Cứ vào sáng thứ hai hàng tuần là đường trong thành phố lại kẹt xe. Chuyện này đã trở thành chuyện xưa như trái đất rồi. Những chiếc xe buýt chật ních người. Nếu xe có xảy ra hỏa hoạn thì những vị khách trên xe khó mà chạy thoát được.
Xe của Diệp Lăng Phi dừng ngay trước cửa biệt thự cạnh quảng trường Hải Tinh. Hắn đang đợi Đường Hiểu Uyển đi ra. Chuyện tối qua vẫn chưa có kết quả cuối cùng, Diệp Lăng Phi không nghĩ rằng mọi chuyện lại kết thúc đơn giản như vậy. Hắn gọi điện cho Dã Thú, dặn dò Dã Thú và Dã Lang hai ngày này nên an phận một chút, không được ra ngoài gây chuyện. Ở thành phố Vọng Hải không giống nước ngoài, có những điều cần phải tuân thủ chặt chẽ, ví như pháp luật.
Dã Lang và Dã Thú rối rít vâng dạ. Diệp Lăng Phi nhân tiện hỏi Dã Thú chuyện buôn bán vũ khí kia thế nào. Dã Thú nói với Diệp Lăng Phi hai ngày tới Phi Hồ sẽ gửi cho hắn hóa đơn thanh toán. Đợi khi nào nhận được sẽ lập tức đưa cho Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi lúc này mới yên tâm. Hắn vừa cúp máy thì thấy Đường Hiểu Uyển từ biệt thự đi ra. Vừa mở cửa, Đường Hiểu Uyển liền mang theo một luồng gió nóng vào trong xe.
Diệp Lăng Phi chỉnh điều hòa xuống thấp một chút, đưa tay nhéo mũi Đường Hiểu Uyển, cười nói:
- Hiểu Uyển, em ngủ có ngon không?
- Em ngủ rất ngon!
Đường Hiểu Uyển làm điệu muốn cắn Diệp Lăng Phi một cái, sau đó, cô cười ngọt ngào:
- Diệp đại ca, tối hôm trước mấy giờ anh về thế, sao em chẳng biết gì vậy!
- Anh đi vào khoảng hơn bốn giờ sáng thì phải. Lúc đó anh cũng không nhớ rõ lắm.
Diệp Lăng Phi khởi động xe, vừa lái vừa nói:
- Hiểu Uyển, tư thế ngủ của em tối qua thực sự chẳng giống tiểu thư khuê các chút nào.
- Em thì thế nào hả?
Đường Hiểu Uyển làm nũng, chu môi nói:
- Diệp đại ca, anh thử nói xem!
- Chỉ có em mới thích chu môi như thế thôi. Ngủ mà quẫy đạp quá!
Diệp Lăng Phi nhếch mép cười đầy ẩn ý:
- Tối hôm đó em chiếm hết chỗ ngủ, hại anh chẳng còn chỗ nào để nằm cả. À, còn nữa, ban đêm em thích liếm môi, kết quả toàn liếm phải môi anh. Hiểu Uyển, nếu em thích hôn anh thì cứ nói thẳng ra, anh sẽ không từ chối nụ hôn ngọt ngào của người đẹp đâu.
Đường Hiểu Uyển nghe tới đây thì đỏ bừng mặt, nói:
- Diệp đại ca, anh nói xạo. Không thèm nói chuyện với anh nữa.
Trông vẻ đáng yêu động lòng người của Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi không nhịn được lại đưa tay ra nhéo mũi cô. Lúc này mới cười hì hì:
- Hiểu Uyển, đợi lúc tới chỗ làm xong thì tới văn phòng của anh nhé. Anh sẽ chỉ cho em xem tối hôm đó dáng ngủ của em như thế nào.
- Không đi.
Diệp Lăng Phi thấy Đường Hiểu Uyển chu môi, hắn lại cười hì hì:
- Thôi, anh không trêu em nữa. Anh sẽ không bắt Hiểu Uyển của anh làm chuyện mà em không muốn đâu. À, Hiểu Uyển, anh quên không hỏi. Tối hôm đó Đình Đình phản ứng thế nào? Nửa đêm có mơ ác mộng không?
- Đình Đình rất bình thường, không hề có chuyện gì cả.
Đường Hiểu Uyển nói:
- Em thấy Đình Đình chắc không có chuyện gì đâu.
- Mong là không có chuyện gì.
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài.
Diệp Lăng Phi lái xe vào làn đường chính, chạy ngay sau một chiếc xe buýt. Tốc độ của chiếc xe buýt không nhanh nên hắn cũng cho xe chạy chậm lại, vừa lái vừa nói chuyện với Đường Hiểu Uyển.
Đang lúc hai người nói chuyện, Đường Hiểu Uyển bỗng đưa tay chỉ chiếc xe buýt phía trước:
- Diệp đại ca, anh mau nhìn kìa. Chiếc xe đó đang bốc khói.
Diệp Lăng Phi lúc này cũng nhìn thấy làn khói đen từ cửa chiếc xe buýt bốc lên. Hắn cau mày, tăng tốc, đuổi theo chiếc xe. Diệp Lăng Phi kéo cửa kính xuống, hét lớn cho người lái xe biết xe đang bốc khói. Người lái xe ban đầu không để ý, đợi nghe rõ lời của Diệp Lăng Phi xong thì vội vàng dừng xe lại. Lúc này trong xe đã nồng nặc mùi khói.
Diệp Lăng Phi lái xe lên phía trước, dừng lại. Cùng lúc cũng có một số tài xế cho xe dừng lại. Mọi người vội vàng xuống xe, giúp những người trên chiếc xe buýt đó thoát ra.
Thấy hành khách trên xe đang dùng bất cứ thứ gì có trên tay để đập vỡ cửa kính, Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển đứng bên ngoài. Diệp Lăng Phi còn đang nghĩ nên tìm cách nào để đập vỡ cửa kính giúp họ thì một chuyện xảy ra khiến hắn trợn mắt há mồm. Hắn nhìn thấy nào là gạch, nào là thanh sắt, thậm chí cả giày cao gót của phụ nữ rầm rầm đập vào khung cửa, chiếc cửa kính xe buýt liền vỡ toang. Những hành khách trên xe vội vàng nhảy thẳng ra ngoài. Động tác nhanh như cắt đó đã khiến Diệp Lăng Phi phải sững sờ.
- Chuyện này... chuyện này...!
Diệp Lăng Phi há hốc miệng, cuối cùng thốt lên:
- Mẹ kiếp, thời buổi này đi làm còn mang theo gạch, chẳng lẽ bọn họ định đập chết ông chủ sao?
Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển thấy mọi chuyện không cần đến mình nữa liền lên xe. Nghe Đường Hiểu Uyển kể mới biết, thì ra trước đây không lâu có một vụ hỏa hoạn thiêu chết người. Sau khi chuyện này xảy ra, mọi người đều cảm thấy thời tiết bây giờ rất nóng, xe buýt rất dễ bị cháy. Thế nên mới lên mạng thảo luận xem đi xe buýt thế nào cho an toàn. Kết quả có người nói nên cầm theo gạch, cũng có người đề nghị nên cầm theo thanh sắt, cũng có một phụ nữ nói nên dùng giày cao gót đập vào cửa kính. Chỉ không ngờ ở thành phố Vọng Hải lại có người làm như thế thật. Nghe xong, Diệp Lăng Phi liền đúc kết một câu:
- Đúng là trí tuệ vô tận của cư dân mạng.
Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển lái tới Tập đoàn Tân Á. Hắn lái xe vào bãi đỗ, còn Đường Hiểu Uyển thì bước vào tập đoàn trước. Diệp Lăng Phi đỗ xe xong, đang chuẩn bị bước vào đại sảnh thì nhìn thấy Trần Ngọc Đình lái chiếc Audi đen vào bãi đỗ. Hắn đứng im nhìn Trần Ngọc Đình đỗ xe.
Khi Trần Ngọc Đình xuống xe, Diệp Lăng Phi liền bước tới chào:
- Phó tổng giám đốc Trần, chào cô!
- Chào!
Trần Ngọc Đình mặc chiếc quần dài màu đen, ôm trọn cặp mông căng tròn, đầy đặn. Bên trên là chiếc áo sơ mi màu trắng, cúc áo trước ngực cài chặt ôm lấy bộ ngực căng đầy quyến rũ. Từ cổ áo lộ ra làn da trắng nõn, ửng hồng đầy mê hoặc của cô.
Sắc mặt Trần Ngọc Đình có vẻ hơi nhợt nhạt, giọng nói cũng yếu ớt hẳn. Chờ Trần Ngọc Đình bước qua, Diệp Lăng Phi liền đi cùng cô vào đại sảnh của Tập đoàn Tân Á.
- Phó tổng giám đốc Trần, cô có chuyện gì sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Tôi thấy sắc mặt của cô không được tốt lắm.
Trần Ngọc Đình hơi thở dài:
- Không sao. Chỉ vì tối qua mất ngủ chút thôi.
- Mất ngủ?
Diệp Lăng Phi giật mình:
- Đang yên đang lành sao lại mất ngủ chứ?
- Không nói rõ được. Tóm lại là có rất nhiều việc.
Trần Ngọc Đình quay về phía Diệp Lăng Phi nói:
- Có một số chuyện không phải chỉ một mình tôi là có thể giải quyết được. Nếu thế thì trong nhà cần đàn ông để làm gì chứ. Được rồi, Tiểu Phi, không có chuyện gì đâu. Tôi chỉ tiện miệng nói thế thôi.
- Ừm.
Diệp Lăng Phi cũng ừm một tiếng, trong lòng lại thầm nghĩ xem rốt cuộc có chuyện gì khiến Trần Ngọc Đình phải phiền lòng. Trần Ngọc Đình và Diệp Lăng Phi bước vào thang máy. Trần Ngọc Đình nói:
- Đợi sau thời gian này, tôi rảnh thì chúng ta ra ngoài ăn cơm nhé. Coi như tôi hẹn cậu.
- Được thôi!
Diệp Lăng Phi cười:
- Tôi đang mong không được đây!
Trần Ngọc Đình mỉm cười rồi cũng không nói gì nữa. Đợi thang máy tới tầng làm việc của cô, Trần Ngọc Đình liền bước ra. Cửa thang máy đang định đóng lại thì Trịnh Khả Nhạc nhanh như cắt lao vào, đứng yên vị bên trong. Diệp Lăng Phi giả bộ sợ hãi:
- Khả Nhạc, em học đâu ra chiêu này thế? Sợ quá à. Giống như... ma vậy.
- Biến đi! Diệp đại ca, anh chẳng bao giờ nói được lời nào hay ho cả.
Trịnh Khả Nhạc nói:
- Em định tìm anh có việc, nhưng anh dám nói em là ma thì thôi vậy, không nói với anh nữa.
- Đừng mà. Nói anh nghe xem, rốt cuộc là có chuyện gì thế?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Tới phòng làm việc của anh đã.
Trịnh Khả Nhạc nói.
Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc bước về phía bộ phận của mình. Mọi người trong bộ phận dạo này tâm trí đang rất lo lắng. Ai cũng nói tập đoàn sắp có cải tổ, bộ phận này có thể bị giải thể. Trong tình cảnh này thì ai mà có tâm trạng làm việc chứ. Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc bước tới trước cửa phòng làm việc. Từ Oánh vừa thấy Diệp Lăng Phi đi làm thì vội vàng lao tới, định báo cáo công việc liền bị Trịnh Khả Nhạc chặn lại:
- Chị Từ Oánh, chị không được vào đâu đấy. Em và giám đốc Diệp có chút chuyện riêng cần bàn.
Từ Oánh vui vẻ cười, lại quay về chỗ ngồi của mình.
Trịnh Khả Nhạc bước vào văn phòng của Diệp Lăng Phi, thuận tay khóa luôn cửa phòng. Diệp Lăng Phi thì rót hai cốc nước, đặt lên chiếc bàn trước ghế sofa, gọi Trịnh Khả Nhạc qua ngồi. Trịnh Khả Nhạc cũng chẳng hề ngại ngùng, bước qua, ngồi ngay cạnh hắn.
Diệp Lăng Phi ngửi thấy mùi nước hoa trên người Trịnh Khả Nhạc. Hắn liền hít hít mũi, cười nói:
- Khả Nhạc, sau này em đừng dùng loại nước hoa này nữa nhé. Em không biết anh là người không hề có tính kiềm chế sao?
Trịnh Khả Nhạc nghe thấy thế thì cố ý ưỡn ngực, miệng nói:
- Diệp đại ca thật sự không có tính kiềm chế sao? Thế em với anh ở cùng nhau chẳng phải nguy hiểm quá sao?
- Đúng, có đôi chút nguy hiểm!
Diệp Lăng Phi cố ý ngả người về phía Trịnh Khả Nhạc. Hắn định trêu cô, nào ngờ Trịnh Khả Nhạc lại ngả người dựa vào hắn. Cô cười hì hì:
- Vì sự an toàn của những cô gái khác, em quyết định hy sinh thân mình. Để xem Diệp đại ca nguy hiểm tới mức nào.
Quả là một sự quyến rũ đầy táo bạo. Diệp Lăng Phi khẽ thở dài:
- Anh nhận thua rồi, em nói đi. Rốt cuộc là có chuyện gì nào?
- Chuyện tốt. Tuyệt đối là chuyện tốt!
Trịnh Khả Nhạc dựa vào người Diệp Lăng Phi, không có ý muốn rời ra, mở miệng nói:
- Diệp đại ca, anh có muốn kiếm tiền không?
- Kiếm tiền?
Diệp Lăng Phi giật mình, trong lòng lại nghĩ: "Tiền mình tiêu còn chưa hết thì kiếm tiền làm gì nữa chứ!". Nhưng hắn vẫn cố tình giả bộ rất hưng phấn:
- Em nói thử xem nào.
- Em vừa mới quen một người làm trong công ty chứng khoán. Anh ta nói sẽ cung cấp thông tin nội bộ cho em. Đảm bảo có thể kiếm tiền nhẹ nhàng mà không bao giờ sợ lỗ.
Diệp Lăng Phi cười:
- Anh không tin trên đời lại có chuyện tốt như thế. Khả Nhạc, em bị người khác lừa rồi.
- Anh yên tâm đi, sao lừa nổi em được. Anh ta là một người bạn trên mạng của em. Sau khi gặp mặt, anh ta liền bắt đầu tán em luôn.
Trịnh Khả Nhạc nói.
- Ban đầu em cũng muốn trêu anh ta. Anh biết đấy, một mình thì chán chết được. Thế nên em liền trêu anh ta, gặp mặt vài lần. Nói thật, anh ta trông rất khổ sở, cực kỳ khổ sở.
- Thế mà em còn tin hắn.
Diệp Lăng Phi lắc đầu.
- Anh không có hứng thú với mấy món này.
- Diệp đại ca, thế anh cho em mượn 20 vạn. Em bảo đảm trong thời gian ngắn sẽ trả lại anh cả gốc lẫn lãi. Anh thấy thế nào?
Trịnh Khả Nhạc nói.