Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 540: CHƯƠNG 540: TRƯƠNG LỘ TUYẾT CÓ THAI

Diệp Lăng Phi vô tình bắt gặp Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đang xem phim người lớn trong phòng. Diệp Lăng Phi đã nhìn thấy một số thứ mà trẻ con không nên thấy, nhưng hắn vẫn vờ như chưa có chuyện gì, mở miệng hỏi:

- Các em đang làm gì thế?

Vừa nói, hắn vừa thò đầu qua để xem.

Bạch Tình Đình vội vàng ngăn Diệp Lăng Phi lại, lắp bắp:

- Ông xã, không… không có gì.

Chu Hân Minh liền nhanh tay tắt màn hình, đứng dậy, nói với Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, tớ về phòng đây. Mai tớ còn phải đi làm nữa!

- Ừ, cậu về nghỉ sớm đi.

Bạch Tình Đình đáp.

Sau khi Chu Hân Minh rời đi, Bạch Tình Đình cũng đẩy Diệp Lăng Phi ra ngoài, nói:

- Ông xã, anh cũng về ngủ đi. Muộn lắm rồi! Có chuyện gì mai hãy nói.

Đuổi Diệp Lăng Phi ra khỏi phòng xong, cô liền đóng sập cửa lại. Tựa lưng vào cánh cửa, cô thở hổn hển. Tâm trạng của cô lúc này không khác gì một đứa trẻ đang làm việc xấu thì bị người lớn bắt quả tang, trong lòng vô cùng lo lắng. Sau một hồi thở dốc, Bạch Tình Đình lại ngồi xuống trước máy tính. Do dự một lúc, nhưng cuối cùng cô cũng quyết định mở tập phim mà Chu Hân Minh vừa tải về.

Diệp Lăng Phi bị Bạch Tình Đình đuổi ra khỏi phòng. Hắn cũng không trở về phòng mình mà lén chuồn vào phòng của Chu Hân Minh. Lúc này, Chu Hân Minh đang thay quần áo. Cô vừa cởi chiếc áo ngoài, trên người chỉ còn lại chiếc áo lót màu trắng thì Diệp Lăng Phi bước vào, từ phía sau đưa tay ôm chặt lấy cô.

Chu Hân Minh giật nảy mình, cuống quýt hờn dỗi nói:

- Anh làm gì thế hả, định dọa chết người ta sao?

- Tại anh nhớ em mà.

Hai tay Diệp Lăng Phi đặt lên ngực Chu Hân Minh, áp môi lên cổ cô. Rồi hắn thè lưỡi ra, ướt át liếm nhẹ lên vùng cổ trắng nõn của cô. Chiêu này của Diệp Lăng Phi đã khiến Chu Hân Minh trong lòng dậy sóng, mặt cô khẽ nghiêng đi, nhỏ nhẹ nói:

- Đừng nghịch nữa, Tình Đình vẫn chưa ngủ đâu.

- Anh có nghịch gì đâu. Chẳng lẽ em không muốn sao?

Hai tay Diệp Lăng Phi mân mê khắp bộ ngực căng tròn của Chu Hân Minh rồi lướt xuống vòng eo thon thả của cô, cởi thắt lưng, tiến thẳng vào phần dưới. Diệp Lăng Phi miệng cười đầy ẩn ý:

- Anh thấy hai người ngồi trong phòng xem phim người lớn rồi nhé. Anh ở đây mà, nếu thực sự muốn xem thì chúng ta có thể thực hành ngay cũng được.

- Là Tình Đình muốn xem. Cô ấy... cô ấy muốn tìm hiểu một chút về chuyện này. Em... em chỉ giúp cô ấy tìm thôi.

Chu Hân Minh lúc này sớm đã bị Diệp Lăng Phi châm lửa thiêu cháy dục vọng. Phần dưới của cô đã bị hắn sờ đến ướt sũng, hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn. Diệp Lăng Phi cũng không muốn tranh cãi nhiều với cô nữa. Hắn nhấc bổng Chu Hân Minh lên, bước tới giường.

Đêm đó, Diệp Lăng Phi không về phòng mình mà ngủ lại phòng của Chu Hân Minh. Tới khoảng hơn bốn giờ sáng, hắn bị cô gọi dậy.

Diệp Lăng Phi trần truồng đưa tay dụi mắt. Hắn vẫn chưa tỉnh hẳn, nhìn Chu Hân Minh cũng không một mảnh vải che thân đang nằm bên cạnh, nghiêng mặt nhìn hắn. Đôi mắt long lanh, đẹp dịu dàng và trong suốt của cô đang toát ra ánh sáng mê hồn khiến lòng hắn rung động.

- Gì thế? Sớm thế này đã gọi anh dậy làm gì!

Diệp Lăng Phi lầm bầm một tiếng rồi gác chân lên đùi Chu Hân Minh, định ngủ tiếp. Chu Hân Minh lay lay hắn:

- Đừng ngủ ở đây nữa. Anh mau về phòng anh ngủ đi.

- Sao anh phải về phòng mình chứ? Anh ngủ một mình buồn chết được. Hân Minh, cứ ôm em thế này ngủ là sướng nhất.

Vừa nói, Diệp Lăng Phi vừa ôm Chu Hân Minh vào lòng, nhắm mắt ngủ tiếp. Chu Hân Minh không còn cách nào khác, đành dịu dàng nói:

- Để Tình Đình thấy thì không hay. Thôi nào, em có chạy mất đâu, hay để tối em ôm anh ngủ nhé?

- Anh buồn ngủ lắm, không muốn động đậy gì hết.

Diệp Lăng Phi chép miệng, nói tiếp:

- Tối qua tiêu hao năng lượng nhiều quá, mệt thật. Để anh ngủ lát nữa đi. Em cũng nghỉ đi. Tình Đình sẽ không thấy đâu.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa ôm càng chặt hơn. Chu Hân Minh cũng không đẩy ra nữa mà nghiêng mặt ngắm nhìn dáng vẻ của hắn lúc ngủ.

Trong mắt cô, bộ dạng ngủ của Diệp Lăng Phi rất đáng yêu. Cô càng nhìn càng cảm thấy trong lòng mình chỉ có người đàn ông này, người đã dần dần chiếm trọn trái tim cô. Chu Hân Minh đưa đôi cánh tay trắng nõn của mình ra ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi, nhắm mắt lại, cứ thế ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn.

Đến lúc Chu Hân Minh tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng rõ. Cô liếc nhìn đồng hồ, thấy sắp chín giờ rồi. Cô đã bị muộn làm. Chu Hân Minh khẽ rời khỏi lòng Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng bước xuống giường.

Chu Hân Minh tắm gội rất nhanh. Lúc quay trở lại phòng ngủ thì Diệp Lăng Phi đã tỉnh. Hắn ngồi trên giường, vươn vai uốn éo tấm lưng mỏi mệt của mình, cười nói:

- Hân Minh, ôm em ngủ thích thật đấy. Anh quyết định sau này không ngủ ở phòng mình nữa.

- Em sẽ không ngủ cùng anh nữa đâu.

Chu Hân Minh nói:

- Anh là tên đại háo sắc. Tối ngủ không chịu ngoan ngoãn chút nào.

Nói xong, Chu Hân Minh liền ném quần áo qua cho Diệp Lăng Phi:

- Mau mặc quần áo vào!

Diệp Lăng Phi vẫn không hề động đậy mà cứ ngồi trên giường, nhìn Chu Hân Minh thay đồ. Bỗng hắn cười đầy ẩn ý:

- Hân Minh, những lời của bố em tối qua là có ý gì? Cả tối qua anh cứ nghĩ mãi, có phải bố em định gả em cho anh không!

- Anh nghĩ vớ vẩn gì thế hả!

Chu Hân Minh nói:

- Bố em không phải là người như thế đâu. Anh thì có gì hay ho chứ, đã là người có vợ rồi còn gì. Bố em dù sao cũng là thị trưởng thành phố. Nếu để ông biết quan hệ hiện nay giữa anh và em, không biết có đánh chết em không nữa. Anh còn ngồi đó mà mơ à? Mau mặc quần áo vào. Em đi làm đây. Nhớ trước khi rời phòng thì gấp chăn gối gọn gàng vào đấy.

Chu Hân Minh vội vội vàng vàng mặc quần áo, bỏ luôn bữa sáng, chạy đi làm. Diệp Lăng Phi cũng mặc quần áo vào, tắm gội xong thì xuống lầu. Hắn vừa ăn sáng vừa nhớ tới chuyện tối qua của Đan Đan.

Sau khi ăn sáng xong, Diệp Lăng Phi không tới Tập đoàn Tân Á mà đi tìm Dã Thú. Hắn và Dã Thú bàn bạc một lát liền nghĩ ra kế sách để khiến Tiền Tiêu sống không bằng chết.

Tầm trưa, Diệp Lăng Phi định cùng Dã Thú tìm chỗ nào đó ăn cơm thì nhận được điện thoại của Trương Lộ Tuyết. Giọng cô trong điện thoại nghe có vẻ rất nôn nóng, muốn Diệp Lăng Phi lập tức về ngay tập đoàn.

- Rốt cuộc là có chuyện gì? Cô nói mau! – Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tôi bảo anh về tập đoàn thì anh mau về ngay!

Trương Lộ Tuyết thúc giục.

- Tôi còn chưa được ăn trưa. – Diệp Lăng Phi nói. – Ít ra cô cũng phải để tôi ăn xong đã chứ.

- Anh là đồ khốn nạn. Anh có về ngay không hả? – Trương Lộ Tuyết hỏi.

- Tập đoàn có chuyện gì thì cô cứ quyết định là được rồi. Dù sao cô cũng rành mọi chuyện hơn tôi mà. Tôi ủng hộ quyết định của cô, nên cô cứ yên tâm mà làm, không cần phải lo lắng tập đoàn gặp trở ngại gì đâu.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Con người tôi vốn quen tự do rồi, không thích bị chuyện của tập đoàn làm vướng chân vướng tay.

- Anh rốt cục có về hay không? – Trương Lộ Tuyết lại hỏi.

- Tôi có việc thật mà!

Diệp Lăng Phi nhìn về phía Dã Thú thì thấy gã đang ngắm cảnh phía xa. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ tên Dã Thú này cũng biết thưởng thức cảnh đẹp rồi, xem ra Lục Tuyết Hoa có ảnh hưởng không nhỏ tới gã. Hắn gạt suy nghĩ về Dã Thú sang một bên, nói với Trương Lộ Tuyết:

- Thế này đi. Đợi tôi và bạn tôi ăn cơm xong, trước giờ tan ca tôi sẽ quay về tập đoàn.

Trương Lộ Tuyết im lặng một lúc, rồi bỗng nói:

- Khốn nạn, tôi nói cho anh biết, tôi có thai rồi. Tôi cho anh 20 phút, lập tức quay về tập đoàn cho tôi. Nếu không, tôi sẽ đi tìm Bạch Tình Đình, nói cho cô ta biết tôi đã mang thai đứa con của anh. Để xem cô ta sẽ phản ứng thế nào!

- Trương Lộ Tuyết, cô nói lại xem. Cô nói gì?

Diệp Lăng Phi há hốc miệng, hỏi lại.

- Diệp Lăng Phi, anh nghe cho rõ đây. Tôi đã có thai. Là con của anh. Nếu trong 20 phút nữa anh không có mặt ở phòng làm việc của tôi, tôi sẽ gọi điện cho Bạch Tình Đình, nói cho cô ấy biết tôi đã mang thai đứa con của anh. Anh tự mà liệu đi!

Trương Lộ Tuyết nói xong liền cúp máy. Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng tút tút kéo dài. Hắn vội vàng gọi lại, nhưng điện thoại của Trương Lộ Tuyết chỉ đổ chuông mà không có người bắt máy. Diệp Lăng Phi ngơ ngác trong giây lát. Trương Lộ Tuyết mang thai con của hắn? Sao có thể như thế được? Hôm đó rõ ràng hắn đã mua cho cô thuốc tránh thai, hơn nữa với bộ dạng hận hắn tới thấu xương hôm đó, sao cô có thể không uống thuốc được chứ?

Không đúng, không đúng. Chẳng lẽ Trương Lộ Tuyết hôm đó không hề uống thuốc, cố tình tìm cơ hội để báo thù hắn?

Đầu Diệp Lăng Phi lúc này như muốn nổ tung. Chuyện lần này khiến hắn cảm thấy vô cùng bất lực. Dã Thú đang đứng bên cạnh, thấy sắc mặt Diệp Lăng Phi đột nhiên tái mét, vội vàng hỏi:

- Đại ca, xảy ra chuyện gì thế?

Diệp Lăng Phi không giải thích rõ ràng, chỉ nói:

- Dã Thú, đại ca có chuyện gấp phải tới công ty ngay. Em cứ làm theo cách anh nói mà làm. Giờ anh phải lập tức quay về Tập đoàn Tân Á.

- Vâng ạ!

Dã Thú trả lời.

Diệp Lăng Phi không dám chần chừ, lập tức lao thẳng về Tập đoàn Tân Á. Hắn như bay vọt vào đại sảnh, tới trước thang máy thì thấy nó đã lên tới tầng 20. Diệp Lăng Phi không thể kiên nhẫn đợi, lập tức lao về phía cầu thang bộ, một hơi leo thẳng tới tầng 12. Hắn còn chưa kịp lấy lại hơi đã lao thẳng vào phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết. Hắn lo cô sẽ gọi điện cho Bạch Tình Đình, nếu thế thì mọi chuyện coi như xong.

Diệp Lăng Phi chạy tới trước cửa phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết, một tay đẩy thẳng cửa ra, lớn tiếng gọi:

- Lộ Tuyết, sao cô có thể có thai được chứ?

Câu này vừa buông ra, hắn liền nhìn thấy Trịnh Khả Nhạc đang đứng trước bàn làm việc của Trương Lộ Tuyết.

Trịnh Khả Nhạc nghe xong câu này của Diệp Lăng Phi liền đưa mắt nhìn Trương Lộ Tuyết, rồi lại nhìn hắn, đầu óc lúng túng không biết phải làm thế nào. Trương Lộ Tuyết cau mày, bảo Trịnh Khả Nhạc ra ngoài. Trịnh Khả Nhạc gật đầu, cầm văn kiện bước ra khỏi văn phòng. Trước khi đóng cửa, cô còn liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái đầy hoài nghi.

Đợi Trịnh Khả Nhạc đóng cửa lại, Trương Lộ Tuyết đưa mắt lườm Diệp Lăng Phi, quát:

- Khốn kiếp! Rốt cuộc anh muốn làm gì hả?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!