai của quan chức chính phủ. Cậu phải điều tra xem có phải có người cố tình trả thù không. Nếu có chủ tâm như vậy thì nhất định phải làm nghiêm, nếu không tôi cũng không biết giải thích thế nào.
Sau khi Bành Thụy cúp điện thoại, liền nói với Trương Việt - con trai của trưởng khu Trương:
- Trương công tử, bây giờ tôi đi thẩm vấn, đảm bảo sẽ tìm ra hung thủ đã đánh cậu.
Trương Việt gật đầu. Bành Thụy vừa quay người, Bạch Tình Đình, Chu Hân Minh và vị luật sư mà Bạch Tình Đình gọi tới đã vội vàng chạy đến. Chu Hân Minh không mặc đồng phục cảnh sát, nhưng bên hông nàng lại dắt súng. Vừa đi vào đã nhìn thấy Trương Việt, Chu Hân Minh nhíu mày, nàng biết tên Trương Việt này. Chu Hân Minh chỉ lướt mắt qua Trương Việt rồi đi thẳng tới chỗ Bành Thụy, nói:
- Tôi là đội trưởng đội cảnh sát hình sự Chu Hân Minh. Tôi nghe nói các anh tự dưng bắt người vô cớ, rốt cuộc là chuyện gì?
Bành Thụy vừa nhìn thấy Chu Hân Minh, trong đầu ông một tiếng nổ vang, hắn đương nhiên biết Chu Hân Minh là con gái của thị trưởng Chu, còn là đội trưởng đội cảnh sát hình sự, một người mà ai cũng không dám động tới. Bành Thụy vừa nghe Chu Hân Minh nói vậy, liền biết cô đến vì người mình đã bắt. Hắn vội vã nói:
- Đội trưởng Chu, cô ngồi xuống trước đã, để tôi từ từ nói với cô. Tôi cũng không phải vô cớ bắt người.
- Ngài không vô cớ bắt người?
Bạch Tình Đình hừ lạnh:
- Chồng tôi không hề đánh người, tại sao ngài lại bắt anh ấy?
Chu Hân Minh trừng mắt, quát:
- Thả người ra cho tôi!
Bành Thụy rơi vào thế khó, hắn nhìn Trương Việt cầu cứu, hy vọng cậu ta có thể nói giúp mình vài lời. Trương Việt trong mắt người ngoài rất càn rỡ kiêu ngạo, nhưng nhìn thấy Chu Hân Minh hắn cũng rất sợ hãi. Cha của Chu Hân Minh là thị trưởng, còn cha của Trương Việt chỉ là một trưởng khu, căn bản không cùng đẳng cấp. Trương Việt mấp máy môi:
- Chị Chu, người đó cùng một bọn với kẻ đã đánh em, cho nên mới bắt hắn.
- Trương Việt, cậu đừng có nói lung tung.
Chu Hân Minh trừng mắt, quát:
- Cậu đừng tưởng tôi không biết cậu làm những gì ở bên ngoài. Tôi nghe nói là cậu trêu chọc người ta trước, hơn nữa còn ra tay trước, đừng tưởng cha cậu là trưởng khu thì có thể muốn làm gì thì làm. Được, không phải cậu muốn điều tra sao, vậy hôm nay tôi sẽ đưa người đi, ngày mai có vấn đề gì thì đến đội cảnh sát hình sự tìm tôi.
- Bây giờ đội cảnh sát hình sự chúng tôi sẽ tiếp nhận điều tra vụ án này, anh giao người cho tôi, tôi đưa về đội. Ngày mai các anh hãy trình bày rõ ràng sự việc xảy ra tối nay, báo cáo lại cho đội cảnh sát hình sự chúng tôi.
- À… được!
Bành Thụy thầm nghĩ: "Cái quái gì thế này, rõ ràng là vụ án của bên mình, sao giờ lại bị chuyển tới đội cảnh sát hình sự?" Bành Thụy cũng không dám đắc tội với Chu Hân Minh, hắn luôn miệng đồng ý, vội vã bảo cấp dưới thả người.
Kết quả là viên cảnh sát kia đi không lâu đã trở về, nói với Bành Thụy rằng người kia không chịu đi, nói muốn chúng ta thẩm vấn cho rõ ràng. Bành Thụy vừa nghe, trong lòng càng cảm thấy việc này phiền toái rồi. Hắn cũng không ngốc, vừa nhìn tình hình này liền biết người này có quan hệ rất sâu sắc với Chu Hân Minh, chẳng trách lúc bắt hắn, hắn lại nói bắt người thì dễ, thả người thì khó.
Bành Thụy đành kiên trì tới cùng, nói:
- Đội trưởng Chu, người đó không chịu đi.
- Không chịu đi?
Chu Hân Minh nhíu mày, nói với Bành Thụy:
- Đi, đưa tôi qua đó.
- Được, được!
Bành Thụy liên tục gật đầu.
Bành Thụy dẫn Chu Hân Minh vào phòng thẩm vấn thì nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang nhàn nhã ngồi, vẻ mặt vô cùng vui vẻ. Chờ Chu Hân Minh vừa vào, Diệp Lăng Phi liền cười nói:
- Hân Minh, cuối cùng em cũng tới rồi. Anh ở đây bị hành hạ đến không ra hình người, bây giờ đầu cũng đau, khớp xương cũng đau. Em nói xem mấy cảnh sát này sao thế, lại dùng thủ đoạn tra tấn tàn nhẫn như vậy.
Chu Hân Minh vừa nghe, liền trừng lớn mắt, quay người quát Bành Thụy ở phía sau:
- Anh nói xem chuyện này rốt cuộc là sao? Các anh ở đây tra tấn người khác như vậy à? Tôi phải báo chuyện này với cục trưởng Triệu để ông ấy điều tra.
Bành Thụy vừa nghe, sợ đến mức luôn miệng nói:
- Đội trưởng Chu, chúng tôi thật sự không có tra tấn hắn, cô đừng tin hắn nói lung tung.
- Tôi không tin anh ấy, chẳng lẽ tin anh?
Chu Hân Minh vừa dứt lời, Bành Thụy liền thông suốt. Ý tứ đã quá rõ ràng, Bành Thụy cũng không phải kẻ ngốc, sao có thể không hiểu chứ. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, miệng liên tục nói:
- Tôi thật sự không có làm vậy!
Nói rồi, Bành Thụy tới trước mặt Diệp Lăng Phi, đưa tay mở còng cho hắn, miệng nói:
- Vị tiên sinh này, cậu đừng làm khó tôi nữa, tôi thật sự cũng không dễ dàng gì. Hôm khác tôi sẽ nhận lỗi với cậu, cầu xin cậu, đừng quậy nữa.
Sau khi còng tay được mở, Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói đầy ẩn ý:
- Vị cảnh sát này, tôi biết nói sao đây, chỉ có thể nói hôm nay ông rất may mắn. Nếu không phải tâm trạng tôi đang tốt, e rằng chuyện này sẽ không xong đơn giản như vậy đâu.
Diệp Lăng Phi nói xong, cất bước đi ra ngoài. Chu Hân Minh đuổi theo, nói:
- Tình Đình đang ở bên ngoài chờ anh. Anh đừng làm loạn nữa.
- Anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Cảm ơn em đã tới.
- Thôi, chuyện này về nhà rồi nói sau.
Chu Hân Minh nói.
Diệp Lăng Phi, Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình rời khỏi đồn công an. Vừa ra ngoài, Bạch Tình Đình liền bảo vị luật sư kia về trước. Diệp Lăng Phi tới gần Bạch Tình Đình, đưa tay ôm lấy eo nàng, cười nói:
- Bà xã, cảm ơn em!
Bạch Tình Đình bĩu môi, quay người đi, không cho Diệp Lăng Phi ôm rồi nói:
- Em không muốn cãi nhau với anh ở đây, đợi về nhà rồi nói.
Diệp Lăng Phi nhận ra Bạch Tình Đình đang tức giận, nhớ tới cảnh mình đã đẩy cô ra trong quán bar, hắn hơi lắc đầu, thầm nghĩ có nên nói với Bạch Tình Đình một vài bí mật của mình để cô hiểu rõ hơn không?
Vừa về tới biệt thự, Bạch Tình Đình liền tức giận ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách. Diệp Lăng Phi vốn định tới ngồi cạnh, nhưng cô lại đẩy hắn ra, chỉ vào ghế sô pha đối diện, nói:
- Anh qua bên kia ngồi đi.
Diệp Lăng Phi rất thành thật, dù sao cũng là hắn sai trước, nên ngoan ngoãn ngồi đối diện Bạch Tình Đình. Chu Hân Minh thấy vậy, cảm thấy mình ở lại đây không tiện lắm, đang định lên lầu thì nghe Bạch Tình Đình nói:
- Hân Minh, em cũng ngồi xuống đi, hôm nay chúng ta phải hỏi cho rõ người này, rốt cuộc hắn ta còn bao nhiêu bí mật nữa.
Chu Hân Minh nghe vậy, do dự ngồi xuống bên cạnh Bạch Tình Đình. Gương mặt Bạch Tình Đình lạnh như băng, cô nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Ông xã, em có một câu muốn hỏi anh, anh yêu em thật lòng không?
- Đương nhiên là thật lòng, vấn đề này anh không cần nghĩ cũng biết. Nếu không yêu em, anh còn ở cùng em làm gì?
Diệp Lăng Phi nói.
- Nếu anh yêu em, vậy thì cho em biết bí mật của anh.
Bạch Tình Đình nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, nói:
- Em muốn biết thân phận của Dã Thú và Dã Lang. Rốt cuộc bọn họ có quan hệ gì với anh?
Diệp Lăng Phi thở dài:
- Anh biết sớm muộn gì em cũng hỏi chuyện này. Trong mắt em, Dã Thú và Dã Lang đều chẳng phải người tốt lành gì. Được rồi, anh nói cho em biết, hai người họ đều là lính đánh thuê. Dã Thú từng là đội viên của hải quân lục chiến Mỹ, cậu ta và anh đã cùng được huấn luyện trong trường học tử vong. Còn về Dã Lang, sở dĩ hắn đi theo anh là vì anh đã cứu mạng hắn. Anh từng nói với em, anh từng là lính đánh thuê, nhưng anh đã giấu em vài chuyện, anh không chỉ là lính đánh thuê mà còn từng buôn bán quân hỏa. Em có muốn biết tại sao ở trong quán bar anh lại bất chấp tất cả muốn đánh thằng khốn kia không? Anh nói cho em biết, bởi vì hắn sỉ nhục huynh đệ của anh. Em có biết ca khúc kia đại diện cho cái gì không? Nó đại diện cho mỗi một người huynh đệ của anh. Anh, Dã Thú và Dã Lang đều là những người từ cõi chết bò dậy, chúng ta có thể sống sót chính là một kỳ tích. Anh muốn sống cuộc sống của người bình thường, nhưng nếu có kẻ dám sỉ nhục huynh đệ của anh, anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn.
Trong mắt Diệp Lăng Phi lóe lên một tia chân thành, hắn nói với Bạch Tình Đình:
- Bà xã, anh lặp lại một lần nữa, nếu cần, anh sẽ dùng tính mạng để bảo vệ em. Đây không phải lời nói đùa, anh rất muốn sống cuộc sống của người bình thường, thật sự rất muốn.
Nói xong, Diệp Lăng Phi đứng lên, mặc kệ tiếng gọi của Bạch Tình Đình, bước nhanh lên lầu.
Bạch Tình Đình hơi sững sờ, nàng không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói ra toàn bộ một mạch như vậy. Trong suy nghĩ của cô, buôn bán quân hỏa là một từ rất xa lạ, nàng thậm chí không dám tin những lời này của Diệp Lăng Phi là thật. Bạch Tình Đình nhìn về phía Chu Hân Minh, hỏi:
- Hân Minh, buôn bán quân hỏa là gì?
- Là những thương nhân chuyên buôn bán vũ khí.
Chu Hân Minh nói.
- Tình Đình, nếu cậu thực sự yêu anh ấy thì đừng hỏi về quá khứ của anh ấy nữa, cậu chỉ cần biết anh ấy yêu cậu là đủ rồi.
- Hân Minh, có phải cậu sớm đã biết thân phận của anh ấy?
Bạch Tình Đình hỏi.
Chu Hân Minh gật đầu:
- Còn nhớ chuyện đại sứ Liên Hiệp Quốc bị ám sát lần trước không? Lúc ấy, chính anh ấy đã cứu mình. Từ đó trở đi, mình đã biết thân phận của anh ấy, biết anh ấy không phải là một người bình thường. Còn có lần mình và cậu đều bị bắt, cũng là anh ấy cứu chúng ta. Tình Đình, xin lỗi, mình biết mình không nên giấu cậu, nhưng mình sợ nói ra thân phận của anh ấy sẽ làm cậu xa lánh anh ấy.
- Mình sẽ không như vậy đâu, mình yêu anh ấy mà!
Bạch Tình Đình lẩm bẩm.
- Người này luôn như vậy, chưa bao giờ nói chuyện của hắn cho mình nghe. Bây giờ mình đã hiểu, tại sao lúc đó anh ấy lại đáng sợ như vậy.
- Tình Đình, sao vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chu Hân Minh hỏi.
Bạch Tình Đình lắc đầu:
- Hân Minh, không có chuyện gì đâu. Mình muốn lên nói chuyện với anh ấy. Có lẽ từ trước tới nay, mình đều quá ngang ngạnh, luôn cho rằng anh ấy chỉ là một kẻ háo sắc vô lại, mình không ngờ sau lưng anh ấy lại có nhiều chuyện như vậy.
Bạch Tình Đình nói xong, cất bước lên lầu. Chu Hân Minh một mình ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách, tự nhủ:
- Diệp Lăng Phi, rốt cuộc anh muốn làm gì?
Bạch Tình Đình đi tới trước cửa phòng ngủ của Diệp Lăng Phi, đưa tay gõ cửa, bên trong không có tiếng trả lời. Bạch Tình Đình vừa đẩy cửa, cửa phòng mở ra, chỉ thấy Diệp Lăng Phi đang đứng trên ban công, quay lưng về phía cửa.
Bạch Tình Đình bước vào phòng, nhẹ giọng gọi một tiếng:
- Ông xã!
Diệp Lăng Phi không có phản ứng gì, vẫn quay lưng về phía nàng. Bạch Tình Đình chậm rãi đi tới phía sau Diệp Lăng Phi, đột nhiên đưa hai tay ôm lấy thắt lưng hắn từ phía sau, nói:
- Ông xã, bây giờ em đã biết anh yêu em nhiều như thế nào, cũng hiểu được tại sao anh luôn thích che giấu suy nghĩ của mình. Ông xã, em yêu anh, em thật sự rất yêu anh. Em hỏi anh chuyện này cũng chỉ vì em yêu anh. Chính vì yêu anh nên em mới không thể kiềm chế được bản thân.
Hai tay Diệp Lăng Phi nắm lấy tay Bạch Tình Đình, chậm rãi nói:
- Bà xã, anh biết anh không nên giấu em, là anh sợ sẽ mất em. Anh biết chuyện anh làm tối nay là không đúng. Anh hứa với em, sau này sẽ không làm những việc ngốc nghếch như vậy nữa, anh sẽ không để em phải lo lắng cho anh