Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 537: CHƯƠNG 537: NHỚ PHẢI ĐỀN EM CHO ANH ĐÓ

Diệp Lăng Phi nhìn Trịnh Khả Nhạc, khẽ cười nói:

— Khả Nhạc, chuyện này nguy hiểm lắm, chẳng có vụ làm ăn nào là chỉ lãi không lỗ đâu. Tiền thì anh có, nhưng nếu cho em vay, nhỡ em thua lỗ thì phải làm sao?

Trịnh Khả Nhạc nghe vậy liền rời khỏi người Diệp Lăng Phi, đáp:

— Nếu em lỗ, em sẽ dùng chính mình để trả cho anh. Sao nào, em tươi roi rói thế này, chẳng lẽ không đáng 20 vạn sao?

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Trịnh Khả Nhạc, chép miệng nói:

— Ừm, nói vậy có nghĩa là nếu em thua thì phải dùng chính mình để trả nợ cho anh. Thế thì anh muốn làm gì cũng được, đúng không?

Diệp Lăng Phi nói câu này với hàm ý ám chỉ, hắn cố tình dùng ánh mắt háo sắc nhìn Trịnh Khả Nhạc, cười đầy ẩn ý:

— Em nghĩ kỹ chưa đấy, trên đời này không có thuốc hối hận đâu.

Trịnh Khả Nhạc tỏ ra bình thản, không hề có ý lùi bước trước ánh mắt của Diệp Lăng Phi, cô ưỡn ngực, tự tin nói:

— Anh yên tâm, em quyết không thua đâu. Nếu thật sự thua thảm hại như thế, em còn mặt mũi nào về gặp bố mẹ nữa chứ, chẳng bằng gán thân cho anh. Chỉ cần anh không bắt em làm mấy chuyện bậy bạ là được, đi theo anh thôi mà, có gì to tát đâu. Con gái nào mà chẳng phải đi bước này, hơn nữa, em biết Diệp đại ca là người tốt.

— Bó tay thật!

Diệp Lăng Phi cứng họng, đành lắc đầu nói:

— Anh thật sự không hiểu nổi mấy nha đầu các em đang nghĩ gì nữa. Thôi được rồi, đưa số tài khoản của em đây, lát nữa anh chuyển 20 vạn cho.

— Thật ạ?

Trịnh Khả Nhạc không tin Diệp Lăng Phi lại có thể dễ dàng đưa ra 20 vạn như vậy, cô nghi ngờ hỏi.

— Anh đùa với em làm gì.

Diệp Lăng Phi nói:

— Hy vọng em kiếm được tiền, anh không muốn em thua sạch vốn đâu. Để cuối cùng anh lại phải cưu mang một người sống như em.

— Người như em thì sao chứ, anh không biết có bao nhiêu kẻ muốn theo đuổi em à. Mấy tên đó còn chưa có cửa đâu. Diệp đại ca, anh cứ nhận thua trước đi là vừa.

Trịnh Khả Nhạc đứng dậy, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, cô quay người lại hỏi:

— Diệp đại ca, anh không cần em viết giấy nợ sao? Anh thật sự tin tưởng em vậy à?

— Em chạy đi đâu được chứ. Anh cần em viết giấy nợ làm gì.

Diệp Lăng Phi cười nói:

— Em cứ nghĩ cách kiếm tiền đi thì hơn. Anh nói rồi đấy, đừng để đến lúc thua sạch lại chạy đến trước mặt anh khóc lóc.

— Em biết Diệp đại ca là người tốt nhất mà!

Trịnh Khả Nhạc vui mừng hớn hở, trong lúc kích động, cô vươn người thơm lên má Diệp Lăng Phi một cái rồi vội vàng chạy ra khỏi văn phòng. Diệp Lăng Phi giơ tay lau chỗ vừa bị Trịnh Khả Nhạc thơm, miệng lẩm bẩm:

— Tiểu nha đầu này!

Hắn bước tới bàn làm việc, vừa ngồi xuống ghế thì Trịnh Khả Nhạc lại đẩy cửa vào, nói:

— Ai da. Diệp đại ca, em quên không viết cho anh số tài khoản!

Vừa nói, Trịnh Khả Nhạc vừa bước tới trước mặt Diệp Lăng Phi, cầm bút lên, viết lại số tài khoản ngân hàng của mình. Viết xong, cô liền quay người chạy ra ngoài. Trịnh Khả Nhạc vừa đi khỏi thì Từ Oánh bước vào.

Thực ra bây giờ công việc của bộ phận không có nhiều, nhưng Từ Oánh vẫn giữ thói quen báo cáo công việc lại với Diệp Lăng Phi. Đợi Từ Oánh nói xong, Diệp Lăng Phi hỏi:

— Từ Oánh, Trịnh Khả Nhạc dạo này sao thế? Sao đột nhiên lại muốn chơi cổ phiếu? Em có thời gian thì để mắt đến cô ấy nhé. Cổ phiếu không phải thứ muốn chơi là chơi được đâu, chơi không cẩn thận là sạt nghiệp như chơi đấy.

Từ Oánh gật đầu:

— Giám đốc Diệp, em biết rồi.

— À, đúng rồi. Tổng giám đốc Trương hôm nay có tới không?

Từ Oánh lắc đầu:

— Cái này thì em không rõ lắm.

Diệp Lăng Phi cười:

— Anh coi em là người vạn năng rồi. Thôi, em ra làm việc đi.

Sau khi Từ Oánh rời đi, Diệp Lăng Phi liền cầm điện thoại lên. Dựa theo số tài khoản Trịnh Khả Nhạc để lại, hắn chuyển 20 vạn vào tài khoản của cô. Chuyển xong, hắn lại gọi điện báo cho Trịnh Khả Nhạc biết tiền đã tới, bảo cô kiểm tra lại.

— Em thật sự không dám tin luôn đó. Diệp đại ca, anh xử lý nhanh gọn lẹ thật đấy!

— Được rồi, tiểu nha đầu đừng tâng bốc anh nữa. À, đúng rồi, Tổng giám đốc Trương đã tới chưa?

Diệp Lăng Phi hỏi.

— Tổng giám đốc Trương giờ vẫn chưa tới, chỉ có ba người nước ngoài kia tới tập đoàn thôi.

Trịnh Khả Nhạc nói:

— Ba người nước ngoài đó làm việc chăm chỉ thật, họ tới làm còn đúng giờ hơn cả em. Vừa đến là bắt tay vào việc ngay, em thật sự bái phục họ. Nghe nói buổi chiều họ còn xuống xưởng nữa, Diệp đại ca, anh nói xem ba người đó định làm gì chứ, chẳng lẽ chỉ dựa vào họ là có thể thay đổi cả tập đoàn của mình sao?

— Điều đó thì anh không biết.

Diệp Lăng Phi cười nói:

— Em đừng ngồi đó đoán mò nữa, thà em dùng thời gian đó mà làm việc đi còn hơn.

Trịnh Khả Nhạc cười hì hì:

— Thế em cúp máy đây, nếu anh nhớ giọng em thì cứ gọi làm phiền bất cứ lúc nào nhé.

Diệp Lăng Phi cười cười rồi cũng cúp điện thoại.

Xử lý xong việc của Trịnh Khả Nhạc, hắn liền gọi điện cho Trương Lộ Tuyết. Diệp Lăng Phi đã liên hệ xong việc để Trương Khiếu Thiên ra nước ngoài, chỉ cần bệnh tình của ông ổn định lại một chút là có thể chuyển sang bệnh viện ở Mỹ để điều trị, ở đó sẽ có y tá riêng chăm sóc.

Giọng của Trương Lộ Tuyết nghe có vẻ rất yếu. Cô kể cho Diệp Lăng Phi nghe chuyện của mình trong bệnh viện. Cả tối qua cô không ngủ chút nào, chỉ ngồi trông bố, nên hôm nay mới không đi làm. Nếu tập đoàn có chuyện gì thì Trần Ngọc Đình có toàn quyền xử lý.

Diệp Lăng Phi hỏi ý kiến của Trương Lộ Tuyết, xem khi nào thích hợp để bố cô ra nước ngoài điều trị. Trương Lộ Tuyết nghĩ một lát rồi nói:

— Càng nhanh càng tốt, tôi nghĩ cuối tuần này sắp xếp để bố ra nước ngoài, lúc đó tình hình của bố tôi có lẽ đã ổn định rồi.

— Được thôi, quyết định vậy nhé.

Diệp Lăng Phi nói.

Trương Lộ Tuyết im lặng một lúc, sau mới nói:

— Cảm ơn anh!

Nói xong, cô liền cúp máy. Diệp Lăng Phi cười, thầm nghĩ: “Tiểu nha đầu này vẫn còn khách sáo với mình, mình làm những chuyện này cũng chỉ là muốn bù đắp cho cô ấy mà thôi.”

Gần trưa, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Chu Hồng Sâm. Chuyện Chu Hồng Sâm gọi điện không nằm ngoài dự đoán của hắn. Theo Diệp Lăng Phi, Chu Hồng Sâm nhất định đã biết được quan hệ giữa hắn và Bắc Kinh thông qua Chu Hân Minh. Là một thị trưởng, Chu Hồng Sâm đương nhiên sẽ muốn tạo dựng mối quan hệ với hắn.

— Tiểu Diệp, cậu có bận không?

Chu Hồng Sâm hỏi.

— Bình thường thôi ạ.

Diệp Lăng Phi tay trái cầm điện thoại, tay phải cầm chuột lướt web xem tin tức.

— Tiểu Diệp, vừa nãy ta có gọi cho Hân Minh, con bé đã kể hết chuyện tối qua cho ta nghe rồi. Trong ủy ban có một số người ý kiến không đồng nhất, chủ yếu vì mấy tên bị đánh có đứa là con của lãnh đạo trong ủy ban chính phủ. Ta thấy đây chỉ là chuyện xô xát lặt vặt, không cấu thành tội được, thế nên chuyện này ta đã nói qua với bên cục cảnh sát rồi, mọi việc dừng ở đây thôi. Nhưng tiểu Diệp này, cậu nên nói với mấy người bạn của cậu, cố gắng đừng đánh nhau, không thì khó giải quyết lắm.

Diệp Lăng Phi bình thản nghe những lời phân trần của Chu Hồng Sâm, trong lòng hắn thì sáng như gương. Những tên bị Dã Thú và Dã Lang đánh đều là các công tử con quan, thế nên hôm nay mấy ông bố của chúng nhất định đã đến tìm Chu Hồng Sâm nhờ ra mặt giúp đỡ, tìm cho ra hung thủ.

Ai cũng biết Chu Hân Minh đã bảo lãnh cho Diệp Lăng Phi từ cục cảnh sát ra, vì vậy, mấy ông bố kia liền tới tìm Chu Hồng Sâm cáo khổ. Chu Hồng Sâm biết quan hệ giữa hắn và Bắc Kinh, nên sau khi giải quyết xong liền gọi điện cho hắn để tạo quan hệ.

Thực ra, lần này Diệp Lăng Phi đã đoán sai. Mấy ông bố của đám công tử kia không hề tìm Chu Hồng Sâm mà tìm bí thư Thành ủy Từ Hàn Vĩ. Từ Hàn Vĩ lại ở trong cuộc họp ủy ban thường trực bày tỏ thái độ nên trừng trị nghiêm khắc những tên đã đánh người. Nhưng Chu Hồng Sâm lại kiên quyết cho rằng đó chỉ là một vụ ẩu đả thông thường. Với tác phong khác hẳn ngày thường, trong cuộc họp, ông đã rất nghiêm khắc cảnh báo các vị quan viên trong chính phủ nên trông coi, dạy dỗ con em mình cho tốt, đừng để chúng ra ngoài gây chuyện. Cuối cùng, Chu Hồng Sâm còn đập bàn, nghiêm giọng nói:

— Chỉ cần Chu Hồng Sâm tôi đây còn là Thị trưởng, tôi sẽ không cho phép ở thành phố Vọng Hải xuất hiện cái gọi là công tử con quan. Bất kể ai phạm tội cũng đều phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.

Thái độ của Chu Hồng Sâm đã khiến những quan viên muốn trừng phạt hung thủ phải ngậm miệng. Bọn họ đều biết con trai mình ở bên ngoài đã làm gì, nếu truy cứu tới cùng thì chính con trai họ sẽ phải vào tù. Từ Hàn Vĩ vì chuyện nhà máy sợi lần trước đã bị thất thế, may mà Chu Hồng Sâm thả cho một con đường sống, không truy cứu tới cùng, nếu không chuyện đó mà mở rộng điều tra, nhất định sẽ lôi ra Từ Hàn Vĩ. Lần này, Từ Hàn Vĩ cũng nhường một bước. Theo ông ta, thái độ của Chu Hồng Sâm hôm nay hơi khác thường, nên biết ngay còn có nội tình gì đó. Tạm thời ông ta không muốn xảy ra xung đột với Chu Hồng Sâm, dù sao thì hôm nay Chu Hồng Sâm cũng đã đắc tội với không ít người, hắn chỉ cần tìm cơ hội lật đổ là được.

Do đó, chuyện này mới chấm dứt như thế. Chu Hồng Sâm sau khi tan họp liền lập tức gọi điện cho Diệp Lăng Phi. Kẻ mù cũng có thể nhận ra, Chu Hồng Sâm muốn kéo gần mối quan hệ với hắn.

— Tiểu Diệp, lúc nào có thời gian chúng ta đi ăn bữa cơm chứ?

Chu Hồng Sâm nói:

— À, còn cả Hân Minh nữa, ngày nào cũng ở nhà cậu, chẳng thèm về nhà ăn lấy một bữa. Tiểu Diệp, thế này đi, tối nay mời cậu và Tình Đình tới nhà ta ăn cơm, tiện để Chu Hân Minh về qua nhà chút. Ta cũng hết cách rồi, Hân Minh không về, bà xã nhà ta rất nhớ cô con gái rượu của mình.

Diệp Lăng Phi trong lòng cười thầm, tên Chu Hồng Sâm này rõ ràng muốn tạo quan hệ với mình mà còn vòng vo một đống lý do nghe có vẻ chính đáng. Nhưng thực sự lần này Chu Hồng Sâm đã giúp hắn, Diệp Lăng Phi cũng không thể làm lơ, hắn nhận lời:

— Dạ vâng, thị trưởng Chu, để cháu gọi cho Tình Đình hỏi xem cô ấy có thời gian không.

— Ừ, nhớ báo lại cho ta nhé, để ta bảo người nhà chuẩn bị.

Diệp Lăng Phi cúp điện thoại xong, bỗng cười phá lên. Hắn đang nghĩ, nếu Chu Hồng Sâm mà biết mối quan hệ giữa hắn và Chu Hân Minh thì sẽ sướng điên lên hay là tức điên lên đây.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!